Truyen3h.Co

[CV • Heesunsun] Dark Blood

Chap 49

NguynTho897

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Khi Sunoo lộ ra nét mặt không sao hiểu được thì chỉ trong nháy mắt, Justin liền thoát ra khỏi Linh thú giam cầm, nhảy tới trước mặt, bàn tay đánh úp vào ngực cậu. Đáng tiếc Pratt đã hình thành phòng hộ cản trở đòn tấn công của hắn.

"Tự động biến hình sao?" Justin hừ lạnh một tiếng, "Nhưng bây giờ ngươi chẳng nhìn thấy gì nữa đúng không?"

"Đây là năng lực của ngươi sao?" Sunoo nhíu mày.

"Chà~ hình như ngươi cũng không quá sợ hãi đâu nhỉ. Năng lực của ta không chỉ là khiến ngươi không nhìn thấy thôi đâu!" Justin còn chưa nói xong, một sợi chỉ hồng đã bắn thẳng đến trước mặt hắn, tốc độ không hề thua kém đòn dịch chuyển tốc thời của Huyết tộc. Trên bờ vai hắn lộ ra dấu vết một đường thật dài, đòn sát thương nóng rực khiến hắn không thể không lấy tay bịt miệng vết thương lại, "Linh thú gì vậy?"

Ranslo ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày, "Hình như là Nguyệt điểu!"

Justin tránh trái né phải khỏi sự tập kích của sợi dây màu đỏ kia, "Ngươi nghĩ ta ngốc sao? Hình thể của Nguyệt điểu lớn hơn thứ này gấp bội!"

"Ngươi đúng là đồ ngu!" Ranslo gấp sách lại, hiển nhiên Sunoo đã khiến cho hắn thấy hứng thú, "Nguyệt điểu bị ép nhỏ lại, cho nên đòn công kích và tốc độ lại càng mạnh hơn!"

Nhớ tới cảm giác cháy bỏng kia, Justin biết mình không thể phản bác được. Dù sao vết thương do Nguyệt điểu gây ra cũng không bình thường. Càng nghĩ hắn lại càng tức, vì sao rõ ràng Sunoo không nhìn thấy đường nữa mà Nguyệt Điểu vẫn truy kích được hắn, mà lại chuẩn xác không hề lầm lẫn.

"Xem ra thính lực của ngươi cũng không vừa, Trung tá Nhật tộc!"

Justin đánh một chưởng trong không khí, Sunoo lại cảm thấy nơi thần kinh, sự đau đớn từ màng tai hướng về phía sau kéo đến nơi sâu thẳm nhất trong đại não, tựa hồ có một phần nào đó vốn thuộc về thân thể cậu lại bị đối phương bức ép kéo ra. Sau đó cậu kinh ngạc phát giác bản thân mình không nghe thấy gì nữa. Tiếng gió thổi, tiếng âm thanh ma sát khi Justin di động trong không khí, tiếng Ranslo lẩm nhẩm đọc sách, thậm chí âm thanh mình hô hấp cũng hoàn toàn biến mất.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Sunoo nắm chặt tay, Justin cảm giác được rõ ràng tốc độ của Nguyệt điểu đã giảm sút, những ngọn lửa vốn bị thu vào nay dần hiện ra. Hắn ta kinh hỉ một lần nữa vươn tay đâm thẳng về phía Sunoo.

Đừng sợ!

Trong nháy mắt, vô số Speed nhằm thẳng về phía Justin, tốc độ kinh người tưởng như muốn tránh né cũng không được. Chỉ chớp mắt, Ranslo đã vọt tới kéo hắn ra khỏi phạm vi công kích của Sunoo.

Dù vậy, những linh thú như phát rồ kia vẫn chăm chăm lao về phía chúng.

"Chuyện gì vậy? Rõ ràng hắn không nhìn được cũng không nghe được rồi cơ mà?" Justin hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ranslo thở dài một hơi, "Trong hai chúng ta đã có người bị linh thú theo dõi bám theo rồi, hoặc là cả hai chúng ta đều bị!"

Suy đoán của hắn hoàn toàn không sai. Từ lúc Sunoo phát hiện ra bọn chúng thì đã phóng Súc Địa Thú bám vào trên người chúng rồi, bởi vậy mà dù thính giác và thị giác không có cũng chẳng sao, chỉ cần liên hệ giữa cậu và Súc Địa Thú vẫn còn thì Sunoo có thể nhận biết được hành động của bọn họ.

"Thật phiền phức! Mau mau đối phó với chúng nó đi!" Justin bắt đầu không nhịn được nữa.

Ranslo hừ mũi một cái, năm ngón tay mở ra lập tức hình thành một không gian đen kịt, những con linh thú ùa lên kia trong chớp mắt liền bị hút vào sạch.

"Làm tốt lắm!" Justin hưng phấn vỗ vai Ranslo, "Tên nhóc kia, tất cả đều bị hút vào không gian khác rồi, xem ngươi còn phóng ra được cái gì nữa!"

Sunoo cảm nhận được liên hệ giữa mình và các linh thú đột nhiên biến mất, cắn răng phóng càng nhiều linh thú khác ra.

"Sao vẫn còn?" Justin mở to hai mắt.

Ranslo một lần nữa mở ra hắc động, số lượng linh thú phóng ra quá nhiều khiến hắn khó có thể hút vào được, thế nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng đưa được bọn chúng sang một không gian khác.

Trong lòng Sunoo không khỏi bắt đầu nôn nóng.

Năng lực của đối phương là cái gì đây? Chẳng lẽ lại giống với Cự tuyệt của Steve, cho nên hiệp ước giữa cậu và linh thú mới bị chặt đứt?

Chết tiệt!

Cậu thực sự muốn thả Địa Ngục chi Mâu ra, nhưng nơi này lại là quân doanh của Liên Quân, mà phạm vi công kích của Địa ngục chi mâu lại quá lớn, sẽ làm những chiến hữu của cậu bị thương mất!

"Ta không tin hắn còn linh thú gì nữa!" Justin nhìn chằm chằm Sunoo, đợi bước tiếp theo của cậu, thế nhưng không ngờ Sunoo lại phóng ra một đống Speed cùng Snake hội tụ lại thành một luồng khí cực đại, đột ngột đánh tới.

Hắc động của Ranslo không thể nào hoàn toàn dung nạp số lượng lớn linh thú đó được, cả người bị ép lui về phía sau, liên tục đụng vào hơn mười lều trại mới miễn cưỡng hút vào toàn bộ linh thú của Sunoo.

"Mẹ nó - Rốt cuộc là thế nào mà hắn có thể phóng ra nhiều linh thú như thế?" Ranslo đứng ở chỗ cũ, thoáng đăm chiêu nhìn chăm chú về phía Sunoo đang đứng phía xa, "Hay là... là Địa ngục chi mâu."

"Cái gì? Ngươi nói đùa gì thế? Nếu có người thao túng được Địa Ngục Chi Mâu thì phải là Thiếu Tướng, hoặc ít ra cũng là Chuẩn tướng*!"

*Chuẩn tướng: Quân hàm sĩ quan cao cấp trong quân đội của một số quốc gia. Cấp bậc này trong Hệ thống cấp bậc quân sự khối NATO được ký hiệu là OF-6, thường được xếp trên cấp Đại tá và dưới cấp Thiếu tướng.

"Ngươi không nhớ Boning đã nói rồi sao? Bản thân hắn đã từng bị một Thượng Úy đẩy vào tuyệt cảnh đấy. Đừng để quân hàm của hắn đánh lừa!" Ranslo nhăn mày, "Chúng ta rất may mắn là đang ở trong quân doanh của Liên Quân chứ nếu không thì đối phương đã có thể thả ra Địa Ngục Chi Mâu đối phó với chúng ta rồi - mà ta thì chẳng có cách nào hút được con quái vật to lớn đó đâu!"

Lúc này thế nào rồi? Bọn chúng muốn làm gì tiếp theo đây? Cuối cùng là có nên thả Địa Ngục Chi Mâu ra hay không? Nhưng nếu thế thì chẳng khác nào đem bạn bè mình chôn chung!

Mỗi lần công kích đều như đạp trên miếng băng mỏng, mình còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa?

Có một bàn tay lạnh lẽo đặt trên lưng cậu.

Tiếng nói ưu nhã phô trần trong không gian, "Nếu các ngươi đã từ bỏ Wen Wagner, lại còn len lén vào quấy rối, có phải là hơi thiếu phong độ rồi không?"

Sunoo ngây người, cảm giác được ngón tay thon dài đó luồn vào kẽ tay mình, tha thiết nắm lấy, mang đến một sự cổ vũ và trấn an không lời.

"E...Evan?" Sunoo nghiêng đầu.

Nhận ra sự kỳ lạ của cậu, gương mặt vốn hiền hòa của chàng trai Huyết tộc kia bỗng nhăn lại.

"Các ngươi đã làm gì em ấy?" Ngữ điệu mang theo áp lực muôn phần kia khiến bọn Ranslo tự nhiên cảm thấy kinh hãi.

"Ngươi là ai?" Justin rõ ràng đã có chút lo sợ nhƣng lại còn thể hiện ra bộ dạng khiêu khích.

"Biết được tên của ta rồi thì các ngươi sẽ chuẩn bị sẵn sàng xuống địa ngục chứ?" Evan nắm tay Sunoo, bước lên từng bước một, "Evan Lee!"

"Ngươi là Evan Lee?" Justin ngẩng đầu đánh giá người thanh niên Huyết tộc đang bước tới gần kia. Phong thái của người đó thật bình tĩnh, thế nhưng trong ánh mắt tưởng như lặng thinh kia lại nổi lên cơn tức giận như bão tố.

Không giống với Justin, từ khí thế của đối phương, Ranslo đã biết được năng lực của Evan không chỉ đơn giản giống như trong truyền thuyết đâu. Hắn kéo đồng bọn của mình từng bước lui về phía sau, thế nhưng lập tức lại phát hiện ra trên mặt đất xuất hiện một cái bóng ngày một rõ ràng, không khỏi quay đầu lại.

Một thân ảnh hướng về phía chúng, mái tóc dài trong gió đảo điên ngập tràn khí thế. Trong mắt hắn hiện lên sự khinh thường cùng châm biếm hoàn toàn khác với cái tự phụ của Justin, ánh mắt sắc bén như muốn rạch nát đối phương, "Còn có ta, Steve Knight Derwent. Các ngươi muốn hại ai, ta đều không quan tâm, trừ cậu ấy ra!"

"Haha... kẻ mà chúng ta muốn tìm đều đến đủ rồi, may mắn thật!" Justin nhíu mày nhìn Ranslo.

Thế nhưng đồng bọn của hắn chỉ thở dài một hơi. Đều là tại tên Justin ngu ngốc này! Ranslo càng lúc càng cảm thấy được lúc này có muốn toàn thân thoát ra thực sự là thử thách quá lớn.

"Ta sẽ xử lý tên Evan Lee, còn tên Knight Derwent thì để cho ngươi đó!" Justin đi đến phía Evan, "Để ta chiêm ngưỡng kỹ càng năng lực mà ngươi giết chết Boning Mine đi!"

"Trước đó, ta phải biết được ngươi đã làm gì cậu ấy?" Evan trầm giọng hỏi.

"Chẳng có gì!" Justin đắc ý cười, "Ta chỉ để hắn không nhìn thấy cũng không nghe thấy mà thôi. Nếu ngươi tới muộn thêm chút nữa thì ta sẽ biến hắn thành kẻ câm điếc, thậm chí cả xúc giác cũng không có nữa."

Nhếch lên khóe môi đầy tàn nhẫn, Evan gằn từng chữ, "Ta nghĩ trưởng bối của các ngươi không nói cho các ngươi hay, có vài thứ vĩnh viễn đừng nên biết thì hơn -" Vừa dứt lời, trong dòng khí cuồn cuộn nổi lên muôn vạn đao phong ùn ùn kéo tới.

Justin né tránh được, thế nhưng tốc độ và sức mạnh của đao phong khiến hắn túa mồ hôi lạnh, tựa hồ phát hiện ra mình đã chọn nhầm đối thủ rồi. Steve nghe thấy Sunoo bị cướp mất thị giác và thính lực thì lửa giận vô hình thiêu cháy trong lòng, các ngón tay bị nắm chặt đến phát ra những tiếng răng rắc, "Ta sẽ bắt ngươi phải trả giá!"

Nhìn Steve đang từng bước chậm rãi đi tới, không hiểu sao Ranslo lại cảm thấy được nguy hiểm đang tới.

Mình đúng là đồ ngu, sao lại đi đánh đố cùng Justin cơ chứ!

Vất vả thoát khỏi đao phong của Evan, Justin thiếu chút nữa bị cái bóng sắc nhọn trên mặt đất đâm phải.

"Mẹ nó - ngươi còn có năng lực gì nữa?"

"Nhiều lắm - chẳng hạn như..." Không biết từ bao giờ, Evan đã tới phía sau lưng hắn, một tay xuyên thủng lồng ngực hắn, "Năng lực tự do xuyên thấu vật thể chẳng hạn."

Justin kinh người vọt rời đi, cúi đầu nhìn trên người mình hình như không có vết thương, không khỏi ra sức hít thở. Nếu như vừa rồi Evan hiện hóa cánh tay kia, e là trái tim của hắn đã bị móc ra rồi.

"Hay là ví dụ ..." Trong nháy mắt không khí trở nên khô hanh, tất cả nước đều ngưng kết thành băng đao, ầm ầm rơi xuống như mưa bão. Justin bay người né tránh, thế nhưng vai và lưng đều bị cắm đầy thứ hung khí trong suốt kia, "...tự do thao túng hình thái của nước."

Ranslo nhìn Justin đang dần bị máu nhuộm kia, trong lòng hiển nhiên hiểu được Steve nhất định cũng không đơn giản như thế.

"Sao thế, còn chưa phát động năng lực của ngươi kìa?" Nụ cười của Steve khiến cho người đối diện không biết sao mà rét run, "Nhưng bất kể năng lực của ngươi là gì, thì đều sẽ bị phản xạ lại mà thôi."

Ranslo thoáng lùi về phía sau, suy nghĩ xem có nên bỏ Justin mà chạy trốn hay không.

"Ta cũng không có tính nhẫn nại đâu!" Steve đã nhìn thấu ý đồ của hắn, "Nếu như ngươi muốn đi, thì ít nhất cũng phải thoát khỏi phạm vi công kích của ta đã chứ?"

Không cần phải sợ hắn... Cùng lắm thì hút hắn vào hắc động thôi!

Ranslo hạ quyết tâm, vươn tay tới, một không gian đen kịt xuất hiện trước mặt hắn. Sợi tóc của Steve thoáng cái đã bị hút tới, thân thể hắn cũng không tự chủ được mà tiến về phía Ranslo, "Thì ra đây là năng lực của ngươi, cũng thực là thú vị. Nhưng mà - ngươi còn non lắm!"

Trước cửa động, một bức tường kính mở ra.

Trái tim Ranslo gần như vọt tới mắt - sẽ bị phản xạ lại sao? Ngay cả hắc động cũng bị phản xạ sao?

Câu trả lời là... Chắc chắn đấy!

Toàn bộ hắc động trong nháy mắt quay lại hướng về phía hắn. Hắn cố sức chống cự lại lực hấp dẫn từ một không gian khác, thật vất vả mới thu hồi được năng lực của mình, thế nhưng, nụ cười tàn nhẫn của Steve đã xuất hiện trước mắt hắn từ khi nào chẳng rõ.

Thôi chết!

Con ngươi Ranslo phóng đại, nhận thức được ngón tay của người kia bóp vào vai mình khiến đầu khớp xương vỡ vụn trong cơ thể, cảm giác đau đớn ngay lập tức lan rộng toàn thân. Hắn túm lấy cánh tay Steve đang định tiến vào sâu thêm, thế nhưng trong khoảnh khắc đẩy đối phương ra, hắn lại nghe thấy vang lên thanh âm như tiếng ngón tay ai kia chạy dọc xương cốt. Hắn nỗ lực hô hấp, máu tươi từ vai nhỏ xuống, thấm vào trong màn tuyết trắng. Mà Steve vẫn chỉ đứng tại chỗ, ánh mắt như đang nhìn một con kiến yếu đuối mà thôi.

"Nếu các ngươi đã dám tới, thì cũng phải nghĩ xem hậu quả sẽ như thế nào!" Justin bị Evan đẩy vào đường cùng nhìn bóng lưng đồng bọn đang bị thương, hiểu ra rằng trong trận đấu này hắn chẳng thể chiếm được dù chỉ một chút ưu thế. Hắn thoáng nhìn thấy Sunoo đang đứng ngây người ngoài cuộc chiến, đột nhiên lẻn tới bên cạnh cậu, ngón tay bóp chặt lấy cổ cậu, "Ngươi thử qua đây xem -"

Evan nhíu mày, nhìn máu từ cổ tay Justin đang chảy xuống cổ Sunoo, từ từ thấm vào trong quân y, "Hình như ta quên nói cho ngươi biết, điều mà ta tuyệt đối không thể nào tha thứ được trên đời này, chính là có kẻ nào khác ngoài ta chạm vào cậu ấy!"

Steve cũng bị Justin làm cho phân tâm, "Sao không mau giải quyết nó đi!"

Làm sao tên kia có thể dùng bàn tay bẩn thỉu đó mà chạm vào William cơ chứ!

Justin cười nhạt một tiếng nhìn thần sắc nôn nóng của hai người lại càng thêm đắc ý, "Đừng nói với ta là, hai ngươi đều yêu tên Nhật nhân ti tiện này nhé -"

"Kẻ ti tiện chính là ngươi!" Sự tối tăm thâm trầm trong mắt Evan sâu đến mức khiến kẻ đối diện khó có thể hô hấp.

Steve bỏ mặc Ranslo một bên, cũng bước về phía Justin, "Ngươi làm bẩn em ấy rồi!"

Nhìn bóng lưng Steve, Ranslo hổn hển hít sâu một hơi, đổ người vào giá chống màn trường.

Cảm tạ ngươi nhé, Justin. Nếu không có hành động ngu ngốc của ngươi, có lẽ ta không có cơ hội chạy thoát rồi. Ranslo gần như chẳng hề do dự, lập tức quay đầu chạy biến.

Nhìn Ranslo đã đi xa, Justin kinh hãi không thôi. Lúc này hắn mới nhận ra bản thân đã có một quyết định thật ngu xuẩn, khiến cho hai Huyết nhân mà hắn vô pháp đối kháng kéo tới phía mình.

Justin mang theo Sunoo lùi từng bước từng bước về phía sau, mà hai đối thủ của hắn cũng không chút nào chậm trễ đuổi sát theo, "Các ngươi đừng có tiến tới! Nếu không ta..." Hắn cảm nhận được một thứ gì đó xuyên qua ngực mình. Một con Speed đã từ ngực hắn xông ra ngoài.

Trong nháy mắt khi hắn ngã xuống, hắn ngẩng đầu nhìn Trung tá trẻ tuổi kia, hai mắt cậu ta vẫn mờ mịt, thực sự hắn đã coi thường cậu ta sao?

Máu đỏ tuôn trào, khiến thế giới trắng thuần lại mang theo một màu sắc khác lạ. Hắn không muốn chết, tuyệt đối không muốn chết ở nơi này...

Steve đã đi tới, lập tức chặn đầu Justin, nói bằng giọng chán ghét, "Không phải ta đã nói rằng ngươi không được chạm vào em ấy rồi sao?"

Evan tiến đến cầm lấy cổ tay Sunoo, kéo cậu về phía mình, giọng nói dịu dàng mà còn lạnh lùng hơn ngọn đao phong quét qua vết thương của Justin gấp bội, "Ngươi chọn sai người rồi!"

Justin đau đớn đến co quắp nhắm mắt lại. Hắn hiểu được, hắn sắp sửa phải trả một giá rất đắt cho sự non nớt và tự phụ khó có thể tưởng tượng được của mình.

Ngón tay Steve bóp lấy đầu hắn, đương chuẩn bị dùng sức thì đột nhiên trên bầu trời kéo tới vô số xương gai, Steve vô thức né tránh, còn Justin lại được vây trong đám xương gai đó, trong nháy mắt thoát khỏi mặt tuyết.

Evan ngẩng đầu, trông thấy Vendelison trong ánh trăng hạ, ngồi trên vai hắn còn có Liby.

"Đã lâu không gặp rồi!" Liby vẫy tay, "Khuyên hai ngươi bây giờ tốt nhất đưa cậu ta đến quân y đi, đừng nên lãng phí thời gian vào mấy chuyện vô ích nữa."

Vendelison quay đầu chuẩn bị rời đi, Steve đã đuổi sát theo. Liby vỗ tay, một con Snake đã quấn vào chân trái của hắn. Đến khi hắn thoát khỏi nó rồi thì chỉ còn thấy bóng lưng Vendelison rời xa, trong lòng ảo não không ngớt.

"Bỏ đi, Steve - chúng ta lập tức mang William tới quân y. Chuyện ở đây cũng nên thông báo với Stephen, đừng đế Rừng Già Sâu Thẳm có thêm cơ hội lần nữa!" Evan nói với Steve.

Steve quay đầu lại, trông thấy gương mặt dại ra của Sunoo, trái tim đau đớn quặn thắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co