Truyen3h.Co

(CV -HeeSun)Hôm nay ông chủ lại ghen

chap 54

socoladautay


“Lý Hi Thừa? Cháu còn đang nghe không?” Ninh Tuệ đầu kia điện thoại gọi.

Lý Hi Thừa đã không nghe từ lâu, đầu đầy đùi.

Ninh Tuệ nhỏ giọng mắng anh, cảm thấy chuyện làm ăn có lớn hơn nữa, cũng không thể uống đến vậy.

Sau đó nói với anh đã gửi tài liệu cho anh liền cúp điện thoại.

Lý Hi Thừa nghe tiếng máy bận trong điện thoại, lên tiếng đáp lại, lắc mạnh đầu một phen.

Vuốt ấn đường, cố sức nghĩ đến lời Ninh Tuệ vừa nói.

Nhưng đành chịu chẳng nhớ rõ cái gì hết.

Chỉ nhỡ rõ… đùi.

Đúng lúc này, Kim Thiện Vũ được bao bọc trong mùi sữa đẩy cửa đi vào.

Kim Thiện Vũ vừa vào đã ngửi thấy mùi rượu trong nhà, nhíu mày đi lên phía trước chưa được hai bước đã nhìn thấy Lý Hi Thừa ngồi bệt trên đất. Cậu lo lắng vọt tới, đỡ người lên.

“Anh sao vậy?” Kim Thiện Vũ sốt ruột nhìn anh.

Ánh mắt Lý Hi Thừa mang theo không tỉnh táo và cầu khẩn, há to miệng như muốn nói gì đó với cậu, nhưng không nói ra âm thanh.

Kim Thiện Vũ thấy thế sốt ruột hơn, cũng không biết anh uống bao nhiêu, đỡ người lên ghế sofa trước.

“Tôi…” Lý Hi Thừa nghiêng người tựa vào lưng ghế sofa, thoi thóp mở miệng.

“Anh nói đi.” Kim Thiện Vũ lo lắng nhìn anh.

“Tôi có thể nhìn đùi cậu không?” Tay Lý Hi Thừa mò trên đùi Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ: “…”

Kim Thiện Vũ lét lút nguýt một cái, hất tay anh ra, đứng dậy rót một cốc nước ấm đặt trước mặt anh.

Cầm quần áo đi tắm.

Lý Hi Thừa nghe tiếng nước vang lên trong phòng tắm, nặng nề thở dài một hơi.

Cầm cốc nước ấm trong lòng bàn tay, từ từ uống.

Nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên một cụm từ Ninh Tuệ đã nói.

Khuynh hướng tự ngược.

Lý Hi Thừa bỗng mở mắt ra, siết chặt cốc thủy tinh trong tay.

Tắm rửa xong Kim Thiện Vũ mặc áo dài tay và quần bông rộng ở nhà, lau tóc đi ra.

Nhìn ánh mắt tỉnh táo rõ ràng của Lý Hi Thừa, “Hôm nay anh uống bao nhiêu.”

“Cậu nóng không?” Lý Hi Thừa đột nhiên hỏi không đầu không đuôi.

“Hả?” Kim Thiện Vũ chả hiểu mô tê gì.

“Nóng thì cởi quần ra đi.” Lý Hi Thừa chân thành khẩn cầu.

Kim Thiện Vũ nhìn anh chằm chằm, giẫm một phát lên đùi anh, “Anh cởi trước.”

Lý Hi Thừa nhìn cậu, không nói hai lời, đứng lên cởi quần ra.

Kim Thiện Vũ: “…”

“Mặc vào.” Kim Thiện Vũ nói.

Lý Hi Thừa thở dài một hơi, ngồi xuống.

Kim Thiện Vũ cũng ngồi xuống, do dự chốc lát, vẽn lên từ ống quần, lộ đầu gối ra.

Lý Hi Thừa nhìn thoáng qua, đột nhiên giữ tay cậu, kéo quần lên.

Vết bầm tím nông sâu trải rộng trên hai đùi trắng nõn, thậm chí chồng lên nhau vừa nhìn là biết véo đi véo lại nhiều lần.

Làn da Kim Thiện Vũ trắng, một mảng lớn vết bầm tím và vết đỏ thế kia nằm chình ình ra đó, đâm mắt Lý Hi Thừa đau nhói.

Anh không biết, anh thậm chí không hề nhận ra điều đó.

Kim Thiện Vũ làm cho mình như thế này.

Kim Thiện Vũ sợ đến độ ngây ngẩn cả người, một hồi lâu mới phản ứng lại, vội vàng kéo quần xuống.

“Sao lại làm vậy?” Lý Hi Thừa nhíu mày, cương quyết chặn tay cậu lại.

“Không cẩn thận —— ”

“Đây là bị véo.” Lý Hi Thừa ngắt lời cậu, “Ai véo.”

Kim Thiện Vũ không dám nhìn vào mắt anh, im lặng không nói gì.

“Có đau không?” Lý Hi Thừa hỏi.

“Không đau.” Kim Thiện Vũ tỏ vẻ ung dung cười một tiếng.

Hoắc Sơ cũng cười nhìn cậu.

Kim Thiện Vũ đang cười, vết bầm tím trên đùi bị nhấn mạnh một cái.

Kim Thiện Vũ nhíu mày rên khẽ một tiếng, duỗi tay túm lấy cánh tay Lý Hi Thừa.

“Không phải không đau sao?” Lý Hi Thừa nói.

Kim Thiện Vũ hất tay anh ra, khó chịu kéo quần xuống.

Mắt Lý Hi Thừa rất đỏ, giống như sắp khóc.

Kim Thiện Vũ không biết Lý Hi Thừa làm sao, nhưng rất ít trông thấy Lý Hi Thừa như thế.

Cậu cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

Kim Thiện Vũ nghiêng đầu cẩn thận quan sát Lý Hi Thừa: “Anh giận à.”

“Không.” Lý Hi Thừa nghiêng đầu qua, không cho cậu nhìn.

“… Tôi thật sự không đau.” Kim Thiện Vũ an ủi.

Lý Hi Thừa nghe vậy, vẻ mặt càng khó coi hơn.

Anh quay đầu lại, kéo quần Kim Thiện Vũ lên, “Cậu thật sự không đau sao?”

Đầu ngón tay của Lý Hi Thừa đặt trên mảng bầm tím lớn.

“Không đau.” Lúc này Kim Thiện Vũ hối hận cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, lặng lẽ cắn răng, định giả vờ như không đau bưng bít cho qua.

Ngón tay chậm rãi lướt lên trên, Kim Thiện Vũ run rẩy một hồi.

Cảm giác khi sờ lên đùi truyền đến rất nhanh, đầu ngón tay Lý Hi Thừa như có như không gãi gãi vẽ hình tròn trên đùi cậu.

Trên người Kim Thiện Vũ nóng lên khó giải thích được, cậu chưa bao giờ có phản ứng thế này.

Lý Hi Thừa thả một mồi lửa trong cơ thể cậu, Kim Thiện Vũ bị đốt lên phản ứng.

“Anh… làm gì…” Kim Thiện Vũ bắt lại cái tay càng ngày ngày duỗi vào trong của anh.

Lý Hi Thừa giương mắt, thấy sự hoảng loạn và không biết chuyện chợt lóe lên trong mắt Kim Thiện Vũ, hơi kinh ngạc, “Không phải cậu chưa làm —— ”

“Đương nhiên đã làm.” Kim Thiện Vũ ngắt lời anh, nói xong còn chột dạ nuốt ngụm nước miếng.

Lý Hi Thừa ép hỏi, “Vậy cậu làm thế nào.”

Kim Thiện Vũ lại không nói.

Trong ánh mắt càng ngày càng quá phận của Lý Hi Thừa, cậu trúc trắc mở miệng, “… Trong mơ cũng tính nha.”

Lý Hi Thừa nghe vậy nhẹ giọng cười, Kim Thiện Vũ xấu hổ đỏ bừng mặt. Bình thường cậu căn bản không có suy nghĩ về phương diện kia, cũng chỉ trải qua vài lần mông lung trong mơ.

“Tôi dạy cậu?” Lý Hi Thừa xích lại gần cậu, hơi thở nóng bỏng phả vào giữa cổ Kim Thiện Vũ.

Vẻ mặt Kim Thiện Vũ hốt hoảng, cậu nhìn mắt Lý Hi Thừa nhịn đến đỏ lên, thu mắt lại, tay không tự chủ dần dần thả lỏng ra.

“… Đừng sợ.” Lý Hi Thừa nói xong đầu ngón tay kéo quần lót ra, dò xét đi vào.

Trong chớp mắt Kim Thiện Vũ lại nắm chặt cánh tay anh lần nữa, trong cổ họng giường như bật ra một tiếng rên.

Lòng bàn tay của Lý Hi Thừa nóng phát bỏng.

Kim Thiện Vũ bị bỏng khó chịu nhắm nghiền hai mắt, thở hổn hển không ép được, cậu dúi đầu vào hõm vai Lý Hi Thừa.

Mùi rượu rất nhạt hít vào trong phổi, khiến cậu có vẻ cũng say cùng.

Đến cuối cùng, cậu há miệng, cắn mạnh vào vai Lý Hi Thừa.

Lý Hi Thừa khẽ vuốt ve lưng cậu, từng chút từng chút xoa dịu cơn run rẩy bởi vì kích thích quá mức mà không dừng được.

Một lúc lâu, Kim Thiện Vũ mới ngẩng đầu lên, mắt nhìn về phía Lý Hi Thừa mất tiêu cự, khóe mắt đỏ ửng.

Ánh mắt hoàn toàn tin tưởng này nhìn đến nỗi bụng dưới Lý Hi Thừa căng lên, lần này đến lượt anh véo đùi mình. Cố gắng kìm nén ham muốn.

Trước mắt Kim Thiện Vũ vừa có tiểu điểm, đã thấy Lý Hi Thừa cầm giấy lau thứ trên tay, hơi thở hổn hển vừa bình phục lại không ngừng lên xuống, gương mặt đỏ thấu, quay đầu nhìn phía khác.

Bên cạnh vang lên tiếng động, không lâu sau Kim Thiện Vũ cảm thấy gấu quần của mình lại bị vén lên.

Hoảng loạn quay đầu.

Lý Hi Thừa đang cầm thuốc mỡ quẹt lên ngón tay, muốn thoa lên đùi cậu.

Thấy cậu quay đầu lại, tức giận lườm cậu một cái, trên tay lại nhẹ nhàng chậm rãi thoa vết bầm tím.

Kim Thiện Vũ chột dạ, không nói chuyện.

Lý Hi Thừa xoa nhẹ một lát, nhìn nhiều vết bầm tím. Trong lòng phát cáu, cắn răng xoa mạnh thuốc mỡ một cái.

Kim Thiện Vũ bị đau rụt ra sau, không kìm được kêu một tiếng.

“Biết đau à?” Hiếm thấy Lý Hi Thừa không hòa nhã với cậu, “Biết đau còn véo mình?”

Kim Thiện Vũ lại lặng lẽ hé miệng cười, cậu không sợ Lý Hi Thừa thế này.

Cậu biết Lý Hi Thừa lo cho cậu, cho nên Lý Hi Thừa sầm mặt hung dữ với cậu, cậu cũng cảm thấy trong lòng nóng hầm hập.

Lý Hi Thừa nhìn thấy cậu cười, biểu cảm cũng không hung dữ nổi nữa, cúi đầu nói khẽ: “Lần sau véo tôi, đừng véo mình.”

“Có chuyện gì đều có thể nói với tôi, chuyện vui, chuyện không vui. Tôi đều muốn biết.” Lý Hi Thừa lại nói.

Kim Thiện Vũ gật đầu, nhìn Lý Hi Thừa cúi đầu lại xoa lên vết thương trên đùi mình, đột nhiên cảm thấy, cậu muốn nói rất nhiều điều cho Lý Hi Thừa.

Lý Hi Thừa sẽ bằng lòng lắng nghe.

“Tôi biết lộn ngược ra sau.” Kim Thiện Vũ nói.

“Còn phải nói, cậu còn biết lộn ngang.” Lý Hi Thừa ngẩng đầu cười nhìn cậu, “Đã muốn hỏi từ lâu, ai dạy cho cậu?”

“Cái này tôi học lúc còn trong bệnh viện, một ông lão…” Kim Thiện Vũ dừng một chút, thấp thỏm nói tiếp, “Bệnh nhân trong bệnh viện kia không giống với bệnh nhân trong bệnh viện mà anh biết.”

Quả thực Kim Thiện Vũ đã vào bệnh viện tâm thần, cậu không biết nên nói thế nào với Lý Hi Thừa.

“Ừm, biết rồi.” Lý Hi Thừa nhẹ nhàng vỗ vỗ chân cậu.

Kim Thiện Vũ lỏng hơn nhiều, hít sâu một hơi, thong thả nói: “Phòng bệnh bên cạnh tôi có một ông cụ, mỗi ngày ông đánh Thái Cực trong bệnh viện, ông biết võ, con chó ông nuôi bị người ta đánh chết, ông nói con chó của ông chưa chết. Mỗi ngày ông đều cho chó ăn ở góc tường, tôi chưa bao giờ nhìn thấy con chó kia.”

Kim Thiện Vũ nói năng lộn xộn, Lý Hi Thừa lại nhíu mày cẩn thận lắng nghe.

“Tôi phơi nắng trên bãi cỏ với y tá, ông nhìn thấy tôi, nhất định phải dạy Thái Cực cho tôi, tôi không muốn để ý đến ông, nhưng ông nói tôi học được sẽ dẫn tôi đi xem con chó của ông. Tôi cũng chưa từng sờ chó, tôi muốn sờ xem thế nào.”

“Tôi học được Thái Cực của ông rất nhanh, sau đó ông dạy tôi lộn ngược ra sau, bản thân ông căn bản không biết lộn. Nhưng tôi vẫn học được.”

“Sau đó thì sao?” Lý Hi Thừa hỏi.

“Ông chết rồi.” Kim Thiện Vũ nói.

Lý Hi Thừa cau mày, anh đột nhiên muốn ngăn cản Kim Thiện Vũ nói tiếp.

Những điều này không thể nghi ngờ là mổ xẻ từ nơi sâu nhất trong lòng, anh vừa mở miệng, “Cậu —— ”

“Tôi đã nhìn thấy.” Kim Thiện Vũ cúi đầu xuống, âm thanh không lưu loát, “Ông uống thuốc tự đưa mình đến cái chết.”

Kim Thiện Vũ cúi đầu, vẻ mặt không nhìn ra bất kỳ biểu cảm gì, cậu dùng lời nói đơn giản nhất kể lại chuyện xảy ra vào ngày hôm đó.

Lý Hi Thừa lại nghe được sự hoảng sợ.

Đó là một phòng bệnh trắng tinh, tất cả mọi thứ đều là màu trắng.

Nhóc Kim Thiện Vũ khó hiểu tại sao hôm nay ông cụ không đến tìm cậu, thế là trốn y tá, lặng lẽ chạy đến cửa kính thăm dò. Cố gắng nhón chân, nhìn vào trong.

Cậu nhìn thấy ông cụ nằm trên giường.

Ông cụ ngã xuống giường, mắt rất to cũng sắp lồi ra ngoài luôn, nghiêng đầu về phía cậu, trong miệng lấp đầy thuốc, đầy tràn ra ngoài.

Trong tay nắm chặt một bức ảnh, là con chó của ông.

Nhóc Kim Thiện Vũ vô duyên vô cớ thét lên thu hút bác sĩ và y tá.

Ông lão đưa lưng về phía camera giám sát, nuốt những viên thuốc đã góp nhặt từ lâu vào trong dạ dày, vô số thuốc đã chặn khí quản.

Ông lão ở một nơi không thuận tiện tìm cái chết, buộc mình tự sát.

Lý Hi Thừa nhíu mày, cuối cùng anh đã biết tại sao Kim Thiện Vũ kháng cự bác sĩ và điều trị.

“Mấy ngày đó tôi sợ hãi, cho nên tôi đã chạy, họ bắt tôi, kéo tay tôi, tiêm cho tôi, trói tôi trên giường.” Giọng Kim Thiện Vũ run lên, “Khi đó tôi đã cảm thấy, những bác sĩ kia không khác gì người đã đánh tôi.”

“Tôi sợ bác sĩ, sợ uống thuốc, tôi sợ sẽ chết trong bệnh viện giống như ông. Tôi sợ chết không phải vì tôi sống chưa đủ, tôi chỉ vì… vì tôi luôn cảm thấy tôi không phải như thế này, anh hiểu không…”

Đáy mắt Lý Hi Thừa nhòe ra một mảng đỏ như máu, nắm chặt tay Kim Thiện Vũ.

Anh hiểu Kim Thiện Vũ có ý gì, vì hiểu, anh nghĩ cũng không muốn nghĩ.

Nếu như Kim Thiện Vũ không trải qua những chuyện này, sẽ thế nào.

Kim Thiện Vũ ở tuổi này nên đang đi học, có lẽ vẫn rất ngầu, nhưng rất thích cười. Cũng dễ thẹn thùng, nhưng sẽ không nhát gan.

Mỗi ngày mồ hôi đầy đầu chạy trên sân bóng rổ, dáng dấp đẹp thế kia, sẽ được rất nhiều bạn học nữ ở trường yêu thích.Kim  Thiện Vũ làm gì cũng nghiêm túc, thành tích hẳn cũng rất tốt.

Kim Thiện Vũ nên khí phách hăng hái, tràn đầy sức sống.

Kim Thiện Vũ không nên như bây giờ.

Thời điểm đó Kim Thiện Vũ mới có nhiêu tuổi, hơn mười tuổi, còn nhỏ như thế.

Lý Hi Thừa nghĩ đến khả năng này, càng đau lòng Kim Thiện Vũ của hiện tại hơn.

Kim Thiện Vũ nắm lại tay anh, giống như an ủi Lý Hi Thừa hiện tại: “Cho nên tôi luôn nghĩ, đi về phía trước thêm chút nữa. Một bước cũng được, nói không chừng sẽ gặp được anh…”

Lý Hi Thừa muốn ôm cậu, lại lo cảm xúc của cậu không ổn định, đành phải ôm hờ lấy cậu. Nhẹ nhàng nói khẽ bên tai cậu, “Cậu sẽ tốt thôi, cậu sẽ trở thành cậu, tôi cam đoan.”

Trước khi mắt Kim Thiện Vũ mơ hồ, đột nhiên cảm thấy, cậu thật sự nên đi gặp bác sĩ.

Nếu cậu muốn luôn luôn ôm lấy Lý Hi Thừa, cậu phải chữa bệnh.

Cậu muốn không…

Kim Thiện Vũ nhìn tấm lưng ướt đẫm của Lý Hi Thừa, cười ra lúm đồng tiền.

Cậu muốn, cậu muốn lắm.

Trong bóng tối dài đằng đẵng, cậu thui thủi độc hành, đi gần như quỳ xuống.

Mọi người đều bỏ qua cậu, hất cậu ra.

Chỉ có Lý Hi Thừa vác lò nướng nạm kim cương, ngày hôm đó, đưa cho cậu một miếng bánh kem.

Tại sao lại khóc nhỉ? Nhất định là vì bánh kem ngọt quá.

Nhất định là thế.

Mấy phút sau, Lý Hi Thừa buông tư thế này ra, Kim Thiện Vũ lại ôm chầm lấy anh.

Lồng ngực đập lên xuống, ôm ấp ấm áp, cơ thể dán chặt vào.

Kim Thiện Vũ nghe thấy nhịp tim Lý Hi Thừa.

Hai người ôm nhau trong tư thế này thật lâu, chủ động ôm Lý Hi Thừa là bốc đồng trong nháy mắt.

Nhưng bốc đồng qua đi, Lý Hi Thừa lại không buông tay, cậu cũng không tiện chủ động buông tay ra.

Hơi thở của Lý Hi Thừa càng ngày càng nặng, Kim Thiện Vũ hoàn hồn lại hơi bất an.

Lúc đó cậu đã thấy thay đổi giữa hai chân Lý Hi Thừa có tiêu xuống không…

Cậu ôm Lý Hi Thừa thế này, Lý Hi Thừa có thể không nhịn được không.

Quả nhiên, Lý Hi Thừa chầm chậm mở miệng: “Cậu có thể —— ”

“Không thể.” Kim Thiện Vũ lời lẽ chính đáng từ chối, lúc này không phải Lý Hi Thừa muốn hôn cậu, thì là muốn sờ cậu, hoặc là…

Kim Thiện Vũ nhắm mắt lại không suy nghĩ thêm nữa.

“Ý tôi là —— ”

“Không được nói.”

“Không phải —— ”

“Ngậm miệng.”

Lý Hi Thừa: “…”

“Tay tôi tê rồi, anh Vũ anh có thể đứng dậy trước không…” Lý Hi Thừa nói một mạch không thở.

Kim Thiện Vũ cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay bị đè dưới mông mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co