#7
Một buổi sáng mùa hạ trong vắt, tán cây anh đào ngoài cửa sổ đang đung đưa theo làn gió dịu dàng. Trong khung cảnh vô cùng tươi mới và tràn ngập thanh xuân ấy, có một ngôi nhà đang dần trở thành hội chợ. Người la hét, kẻ than vãn, tên phá phách, tất cả mọi sự nhốn nháo vốn không nên xuất hiện vào một buổi sáng thanh bình như thế đồng loạt xuất hiện tại căn nhà nhỏ, à không nhỏ lắm của Hội trưởng Hội học sinh Na Jaemin.
- Ui ui chương trình này hay nhờ.
Donghyuck vừa nằm phè phởn trên chiếc ghế gỗ ngoài phòng khách vừa lướt điện thoại, đã xem chương trình ồn ào thì thôi đi, đằng này còn một tay vỗ đùi bôm bốp một miệng cười hô hố, không có hình tượng lẫn lịch sự.
- Tiền bối ê, em xem với.
Chenle đang nhún nhảy không có lý do trước cửa chính chạy ào vào, đẩy Donghyuck qua một bên rồi nhảy thẳng lên ghế, ngó cái đầu tím lè vô màn hình điện thoại của tên tóc đỏ.
- Có gì hay? Có gì hay?
Cụ già à không thanh niên vừa tốt nghiệp cao trung Mark Lee cũng chẳng biết từ đâu xuất hiện đút đầu mở to đôi mắt vốn đã to sẵn nhìn màn hình đăm đăm. Anh mở mồm thảng thốt:
- Ôi ôi ghê thật nhờ.
Cứ thế là, buổi sáng đang yên đang lành bị xáo trộn hết cả lên tại ngôi biệt thự tầm trung gần ngoại ô thành phố.
Na Jaemin bước xuống cầu thang, nheo mày nhăn mặt nhìn hội bạn thân của mình. Theo sau lưng anh là cậu nhóc du học sinh với quả đầu màu nâu sáng lung linh lấp lánh. Renjun chồm người cố nhìn về phía đám đồng học nhốn nháo ở dưới nhà qua vai Jaemin, mặt lộ rõ vẻ bất lực.
- Mấy bồ ồn quá thể.
Jaemin cằn nhằn, tay kéo lấy cánh tay cậu nhóc thấp người hơn nãy giờ vẫn cố gắng chồm đầu qua vai anh ngóng chuyện xuống phòng khách. Renjun ngơ ngác nhìn cái bàn tay to lớn đang ôm trọn lấy bàn tay nhỏ bé của mình mà kéo đi, tự hỏi sao tên này có thể tự nhiên phết thế?
- Ầy, ngày mới phải sôi nổi chứ.
Jisung lúc lắc người trên chiếc ghế đơn của bộ ghế gỗ ngoài phòng khách, lười biếng đưa đôi mắt vốn nhỏ xíu giờ lại càng nhỏ hơn nói với Jaemin.
- Lại ăn nói trống không.
Jeno Lee vừa thoải mái đọc báo trên ghế vừa xỉa xói cậu nhóc hậu bối tóc xanh lè một câu, dáng dấp vô cùng lười biếng. Na Jaemin mắt giật giật, bực dọc đi nhanh xuống phòng khách và đạp Jeno từ trên ghế rơi xuống sàn nhà.
- Tên nào dám đạp ông?!
- Tên Hội trưởng thân yêu của bồ đấy!
Jaemin một tay còn bận ôm bàn tay của Renjun, một tay chỉ thẳng vào mặt Jeno mà mắng.
- Phận là Thư ký mà chẳng quản nổi đám ồn ào này à? Giúp tôi đỡ một phần thì không được chắc?!
Jeno uất ức vừa xoa xoa cái mông vừa hôn đất vừa nhìn Jaemin, ai nói anh không quản? Rõ ràng là không có quản được, tại sao lại lấy cái cớ đó mắng anh? Phận làm cấp dưới thật sự quá tội nghiệp. Sau này lớn lên nhất định ngang cơ chứ không làm cấp dưới, lớn lên mà làm cấp dưới của tên họ Na này nữa... ầy Jeno Lee vừa nghĩ đến đã muốn khóc một dòng sông. Nhưng thật không may cho Jeno Lee của chúng ta, vào năm năm sau đó, anh chàng tóc bạch kim vẫn phải làm cấp dưới cho Na Jaemin mà thôi. Về lại hiện tại, ôi cái mông đáng thương của Jeno đang đau quá.
Donghyuck nhìn cái tên thư ký ngày ngày giảng đạo cho cậu đột nhiên một phát bị đá bay, lại còn bị mắng khiến lòng cậu lâng lâng đến lạ. Cứ thế vui vẻ mà cười phá lên. Cả những tên còn lại cũng vậy, cả bọn như vừa nhận được tin nhắn trúng giải thưởng đặc biệt từ tổng đài mà ôm bụng cười sằng sặc, còn cả gan chỉ tay vào khuôn mặt đẹp đẽ rạng ngời vô cùng tuấn tú của Jeno Lee mà chế giễu. Anh đã uất ức thì thôi đi, không an ủi còn châm dầu vào lửa làm lửa giận trong người Jeno sôi bừng bừng. Lee Jeno nổi điên, hùng hùng hổ hổ ôm cái mông đáng thương đứng dậy hét:
- Mấy bồ đừng có mà quá đáng! Để xem ông đây trừng trị mấy bồ ra bã.
Đám nhóc nghe anh nói xong liền phá lên cười một lần nữa. Chenle Zhong cười ha hả, đến mức nước mắt cũng ứa ra:
- Nhìn mặt anh ấy kìa, há há, há há há.
- Công nhận hài thật, há há.
Donghyuck tiếp lời, ôm bụng cười như được mùa. Cả Mark Lee nãy giờ chỉ cười khúc khích cũng nhập bọn, tất nhiên là cả ngài Jisung Park bé nhỏ đầu xanh lè của chúng ta nữa chứ. Cả ngôi biệt thự bỗng chốc như muốn nổ tung bởi những tông giọng không cao ngất ngưỡng cũng trầm vô cùng. Chợt từ đâu đó, một giọng nữ chua chát át cả tiếng của bọn nhóc vang lên:
- SÁNG SỚM CÓ ĐỂ YÊN CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG?!!
Căn biệt thự tầm trung liền im bặt.
~~~
- Thế mấy bồ đến đây làm gì?
Renjun ngồi xuống ghế gỗ nơi phòng khách, bên cạnh là ngài Hội trưởng đang bám cậu như sam. Renjun nhích nhích người sửa lại tư thế ngồi cho thoải mái rồi đưa mắt hiền hòa nhìn năm tên loi choi đã ngồi yên phía đối diện.
- Bọn này muốn rủ Na và bồ đi chơi. Jeno nói bồ là người mới, lại còn là "foreign swagger" nên chắc chưa quen ở đây, muốn dẫn bồ đi thăm thú.
Tên tóc đỏ mở lời rồi tiện tay cho luôn cái bánh quy đựng trên đĩa ở trên bàn vào miệng, nhai nhồm nhoàm. Và bốn tên còn lại gật đầu như muốn bảo "Đó là lý do bọn này đến đây."
Renjun cho một chiếc bánh vào miệng, chất ngọt ngào và mềm mại của chiếc bánh quy tan ra khiến cậu suýt xoa không ngừng. Sau lại nhấp một ngụm trà rồi đưa mắt nhìn đám loi choi:
- Vậy mấy bồ đến đây là để cùng nhau đi chơi?
Cả đám đồng loạt gật đầu. Thấy vậy, Renjun liền xoay mặt nhìn Jaemin ngồi cạnh bên, hỏi:
- Bồ đi chứ?
Jaemin tất nhiên là đồng ý. Anh nói:
- Em đi thì tôi đi.
Cả bọn và Renjun đồng loạt ớn lạnh, ghê, quá ghê gớm đi.
Renjun cố bỏ cái câu sến đến mức kinh dị kia qua một bên, lại nhìn bọn loi choi kia. Khoan, hình như cậu quên gì đó.
- Hình như tôi chưa biết tên mấy bồ.
Jeno chưng hững nhìn cậu, cả bọn bốn người còn lại cũng vậy. Bỗng dưng mọi ánh mắt đổ dồn vào mình làm Renjun không quen lắm, liền níu áo tên Hội trưởng đang ngáo ngơ bên cạnh.
- Ngoài Na Jaemin ra, tôi không biết tên mấy bồ. Giới thiệu chút chứ?
- Tôi là Lee Donghyuck. Xinh đẹp à nhầm đẹp trai, hát hay, thể thao tốt, và là Ủy viên Nghệ thuật của Hội học sinh.
Donghyuck tay đặt lên ngực trái đầy tự hào, ngẩng cao đầu nói với Renjun. Bên cạnh là bốn con người đang trề môi thật dài khinh bỉ. Về phần Renjun, cậu gật gù nghe hiểu. Sau đó liền đánh mắt sang cậu trai tóc đen ngồi cạnh tên tóc đỏ. Mark Lee cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm liền vô thức phun một tràng tiếng anh.
- Hi, I'm Mark, Mark Lee. I just graduated from our high school. Before, I was-
- Stop stop!! Here is Korea, man!
Renjun ngao ngán nhìn Mark, chờ đợi anh giới thiệu lại một lần nữa. Mark biết mình hơi thất thố, liền hắng giọng:
- Anh là Mark. Anh vừa tốt nghiệp, trước đây anh là Hội trưởng của Hội học sinh trường chúng ta.
- Vậy ra anh là cựu Hội trưởng. Vậy Mark tiền bối thương mến, tại sao anh lại để cho tên ngố họ Na này kế nhiệm vậy?
Renjun hỏi một tràng, hỏi xong còn vô thức liếc nhìn Jaemin một cái khinh bỉ. Na Jaemin dở khóc dở cười, cậu ghét anh đến vậy luôn sao? Về phần Mark, sau khi nghe câu hỏi thì chỉ biết ngậm ngùi cười trừ, anh nhìn nhìn Jaemin rồi xoay sang Renjun cảm thán:
- Chắc lúc đó anh không bình thường.
Nghe xong câu trả lời, căn biệt thự lại một lần nữa muốn vỡ tung vì giọng cười của cả bọn. Giọng người phụ nữ bí ẩn lại từ đâu đó vang lên:
- IM MỒM HẾT CHO BÀ!!!
Biệt thự lại câm lặng.
Jeno hắng giọng, kéo cái không khí vì giọng hét của người phụ nữ bí ẩn mà sa sút hẳn đi trở về, rồi mở mồm giới thiệu:
- Tôi họ Lee, tên Jeno, thư ký hiện tại của Hội học sinh.
- Còn tụi em là trợ lý thư ký/ ủy viên nghệ thuật ạ.
Chenle và Jisung đồng thanh, một giọng cao một giọng thấp hòa vào nhau nghe rõ kinh dị. Renjun nhăn mày nhìn hai tên nhóc kia, rồi khẽ gật gù. Sau đó cũng tự giới thiệu:
- Tôi là Huang Renjun, học sinh trao đổi từ Trung Quốc đến. Hân hạnh được gặp mọi người, thời gian đến giúp đỡ nhau nhé.
Cả bọn gật đầu, sau đó Jaemin, kẻ tự nãy giờ chỉ im lặng nghe nói lên tiếng. Chất giọng khàn khàn càng khàn hơn do nãy giờ không mở mồm vang lên đều đều:
- Vậy mấy bồ định đến đâu chơi?
- Trung tâm thương mại!
- Sở thú!
- Công viên giải trí!
- Namsan!
Cả bọn quay đầu nhìn Renjun làm cậu giật mình. Ơ Namsan thì vấn đề gì à? Đang định mở mồm hỏi điều trong lòng thì đột ngột Na Jaemin khoác vai cậu, mặt hớn hở thấy rõ:
- Namsan được đấy chứ!
Renjun nhìn anh, rồi nhìn bọn còn lại, cả đám đều hứng thú với nơi mà cậu đề cử. Renjun vui vẻ cười, nói rằng chưa đến Namsan lần nào nên luôn muốn đến một lần cho biết. Jaemin nghe cậu nói, lòng suy nghĩ một chút rồi đề nghị một kế hoạch:
- Hay mọi người này! Chúng ta đi Namsan, sau đó đến đảo Jeju chơi, thế nào?
- Nếu bồ có đủ kinh phí.
Jeno nói, rồi lại như nhớ ra gì đó, anh lại mở lời:
- Tôi quên mất là có ông anh họ ở đó!
Cả bọn đồng loạt nhìn Jeno, thấy vậy anh lại nói tiếp:
- Tôi có ông anh họ, hiện tại sống ở đảo Jeju, có thể ở nhà của anh ấy nếu chúng ta thật sự đi Jeju.
- Kinh phí thì dễ thôi. Bồ quên chúng ta còn Doyoung Hiệu trưởng à?
Donghyuck nói, cả bọn đều gật gù. Nghe nói Hiệu trưởng giàu lắm, ở đây lại có một người là em trai yêu quý của Hiệu trưởng là Na Jaemin đây. Chỉ cần Na Jaemin mở miệng ra năn nỉ, kinh phí bao nhiêu cũng có. Nói đến đây, cả sáu đôi mắt đều đổ dồn chằm chằm vào Na Jaemin. Jaemin cảm thấy sống lưng lành lạnh, miệng tự động lắp bắp:
- G-gì? Gì đây?
- Hội trưởng~
Renjun kéo kéo tay áo anh, đưa đôi mắt mèo con nhìn anh làm trái tim Jaemin rụng rời. Cậu nhóc này thật thông minh quá đi, biết anh thích cậu nên đang dùng mỹ nam kế đây này. Jaemin cố kìm nén trái tim đang thôi thúc đồng ý với cậu, đanh mặt lạnh lùng hỏi:
- Cái gì?
Renjun cảm thấy chiêu này hình như không có hiệu quả liền bạo gan nhào đến hôn chóc lên môi Jaemin, rồi cười hì hì:
- Kinh phí đi chơi~!
Na Jaemin bị nụ hôn làm choáng váng, chưa đầy ba giây đã gật đầu đồng ý ngay. Mặc kệ đám kia vừa thấy cái gật đầu đã đứng lên reo hò như vừa thắng một trận bóng, Na Jaemin say trong nụ hôn dịu ngọt của cậu nhóc du học sinh. Mà anh chẳng biết rằng, Renjun phía bên kia cũng đang ngây ngất với nụ hôn không kém anh là bao.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co