Chương 29
Naravit không biết sao lại bị kéo ra ngoài.
Đến khi hắn tỉnh lại, hắn đã bị Dunk "áp giải" đi trên đường đến ký túc xá của omega.
Bước trên những chiếc lá rụng, nhìn cánh đồng xanh mướt, trong đầu Naravit không khỏi hiện lên vài hình ảnh.
Lúc Phuwin đưa bữa sáng cho hắn, giọng của cậu luôn rất nhỏ, giống như lúc nãy, đứng trước mặt hắn nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, mí mắt cụp xuống, nhưng lại khẽ run, như thể đang căng thẳng.
Khi ngủ chung phòng vào buổi tối, Phuwin hầu như không trở mình, luôn nằm quay lưng về phía hắn, ngay cả khi nằm ngửa, đầu cũng phải quay về hướng khác. Chỉ có vài lần quay mặt về phía hắn, là khi cậu mở mắt nhìn hắn. Bị hắn phát hiện Phuwin lập tức che giấu nói: "Cậu có cần pheromone không?"
Vào cái đêm hôm đó, khi hắn hỏi tại sao Phuwin lại đi đánh chui, hắn còn hỏi thêm: "Rốt cuộc cậu đến nhà tôi vì lý do gì?"
Phuwin ban đầu nhìn hắn rất nhanh, rồi im lặng, một lúc sau mới trả lời: "Vì để sống sót."
Chẳng lẽ câu trả lời thực sự phải là "vì thích cậu"?
2 năm trôi qua, có quá nhiều điều, tất cả dường như đều có thể dấu vết.
Dunk giơ tay lên, vẫy trước mặt Naravit: "Ngây người à?"
Naravit nhíu mày, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Không, đã nói là "tin đồn" mà, chắc là tin nhảm.
Lách cách.
Một chiếc lá rơi đúng lên đầu hắn, kéo hắn trở lại thực tại. Hắn hỏi Dunk: "Mọi người đồn, rốt cuộc là đồn như thế nào?"
Dunk đáp: "Thật ra ban đầu chẳng có gì, chỉ là một tài khoản ẩn danh dưới bài viết có người muốn theo đuổi mày, nói Phuwin tự nhận hai người thật sự là một đôi."
"Gì cơ?" Naravit càng thêm mơ hồ: "Phuwin tự nhận?"
"Ừ."
"Mày cho tao xem thử cậu ta nói thế nào."
"Tài khoản ẩn danh đó xóa rồi, nhưng có người chụp màn hình, để tao tìm... Đây, mày xem."
Naravit nhìn vào.
【@hczpwtabx:
Mọi người đừng cướp tình yêu, đừng chen chân vào, đừng phá hoại đôi uyên ương nữa! Tôi đã hỏi omega chưa cưới của Naravit rồi, người ta nói hai người họ là thật đấy!】
Naravit im lặng, câu này không giống giọng điệu của Phuwin chút nào, dù sao hắn cũng không thể tưởng tượng được cảnh Phuwin viết ba dấu chấm than.
Dunk: "Bây giờ mọi người đều nói tài khoản ẩn danh đó chính là Phuwin tự tạo."
Naravit lướt xuống, nhìn thấy một bình luận: "Mọi người xem id của người này, hczpwtabx, bên trong có ba chữ pwt, chẳng phải chính là Phuwin Tangsakyuen sao!"
Đúng là đồ ngốc.
Naravit ném điện thoại trả lại cho Dunk: "Đây chắc là do ai đó nói bừa thôi."
Hai người vừa đi vừa nói, đi được một lúc đã đến ký túc xá của omega, bọn họ nhìn thấy mấy omega đang phơi đồ trên ban công. Vừa thấy hai người dưới lầu kêu lên một tiếng, rồi nhanh chóng đi vào trong.
Phản ứng của omega khi gặp alpha đều như vậy.
Alpha không thể vào ký túc xá của omega, Naravit nói với Dunk: "Mày gọi điện cho cậu ta xuống đi."
"Tao không có số của Phuwin."
Naravit: "..." Hắn cũng không có.
"Không sao." Dunk nói: "Gọi người xuống là được mà."
Naravit lập tức cảm thấy không ổn: "Đợi đã..."
"Phuwin!" Dunk đứng dưới lầu, dùng hết sức hét lên: "Phuwin!"
Sắc mặt Naravit cứng đờ, hắn vô thức lùi lại một bước, có vẻ muốn tránh xa cái cảnh xấu hổ này, nhưng xung quanh chỉ có một khoảng trống, không thể trốn được.
Một lúc sau, một bóng người xuất hiện trên ban công tầng hai, là Phuwin nghe thấy tiếng gọi mà bước ra.
Dunk vẫy tay: "Phuwin, tôi mang đồ cho cậu này!"
"Tôi xuống ngay." Phuwin nói xong, liền quay vào trong.
Naravit như một bức tượng sáp, đút tay vào túi, nhìn sang chỗ khác, nhưng qua khóe mắt, hắn vẫn thấy có một đám omega trên ban công lén lút ló ra, rồi lại rụt vào, giống như chuột chũi.
Chỉ chốc lát, Phuwin đã xuất hiện ở cửa tầng một, Naravit thấy cậu nhìn mình một cái, rồi mới chuyển ánh nhìn sang Dunk.
Phuwin nhận lấy đồ từ tay Dunk, "Xin lỗi, làm phiền cậu phải đi một chuyến rồi."
Dunk: "Có gì đâu, Naravit đi cùng mà."
Naravit vốn đã bước đi, nhưng bị Phuwin gọi lại.
"Naravit."
Suy nghĩ đầu tiên của Naravit là: Quả nhiên.
Hắn quay đầu lại, thấy Phuwin bước đến trước mặt hắn rồi dừng lại — omega chỉ cao tới cằm hắn, nhỏ bé, hắn nhìn chằm chằm gương mặt Phuwin.
Phuwin cúi đầu, mím môi, môi cậu hơi hồng, nhỏ giọng hỏi hắn: "Cậu có cần pheromone không?"
Dunk thấy vậy, liền nhanh chóng lùi ra xa vài mét, còn cố nháy mắt với Phuwin vài cái.
Phuwin không hiểu.
Naravit thực sự cảm thấy hơi đau, hắn đang định mở miệng nói "cần", thì chợt nhìn thấy hai tai omega hình như hơi đỏ.
Naravit cảm thấy như sét đánh ngang tai, hắn phản ứng dữ dội nói to: "Không cần", sau đó quay đầu bỏ đi.
Phuwin có chút khó hiểu, Naravit lại đang giận dỗi chuyện gì vậy? Cậu nhìn thấy bước đi của alpha thoáng khập khiễng, nhưng nhanh chóng bình thường trở lại, chẳng lẽ không đau sao?
Cậu chạy vài bước đuổi theo: "Nếu cậu đau thì nói với tôi, đừng cố chịu đựng."
Naravit quay đầu nhìn, cương quyết không nhìn thẳng vào Phuwin: "Không đau."
Phuwin vẫn không yên tâm, liền tỏa ra một chút pheromone, để hương cỏ nhạt vây quanh Naravit.
Ai ngờ Naravit bước nhanh vài bước, ngay lập tức thoát khỏi vòng vây của pheromone omega, bóng lưng cao lớn toát lên cứng nhắc.
Phuwin không đuổi theo nữa, cậu liếm môi một cái, không biết có phải do trại nông nghiệp quá rộng lại có gió to hay không mà môi cậu trở nên rất khô, lát nữa phải hỏi Pla xem có son dưỡng không mới được.
——
Sau khi dọn dẹp xong ký túc xá, các lớp tập trung tại các địa điểm đã định.
Lớp ba tập trung dưới cây bạch dương thứ hai trên sân vận động, mọi người ngồi xuống đất, lớp trưởng phân phát đồng phục lao động đã được đặt từ trước.
Phuwin ngồi xuống cạnh Naravit, khoanh chân lại, đầu gối cậu chạm vào chân của Naravit.
Naravit lập tức nhích ra, phản ứng như bị điện giật.
Lúc này có quá nhiều người xung quanh, Phuwin không dám thả pheromone, chỉ có thể ngồi sát lại để an ủi tuyến thể của alpha.
Lớp trưởng bước đến chỗ của họ, phát áo size M cho Phuwin, size L cho Pla, và size XXXL lần lượt cho Naravit, Dunk và Joong.
"Đây là thầy giáo dạy nông nghiệp của lớp chúng ta, thầy Phakin." Giáo viên chủ nhiệm giới thiệu, học sinh vỗ tay lác đác: "Lớp chúng ta có 38 người, chia thành 6 nhóm, hai nhóm sẽ có 7 người, các em tự chia nhóm trước, sau đó tôi sẽ điều chỉnh."
Vì phải làm việc đồng áng, nên để đảm bảo tiến độ, việc phân nhóm phải đều nhau, hoặc là chia đều omega và alpha vào nhóm beta, hoặc là mỗi nhóm đều có số lượng beta, alpha và omega tương đối, đảm bảo sức lao động không quá chênh lệch.
Phuwin đương nhiên muốn ở cùng nhóm với Naravit, Pla muốn theo Phuwin, Naravit, Dunk và Joong là một nhóm ba người. Tính ra, nhóm họ cần thêm một omega nữa.
Lúc này, 4 omega còn lại của lớp ba đều hướng ánh mắt về phía họ.
Họ đều không quá để ý, chỉ có Pla là kén chọn, sợ mình chọn phải người thích Naravit, sẽ gây rắc rối cho Phuwin.
Cuối cùng, Pla mời một omega cùng phòng đến, tên là Usa Uttanon Anantavorakul, tính cách cậu ấy khá nhút nhát và ít nói.
Phuwin không nói gì suốt buổi, cậu đang suy nghĩ làm sao để giải quyết vấn đề tách ra trong 8 giờ đêm.
Cậu nhìn Naravit, Naravit lập tức quay đầu đi.
"Naravit, chúng ta bây giờ không ngủ cùng nhau nữa, cậu..."
Mọi người xung quanh lập tức vểnh tai lên nghe.
Naravit hạ thấp giọng, nghiến răng nói: "Cậu nói nhỏ chút! Cái gì mà không ngủ cùng nhau nữa, đừng nói mập mờ như vậy! Chúng ta ngủ trên hai cái giường khác nhau mà."
Hắn thấy Phuwin sau khi nghe vậy, cúi mắt xuống, không nhìn lên nữa, dường như muốn che giấu thất vọng.
Phuwin im lặng một lúc, rồi quyết định bỏ qua câu này, "Tối nay cậu định làm thế nào?"
"Thì cứ vậy." Naravit nói: "Dán miếng ngăn hoặc dùng quần áo là được."
Phuwin khách quan nói: "Có lẽ không đủ đâu."
"Vậy cậu muốn thế nào?" Naravit càng hạ thấp giọng hơn: "Muốn xin ở riêng một phòng với tôi à?"
Mắt Phuwin bỗng sáng lên, nghiêm túc hỏi: "Có thể không?"
Cậu thực sự nghĩ đó là một ý hay, với thân phận của Naravit thì chuyện này không có gì là không thể.
"Đương nhiên là không thể!" Trán Naravit giật giật.
Phuwin lại tỏ ra thất vọng: "Thôi được, vậy cậu cho tôi một ít quần áo của cậu, trước khi đi ngủ tôi sẽ mang qua, được không?"
Một omega đến ký túc xá alpha vào buổi tối trước giờ ngủ? Chuyện này không được! Naravit lập tức từ chối: "Không được, cậu..."
Hắn nhìn rừng cây ở xa: "Bên đó, cây thứ năm từ trái sang, cậu đợi ở đó."
Phuwin gật đầu.
"Nghe rõ chưa?" Naravit dặn đi dặn lại, sợ rằng Phuwin sẽ nhất quyết vào ký túc xá alpha để gây chú ý: "Đừng đến ký túc xá! Tìm chỗ trốn kỹ vào, đừng để ai phát hiện."
Phuwin gật đầu lần nữa.
Sau khi sắp xếp xong lịch trình cho ngày mai, giáo viên chủ nhiệm giải tán cả lớp: "Đi ăn tối thôi!"
Bữa tối cũng được chia theo nhóm, mỗi nhóm ngồi chung một bàn tròn. Ăn xong, Phuwin đi đến khu rừng nhỏ để chờ.
Chẳng bao lâu, Naravit mang theo một túi quần áo lớn, nhìn thì có vẻ công khai, nhưng thực tế lại rất lén lút, không dám đến quá gần, ném túi về phía omega rồi rời đi.
Phuwin nhặt túi lên, phủi bụi, sau đó mang về ký túc xá.
Naravit cũng lên lầu, nhìn xung quanh thấy không có ai, liền mở app của trường.
Trong mục xã hội, quả nhiên có bài đăng mới về chuyện giữa hắn và Phuwin, là từ câu "ngủ cùng nhau" mà Phuwin đã nói, bị một số người để ý nghe được.
Dưới bài viết là một dãy chữ màu xám, bao gồm bài về việc hắn và Dunk đến ký túc xá omega, tương phản rõ rệt với những dòng chữ màu đen mới xuất hiện, là dấu hiệu đã được ai đó xem qua.
Buổi tối, bọn họ tắt đèn lúc 10 giờ.
Lúc chín giờ năm mươi, Naravit đi xuống lầu.
Xung quanh im lặng, không một ai lang thang, hầu như mọi người đều ở trong ký túc xá.
Trại nông nghiệp chỉ có sân và khu ký túc xá là có vài bóng đèn, còn lại đều tối đen, khu rừng nhỏ cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng, từ xa Naravit đã nhìn thấy dưới gốc cây thứ năm, một chiếc đèn pin đang sáng rực rỡ.
Naravit khẽ chửi thề, Phuwin đúng là chẳng biết che giấu gì cả, sợ người ta không nhìn thấy hai người họ gặp nhau hay sao!
Hắn bước nhanh đến, thấp giọng nói: "Tắt đi."
Phuwin không hiểu tại sao, cậu bật đèn pin là vì cậu bị quáng gà, nếu không bật thì chẳng thấy gì cả. Nhưng cậu vẫn tắt đèn.
Bỗng chốc trời tối đen như mực, đến cả khuôn mặt của đối phương cũng không thể nhìn thấy.
Naravit cảm thấy hài lòng, dù cho vì quá tối nên trước khi mắt kịp thích nghi, hắn cũng không nhìn thấy khuôn mặt của Phuwin. Hắn chỉ đưa tay ra, "Đưa quần áo cho tôi."
Phuwin giống như một người mù, cậu cũng chỉ đưa quần áo về phía trước, hy vọng Naravit có thể tự lấy.
Naravit không cảm nhận được gì, tưởng rằng Phuwin cố ý kéo dài thời gian, hắn trở nên thiếu kiên nhẫn: "Quần áo."
Phuwin đành phải đưa tay ra mò mẫm, hai lần chỉ chạm vào khoảng không, đến lần thứ ba, tay trái cậu cuối cùng cũng chạm được vào tay của Naravit, có hơi nóng. Cậu vừa định đặt quần áo lên...
Thì Naravit lập tức rụt tay lại, ngay sau đó là giọng nói giận dữ của alpha: "Cậu bị bệnh à!"
_______________
Cú: Công ảo tưởng:))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co