Chương 3
Chương 3
Đại sảnh sáng trưng, một nam hài trần trụi bị bốn nam sinh đè trên giường, trên người phủ kín chất lỏng màu trắng cùng với vết máu đông lại. Một nam sinh mập mạp đang cầm dương vật thô to của mình mãnh liệt cắm vào trong tiểu huyệt máu tươi đầm đìa của nam hài, trong miệng còn thoải mái kêu to: "A, thực con mẹ nó thích, tiểu tử này thật sự là nhanh, a ~~" Nam sinh cao lớn đối diện hắn, đang đem dương vật thô to của mình nhét vào trong miệng nam hài, nắm lấy tóc y, tới tới lui lui va chạm. Nam hài phát ra tiếng rên trầm thấp thống khổ, nước mắt chảy ào ào. Nhìn kỹ, na na đây không phải là La Dũng sao!?
Không thể tin được tất cả chuyện trước mắt, ta như bị sét đánh mà đứng cứng ngắc tại nơi đó. La Dũng tựa hồ thấy được ta, ánh mắt hắc bạch phân minh không chút linh động, mà là tuyệt vọng quăng đến ta tín hiệu cầu cứu. Ta đứng ở nơi đó, bên tai không nghe thấy những âm thanh nam sinh kia hống kêu, mà là âm thanh La Dũng đang cúi đầu, ánh mắt nhìn không tới những nam sinh khác, mà là thân mình thống khổ giãy giụa kia, một đôi mắt thê lương tro tàn hướng ta kêu cứu mạng! Ngừng, ngừng, mau ngừng lại, các ngươi mau ngừng lại!! Ta nghe được tiếng hô trong lòng, miệng của ta, lại không khống chế được ngậm chặt lại, một cái âm tiết cũng không phát ra được. Ta muốn tiến lên ngăn cản, mà khi ta nhìn thấy ánh mắt đỏ lên của những nam sinh này, lại nhìn người bị hắn cường bạo, ta lui bước đứng nguyên nơi đó, cái gì cũng không làm, sợ hãi, thật sự rất sợ hãi, mười sáu năm trong sinh mệnh, chưa từng sợ hãi như vậy.
Muốn chạy trốn, thoát khỏi chỗ này, thoát khỏi đôi mắt cầu cứu kia, chân run rẩy, lại như mang thêm chì, khẽ động đậy cũng không được. Đột nhiên, một bàn tay bắt lấy cánh tay của ta, vô ý thức nhìn lại, là Đổng Minh. "Vì sao ngươi lại ở chỗ này?" Thanh âm bình tĩnh của Đổng Minh có chút sốt ruột. Ta không trả lời, chỉ ngốc lăng nhìn hắn. Hắn tựa hồ phát hiện ta không thích hợp, nhìn về phía trong phòng, nhẹ quát lên: "La Dũng?" Nhưng hắn cũng không có quá mức khiếp sợ, quay đầu lại lôi kéo ta nói: "Trở về đi, đừng đứng ở chỗ này." Mà ta, không hề động, quay đầu nhìn trong phòng đã thay đổi người tiếp tục thi ác và một đôi mắt đang nhìn ta chằm chằm, cặp mắt kia, đang chậm rãi hạ nhiệt độ.
"Đi thôi, chúng ta không giúp được gì đâu." Đổng Minh nhẹ nhàng nói một câu, lại giống như thần chú, khiến chân ta động đậy, theo Đổng Minh ly khai đám người. Trong nháy mắt rời đi, ta nhìn thấy cặp mắt kia trở nên tuyệt vọng mà lạnh như băng, còn có nồng đậm lên án đối với ta: "Ngươi vì sao không cứu ta, vì sao không cứu ta? Lâm Dạ Tuyền, ngươi là một kẻ hèn nhát!" Đôi mắt như vậy, thật sâu, chặt chẽ, khắc vào đáy lòng của ta. Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta thật sự không giúp được ngươi, ta không có năng lực kia, cũng không dám, cho nên không thể chống lại nổi.
Đổng Minh một đường lôi kéo ta đã cứng ngắc trở lại trong phòng. Trong phòng sáng đèn, Đổng Tình đang ngồi ở trên giường nhìn bọn ta. Đổng Minh làm cho ta ngồi trên giường, lập tức ngồi xuống bên cạnh ta. Ta từng ngụm từng ngụm thở phì phò, tim cuồng loạn đập, toàn thân bắt đầu không khống chế được run rẩy.
"Học trưởng, bọn họ đang cưỡng bức người khác!" Ta bất ổn nói.
"Đúng nha, kia thì thế nào?" Khẩu khí không chút liên quan tới mình.
"Cái gì!? Đây là phạm pháp ngươi có biết hay không?" Ta rốt cục khống chế không nổi rống lên.
"Rống lên với ta thì có ích lợi gì, nếu có bản lĩnh như vậy, rống lên với bọn họ đi nha." Đổng Tình lạnh lùng nói một câu, nhưng lập tức khiến cho ta nghẹn lời, cũng khiến ta rốt cuộc không thể hợp lý hợp tình chất vấn hắn.
"Nhưng là như vậy tại sao chưa từng có ai nói cho bọn ta biết?" Ta yếu ớt hỏi.
"Hắc, ai nói không có? Những lời Đổng Nghiễn nói hôm nay đều là vô nghĩa sao? Bằng hữu của ngươi cũng đã tìm tới ngươi nha, ngươi khi đó không phải nói là học trưởng khoa trương sao? Hắc hắc, bất quá cũng phải, ngươi cái loại hoa trong lồng kính thế này thì làm sao tiếp nhận được hiện thực tàn khốc, ha hả ~~~ còn không phải là một kẻ hèn nhát vô dụng!" Bên tai truyền đến thanh âm vui sướng khi người gặp họa của Đổng Tình, kích thích mỗi một dây thần kinh của ta. Những lời nói lúc chiều của Đỗng Nghiễn hoàn toàn ở trong đầu ta, nhưng mà, cho tới bây giờ ta mới không thể không nhìn thẳng vào lời hắn nói. Có lẽ Đổng Tình nói đúng, ta cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ trải qua sóng to gió lớn, luôn trốn tránh tiếp nhận chuyện mà ta chưa thể nhận thức, nghĩ đến La Dũng lúc tối tới tìm ta lại cố ý xem nhẹ cầu cứu cùng bất an trong lòng hắn, ta càng thêm thống hận yếu đuối của chính mình.
"Nhị ca, đừng nói nữa."
"Hừ, có cái gì khó nghe, ta chỉ làm cho hắn thấy rõ sự thật mà thôi. Nhìn hắn cái gì cũng không biết, lừa mình dối người bày ra bộ dạng ngốc nghếch ta liền chán ghét!" Lời nói Đổng Tình đâm trúng tim đen khiến ta không thể nhúc nhích. Là thế này phải không? Nguyên lai ta khiến người ta chán ghét như vậy.
"Nhị ca!" Đổng Minh rống một tiếng, Đổng Tình cuối cùng cũng không nói nữa. Trong phòng an tĩnh như vậy, an tĩnh đến mức có thể nghe được tạp thanh hỗn loạn bên ngoài, còn có tiếng rên rỉ thống khổ và tiếng thét chói tai rõ ràng, vì sao ta vừa rồi không nghe được ah? Vì sao hiện tại ta lại nghe rõ ràng như thế ah? Qua một lúc lâu, ta cuối cùng mở miệng: "Học trưởng, bọn họ chẳng lẽ không sợ bị bắt sao? Ở ngay tại trường học cưỡng gian người khác." Âm thanh khô khốc run rẩy, làm cho ta cơ hồ nhận không ra đó là thanh âm của mình.
"Ha hả, nói ngươi đơn thuần chi bằng nói là ngu ngốc."
"Nhị ca!" Đổng Minh cắt đứt tiếng cười nhạo sắp sửa phát ra của Đổng Tình.
"Thật không biết hắn có cái gì tốt, khiến ngươi che chở hắn như vậy. Sẽ không, lấy thế lực của bọn họ, việc này cũng chỉ là trò chơi không chút ảnh hưởng tới toàn cục, rất nhanh liền lắng xuống. Trường học cũng không muốn đắc tội đám thái tử này, tất cả bình thường đều là mở một con mắt, nhắm một con mắt."
"Ngươi ngươi ngươi nói giỡn a." Ta suy yếu nói, hi vọng những điều này đều là giả, đương nhiên, chính ta cũng biết hi vọng là này là ngu xuẩn cỡ nào.
"Ngươi đã cảm thấy được ta là đang nói giỡn vậy ngươi còn muốn hỏi ta làm gì." Đổng Tình lạnh lùng nói, làm cho ta cúi đầu căn bản không dám nhìn hắn.
"Nói cho ngươi biết, nơi này hàng năm đều có hơn mười mấy người chết, một vài là tự sát, còn lại là bị chơi chết. Trường học cũng sẽ không quan tâm, dù sao chết cũng đều là con nhà bình dân thi tới. Đương nhiên, ngươi cũng có thể đem cái này trở thành vui đùa trước khi ngủ, nghe một chút cho có, ngày mai lại quên." Giọng điệu bình thản, bình thường như đang bàn chuyện thời tiết.
"Ta ta ta sẽ không, chính là vì sao lại không có người truy cứu ah? Những điều này đều là phạm pháp a." Nói xong, không cẩn thận nhìn thấy Đổng Tình đang trừng mắt nhìn ta, ta vội vàng cúi đầu không dám hỏi lại.
"Sất, nói chuyện luật pháp với những người này? Bọn họ chính là pháp luật. Hơn nữa, trường học có khi còn nghĩ ra cách, tìm đủ loại lý do để che dấu nguyên nhân tử vong, đại đa số người nhà bọn họ đều tin."
"Nhưng là việc này vì sao chưa từng truyền ra bên ngoài? Đã chết nhiều người như vậy, cũng không phải là một chuyện nhỏ a." Ta vội vã hỏi, nhưng lại bị Đổng Tình trừng một cái mà cúi đầu.
"Nói ngươi ngốc ngươi thật đúng là không phải ngốc bình thường nha. Ngươi cũng không nghĩ tới nơi này làm sao liên lạc với bên ngoài? Nơi này chính là hải đảo tách biệt với thành thị. Tin tức làm sao có thể truyền đi ra ngoài? Nói sau, cho dù truyền đi cũng sẽ bị áp xuống, những người này, bọn họ chính là có bổn sự này, giết người cũng sẽ không phạm pháp, còn sẽ có người bởi vì bọn họ mà che giấu."
"Cũng chưa từng có người trốn sao?" Ta đột nhiên nhớ tới tân sinh buổi tối hôm nọ muốn rời đi. Đổng Tình đảo cặp mắt trắng dã, nói: "Người muốn chạy trốn, còn chưa đi ra cái đảo này liền bị bắt trở lại, chớ nói chi là vượt biển. Mà bị bắt trở về liền sẽ bị trừng phạt, tin tưởng ta, khi đó ngươi vĩnh viễn sẽ không còn có suy nghĩ chạy ra khỏi trường học này."
"Na na chẳng lẽ cứ như vậy quên đi?" Ta lắp bắp hỏi.
"Bằng không ah?" Đổng Tình không kiên nhẫn nhìn ta: "Kiện lên toà án, sau đó toàn bộ một nhà đều bị diệt khẩu? Ngươi cho là gia đình không có quyền thế còn có thể làm gì?"
"Ta ta nhưng là không thể bị đuổi học."
"Ân, có thể a, sau trường học có một cái hồ, ngươi nhảy vào là có thể thành công thôi học, cũng không cần sợ cô đơn, trong đó có rất nhiều người chơi cùng ngươi. Sau đó trường học nói cho cha mẹ ngươi là ngươi tự sát hoặc là trượt chân rơi xuống hồ, nhưng nếu cha mẹ ngươi không tin mà đi truy cứu nói không chừng không quá bao lâu liền có thể bồi ngươi cùng đi." Đổng Tình tức giận nói.
"Không cần lấy phụ mẫu ta ra mà nói!!" Ta oán hận rống lên với Đổng Tình, Đổng Tình tựa hồ bị một rống của ta làm cho sửng sốt, ta nói tiếp: "Nói ta thế nào cũng không sao, ta không quan tâm, nhưng van cầu ngươi, đừng lấy phụ mẫu ta ra mà nói."
"Như vậy chẳng lẽ ngay cả một chút biện pháp cũng không có sao? Chẳng lẽ chúng ta một đám gia đình bình thường không có quyền thế cũng chỉ có thể mặc cho nhóm quý tộc này đùa giỡn sao?" Ta tự hỏi, cảm giác đầu đau quá.
Trong phòng lại là một trận an tĩnh, Đổng Tình chậm rãi mở miệng: "Bắt đầu từ lúc ngươi thi vào trường này, ngươi liền nên nhận mệnh." Nói xong, Đổng Tình nằm lại trên giường, đắp chăn lên, lưng hướng về phía hai người chúng ta, không nói gì thêm.
Ta cùng Đổng Minh hai người lẳng lặng ngồi trên giường, ta cảm thấy trong phòng thật bức bối, khiến cho ta không thở nổi, trên hành lang vẫn là tiếng giễu cợt, tiếng thét chói tai rên rỉ rõ ràng, tất cả đều khiến cho ta cảm thấy như sắp nổ tung.
"Đổng Minh, ngươi ngủ đi, không còn sớm." Ta nói với Đổng Minh.
"Vậy còn ngươi?"
"Ta ta muốn đi ra ngoài đi một chút." Đi lại trong trường học hẳn là không sao đi.
"Ta đi với ngươi."
"A? Không, không cần đâu."
"Không có gì, dù sao ta cũng không ngủ được, muốn đi ra ngoài đi một chút." Đổng Minh nhìn ta nói.
"Vậy được rồi." Kỳ thật, ta hiện tại cũng muốn có người ở bên cạnh, ta sợ nếu một mình không biết sẽ làm ra việc ngu ngốc gì.
Hai người chúng ta tắt đèn, nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài. Hành lang hôn ám, huy hiệu trường màu bạc lóe sáng, ta bắt đầu có chút thống hận những kẻ mang huy hiệu màu bạc này. Một vài tiếng rên rỉ, làm cho ta bước đi nhanh hơn, khi ta bước ngang qua phòng La Dũng, ta thậm chí không dám quay đầu lại nhìn mà bắt đầu chạy chậm, thẳng tới khi chạy ra khỏi tòa lầu, đến khi gió đêm lạnh lẽo đập vào người, ta mới đi chậm lại, nhìn sang, Đổng Minh vẫn đi theo bên cạnh ta. Hai người chúng ta đi từ từ vào trong rừng cây, ánh trăng tỏa sáng chiếu vào xuyên qua những tán lá, không khí trong lành khiến cho đầu óc nóng lên của ta thanh tĩnh đi rất nhiều.
"Đổng Minh, cảm ơn ngươi."
"Huh? Cảm ơn cái gì?"
"Cảm ơn ngươi đêm nay ở bên cạnh ta."
"Này có cái gì phải cảm ơn? Không phải bạn bè sao?" Nói xong hắn nhìn về phía ta.
"Ân, bạn bè, đương nhiên là bạn bè." Ta lộ ra khuôn mặt tươi cười đầu tiên trong đêm nay, sau khi biết rõ ta là người hèn nhát như vậy hắn vẫn chấp nhận coi ta làm bạn bè, làm cho ta cảm thấy thật vui vẻ.
"Đổng Minh, vì cái gì ngươi một chút cũng không khiếp sợ ah?"
"Ta? Ách, ca ca ta ở trong này nha, cho nên ta dù ít dù nhiều đều có chút chuẩn bị trong lòng."
"Cũng đúng, ta làm sao lại quên ah." Nói xong, đột nhiên, ta dường như nhìn thấy trên cây cách đó không xa có một vật màu đen, hình như là người, dự cảm không tốt nhanh chóng trong mở ra trong lòng ta.
"Dạ Tuyền, đừng đi qua!" Đổng Minh thét lên, nhưng mà chân của ta tựa như không chịu khống chế bước nhanh qua. Dưới ánh trăng, ta rốt cục nhìn thấy rõ ràng vật đen này. Đó là một thân thể nam nhân trần trụi treo ở trên cây, thân thể đã trở nên cứng ngắc trong bóng đêm hơi hơi lắc nhẹ, máu tươi từ trên người hắn chảy xuống đã đông lại, nhưng mà, làn da trắng xanh ở dưới ánh trăng càng thêm quỷ dị khủng bố. Ta từ từ ngẩng đầu nhìn lên, thi thể này thế nhưng không có đầu!
Máu tươi, là từ chỗ cổ bị chặt đứt chảy xuống. Ta chết lặng nhìn trừng trừng khối thi thể nam nhân này, cảm giác mình giống như tiến vào hầm đá, miệng mở rộng, lại không thể nói lên được gì. Phát hiện chân của mình tựa hồ vừa đụng phải vật nào đó, vô tri giác cúi đầu nhìn, đó là một cái đầu, ta bắt đầu thống hận ánh trăng sáng ngời đêm nay, khuôn mặt lộ ra, tràn đầy máu đen, làm cho tròng mắt lòi ra cơ hồ rõ ràng dị thường, trong lúc này tràn đầy hoảng sợ và thống khổ.
"A! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !" Ta rốt cục bùng nổ, không thể khống chế hét lên, giờ khắc này, ta nghĩ, ta hỏng mất. Cùng lại đây nhìn thấy rõ tất cả, Đổng Minh dùng sức kéo ta ra, nhưng mà thân thể cứng ngắc không có biện pháp nhúc nhích khiến cho bọn ta song song ngã trên mặt đất. Đổng Minh gắt gao ôm ta vào trong ngực, chặn tầm mắt của ta, cũng che đi tiếng kêu của ta. Bị đè nén cả đêm, ta ở hắn trong lòng hắn gào khóc đứng lên. Thiên ơi, đây rốt cuộc là thế giới gì? Ta muốn về nhà, ta muốn về nhà! Ta ôm Đổng Minh, khóc hô. Đổng Minh chỉ là lẳng lặng ôm ta, không nói gì.
Bọn ta trở về phòng, mở đèn, ta vọt tới tủ quần áo lấy ra hòm hành lý, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tay, run rẩy đến mức tê dại, ta muốn rời đi, rời đi chỗ này, ta muốn về nhà. Bên tai truyền đến thanh âm Đổng Minh: "Dạ Tuyền, ngươi muốn làm gì? Dạ Tuyền!" Nhưng là ta không trả lời, chỉ một mực thu thập đồ đạc. Đổng Tình tựa hồ bị bọn ta đánh thức.
Bình thản hỏi Đổng Minh đã phát sinh chuyện gì.
"Phải không? Nếu hắn muốn chạy liền để cho hắn đi, dù sao loại người gặp vấn đề gì cũng đều nghĩ muốn trốn tránh. Chính là đáng thương cho cha mẹ hắn." Đổng Tình nghe xong lời Đổng Minh liền không sao cả nói xong. Mà ta, rốt cục dừng lại động tác trong tay xoay người hỏi Đổng Tình:
"Ngươi có ý tứ gì?"
"Ngươi thực quan tâm cha mẹ ngươi?" Đổng Tình hỏi.
"Đương nhiên!" Ta khẳng định nói.
"Như vậy ngươi tốt nhất nên cố gắng hảo hảo sống sót, đừng làm cho bọn họ thương tâm."
"A ~~~ đừng nói đùa, ở trong này sống sót? Làm sao có thể? Những người đó, có thể tùy thời cao hứng liền cưỡng dâm ngươi, làm thịt ngươi. Ngươi bảo ta vì sao lại tiếp tục ở lại đây? Ta sợ ta không cần ba tháng liền nhận mệnh!" Ta không khống chế được gào thét. Tựa hồ Đổng Tình cũng bị ta chọc giận, hắn bắt lấy áo của ta nói: "Ngươi cái loại hoa trong lồng kính này, ngươi bớt hối tiếc tự oán đi! Ngươi cho rằng chỉ có ngươi là người bị hại sao? Ta nói cho ngươi biết, mỗi một người trong ký túc xá này đều phải chịu đựng nhiều hơn so với ngươi! Chết, hừ, ngươi không thấy trong ký túc xá này còn có rất nhiều người còn sống sao! Có thể sống sót hay không, liền nhìn xem ngươi có bao nhiêu cố gắng, nhìn xem dục vọng sống sót của ngươi mạnh bao nhiêu! Người nơi này, ngay cả tôn nghiêm, nhân cách, lương tri cũng đều có thể vứt đi, chỉ vì có thể sống sót. Ngươi sao? Ngươi nhìn xem chính ngươi, chỉ biết ở nơi đó khóc gào, ngươi không nghĩ tới làm cách nào để cho bản thân có thể sống sót sao? Nếu yêu cha mẹ ngươi như vậy, vậy thì chứng minh a! Chứng minh ngươi quý trọng sinh mệnh bọn họ ban cho mình bao nhiêu!"
Đổng Tình nói một phen, lại khiến cho ta vô lực ngã ngồi trên giường, bắt đầu tỉnh lại chính mình. Đúng nha, ngay từ lúc bắt đầu ta liền nghĩ muốn trốn, nghĩ cho bản thân mình, chưa từng nghĩ tới cha mẹ nếu mất đi ta sẽ thương tâm như thế nào, trong đầu không ngừng hiện lên lời nói trước khi đi của cha mẹ.
"Tiểu Tuyền, thật tốt quá, con thi đậu Thần Thụ học viện. Mẹ thực hãnh diện vì con."
"Tiểu Tuyền, con khỏe chứ!"
"Tiểu Tuyền, về sau mẹ không ở bên cạnh con, con phải tự biết chăm sóc cho bản thân mình nhiều hơn."
"Tiểu Tuyền, tính cách con quá mềm lòng, dễ dàng bị khi dễ. Về sau không có ba ba bảo vệ, con cần phải trở thành nam tử có khí thế một chút."
"Tiểu Tuyền, hảo hảo chú ý thân thể. Thiên, ta thật không nỡ xa con."
"Được rồi, đừng khóc, tiểu Tuyền cũng chỉ là đi học xa, cũng không phải vĩnh viễn không trở lại. Tiểu Tuyền, bảo trọng."
Có lẽ, đây là thời điểm ta nên trưởng thành.
B��B��Ps
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co