Truyen3h.Co

dạ hành

ngắn.

jamintuwu

wjwb/03

Nocturnal

Reishi-nim

jamintuwu

martin x james

xin lỗi nếu có chút ooc giữa hai người mẫu.
đại khái đây là câu chuyện mập mờ giữa hai kẻ giỏi kéo - đẩy cảm xúc, lúc gần lúc xa, vừa chạm đã lui.

finished

dài 2531 từ

🌌

_

01.

cây cọ phủ phấn lướt nhẹ qua gương mặt có những đường nét sắc sảo. người đàn ông hơi ngẩng đầu, tựa lưng vào chiếc ghế mềm phía sau.

"tin, em với james quen biết nhau à?"

người đang trang điểm cho martin là một chuyên viên kỳ cựu, từng hợp tác với vô số ekip trong các buổi trình diễn lớn. lúc này, cô ấy nghiêng người, vừa như trêu đùa vừa như dò hỏi, hơi cúi xuống bên tai hắn để nói nhỏ.

martin nhắm mắt, không đáp lại. hắn chỉ nhướng mày với vẻ mặt khó hiểu.

"ôi tin, đừng nghĩ linh tinh. chị chỉ là tò mò quá nên có hơi thất lễ một chút thôi mà. em biết đấy, danh tiếng của hai người... nổi bật lắm, theo nhiều nghĩa."

cô ấy dừng lại một nhịp, thấy hắn không có vẻ khó chịu mới nói tiếp.

"với lại, ánh mắt lúc nãy em nhìn cậu ta... như muốn nuốt người ta vào bụng vậy ấy. chị chỉ đoán thế, nhưng hình như hai người đã từng có một khoảng thời gian trong quá khứ đủ để làm giới săn tin phát sốt."

martin khẽ bật cười, mở mắt và chạm ánh nhìn với người phụ nữ trong gương.

"chị đoán đúng... một nửa."

"martin. sẵn sàng chưa?" đạo diễn catwalk đẩy cửa bước vào phòng trang điểm, thấp giọng thúc giục.

martin đứng dậy, hơi cúi đầu với chuyên viên trang điểm, sau đó băng qua hậu trường hỗn loạn để đến vị trí chờ diễn.

tiếng giày đế cao gõ trên sàn như những nhịp trống dồn dập. bóng người xoắn lấy nhau trong dòng chuyển động liên tục không ngừng. mùi nước hoa hòa vào mùi keo xịt tóc, ánh kim tuyến và trang sức lấp lánh dưới ánh đèn, tất cả va vào nhau, tạo nên một thứ xa hoa náo nhiệt lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của không gian.

"emily, vậy rốt cuộc hai người đẹp trai đó là quan hệ gì thế?"

cô trợ lý trang điểm nhận cây cọ mà người nọ đưa lại, cất vào túi dụng cụ, rồi hạ giọng.

"cưng à, chắc là cưng nên hỏi thần eros về chuyện đó đấy. nhưng chị dám đem cả thỏi h. couture beauty ra cược... là hai người họ chắc chắn đã ngủ với nhau rồi."

(ghi chú của tác giả: eros là một trong những vị thần nguyên thủy của thần thoại phương tây, gắn với tình yêu đồng giới.)

"ồ... sao đàn ông ở đây lúc nào cũng không thích phụ nữ vậy."

"câu hỏi hay đấy."

02.

buổi trình diễn cuối cùng cũng khép lại dưới tiếng mưa rơi. khi triệu vũ phàm thoát khỏi buổi after party, kim đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. anh từ chối mọi lời mời đi cùng, một mình bước ra con phố ướt sũng nước mưa.
ba phút sau, một chiếc sedan màu đen lặng lẽ dừng lại bên cạnh anh.

cửa kính ghế sau hạ xuống một khoảng vừa đủ, để lộ đường viền hàm sắc nét của martin.

"xin hỏi tiên sinh, tôi có vinh hạnh được mời anh ngồi vào ghế phụ không?"

triệu vũ phàm không đáp. anh chỉ phối hợp với màn trình diễn của người kia, khẽ nhún vai, rồi mở cửa xe, khép lại cơn mưa milan bên ngoài cùng tất cả những ánh nhìn tò mò có thể dõi theo. bên trong xe, không khí khô ráo, tràn ngập mùi tuyết tùng và da thuộc. đó là mùi nước hoa mà martin vẫn thường dùng, hòa quyện hoàn hảo với mùi hương nội thất của chiếc bentley, tạo nên một không gian kín đáo đến mức khiến người ta có cảm giác như đã tách biệt hẳn khỏi thế giới bên ngoài.

"cảnh người mẫu mở màn và người mẫu kết màn cùng nhau bỏ đi, nghe đúng là một đề tài hấp dẫn để người ta bàn tán nhỉ." triệu vũ phàm cởi chiếc áo khoác cashmere đã ướt sẫm phần vai, giọng điềm nhiên, đầu nghiêng sang nhìn những vệt mưa ngoằn ngoèo trượt dài ngoài cửa kính.

"điều đó chỉ chứng tỏ chúng ta có một sự ăn ý không hề tồi." martin nhớ lại cuộc trò chuyện trong phòng trang điểm, không khỏi bật cười. "hoặc giống như lời người khác vẫn luôn nói, giữa chúng ta đã từng có một khoảng thời gian trong quá khứ không tiện công khai."

chiếc sedan chạy về hướng ngoại ô thành phố. trong khoang xe duy trì một kiểu im lặng tinh tế, giống như lớp băng mỏng phủ trên mặt nước sâu. hai người họ từ trước đến nay vẫn luôn như vậy. ở nơi công cộng, chưa từng trò chuyện, chưa bao giờ theo dõi nhau trên mạng xã hội. khi trả lời phỏng vấn, hễ bị hỏi đến đối phương thì đều lịch sự, giữ khoảng cách né sang chuyện khác. các tạp chí thời trang lại đặc biệt say mê việc dựng nên hình tượng hai kẻ ngang tài ngang sức, không đội trời chung, viết những bài phân tích dài dòng lê thê về "lịch sử chiến tranh lạnh" giữa họ.

chỉ có những đêm muộn thế này, lớp băng kia mới âm thầm xuất hiện vết nứt.

03.

biệt thự nằm gần hồ como. công trình này mang phong cách hiện đại, trong màn đêm trông như một pho tượng hình học lạnh lẽo. khi bước vào cửa, bàn tay của martin rất tự nhiên đặt sau eo triệu vũ phàm, khẽ vỗ một cái, như một thói quen đã tồn tại từ lâu.

"quần áo thay vẫn để ở ngăn bên trái."
martin vừa nói vừa tháo cúc áo vest, bước về phía tủ rượu.

triệu vũ phàm không rời đi ngay. anh bước thêm vài bước, cúi người rút một điếu thuốc từ bao thuốc đặt trên bàn trà, ngậm hờ giữa môi.

"buổi diễn ở paris hôm đó," anh đột ngột lên tiếng, quay lưng về phía martin, "lúc cậu thay đồ trong hậu trường, rèm bên phải kéo không kín."

tiếng rượu được rót khựng lại trong nửa giây.

"anh không che những dấu vết để lại sao?" giọng martin mang theo chút nhẹ nhàng có chủ ý, liếc sang triệu vũ phàm với dáng vẻ trêu chọc.

"không đến mức đó, chỉ là tôi chú ý thấy chiếc nhẫn lấp lánh." triệu vũ phàm quay người, nhận ly whisky từ tay hắn.

miệng ly pha lê dưới ánh đèn hắt ra những tia sáng sắc lạnh. martin nhấc chiếc ly lên và ra hiệu cụng ly. "dù sao thì đó cũng là món phụ kiện được james, người mẫu thế hệ mới yêu thích nhất, săn đón nhất. bài phỏng vấn của tạp chí nào nhỉ? à đúng rồi, vouge."

chiếc ly được cắt gọt tinh xảo chạm nhẹ xuống mặt bàn đá cẩm thạch. martin bước tới trước mặt triệu vũ phàm, đưa tay rút điếu thuốc chưa châm lửa từ giữa môi anh, ngậm sang miệng mình rồi dùng bật lửa đốt nó.

"tôi thật sự đúng là rất thích." triệu vũ phàm nhấp một ngụm. cảm giác bỏng rát của thứ chất lỏng trượt dọc cuống họng, anh ngước mắt nhìn thẳng vào mắt martin, ánh nhìn quá đỗi tập trung, đến mức khiến người ta không còn chắc câu nói kia đang nhắm vào điều gì.

"cặp nhẫn đó." một khoảng lặng thoáng qua.

khói thuốc dần lan ra, che mờ tầm nhìn, làm cho mọi thứ trở nên khó phân định. giống như lớp vỏ nghề nghiệp đang bọc lấy mối quan hệ đầy bí mật này, vừa là ngụy trang, vừa là điều bắt buộc phải tồn tại.

triệu vũ phàm chợt nhớ đến đêm mưa ở london bốn tháng trước. cũng là một khởi đầu tương tự. khi ấy, ở cuối hành lang hậu trường buổi diễn burberry, martin đã chặn anh lại. ánh mắt người đàn ông ấy lúc đó, giống như đang thẩm định một tác phẩm nghệ thuật thật giả lẫn lộn.

"thưa james tiên sinh, liệu anh có hứng thú cùng tôi chia sẻ một đêm tuyệt vời không?"

từ sau đêm đó, dưới những lịch trình dày đặc của các tuần lễ thời trang trên khắp thế giới, luôn âm thầm giấu đi một bản đồ riêng tư chồng khít lên nhau.

giới người mẫu vốn hỗn tạp, những lời mời bất chợt như vậy nhiều không đếm xuể. nhưng martin là người đầu tiên khiến anh gật đầu. không có lý do gì cao siêu cả. cũng giống như cặp nhẫn kia, đơn giản là... nó rất hợp gu của anh.

khi hơi nước trong phòng tắm còn mờ mịt, triệu vũ phàm nghe thấy martin đứng ngoài cửa gọi điện thoại. tiếng anh trôi chảy, trầm thấp. anh không cố nghe lén nội dung. đó là một trong những điều họ đã ngầm hiểu với nhau.

lúc anh vừa lau tóc vừa bước ra, martin đã thay áo choàng ngủ, ngồi trên ghế sofa lật giở một tập thơ. ly whisky trên bàn trà đã được thay bằng sữa, hai cốc.

"lần trước anh nói bị mất ngủ." martin dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào thành cốc. "tôi thử rồi, hiệu quả cũng không tệ."

triệu vũ phàm ngồi xuống bên cạnh hắn, giữ một khoảng cách vừa đủ để cảm nhận được nhiệt độ cơ thể, nhưng chưa đến mức lộ liễu. anh nhận lấy chiếc cốc, đầu ngón tay khẽ lướt qua mu bàn tay martin.

"trận động đất đó," martin đột ngột lên tiếng, lật sang một trang sách, "anh có mặt ở hiện trường."

một câu trần thuật, không phải câu hỏi.

triệu vũ phàm nhớ rất rõ. chỉ mới không lâu trước đây, khi anh đang chụp ngoại cảnh thì gặp phải trận động đất mạnh 5.2 độ. chịu ảnh hưởng không lớn, tin tức chỉ chiếm một góc nhỏ trên mục quốc tế.

"làm sao cậu biết được?"

"người của tôi đang ở đó, khảo sát địa điểm cho buổi chụp tháng sau." martin cuối cùng cũng ngẩng lên. dưới ánh đèn bàn, tròng mắt nâu nhạt của hắn trong suốt đến lạ. "trong mấy bức ảnh cô ấy gửi về, có anh."

"lo cho tôi à?"

triệu vũ phàm nói xong liền như để che giấu điều gì đó, nâng cốc lên uống vài ngụm sữa. nhiệt độ vừa vặn, giống như đã được tính sẵn thời điểm thích hợp nhất để đưa lên môi.

"đoán xem."

martin nghiêng người. những đốt ngón tay dài lướt vào mái tóc còn hơi ẩm của triệu vũ phàm. họ hôn nhau trong thứ ánh sáng lờ mờ ấy, như ranh giới nơi hai cơn bão giao nhau, mãnh liệt nhưng không hề mất kiểm soát, cuộn trào mà vẫn giữ được hình dạng riêng của mỗi người. ở một khoảnh khắc nào đó, triệu vũ phàm mở mắt, thấy gương mặt martin ở rất gần. trên đó là một vẻ mặt thả lỏng mà ban ngày vĩnh viễn không tồn tại.

"tuần sau anh có buổi chụp ở berlin?" martin hỏi trong khoảng nghỉ giữa hai nhịp thở.

"ừm. thứ tư."

"tối thứ tư, tôi phải dự private party của cedric."

động tác của martin khựng lại trong một thoáng. "vậy thì... chúng ta không thể gặp nhau được rồi."

"cho nên," triệu vũ phàm kéo hắn lại gần, hôn lên môi hắn lần nữa, "hãy nắm bắt cơ hội đi, tinie."

_

đến sáu giờ sáng, hai người mới tách nhau ra, giống như hai hòn đảo dần lộ diện sau khi thủy triều rút. xe triệu vũ phàm gọi đã đến. lúc anh cúi người mang giày ở cửa, martin đưa tới một túi giấy.

"bánh mỳ xoắn. tiệm lần trước mà anh nói là thích. sáng nay vừa giao."

triệu vũ phàm nhận lấy. trong khoảnh khắc những đầu ngón tay chạm nhau, anh cảm nhận được martin nhẹ nhàng đặt thứ gì đó vào lòng bàn tay mình. là chiếc nhẫn bạc.

"đừng quên. sẽ buồn đấy."

không có chủ ngữ, cũng không có tân ngữ, dường như cố ý lược bỏ.

khi xe rời khỏi biệt thự, triệu vũ phàm mở bàn tay ra. ở mặt trong của chiếc nhẫn, xuất hiện thêm một dòng khắc cực kỳ nhỏ, phải đưa ra ánh sáng mới nhìn rõ: nocturnal (ghi chú của tác giả: hoạt động về đêm).

anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay, xoay mặt khắc chữ áp sát vào lòng bàn tay. điện thoại rung lên, một tin nhắn mã hóa từ martin, chỉ có duy nhất một tấm ảnh: chìa khóa của một căn hộ ở berlin, địa chỉ đã được làm mờ.

w3. 22:00. nếu anh đến.

triệu vũ phàm xóa tin nhắn, đưa mắt nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ đang dần sáng lên. thành phố sắp thức giấc. các biên tập viên thời trang sẽ bắt đầu viết bài về buổi tiệc đêm qua. đội ngũ của họ sẽ chuẩn bị loạt thông cáo báo chí mới. người hâm mộ tiếp tục so sánh lịch trình và thành tựu của hai người.

còn giữa họ, mọi thứ lại quay về hai đường thẳng song song được duy trì cẩn trọng. ngồi hàng ghế đầu ở các show lớn, cách nhau vài chỗ, gật đầu chào đúng mực. trên thảm đỏ lễ trao giải, cố ý đến lệch giờ. trong các buổi phỏng vấn, khi nhắc đến đối phương, luôn dùng những lời lẽ tiêu chuẩn, tôn trọng nhưng xa cách.

cho đến một đêm mưa khác. một thành phố khác. lại thêm một lần vượt qua ranh giới.

đó là sự cân bằng họ lựa chọn. giữ khoảng cách hoàn hảo dưới ánh đèn sân khấu của ngành công nghiệp này, và chỉ trong những đêm không ai hay biết, mới cho phép mình chạm vào thứ gọi là chân thật. không nói về tương lai. không đặt tên cho mối quan hệ.

khi chiếc xe tiến vào khu trung tâm thành phố milan, điện thoại của triệu vũ phàm lại rung lên. trong hòm thư công việc, người đại diện gửi tới lịch trình tháng sau. trùng hợp thay. hoặc cũng có thể không phải trùng hợp. anh và martin sẽ có bốn ngày lịch trùng nhau ở paris.

anh trả lời email, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

chiếc nhẫn bạc trên tay áp sát làn da, hơi ấm lan ra rất nhẹ, như dấu vết duy nhất mà đêm tối để lại.

_

_

end at: 20:32, 251214

this story game has been
held gently by jamintuwu

thanks to Reishi-nim
for the permission

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co