Chương 23
Tháng Hai, trường trung học Tinh Tế bắt đầu đi học lại, chỉ còn một trăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Tuần đầu tiên, trường tổ chức một kỳ thi mô phỏng.
Phuwin dẫn đầu với khoảng cách 30 điểm so với người đứng thứ hai, vững vàng giữ vị trí đầu tiên.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Phuwin và Naravit không nói với nhau một lời, mối quan hệ giữa hai người rơi xuống mức thấp nhất.
Điều trị chỉ là điều trị, pheromone trấn an cũng chỉ là trấn an, sau khi xong việc thì lập tức trở về trạng thái xa lạ, thậm chí còn giống như kẻ thù.
Buổi tối, Naravit vẫn phải chịu đựng đau đơn để ngủ, mỗi đêm đến nửa đêm hắn đều bị đau mà tỉnh dậy, sau đó không thể ngủ lại, cứ như vậy kéo dài suốt mấy tháng.
Tình trạng của hắn ngày càng tệ đi, có lần trong giờ học cưỡi ngựa, hắn suýt nữa bị ngã khỏi ngựa, lên lớp thì hầu như chỉ ngủ bù, đến mức giáo viên cũng không kìm được mà hỏi han vài câu.
Phuwin cũng đã thử xin lỗi lần nữa, cậu viết một lá thư xin lỗi dài, nhưng không nhận được phản hồi gì, vì vậy cậu từ bỏ đồng thời cũng cảm thấy thoải mái, tập trung toàn lực cho kỳ thi đại học sắp tới.
Ba tháng sau, kỳ thi đại học đến.
Tháng Sáu, trời đã nóng hẳn lên, địa điểm thi đại học ngay tại trường trung học Tinh Tế. Phuwin mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay, cẩn thận viết tên mình lên tờ giấy thi.
Ngày thi kết thúc, trường trung học Tinh Tế tổ chức lễ tốt nghiệp.
Bọn họ đã tốt nghiệp.
Một tháng sau, ngày 31 tháng 7, là sinh nhật mười tám tuổi của Naravit.
Là con trai của thượng tướng Khaiang và chủ tịch Kitkasem, sinh nhật của hắn không được tổ chức hoành tráng, một phần vì sợ bị dòm ngó, bởi lẽ người có địa vị càng cao càng bị nhiều người chú ý, phần khác vì Naravit cũng không thích phô trương.
Hôm đó chỉ có vài gia đình thân quen đến dự, như Joong và Dunk.
Trong khi các bậc phụ huynh trò chuyện trong phòng khách, bọn trẻ thì tổ chức tiệc nướng ngoài trời bên hồ bơi.
Phuwin không quen biết bạn cùng trang lứa, cũng không quen các bậc trưởng bối, muốn về phòng nhưng lại sợ thất lễ, nên cậu ngồi yên tại bàn ăn, im lặng cả buổi như một bức tượng.
Kitkasem nhìn ra sự bối rối của cậu, bà lên tiếng: "Phuwin, ra ngoài chơi với Naravit và bọn trẻ đi?"
Phuwin thấy vật thì đứng dậy, bước ra ngoài, cậu nghe thấy có người nói: "Cậu ta là người có độ tương thích 100% với Naravit đó sao? Nhìn cũng ngoan nhỉ."
Bên hồ bơi đã ở trong trạng thái náo nhiệt, âm nhạc đang bật, mọi người đang ăn bít tết, nước bắn tung tóe khắp nơi do bọn họ nhảy xuống nước.
Phuwin nhìn thoáng qua, Dunk và Joong đều có mặt, còn có hai alpha mà cậu không quen biết.
Cậu không định tham gia, chỉ ngồi trên chiếc ghế dài ở góc ngoài cùng và đọc sách.
Không ai nhận ra sự hiện diện của cậu.
Ngoại trừ Naravit.
Lúc này, Phuwin không tỏa ra chút pheromone nào, sự hiện diện của cậu rất mờ nhạt, hơn nữa mọi người đang vui chơi, các alpha khác không nhận ra cậu cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng Naravit không biết chuyện gì xảy ra, dù không ngửi thấy mùi, nhưng hắn vẫn cảm giác được Phuwin đã đến, theo phản xạ liền nhìn về phía đó.
Dưới ánh trăng và ánh đèn bên hồ bơi, gương mặt sạch sẽ, lạnh lùng của Phuwin hiện lên mờ mờ, cậu khẽ nhíu mày, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài nhẹ nhàng rung rinh, những ngón tay trắng bệch lật từng trang sách.
Một bên là sự tĩnh lặng, một bên là sự ồn ào.
Phuwin không bị ảnh hưởng chút nào, vô thức đọc được hơn hai mươi trang, mặt trăng đã từ trên tường leo lên đến đỉnh đầu họ.
"Phuwin."
Bỗng nhiên, cậu nghe thấy có ai đó từ xa gọi tên mình.
Phuwin chớp mắt một cái, ngẩng đầu lên.
Không biết từ lúc nào, cả năm alpha ở bên kia đều đã dừng lại, nhìn về phía cậu.
Naravit ngồi ở bờ hồ bơi, cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần ngắn thể thao, một chân ngâm dưới nước, chân kia co lên, hắn gọi Phuwin như gọi một con cún nhỏ: "Lại đây."
Phuwin kỳ lạ để ý thấy chân co lại của Naravit dài đến mức vượt qua cả xương quai xanh của cậu, thật sự rất dài.
Dunk lúc này mới phát hiện ra cậu, vẫy tay: "Phuwin! Sao không qua chơi? Mau lại đây!"
Phuwin gấp sách lại, đặt lên ghế dài, rồi đi về phía các alpha.
Dù đã vào tháng Sáu và chính thức bước vào mùa hè, nhưng buổi tối ở những nơi trống trải vẫn có chút lạnh. Omega không giống alpha, không khỏe mạnh cũng không chịu được lạnh.
Các alpha bên kia đều để lộ làn da trắng sáng, còn Phuwin vẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài tay, cậu dừng lại trước mặt Naravit.
Hai alpha kia đã nghe qua về Phuwin, nhưng không ngờ lại gặp mặt theo cách này.
Naravit nói: "Ngồi xuống."
Phuwin từ từ nhận ra trạng thái của Naravit có chút bất thường, nhưng trước đó, cậu vừa mới thả một chút pheromone để trấn an, dựa theo tần suất bình thường là bốn giờ một lần, lúc này vẫn chưa đến giờ.
Không ngờ, vừa cúi người ngồi xuống một nửa, Naravit đã nắm lấy cổ cậu, kéo mạnh xuống.
Cảnh tượng này chẳng khác nào nhìn thấy hai bạn cùng lớp đang hôn nhau, Dunk bị dọa, hét lên: "A a a a———"
Xương quai xanh của Phuwin va vào ngực Naravit, cậu vẫn có thể tập trung, dùng ánh mắt thấy một alpha bên cạnh giơ tay che miệng lại như một thiếu nữ.
Naravit ghé vào tuyến thể của Phuwin ngửi một cái, sau đó thở dài khoan khoái, hắn dùng xong liền đẩy Phuwin ra, uể oải nói: "Cút đi."
Phuwin ngẩn người, sau đó nhận ra hôm nay là ngày hắn thành niên, Naravit có lẽ đã uống chút rượu.
"Cút đi." Naravit nói: "Đừng chắn tầm mắt tôi."
Mọi người đều có chút ngơ ngác, lúc đầu cứ nghĩ Naravit gọi Phuwin qua để chơi cùng, nhưng hóa ra hắn chỉ gọi để làm công cụ.
Bọn họ đều nghĩ Phuwin sẽ xấu hổ mà tức giận, vì dù sao cũng là một omega, da mặt mỏng lại kiêu ngạo, nhưng không ngờ cậu chỉ bình thản quay trở lại chiếc ghế dài ban đầu, ngồi xuống, cầm quyển sách lên, lật lại trang cũ, động tác liền mạch, không hề lúng túng.
Phuwin tưởng rằng việc của mình đã xong, nhưng không ngờ chỉ mười phút sau Naravit lại gọi cậu.
Phuwin bất đắc dĩ, lại bước tới.
Naravit lại kéo cậu tới hít một cái, sau đó tiếp tục chơi.
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại ba bốn lần.
Nếu không phải thấy Naravit nhiều lần căng tay ra để thư giãn, Phuwin đã nghi ngờ hắn đang mượn cớ uống rượu để trêu đùa mình.
Cậu định ra quy tắc bốn tiếng một lần, dựa trên mức độ đau đớn mà Naravit thể hiện ở trường học, quan sát vài ngày mới tìm ra được quy luật này.
Vậy nên, thực sự chỉ cần không tiếp xúc trong một lúc sẽ đau, nhưng Naravit lại cố chịu đựng thêm vài giờ?
Vốn dĩ Phuwin không có biểu cảm gì, bây giờ ngay cả cảm xúc trong mắt cũng nhạt đi vài phần.
Gần mười giờ tối, mọi người lại tụ tập trong phòng khách, cắt bánh kem và ăn bánh, sau đó buổi tiệc kết thúc.
Phuwin không thích ăn ngọt, cậu chỉ ăn một ít, sau đó vì lịch sự mà Phuwin vẫn đi tìm Naravit.
Naravit đang nổi trên mặt nước trong hồ bơi, nhắm mắt lại, trông rất thư thái.
Phuwin đứng trên bờ, nói với hắn: "Chúc mừng sinh nhật."
Naravit giả vờ như không nghe thấy.
Phuwin có thể cảm nhận được Kitkasem rất đau đầu về mối quan hệ của hai người, cậu khẽ nói: "Làm sao để cậu không giận nữa?"
Naravit lười để ý đến cậu, thực ra hắn đã hết giận từ lâu, nhưng không thể chấp nhận mình bị một omega mà mình không thích cắn, trong đầu cứ mãi nghĩ mãi mà không thông.
"Vậy để tôi cho cậu cắn lại nhé? Được không?"
Chỉ một câu nói, alpha lập tức nổi khùng, lộ nguyên hình, hắn đứng trong hồ bơi, khuôn mặt điển trai nghiến răng nghiến lợi: "Ai mà thèm cắn cậu chứ."
Omega không nói gì, chỉ thở dài một hơi.
Đột nhiên Naravit kêu lên một tiếng, có lẽ do đã uống rượu nên cảm giác đau đớn trở nên thường xuyên hơn, đau hơn bình thường.
Naravit bước tới mép hồ, mực nước dao động ngang vai hắn, hắn nói với Phuwin: "Lại đây."
Không biết tối nay đã nghe Naravit nói "lại đây" bao nhiêu lần, Phuwin nhíu mày, nhưng vẫn lại gần. Cậu tự giác nửa ngồi xổm, sau đó thả pheromone ra.
Naravit ngửi thấy mùi cỏ, hắn bỗng nhiên nhếch miệng cười, một bàn tay ướt sũng bất ngờ túm lấy mắt cá chân của omega, kéo cậu xuống nước.
"Á!" Phuwin bất ngờ, bị sặc một ngụm nước, cậu biết bơi nhưng không biết đứng nước, hơn nữa không thể chịu đựng được liên tục bị Naravit kéo mắt cá chân bên trái.
Hơn nữa, cậu duỗi thẳng đầu ngón chân phải, phát hiện mình không thể chạm tới đáy hồ.
Naravit cứ thế nắm lấy mắt cá chân của Phuwin, ung dung nhìn omega đang vùng vẫy trong nước, bọt nước bắn tung tóe khắp nơi.
May là Naravit không có ý định "giết người", kéo cậu lên lại, đẩy người ép vào thành tường của bể bơi.
Phuwin toàn thân ướt sũng, áo sơ mi trắng bên ngoài khi gặp nước trở nên trong suốt, dính sát vào áo phông xám bên trong. Cậu ho khan, gương mặt trắng bệch vì sặc nước mà đỏ lên.
"Này." Naravit hất nhẹ chút nước, nói: "Cho cậu 3,000,000 bath*, rời khỏi nhà tôi, thế nào?"
*3.000.000bath ~ 2,4 tỉ VND
Phuwin chỉ cảm thấy nước mắt hơi trào ra, câu giơ tay lau rồi lắc đầu.
Hai mũi chân dưới nước giãy giụa hết sức, nhưng vẫn không đủ, phần lớn trọng lượng cơ thể vẫn phải dựa vào Naravit để chống đỡ.
"Cậu nghĩ gì thế?" Alpha bực bội hất ngược mái tóc ướt đẫm lên: "Bây giờ cậu không muốn 3,000,000 bath này, sau này càng không nhận được số tiền đó. Chẳng lẽ cậu thật sự muốn kết hôn với tôi?"
Phuwin vẫn lắc đầu, gió thổi làm cậu cảm thấy lạnh.
"Đừng mơ mộng hão huyền nữa" Naravit lạnh lùng nói: "Thứ nhất, điều đó không thể thành hiện thực, thứ hai, tôi sẽ công khai mọi thứ, cậu một xu cũng không nhận được."
Phuwin nói: "Tôi không cần tiền."
Naravit nhìn Phuwin một lúc, đột ngột buông tay, chống tay leo lên bể bơi rồi bỏ đi.
Hắn không thể hiểu nổi, 3,000,000 bath không phải là số tiền nhỏ, đủ để một omega sống tốt cả đời.
Không vì tiền, vậy Phuwin vì điều gì?
Vừa bước vào trong nhà, đã có người hầu choàng lên vai hắn một chiếc khăn khô ráo, ấm áp. Naravit đi đến đâu, nước nhỏ xuống tới đó, người hầu theo sau lau chỗ ướt.
Hắn bước vào phòng tắm, sảng khoái tắm dưới vòi nước nóng.
Một ngày sinh nhật mười tám tuổi nhàm chán.
Khi còn nhỏ, hắn từng tưởng tượng rất nhiều về ngày này, hoặc là phi ngựa trên thảo nguyên, hoặc là leo lên đỉnh núi Anurak để ngắm bầu trời đầy sao, hoặc là lái cơ giáp lượn lờ trên trời suốt một ngày.
Dù là gì đi nữa, nó cũng không nên là bị căn bệnh chết tiệt này và mùi tin tức tố omega cản trở từ phòng ngủ đến nhà bếp.
Tỉnh rượu hơn một nửa.
Hắn đột nhiên bước đến bên giường, nhìn xuống bể bơi phía dưới, thấy không có ai nữa mới trở lại nằm xuống ngủ.
Lần tiếp theo hắn mở mắt, vẫn là thời điểm cố định lúc ba giờ sáng, khi tất cả mọi người đều đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Cơn đau của hắn lúc này mới bắt đầu.
Naravit nhắm mắt, cố gắng nhịn.
Giống như cơn chuột rút dữ dội, mỗi sợi cơ trên cánh tay, chân, cổ hắn đều tắc nghẽn, từng dây thần kinh xoắn lại co thắt, đau đớn đến mức tê liệt.
Đột nhiên, hắn nghe thấy một tiếng động nhẹ, tinh tinh tinh... có lẽ là tiếng chuông báo thức, sau đó một lát, "cạch", có vẻ là omega bên cạnh vừa mở cửa.
Tiếng bước chân rất khẽ, càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại ngay trước cửa phòng hắn.
Naravit mở mắt, đôi mắt ướt đẫm mồ hôi đặc biệt sáng trong bóng tối.
Ngay sau đó, mùi cỏ sau mưa từ khe cửa dần dần len vào, từng chút một, cho đến khi cả căn phòng đều tràn ngập, như cơn mưa kịp thời rơi xuống giữa ngày hạn hán.
Khi cơn đau dần qua đi, Naravit bước xuống giường, hắn bất ngờ kéo cửa ra.
Phuwin mặc đồ ngủ, vốn đang tựa vào khung cửa, đầu gật gà gật gù sắp ngủ quên. Đột ngột bị mở cửa, cậu hoảng hốt mở to mắt ra một chút.
Naravit không chút biểu cảm, nhướn mày một cái, nói: "Vào đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co