Chương 3
Hạ Ly lại tiếp tục ngoan ngoãn gật gật đầu. Lần đầu tiên em mới thấy, hóa ra trên đời này lại có người bạn tốt đến thế. Hẳn là anh Dương phải quý anh Thiên lắm, thành ra em được thơm lây là vậy. Em thích cái cách mà anh Dương hay xoa đầu của em. Trước đây không ai làm như thế, kể cả có là ba mẹ đi chăng nữa. Hành động này giống như đang khen thưởng Hạ Ly, như kiểu em đã làm rất tốt.
Khoảng chừng ba mươi phút sau đó, nắng thật sự đã lên. Anh Dương cùng em kiểm tra lại lần cuối những giấy tờ quan trọng cần thiết khi làm thủ tục nhập học. Hạ Ly ngồi ở ghế lái phụ còn được anh thắt dây an toàn cho:
- Rồi, anh sẽ đưa em đến trường thật an toàn.
“ Anh Dương lại cười như thế, trông thật ấm áp".
Anh Dương gửi xe, để em đứng trước cổng trường trung học cơ sở Chu Văn An. Mưa lại lất phất rơi, may mắn anh Dương suy nghĩ chu đáo đã xếp một chiếc ô bỏ sẵn vào trong cặp sách của Hạ Ly. Mùi hơi đất lại bốc lên, thật dễ chịu. Anh Dương cầm chiếc ô đen bước đến, nắm lấy tay em:
- Đi đường này.
Tuy rằng có bị ướt đôi chút nhưng anh Dương mãi vẫn không buông tay em ra. Tay áo của chiếc sơ mi trắng đã được anh xếp lên cho đến bắp tay, thuận tiện để nắm tay Hạ Ly. Thật ra thì trong lòng Hạ Ly vẫn luôn nghĩ, em đi một mình có lẽ sẽ biểu hiện trước mặt thầy cô giáo tốt hơn. Đi với anh Dương, đột nhiên em lại chỉ muốn dựa dẫm giống như khi đi làm mấy cái chuyện giấy tờ với mẹ.
Anh Dương lấy ra chiếc bút bi giúp Hạ Ly viết đơn, em ngồi kế bên chăm chú nhìn xem, anh viết nhanh nhưng chữ lại trông rất đẹp. Cô giáo rót hai ly trà ấm đặt lên bàn:
- Anh trai của em chu đáo thật.
“Đúng vậy, anh ấy chu đáo thật"
Anh Dương đưa tay vỗ vỗ đầu em nhưng vẫn chăm chú viết:
- Phải chu đáo chứ, ở nhà tôi chỉ có một đứa em gái này thôi.
Làm xong thủ tục đăng ký nhập học, Hạ Ly vẫn còn phải chờ để nhận đồng phục. Vì đây đã là năm cuối rồi, em muốn để dành tiền không phung phí nên chỉ đăng ký một bộ thể dục và một bộ đồng phục. Anh Dương đứng đợi cùng em.
Hà Nội hôm nay lại mưa rồi.
Anh Dương đưa em về nhà, lần này Hạ Ly đã rút kinh nghiệm hơn. Em ngồi ở ghế lái phụ đã không còn ngủ quên nữa. Trời đang mưa thế này mà em lại ngủ, nếu một lát nữa lại để anh Dương bế em vào nhà thì tay đâu mà che dù.
Lại là tiếng rè rè phát ra từ âm thanh của radio, không ngừng xua tan đi sự ảm đạm của ngày mưa:
- Sáng em dậy có sớm không? Nếu có thì em ngủ một lát đi.
Hạ Ly lắc đầu, giọng nói có phần lắp bắp:
- Em không, em không buồn ngủ đâu.
Rất nhanh, xe đã dừng lại trước cổng lớn, anh Dương giúp em mở cửa xe rồi quay trở lại ghế ngồi của mình. Hạ Ly bung chiếc dù nhỏ cúi người chào anh. Dương vẫy vẫy tay:
- Em vào nhà cẩn thận nhé, nhớ tắm qua nước ấm đấy có biết không? Bây giờ anh phải về rồi. Gặp em sau.
Hạ Ly vẫy vẫy tay đáp lại rồi nhanh chóng chạy vào trong nhà, lúc em quay người lại đóng cửa vẫn trông thấy xe của anh Dương ở bên ngoài. Hạ Ly ôm hai bộ đồ trong tay bước vào phòng tắm, em nhìn vào gương, đôi môi hơi mấp máy:
- Cảm ơn anh.
Em thở dài một hơi, đúng là dũng cảm nói hai từ “cảm ơn” thật sự rất khó.
Hạ Ly bỏ đồ vào máy giặt, đợi đồ xong lại phơi lên. Hôm nay là chị Nguyệt về nhà trước, xe của anh Thiên có lẽ là không ổn thật, buổi sáng anh nói chín giờ sẽ về vậy mà đã bảy giờ tối rồi vẫn chưa thấy người. Hạ Ly đã giúp chị Nguyệt bắt cơm lên từ sớm rồi, chỉ đợi chị mua nguyên liệu về nấu món ăn chung thôi. Hai chị em cùng dùng bữa, chị Nguyệt lại kể với Hạ Ly rất nhiều chuyện, từ chuyện nhỏ cho đến chuyện lớn. Còn có cả bí mật của chị Nguyệt đến anh Thiên cũng không biết. Lần đầu tiên em được ăn cơm kiểu như thế này. Ở nhà với ba mẹ, người ăn trước lại có người ăn sau. Hóa ra bữa cơm gia đình cũng vui vẻ như thế.
Anh Thiên gọi điện về nhà, bảo với chị Nguyệt cứ khóa cửa lại rồi ngủ đi. Anh mang xe đi sửa rồi mà vẫn chưa xong nên đã ghé lại nhà của anh Dương ở tạm. Chị Nguyệt giúp Hạ Ly xếp gọn lại quần áo của em, mang đến phòng của em vài chậu cảnh đã được trồng sẵn ngoài ban công. Chị Nguyệt khui thùng giấy, lấy ra một chiếc đèn ngủ mới sáng lấp lánh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co