#4
Cạch cạch
Nguyễn Đình Bắc mở khóa cửa vào nhà trước, tiếp đến là Cao Văn Bình mang thêm mấy túi thức ăn cồng kềnh theo. Đình Bắc cúi người tháo giày, đeo tất vào.
Văn Bình đi vào bếp cất các túi thức ăn xong thì quay lại phòng khách, thấy Đình Bắc vẫn đứng ở TV nhìn hắn. Anh bĩu môi dang hai tay chờ hắn đi đến.
Không để Đình Bắc đợi lâu, Văn Bình gấp gáp bước đến ôm người, chân anh quắp vào hông hắn, cái đầu cọ cọ vào vai hắn. Văn Bình một tay đỡ anh, một tay xoa xoa đầu tròn đang lắc lắc. Hắn bế anh lên sofa ngồi xuống.
"Trưa nay, Bù đã đi cùng ai vậy hửm?" Văn Bình gỡ cục bông đang quấn lấy mình ra, mặt đối mặt ôn nhu hỏi.
"Bạn học cũ của anh đến có tí việc với trưởng phòng Nguyễn, anh chỉ vô tình gặp nên chào hỏi thôi" Đình Bắc vừa nói vừa áp má mình lên má Văn Bình. Hắn cười khì khì bẹo má anh.
"Sao em không hỏi ngay lúc đấy?" Từ lúc yêu nhau, Cao Văn Bình không bao giờ biết ghen ở ngoài đường. Về nhà, hắn ôn nhu hỏi lại tất tần tật không sót thứ gì. Văn Bình không phải người không chiếm hữu, ngược lại chiếm hữu rất cao. Nhưng khi ở công ty, Cao Văn Bình là thư kí Cao. Tại nhà của mình, Cao Văn Bình mới là Cao Văn Bình.
"Ở công ty, em là thư kí, không được hỏi chuyện của giám đốc. Ở những nơi của em, em là ông chủ mới có quyền tra hỏi." Chỉ cần anh còn trong giờ làm việc, em còn là thư kí. Ở AmorB, Cao Văn Bình luôn dùng kính ngữ, luôn có phép tắc nếu đó là Nguyễn Đình Bắc.
Đó là Nguyên tắc của Cao Văn Bình.
"Anh nghĩ là em chẳng biết ghen"
"Em thật sự không biết" Cao Văn Bình nhún vai, đứng dậy đi vào bếp. Trên người vẫn đang có cục bông đeo không buông người.
Văn Bình cảm giác đang bị dỗi, nhưng đã làm cái mô tê gì đâu. Hắn vỗ vỗ mông Đình Bắc giục anh đi tắm, còn mình phải chuẩn bị bữa tối.
"Bù đâu rồi? Ngâm nước lâu sẽ bệnh đấy, ra ăn cơm nào Bù, Bù ơi"
.
.
.
7:00 P.M
Hai người cùng nhau dùng bữa tối, một người chưa ăn gì nhưng vẫn gắp liên tục thức ăn vào chén cho người kia. Một người thì luôn miệng khen người nọ nấu ăn thật giỏi. Bữa tối đơn giản của hai người yêu nhau, tuy không cầu kì nhưng có nhau là đủ.
10:30 P.M
"Lên phòng ngủ Bù ơi, trễ rồi"
Nguyễn Đình Bắc đung đưa chân xem TV, mắt đã mở không nổi nữa, đầu gật gật có thể ngủ bất kì lúc nào. Vậy mà khi Văn Bình gọi vẫn cứng đầu muốn xem TV, hắn phải đến lấy lại remote tự mình tắt, rồi vác cục bông trắng lên tầng.
Để Đình Bắc nằm xuống, Văn Bình đặt thêm gối dưới chân, kéo chăn lên ngang hông rồi quay lại tắt đèn. Văn Bình leo lên giường nằm cạnh Đình Bắc, kéo anh sát lại nằm lên tay mình. Văn Bình thơm lên tóc anh mới hài lòng nhắm mắt.
10:45 P.M
Cứ vài phút Đình Bắc lại ngọ nguậy không chịu ngủ. Văn Bình nghiêng người ôm anh lại nhưng vẫn không chịu nằm im.
"Bắc hôm nay không ngoan đấy nhé"
Hắn hừ hừ mấy tiếng để dọa Đình Bắc, thấy anh nằm im có vẻ ổn. Lúc sau lại nghe tiếng sụt sịt của anh, hắn hoảng loạn đưa tay bật đèn ngủ.
"Bù của em làm sao đấy? Sao lại khóc thế này?"
Nghe thấy giọng nói có phần lo lắng của Cao Văn Bình, Đình Bắc lại khóc to hơn, hai tay cuộn tròn dụi dụi hai gò má hồng nhạt trông yêu chết mất.
"Hức...anh...hức.."
"Bắc làm sao?" Văn Bình dần dần bình tĩnh ôm cả người anh vào lòng. Tay liên tục vỗ đều lưng anh an ủi. Khi Đình Bắc nín khóc, hắn thơm lên má anh thật nhẹ rồi mới ôn nhu cất giọng.
"Bắc nói đi em nghe"
"Lúc ở công ty, em vừa ôm vừa cười với giám đốc Vũ...hic...hic"
Văn Bình thở phào, cứ nghĩ Đình Bắc không khỏe. Thêm mấy lần như này chắc Văn Bình yếu tim chết mất. Hắn nâng hai má anh lên cọ cọ cằm vào, hôn lên hai mi mắt của Đình Bắc.
"Bạn cũ của em thôi, không sao đâu nha, nha"
"Anh không thích em cười với người khác"
"Được được, em sai rồi. Sau này chỉ cười với Bắc thôi"
Văn Bình không than phiền Đình Bắc bỗng trở nên trẻ con, không than phiền Đình Bắc làm hắn mất giấc ngủ. Ngược lại, hắn còn cưng nựng đáp ứng tất cả mọi thứ anh muốn.
"Còn nữa...lúc nãy em nói" Nguyễn Đình Bắc vòng tay ôm cổ hắn.
"Hửm? Em nói sao"
"Em nói...anh không ngoan" Bắc cọ tóc vào hõm cổ hắn lắc lắc không ngừng.
"Thế bây giờ Bắc ngủ sẽ ngoan nha. Hôn một cái rồi ngủ nhé" Đình Bắc hôn cái chóc lên môi Văn Bình rồi trèo xuống đắp chăn. Hắn muốn đi pha tí sữa bột cho anh dùng ấm bụng. Sức khỏe Đình Bắc rất nhạy cảm, không may sáng sớm anh có thể sốt.
"Bình ah ôm anh" Đình Bắc sau khi khóc rất hay làm nũng hắn. Anh vỗ vỗ chỗ nằm sát bên mình, níu tay hắn lại không cho bước đi. Văn Bình xoa xoa mấy ngón tay của anh, lên giường nằm ngủ. Hắn để Đình Bắc nằm lên tay mình, tay kia xoa xoa tóc rồi ôm ngang hông anh. Văn Bình hôn lên trán Đình Bắc.
"Ngủ ngoan, yêu cục cưng rất nhiều"
"Anh yêu em nhiều nhiều"
"Không nháo nữa, ngủ đi Bắc"
"Không yêu anh à?" Đình Bắc bĩu môi quay mặt sang hướng khác.
"Yêu mà yêu mà" Văn Bình kéo anh sát lại hôn chóc chóc vào má.
"Em yêu ai?"
"Yêu Bù"
"Ai yêu ai?"
"Cao Văn Bình yêu Bắc Bù"
Suốt đêm như thế, một người hỏi một người trả lời, không ai than phiền, không ai khó chịu. Là sự yêu thương đến từ hai phía. Cứ như vậy gần một giờ sáng cả hai mới có thể chìm vào giấc ngủ. Cao Văn Bình cứ ôm chặt lấy cục bông như thế dần dần chìm vào mộng đẹp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co