Truyen3h.Co

[CV] marhoon | chói mắt

Chương 2

nablizzard

Juhoon liếc mắt một cái liền nhận ra người con trai đầu đinh này, chính là cái tên lưu manh vừa rồi lái chiếc tiểu thiên sứ cố ý đâm cậu, cậu nhăn mày lại ánh mắt lạnh lẽo.

Park Woojoo thấy Juhoon cũng có chút kinh ngạc, hô lên: "Mẹ, ai đây?"

Jang Chunhee vội vàng đi tới:
- "Con trở về thật đúng lúc, em họ của con đến, mau qua làm quen một chút."

Đôi mắt trân châu của Juhoon đều trợn lên, anh họ? Anh cái quỷ gì họ? Còn dám ảo ma hơn nữa được không?

Jang Chunhee liền nhiệt tình mà giới thiệu:
- "Cậu bé chính là Juhoon, hai ngày trước mẹ có nói với con đó,Juhoon này, đây là con của dì tên Woojoo, nó học tập thì không được, đánh nhau gây chuyện thì rất giỏi, nếu con có gặp chuyện gì cứ tìm anh họ con để nó giúp con giải quyết."

Kim Juhoon lạnh mặt, nhìn chằm chằm Park Woojoo với ánh mắt phòng bị, trong mắt bắn ra sự sắc bén không mấy thân thiện,Woojoo cà lơ phất phơ mà quét mắt nhìn đôi giày da của cậu, khi không mà cười một cái, xoay người rút DVD, toàn bộ đều mang đi, nói tiếp: "Không về ăn cơm."

Jang Chunhee liền tức giận, đuổi theo mắng:
-"Đồ chó, lại chạy nhảy vớ vẩn khắp nơi, mày ôm mấy thứ kia làm gì thế hả?"

Park Woojoo đã đi đến cửa, lại quay đầu lại liếc mắt nhìn tiền trên tay bà ấy, Jang Chunhee vội vàng giấu vào túi, Woojoo lạnh mặt đi ra khỏi cửa, Jang Chunhee còn ở đó hùng hùng hổ hổ, miệng đầy ô ngôn uế ngữ, Juhoon bực bội xông ra ngoài.

Đường phố oai bức, một chiếc ô tô cũng không có, người đàn ông cởi trần bước đi lững thững, ông lão cầm quạt ba tiêu ngồi ở cửa hóng mát, người phụ nữ bưng mì sợi đứng trước nhà trệt ăn, chuồn chuồn áp sát mặt đất mà bay, những sợi dây điện dày đặc mắc ngang nhau chằng chịt, mỗi một hình ảnh đều làm cậu cảm thấy hít thở không thông.

Kwon Taeyoon dặn dò vài câu cuối cùng rồi đi ra tiệm cắt tóc, ông ấy phải trở về, còn phải ứng phó với người bên viện kiểm sát, chậm trễ một ngày cũng không được, ông ấy đi đến trước mặt Juhoon, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.

Đối với Juhoon mà nói, ở cái nơi áp lực này,chú Kwon là người duy nhất mà cậu quen thuộc, tuyệt vọng nhìn chằm chằm chú ấy, thật mong chú ấy có thể thay đổi chủ ý mang mình đi, nhưng cậu vẫn nói không nên lời, Kwon Taeyoon chỉ là cấp dưới của Kim Hyunwoo , chú ấy đã đi theo ba nhiều năm, còn có gia đình của mình, cuộc sống của mình, chú ấy không có nghĩa vụ mang cậu đi, huống chi đây còn là sắp xếp của ba mẹ.

Ánh mắt Juhoon khẽ rũ xuống, một đường đến đây, đây là lần đầu tiên cậu đỏ mắt, nước mắt rơi lách tách trên mặt đất, sau vài phút cậu đã ý thức được rõ ràng, cậu chính là hoàn toàn bị thế giới vứt bỏ, biệt thự cực lớn, trường học quốc tế nổi tiếng, cuộc sống hào nhoáng vẻ vang hết thảy đều biến mất, mà cậu, sẽ phải bị mai tang ở cái nơi xa trời này, thậm chí cả cái địa danh đều kêu không ra, cuộc sống của cậu vốn không nên như thế, không nên.

Juhoon khịt mũi, ngẩng đầu kiên cường lau nước mắt, vô cùng bình tĩnh nhìn chằm chằm chú Kwon:
- "Chú theo ba con mười mấy năm rồi nhỉ? Từ vấn đề kế toán đến bên ngoài nuôi những tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ chú đều rõ ràng hơn ai hết, nếu sự việc của ba con không thể xoay chuyển, tổng hội sẽ có người dòm ngó đến con, cho nên chú Kwon, xin chú... cố gắng hết sức, vì tất cả mọi người."

Kwon Taeyoon bị cậu làm cho buồn cười:
- "Thằng nhóc này, con đây là đang uy hiếp chú đấy à?"

Sau đó lại nghiêm túc:
- "Con đang lo lắng khi chú trở về chỉ tự bảo vệ mình không màng đến ba con sao? Chú Kwon của con không phải là người không có khí phách như con nghĩ, không có anh Kim, chú hiện tại vẫn là một tài xế chạy vặt, với tính mạng này bằng bất cứ giá nào chú cũng sẽ nghĩ cách."

Kim Juhoon có chút cảm động, chóp mũi chua xót, chú Kwon vỗ vỗ bả vai Juhoon thật mạnh, giọng điệu nặng nề mà nói:

- "Những lời này chú vốn dĩ không nên nói cho con, nhưng con hãy nghe cho kỹ, sự việc của ba con hiện tại còn chưa chắc chắn, hy vọng sau vài tháng nữa có thể được thả ra, đến lúc đó điều đầu tiên ông ấy làm chính là lập tức mang con trở về.
Tất nhiên, đây là kết quả tốt nhất, tình huống xấu nhất, chính là thật sự sẽ phải ở tù vài ba năm, cũng không đến mức không được ra, ba con đã để lại cho con tiền sinh hoạt, con dùng tiết kiệm chút, cũng đủ cho con vào đại học, không cần nghĩ nhiều như vậy, trước mắt thi đại học cho tốt, con đã thành niên rồi, phải có trách nhiệm với cuộc sống của chính mình, trời có sập xuống, con phải học cách tự mình đứng vững, biết không?"

Juhoon cúi đầu nước mắt lại không kiềm được mà tràn ra, tựa như ngày hôm qua còn được ba mẹ nâng trong lòng bàn tay, một chút gió táp mưa sa đều không thể xối đến, hôm nay đột nhiên phải tư học được cách đội trời đạp đất.

Park Woojoo ngồi trên chiếc tiểu thiên sứ ở góc đường ngậm thuốc lá mà nhìn phía xa, Ahn Keonho ôm DVD khó hiểu hỏi:
- "Kia, cậu trai kia là ai vậy? Sao lại đứng, đứng ở cửa tiệm nhà cậu mà khóc thế?"

Woojoo không nói chuyện, ném điếu thuốc xuống rồi lái chiếc tiểu thiên sứ đi mất.

Trước khi lên xe, Kwon Taeyoon quay đầu lần nữa lại không yên tâm mà nhìn Juhoon, Juhoon dọc đường đi đều không để ý đến ông ấy, lúc này lại đột nhiên nói:
- "Chú Kwon, ôm một cái đi."

Kwon Taeyoon đau lòng quay người lại vỗ vỗ lưng cậu, mặt Juhoon chôn ở áo chú Kwon, không tiếng động khóc lên, Kwon Taeyoon đối với cậu mà nói giống như một người chú ruột, lần này tạm biệt, không biết khi nào mới có thể gặp lại, không biết chú ây cùng ba sau này sẽ thể nào, sự sợ hãi to lớn đang căn nuốt lý trí Juhoon, cậu thật sự rất sợ.

Kwon Taeyoon cuối cùng dặn dò cậu:
- "Chú biết con không thích nơi này, hãy chuyên tâm chuẩn bị thi, cùng lắm cũng chỉ một năm, con đã học trường quốc tế, vốn đĩ ba con chuẩn bị đưa con ra nước ngoài, tuy hiện tại chuyển trường, nhưng mục tiêu của con không thể thay đổi, một năm trôi qua thật sự rất nhanh, lấy thành tích của con đến lúc đó lại xin qua trường học bên Canada không khó, con sau khi qua đó, cũng có thể tránh xa những việc này.
Nhưng Jju con phải nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng bị những người khác ảnh hưởng, chú Kwon biết tuổi này của con rất dễ rung động, nhưng con phải nhớ trong đầu, con sẽ không ở nơi này mãi, hiểu ý chú chứ?"

Juhoon gật gật đầu, buông chú Kwon ra: "Ba con ở bên kia nếu có tiến triển, chú nhớ nói cho con đầu tiên đấy."

Kwon Taeyoon tiếp lời: "Chú sẽ gọi điện thoại cho con."

Juhoon nhìn ông ấy rời đi, Kwon Taeyoon lái xe đi xa nhưng vẫn không yên tâm mà nhìn qua kính xe nhìn thân ảnh của cậu, cho đến khi càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không còn nhìn thấy nữa.
__

Khi đi vào tiệm căt tóc lân nữa, những giọt nước mặt trên mặt Juhoon đã biên mât không chút dâu vết, không ai có thế nhìn ra cậu mới vừa ở trong vực sâu tuyệt vọng giãy giụa, cậu không thích bày ra vẻ yếu đuối ở trước mặt người xa lạ, đặc biệt là trước những người vô cùng kỳ quái cậu thấy ở đây.

Jang Chunhee lại ngồi trên bàn đánh bài,
Juhoon đứng trong tiệm nhìn chằm chằm bà ấy: "Con ở đâu vậy dì?"

Dì Jang đầu cũng chưa ngẩng lên mà nói:
- "Con chờ một chút dì mang con đi xem phòng, để dì đánh xong ván này đã nhé."

Juhoon đi đến chiếc sô pha màu hồng phấn bên cạnh, thấy lớp da của ghế sô pha đều thủng một lỗ, cả miếng xốp đều lộ ra, thật bấn hết chỗ nói, cậu thật sự không thế ngồi xuống được, liền đứng ở bên quầy thu ngân chờ bà ấy.

Đợi rồi lại đợi thoáng cái đã qua một tiếng, trong lúc đó có hai học sinh trung học tới làm tóc, Jang Chunhee còn kêu cậu lấy tiền, Juhoon như thế nào cũng không nghĩ tới, bất quá cũng chỉ mới một ngày, cậu từ người được người ta hầu hạ ở biệt thự đến cái thị trấn này thành người thu tiền cắt tóc?

Nơi này gió cát lớn, năng cũng gay gắt, làn da của thiếu niên đều rất thô ráp, nói đúng hơn là đen đen, rất ít khi nhìn thấy anh trai chị gái nào trăng nõn sạch sẽ giống Juhoon vậy, lúc trả tiền qua cái kính mà nhìn chằm chằm cậu, có chút thẹn thùng mà nói:
- "Anh ơi, anh thật đẹp trai"

Juhoon nhìn thấy ánh mắt chất phác của mấy cô bé học sinh này , rất muốn nở nụ cười với bọn họ một cái, nhưng cậu giây phút này cười không nổi, thu tiền rồi nói: "Đi thong thả nhé."

Đi...thong thả, nhìn xem, qua mấy giây đã tiến vào trạng thái, còn giúp cái người gọi là dì nhỏ này đón tiếp khách hàng? Thật con mẹ nó bực mình! Tâm trạng Juhoon kém vô cùng.

Jang Chunhee đánh xong một ván, rốt cuộc cũng nhớ tới thằng cháu ngoại đường xa đến một miếng nước cũng chưa uống, vội vàng đứng dậy nói với cô:
- "Juhoon này, dì dẫn con đi xem phòng của mình nhé, chăn và khăn trải giường hai ngày trước đã được giặt sạch sẽ, con đến đây."

Bà ấy xách theo vali của Juhoon đi đến hướng giường gội đầu, đến lúc này Juhoon mới phát hiện bê cạnh giường gội đầu cư nhiên lại có một cái thang lầu, cô ở chỗ này sao? Trên lầu tiệm cắt tóc?Juhoon đứng tại cửa thang lầu nhìn thang lầu tối om, nhìn lại bên cạnh còn có ông chú gội đầu, càng ngày càng cảm thấy ảo ma.

Càng ảo ma hơn chính là Jang Chunhee trực tiếp lôi kéo vali của cậu kéo lên từng bậc thang lầu, còn hùng hùng hổ hổ nói:
- "Cái vali này thật tệ, nặng quá, má ơi mệt chết tôi rồi."
- "......" Juhoon nhìn chiếc vali Rimowa cả triệu won của mình, hít sâu một hơi.

Dì Jang đi lên lầu bât đèn, đèn bật sáng chói làm cho đôi mắt Juhoon phát đau, cậu dụi mạnh mắt mới thấy rõ được trên lầu đã được cải tạo thành nhà ở, sàn nhà được lát bằng sàn kém chất lượng, trên đỉnh đầu có một chiếc quạt trần sơn màu xanh lục, mặt trên còn bám một lớp bụi bấn, ở cửa thang lầu đi lên đặt một chiếc sô pha vải, đối diện là một cái TV LCD 32 inch rất thấp, thật sự phải kiềm chế, ở hai bên trái phải của phòng khách có một căn phòng, bên phải là phòng của Jang Chunhee, bên trái là phòng của Park Woojoo, trong góc phòng khách có một cái bồn rửa tay.

Dì Jang đi thằng về hướng bên trái phòng nhìn cậu nói:
- "Con tạm thời ở chỗ này, đây là phòng Woojoo, con trước tạm ở đây nhé."

Juhoon có chút lờ mờ mà theo Jang Chunhee đi vào, ở phòng Woojoo là có ý gì?

Cậu còn không kịp phản ứng thì đã thấy trong phòng, Jang Chunhee đã ngăn phòng bằng một tấm rèm hoa, đặt một chiếc giường đơn ở bên cạnh, thật mẹ nó thiên tài!

Juhoon không tin tưởng mà chỉ vào cái rèm hoa kia: "Con chính là ngủ ở đây?"

Dì Jang giải thích:
- "Không có việc gì, tên tiểu tử thúi kia ngày thường không trở về, cứ chạy lung tung khắp nơi, chờ thêm chút thời gian dì kêu dượng của con làm một tấm ván gỗ cho con ngăn cách."

Juhoon hoàn toàn không biết làm cách nào đế phân chia căn phòng nhỏ mười mét vuông này? Đem người dán trên tường sao?

Cậu có chút khó chịu mà nhìn "dì" mình, rất muốn hỏi bà ấy một chút, mình cùng con trai bà ấy nửa xu quan hệ huyết thống đều không có, hành động này của bà ấy có phải não hỏng rồi không?

Nhưng Jang Chunhee hiển nhiên giống như bị thiếu gân cơ, căn bản không cảm thấy gì không ổn, bỏ vali xuống nhìn Juhoon nói:
- "WC ở sân sau phía dưới lầu, nếu con buồn ngủ cứ ngủ trước một lát, đến lúc ăn cơm chiều dì sẽ gọi con."

Dưới lầu những người bạn đánh bài còn ở cửa thang lầu kêu lên: "Chị hai Jang, nhanh lên."
"Đến đây." Jang Chunhee vội vã xuống lầu.

Juhoon ngồi xuống giường gỗ, nóng đến mức toàn thân đều là mồ hôi, cậu thấy ở góc phòng có một cây quạt điện thẳng đứng, thương hiệu Midea, nhìn chung thì đây là đồ điện gia dụng mới nhất trong nhà,cậu ấn xuống chốt mở, cuối cùng cũng có một chút gió mát nhè nhẹ, Juhoon nhìn xung quanh căn phòng, kéo tấm rèm hoa xấu xí kia xuống, trong phòng còn có một cửa sổ nhỏ, còn hàn từng thanh inox rào chắn, rất giống nhà tù.

Cậu nhìn quang cảnh xám xịt bên ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng mê mang.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co