Truyen3h.Co

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!

Chương 9 [H]

maudonzsww

"Nhưng em không muốn làm ở chỗ này..."

"Bảo bối, em....."

"Hôm nay bố mẹ em không có nhà... chúng ta lên phòng của em đi."

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng như thế, lại mang theo ý dụ dỗ rõ ràng. Ánh mắt Cố Ngụy tối sầm trong nháy mắt, khóe môi cong lên đầy nguy hiểm. Hắn lập tức xuống xe, vòng sang mở cửa cho Hướng Không.

Cố Nguỵ định cúi xuống bế anh lên, nhưng Hướng Không đỏ mặt lắc đầu, sợ bị hàng xóm trông thấy, liền vội vàng khập khiễng chạy vào trong nhà trước. Dáng vẻ Omega mềm mại, vừa ngượng vừa gấp ấy càng khiến máu nóng trong người Cố Ngụy sôi lên.

Hắn theo sát phía sau.

Cánh cửa vừa khép lại, còn chưa kịp khóa, Hướng Không đã bị một lực mạnh mẽ ép chặt lên mặt cửa.

"Ưm....!"

Lưng chạm vào gỗ lạnh, cả người còn chưa kịp phản ứng thì môi đã bị chiếm lấy. Nụ hôn đến dồn dập, hung hăng, mang theo toàn bộ sự kìm nén suốt bấy lâu nay.

Cố Ngụy giữ chặt cằm anh, cúi đầu cắn nhẹ rồi lại hôn sâu, như muốn nuốt trọn hơi thở mềm mại kia. Hơi thở nóng rực quấn lấy nhau trong không gian kín, tiếng môi chạm môi ướt át vang lên rõ ràng đến mức khiến người ta đỏ mặt.

Hướng Không bị hôn đến choáng váng, hai tay vô thức bấu lấy ve áo hắn, thân thể mềm nhũn dựa vào cửa, hoàn toàn bị Alpha trước mặt áp chế.

Cố Ngụy không hề nương tay, hắn thọc lưỡi sâu vào, quấn lấy đầu lưỡi nhỏ của người yêu, mút lấy mút để như đói khát. Hắn ghé sát bên tai anh, hơi thở khàn khàn:

"Còn dám trêu anh như vậy... em nghĩ anh có thể nhịn được sao?"

Hướng Không thở gấp, mắt đã ướt lên, giọng run run:

"Em... em không trêu..."

Cố Ngụy bật cười khẽ một tiếng, rồi lại cúi xuống chặn lấy môi anh, không cho anh thêm cơ hội nói tiếp.

Tin tức tố rượu quế hoa và đào mật quấn lấy nhau, mùi dâm dục nhanh chóng lan khắp căn nhà. Cố Ngụy không kìm được nữa, vòng tay ôm chặt lấy mông Hướng Không, nhấc bổng người lên, gần như chạy thẳng lên lầu.

Nụ hôn điêu luyện cùng hơi thở nóng rực của hắn khiến Hướng Không chẳng mấy chốc đã mềm nhũn trong vòng tay ấy. Tin tức tố của cả hai phóng đãng tràn ra, không chút che giấu mà dẫn dụ đối phương. Cố Ngụy bế thốc anh lên, sải bước thật nhanh về phía phòng ngủ. Vừa đặt chân vào trong, anh đã bị đặt xuống giường, cánh cửa khép lại cũng là lúc hai thân ảnh quấn chặt lấy nhau trên đệm mềm.

Quần áo bị kéo ra rồi vứt xuống nền nhà, từng món một rơi rải rác. Hướng Không trần trụi dưới thân Cố Ngụy, ánh mắt đỏ ngầu và nóng bỏng của hắn khiến anh vừa thẹn vừa run. Làn da trắng sứ mịn màng, trên lồng ngực điểm xuyết hai đầu vú non mềm, đủ khiến Cố Ngụy nuốt khan liên tiếp. Da thịt dưới tay hắn bóng loáng, gợi cảm đến mức làm người ta phát điên.

Cố Ngụy lập tức cúi xuống, ôm chặt lấy thân thể ấy, đầu lưỡi không chút khách khí lướt qua từng tấc da, tham lam mà làm loạn.

Thân thể trắng như sữa của Hướng Không phơi bày dưới ánh đèn, núm vú hồng nhạt vì bị nhìn chằm chằm mà dựng đứng, như đang âm thầm mời gọi.

Cố Ngụy nuốt khan một cái, thân thể đè sát xuống, cúi đầu mút lấy một bên ngực của Hướng Không.

"Ưm... a...!"

Tiếng kêu nhạy cảm bật ra, Hướng Không run rẩy khi đầu vú trước ngực bị mút lấy, đầu lưỡi của Cố Ngụy trêu chọc không ngừng. Lần đầu bị đối xử như vậy khiến anh vừa choáng váng vì khoái cảm, lại vừa xấu hổ đến đỏ bừng mặt.

Bên còn lại bị bàn tay hắn bao trọn, vuốt ve rồi day ấn đến sưng đỏ. Hướng Không vô thức bấu chặt lấy vai Cố Ngụy, dần dần lại kéo đầu hắn áp sát vào ngực mình hơn.

Tiếng rên khẽ khàng mang theo run rẩy, mềm mại như mèo nhỏ đang cầu xin. Đùi non siết chặt lấy eo Cố Ngụy, thân thể theo từng động tác mà khẽ cong lên.

Hắn vừa mút lấy đầu vú trong miệng, vừa dùng tay xoa nắn bên còn lại, khi thì bóp chặt, khi lại vuốt nhẹ, rồi lại véo cho căng cứng, khiến cả người trong lòng không ngừng run lên.

"Ưm... chỗ đó... đừng... a..."

Tiếng rên vừa yếu ớt vừa quyến rũ, càng khiến ánh mắt Cố Ngụy tối sầm lại, hơi thở nặng nề phả xuống da thịt trắng mịn của Omega trong lòng.

Cố Ngụy không cho anh kịp thở, bàn tay lần xuống dưới, men theo đường cong mềm mại phía sau. Ngón tay ráp nhám ấn vào khe mông, rồi bất ngờ thọc thẳng vào trong.

"Á...! Ư... đừng... a..."

Hai chân Hướng Không bị hắn dẫn dắt tách ra, thân thể run rẩy khi bàn tay to thô ráp chạm đến nơi nhạy cảm phía sau. Anh rên khẽ trong cổ họng, môi chủ động tìm đến môi Cố Ngụy, cả hai quấn lấy nhau trong nụ hôn gấp gáp, đầu lưỡi triền miên không rời.

Bên dưới, lối vào nhỏ hẹp dần bị mở ra, vách thịt căng kéo khiến trán Hướng Không lấm tấm mồ hôi vì đau xen lẫn tê dại. Đôi mắt ướt át ngước nhìn Cố Ngụy, bàn tay đặt lên ngực hắn, khẽ chọt chọt, giọng run run nói:

"Em... em sợ đau..."

Giọng Hướng Không run run, hàng mi ướt khẽ run lên, cả người mềm mại dựa vào ngực hắn.

Cố Ngụy cúi xuống, trán khẽ chạm vào trán anh, giọng trầm xuống mang theo cả sự kiềm chế lẫn dục vọng:

"Bảo bối, ngoan... anh sẽ nhẹ nhàng. Anh thương em, sẽ không để em đau."

Hướng Không cắn môi, đôi mắt long lanh nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi lại như muốn xác nhận:

"Thật... thật ạ?"

Cố Ngụy nhìn anh chằm chằm, ánh mắt nóng đến mức gần như thiêu đốt, rồi gật đầu chắc chắn:

"Thật. Anh hứa."

Nhận được lời cam đoan của người yêu, Hướng Không ngây thơ đến mức hoàn toàn tin tưởng. Dù khi nhìn thấy dáng vẻ đầy áp bức của Cố Ngụy trước mắt, tim anh vẫn không kìm được mà run lên từng nhịp, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi mơ hồ.

Nhưng ánh mắt của Cố Ngụy quá dịu dàng, giọng nói lại quá kiên định, khiến anh lựa chọn tin tưởng.

Hướng Không nhắm chặt mắt, hai tay vô thức bám lấy vai hắn, cả người căng thẳng chờ đợi.

Khoảnh khắc cảm giác xa lạ tràn đến, hàng mi anh run rẩy, tiếng nức nở bật ra theo bản năng:

"A... đau... anh ơi... đau quá... anh rút ra đi..."

Chưa kịp thích ứng, Hướng Không đã bật khóc nức nở, hai tay đấm loạn xạ vào ngực Cố Ngụy, giọng run rẩy đầy tủi thân:

"Đau... đau lắm... anh nói không đau mà..."

Nước mắt làm ướt hàng mi, dáng vẻ vừa yếu ớt vừa đáng thương khiến tim Cố Ngụy như bị siết chặt. Hắn vội cúi xuống, liên tục hôn lên môi anh, lên khóe mắt anh, giọng trầm khàn vì vừa gấp gáp vừa xót xa:

"Xin lỗi... là anh vội quá... bảo bối ngoan, nhìn anh này..."

Những nụ hôn dồn dập khiến Hướng Không nhất thời quên mất phản kháng, chỉ biết run rẩy đáp lại trong vô thức. Nhưng khi cảm giác áp bức lại kéo tới, anh lập tức hoảng hốt, thân thể khẽ co lại muốn né tránh.

"Ư... anh đáng ghét... đừng... đừng nhấp nữa..."

Giọng nói mềm đến mức gần như cầu xin. Cố Ngụy giữ chặt lấy anh trong lòng, ánh mắt tối lại vì vừa lo lắng vừa bị khơi dậy dục vọng bị kìm nén quá lâu. Hắn áp trán vào trán anh, hơi thở nóng rực quấn lấy nhau:

"Bảo bối, ngoan một chút... anh ở đây... thả lỏng nào..."

Hướng Không bị người đàn ông cao lớn kia giữ chặt, nhịp chuyển động ban đầu còn dịu đi để anh có thể chịu đựng, anh còn có thể vừa thở gấp vừa mắng yêu vài câu. Nhưng rất nhanh sau đó, cường độ dần trở nên dồn dập, Hướng Không chỉ còn biết vòng chặt tay qua cổ Cố Ngụy, cố bám lấy hắn để không bị những cú va chạm làm cho choáng váng đến mức mất thăng bằng trên giường.

Anh cắn môi nhẫn nhịn, đôi mắt đã ướt sũng, hơi thở vỡ vụn. Cố Ngụy nhìn dáng vẻ mềm mại run rẩy ấy, ánh mắt càng thêm tối lại, cúi xuống hôn lấy môi anh, hơi thở hai người quấn lấy nhau không tách rời. Bên dưới vẫn không ngừng áp sát, dính chặt, hơi nóng và cảm giác ẩm ướt khiến bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt đến mức khiến người ta mê muội.

Hướng Không vừa đau vừa sướng, những lời trách móc cũng không còn thốt ra được nữa, chỉ còn những tiếng rên khe khẽ vỡ ra nơi cổ họng.

Cố Ngụy một tay giữ chặt anh, một tay kéo anh sát hơn, cúi xuống bên cổ anh liếm láp tuyến thể, giọng trầm khàn thì thầm:

"Bảo bối..."

"A... ư..."

Hướng Không khẽ ngân nga trong cổ họng, tuyến thể bị trêu chọc liên tục khiến toàn thân anh mềm nhũn, theo bản năng mà rướn lên, để mặc Cố Ngụy tùy ý gần gũi.

Đầu lưỡi của Cố Ngụy lưu luyến nơi tuyến thể mảnh mai ấy một lúc lâu, trêu đùa đến khi anh run rẩy không chịu nổi.

"Ưm... ưm..."

Hướng Không khẽ run lên, hơi thở gấp gáp.

Cố Ngụy ghé sát bên tai anh, giọng trầm thấp mang theo ý cười thỏa mãn:

"Bảo bối... thật tuyệt. Em mãi là của anh."

Cố Ngụy cúi xuống, môi lướt qua tuyến thể sau gáy Hướng Không, liếm nhẹ một hồi rồi mới há miệng cắn xuống, để lại dấu ấn rõ ràng. Hướng Không gào lên một tiếng, như thể bị chọc thủng lớp phòng tuyến cuối cùng, thân thể run rẩy dữ dội, tinh dịch bắn ra làm ướt cả bụng dưới.

"Bảo bối thật nhạy cảm... mới bị cắn mà đã ra rồi."

Cố Nguỵ rút ra thật sâu, rồi lại đâm mạnh trở vào, tinh dịch bắn tung tóe, tràn ngập thật sâu bên trong. Dịch trắng phun ra từng đợt nóng rực, lấp đầy lỗ nhỏ, theo nhịp co thắt mà trào ngược ra ngoài, ướt đẫm giữa hai chân.

Hướng Không nằm thở hổn hển, đùi còn run bần bật vì bị bắn quá sâu. Lỗ nhỏ trào ra hỗn hợp tinh dịch và nước dâm, lách tách từng giọt rơi xuống ga giường ướt đẫm.

Chưa kịp hoàn hồn, đùi đã bị tách ra, Cố Ngụy lại ngậm lấy núm vú đỏ au mút lấy mút để.

"Ưưm... aaaa! Vẫn tiếp tục sao...?"

"Bảo bối, lỗ nhỏ của em nuốt anh chặt quá, anh chưa sướng đủ đâu..."

Bàn tay to của hắn úp lên bụng dưới của Hướng Không, ấn mạnh, khiến tinh dịch bên trong bị ép trào ra theo nhịp co bóp.

"Á a! Đừng..."

Cố Ngụy vừa thúc, vừa vươn người về phía trước, cắn lên gáy, liếm láp tuyến thể. Hướng Không vật vã trong sung sướng, toàn thân đỏ bừng.

Pạch!!

Tinh dịch nóng hổi lại trào vào lỗ nhỏ, đợt sau còn đầy hơn đợt trước. Nệm ướt đẫm, ga nhàu nát, cơ thể trắng nõn của Hướng Không trải đầy dấu răng đỏ bầm. Cả hai kết thúc trận làm tình, vẫn ôm nhau tận hưởng mùi vị sung sướng của đối phương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co