2
Đầu tiên Thẩm Tại Luân nhìn thấy một cái cằm kiên nghị, sau đó là đôi môi mỏng đang mím chặt, cái mũi cao thẳng, khuôn mặt đẹp trai xuất sắc...
Đúng là ảnh đế Lý a a a a a!!!
Hơn nữa đúng thật là đôi mắt đối phương có chút mê man, trên má còn có vệt ửng hồng bất thường.
Thẩm Tại Luân choáng váng, đôi tay cũng quên dùng sức, tiếp tục nghe giọng nói kia trần thuật:
[Mà nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Thế nên Lý Hi Thừa dứt khoát không đi ra cổng khách sạn mà đi vào phòng cho khách.]
[Quả thật hắn làm như vậy đã lừa được người bỏ thuốc hắn, muốn nhân cơ hội trải qua một đêm xuân với hắn. Nhưng hắn cũng xem nhẹ sự âm hiểm của con người, hiệu quả của thuốc càng lúc càng mạnh, bước chân của Lý Hi Thừa càng lúc càng bất ổn. Khi đi qua một căn phòng nữa thì bước chân của hắn lảo đảo một cái, vừa lúc ngã vào phòng Thẩm Tại Luân.]
Thẩm Tại Luân không rõ cuối cùng chuyện này là như thế nào, nhưng vẫn không nhịn được chửi thề trong lòng. Cậu chỉ là một nhóc idol bình thường, căn bản không có khả năng xuất hiện ở bữa tiệc đóng máy của ảnh đế Lý. Hơn nữa cho dù cậu có uống say thì người đại diện cũng sẽ khiêng cậu giống như khiêng chó chết về nhà, không có khả năng cho cậu ở lại phòng khách sạn đắt đỏ như thế này.
Nhưng cho dù cậu đang bối rối không hiểu thì giọng nói kia vẫn liên tục được phát ra:
[Thân thể Lý Hi Thừa nóng lên, dương vật bên dưới cương cứng. Khi hắn đột nhiên ôm Thẩm Tại Luân liền cảm thấy cơ thể đối phương mềm như bông, mát lạnh. Hắn cúi đầu nhìn, nhìn thấy Thẩm Tại Luân là nam nhưng có khuôn mặt giống nữ, thậm chí khuôn mặt có thể nói là xinh đẹp kinh diễm. Hắn không nhịn được sự quyến rũ này, cũng không chống lại nổi hiệu quả của thuốc cúi đầu hôn cậu.]
Thẩm Tại Luân: ...
Chuyện kỳ quái gì đây trời?
Cậu lại bắt đầu đẩy người, hình như ảnh đế Lý cũng đang cố nhịn sự khó chịu, buông lỏng tay ra.
Hai người tách ra, Thẩm Tại Luân mới vừa thở ra một hơi thì nháy mắt trời đất quay cuồng, cậu nhận ra chính mình lần nữa quay lại nằm trên giường rồi.
Thẩm Tại Luân hoảng sợ!
Không đúng! Thật sự có gì đó sai sai rồi!
Cậu gặp trúng sự kiện thần quái rồi! Ban ngày ban mặt mà gặp phải sự kiện thần quái, con quỷ này cũng giỏi quá rồi đó!
Thẩm Tại Luân bất chấp, chạy xuống giường đi mở cửa giống như đang chạy trốn. Không còn cách nào, vào lúc nguy hiểm con người sẽ theo bản năng mà đi tìm đồng bạn, mà con người duy nhất ở đây chỉ có ảnh đế Lý... Đối phương có độ ấm nên chắc chắn là người.
Mở cửa ra, một lần nữa Thẩm Tại Luân bị đẩy dựa lưng vào cửa tủ, cơ thể của ảnh đế Lý còn nóng hơn so với ban nãy. Hơn nữa lần này hai người còn dựa gần nhau hơn, cậu rõ ràng cảm nhận được dương vật của đối phương hưng phấn bừng bừng chọt lên đùi cậu.
Bởi vì cảm giác đó mà mặt Thẩm Tại Luân lúc đỏ lúc trắng, sau đó cậu lại một lần nữa nghe được lời tự thuật của giọng nam kia, lặp lại toàn bộ lời nói khi nãy.
Cậu hoảng loạn kéo vạt áo âu phục của Lý Hi Thừa. Vì sợ hãi mà lòng bàn tay chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, để lại vệt nước trên áo người kia. Cậu một bên vừa nghĩ đây là âu phục đặt may cao cấp chắc chắn cậu không đền nổi, không biết ảnh đế có đồng ý cho cậu đem nó đi giặt hay không, một bên run rẩy mở miệng:
"Anh, anh có nghe được có người nói chuyện không?"
Lý Hi Thừa nhìn người trong ngực đang lo lắng, đầu óc hắn trống rỗng, mi tâm nhíu chặt vì sự khó chịu của cơ thể.
Vì sao lại có người lớn lên có dáng vẻ hợp gu hắn một cách hoàn hảo như thế?
Ngày đó ở sân bay, dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng Thẩm Tại Luân đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn. Hắn vốn muốn đi tới nói với đối phương vài câu, chào hỏi làm quen một chút. Nhưng đáng tiếc thời gian có hơi trễ, vì còn phải tham gia một hoạt động nên trợ lý cũng vội thúc giục hắn.
Chẳng qua khi đó hắn nghĩ, với mối quan hệ của bản thân thì tìm được người cũng dễ như trở bàn tay thôi. Đúng là hắn đã tìm được Thẩm Tại Luân, còn biết đối phương cũng đang lăn lộn trong giới giải trí, chỉ là địa vị có hơi nhỏ.
Vậy cũng không sao, hắn còn nghĩ như vậy rất tốt. Hai người họ sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc hơn, nếu tính cách bọn họ cũng hợp nhau thì càng tốt.
Nhưng đúng lúc hắn đang xem xét tài nguyên, muốn tìm cơ hội cùng Thẩm Tại Luân đóng quảng cáo hoặc cùng cậu tham gia chương trình giải trí gì đó thì đột nhiên hoa mắt chóng mặt, cơ thể nóng như lửa đốt đi tới một hành lang xa lạ.
Nghĩ đến đây, bàn tay đang ôm eo đối phương của Lý Hi Thừa siết chặt thêm một chút... Vì sao lại có người có vòng eo mảnh khảnh đến một tay cũng có thể ôm hết như thế? Đã thế lại còn không cấn tay chút nào, ngược lại rất mềm mại dẻo dai.
Cái này làm cho hắn không nhịn được nhéo nhéo một chút, sau đó cố gắng nhịn lửa dục trong cơ thể, mở miệng:
"Nghe được, việc này không đúng lắm."
Không một ai biết thật ra sườn eo là điểm nhạy cảm của Thẩm Tại Luân, ngay cả chính bản thân Thẩm Tại Luân cũng không biết. Thế nên cậu chỉ cảm thấy xương sống tê dại, giọng nói cũng lắp bắp:
"Tôi, tôi không hiểu vì sao lại xuất hiện ở đây. Anh, anh thì sao?"
Biểu cảm của Lý Hi Thừa không thay đổi, ôm đối phương chặt thêm một chút. Bởi vì chỉ có như vậy, chỉ khi ngửi được hương hoa oải hương từ nước giặt quần áo trên người đối phương, mới khiến dương vật cương cứng đến phát đau của hắn tốt hơn một chút.
"Tôi cũng vậy."
Hắn đã chuẩn bị nửa năm cho bộ phim mới, lần trước nhìn thấy Thẩm Tại Luân ở sân bay cũng là hoạt động duy nhất trong nửa năm này của hắn... Nhưng nói hắn bị bỏ thuốc trong lời tự thuật vừa rồi là thật, nói hắn xúc động cũng là thật. Hiện tại Lý Hi Thừa chỉ hận không thể lập tức lột sạch người trong lòng, sau đó nuốt người đó vào bụng.
Ngay khi hắn có suy nghĩ đó, giọng nam kia lại vang lên:
[Lý Hi Thừa cảm giác được toàn bộ thú tính trong thân thể mình như đang sống lại, hận không thể lập tức ném Thẩm Tại Luân lên giường, đè trên người đối phương. Dùng dương vật to lớn nóng bỏng của bản thân mạnh bạo ch*ch vào cơ thể cậu, thọc vào rút ra lặp đi lặp lại.]
Thẩm Tại Luân: ...
Cậu thật sự rất sợ, nhưng lời tự thuật lần này cũng mẹ nó làm người ta ngượng ngùng quá, khiến cậu sợ đến không biết làm gì.
Hơi thở của Lý Hi Thừa càng thêm nóng bỏng nặng nề... Đâu phải thú tính trong cơ thể hắn sống lại, hắn cảm thấy bản thân như sắp hoá thành dã thú, muốn cắn nuốt cả xương cốt Thẩm Tại Luân vào bụng mới thoả lòng.
Nhưng sở dĩ được gọi là con người chính là vì người có lý trí, có thể khống chế chính mình. Vì vậy Lý Hi Thừa gắt gao nắm chặt áo ngủ của Thẩm Tại Luân, lưu lại dấu vết không cách nào vuốt phẳng, cắn răng mở miệng:
"Tôi đi tắm nước lạnh."
Chỉ có cách này thôi. Cho dù hắn có hảo cảm với Thẩm Tại Luân, nhưng cảm giác của Thẩm Tại Luân với hắn thế nào thì hắn không biết được.
Dù hắn thấy sắc nảy lòng tham với Thẩm Tại Luân, hay yêu từ cái nhìn đầu tiên. Dù cho hắn muốn hoá thân thành thú nhưng hắn vẫn muốn tôn trọng đối phương.
Vì thế Lý Hi Thừa nói xong liền buông Thẩm Tại Luân ra.
Một giây sau, người ở trên giường thì xuất hiện trên giường, người ở ngoài cửa thì quay lại bên ngoài cửa.
Lý Hi Thừa nghe thấy tiếng chạy vội vã bên trong cánh cửa, nháy mắt sau đó hắn không đứng nổi, lại lăn cùng một chỗ với Thẩm Tại Luân.
Hiệu quả của thuốc trong cơ thể hắn càng ngày càng mạnh. Thế nên hắn không kiềm nổi, gần như muốn ôm Thẩm Tại Luân đến khi cậu hoà vào cơ thể hắn.
Đôi mắt Thẩm Tại Luân như biết nói, trong mắt mang theo sự hoảng sợ xen lẫn ngượng ngùng:
"Đây, đây cuối cùng là chuyện gì đây?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co