Truyen3h.Co

daerin; còn chút gì để nhớ

12 + 13

simp_gaeul

Tôi không đợi đến chiều mới gặp dì tôi.

Trên đường từ trường về, tôi ghé qua chỗ làm của dì.

Nghe tôi báo tin thi đậu, chị Kim khen :

- Giỏi quá hén!

Còn dì tôi thì cuống quýt lên :

- Vậy dì phải đi đánh điện cho mẹ cháu ngay bây giờ!

Tôi cười :

- Làm gì mà dì quýnh lên vậy! Hồi nào đánh điện chẳng được!

Dì tôi trợn mắt la :

- Chuyện vậy mà để từ từ!

Nói xong, dì tôi nhờ chị Kim coi giùm tủ thuốc rồi vội vã đạp xe ra bưu điện.

Tôi chạy về nhà, Huệ Nhân, chưa kịp khoe, nó đã hỏi :

- Chị thi đậu rồi phải không?

Tôi trố mắt :

- Sao em biết?

Nó cười :

- Dòm nét mặt tươi rói của chị là em biết liền!

Tôi cốc nó một cái :

- Quỷ!

Huệ Nhân chìa tay ra:

- Chị thưởng công em đi chứ!

- Công gì?

- Công em phục vụ chị trong thời gian ôn thi.

Tôi vỗ vai nó :

- Tối chị sẽ dẫn em ra Ngã Sáu ăn bánh cuốn, chịu không?

- Không!

Tôi ngạc nhiên :

- Sao không chịu?

Huệ Nhân nheo mắt :

- Biết chị thi đậu, tối nay thế nào mẹ cũng khao cả nhà, làm sao ăn bánh cuốn được nữa!

Tôi gãi đầu :

- Vậy thì tối mai.

Huệ Nhân lắc đầu :

- Tối mai lâu quá!

Tôi chép miệng :

- Chứ em muốn gì? Hay là chị mua cho em mười lăm cây kẹo dừa như bữa trước?

Huệ Nhân dẩu môi :

- Thôi, em không ăn kẹo dừa nữa đâu! Em ăn yaourt!

Tôi thở phào :

- Tưởng gì chứ yaourt chjh sẽ mua cho em mười hủ!

Nó sáng mắt lên :

- Chắc không?

Nghe nó hỏi lại, tôi hơi ngập ngừng :

- Kh... kh... ông chắc lắm! Chị sẽ mua cho em năm hũ!

Huệ Nhân cười khúc khích :

- Nói vậy chứ em chỉ ăn một hũ thôi. Nhưng em ăn ngay bây giờ!

Tôi liền chạy ra đường mua một hũ yaourt.

Huệ Nhân một tay cầm hũ yaourt, tay kia thủ sẵn cái muỗng. Nó hỏi tôi :

- Chị không ăn hả?

- Không! Chị còn phải qua nhà bác Tám!

Nó vọt miệng :

- Chị Lân đi mất rồi!

Tôi đỏ mặt :

- Chị đâu có tìm chị Lân!

- Chị Trí cũng đi luôn!

Tôi ngơ ngác :

- Đi đâu mà đi hết ráo vậy?

- Đi bán hột vịt ở dưới chợ chứ đâu!

- Vậy thì chị đi xuống chợ.

Chợ gần, tôi thả bộ một lát đã tới nơi.

Không biết Trí và Lân ngồi bán ở đâu, tôi vừa len lỏi giữa các hàng quán vừa dáo dác tìm.

Đi gần suốt chiều dài chợ, tôi mới nhìn thấy Trí và Lân ngồi trước mấy thúng hột vịt bày trên một sạp gỗ nhỏ.

Chen vào giữa những bà đi chợ, tôi cúi xuống hỏi :

- Hột vịt muối bao nhiêu một chục, chị?

Hai chị em giật mình ngẩng đầu lên.

Thấy tôi, đôi mắt Lân dường như sáng lên :

- Chị Tuệ đi đâu vậy?

Trí cười :

- Chỉ đi báo tin thi đậu cho tao với mày chứ đi đâu!

Lân ngó Trí :

- Sao chị biết?

Trí lại cười :

- Sao không biết! Nếu thi rớt chỉ đã nằm khoèo trên gác chứ lò dò xuống đây chi?

Lân quay sang tôi :

- Đúng vậy không chị Lân?

Tôi gật đầu mà mặt đỏ bừng.

Trí chẳng để ý đến điều đó. Thấy tôi đứng lớ ngớ, nó xích vô, nói :

- Chị ngồi xuống đây nè! Đứng xớ rớ cản đường thiên hạ, người ta rầy chết!

Tôi vừa ngồi xuống đã nghe Lân nhắc :

- Chị cẩn thận kẻo hột vịt muối dính dơ quần áo hết.

Trí tỉnh bơ :

- Dơ thì giặt chứ lo gì! Phải tập chỉ làm quen lao động để mai mốt ảnh còn xuống đây bán phụ với hai đứa mình chứ!

Nó nói y như tôi là chúa làm biếng không bằng! Nhưng độ rày nghe những câu nói "bổ củi" của Trí, tôi không còn thấy ngán ngẩm như trước nữa. Từ khi phát hiện ra Trí có "bề trong" rất tốt, khác hẳn với "bề ngoài" ngang ngạnh của nó, tôi cảm thấy mến nó nhiều hơn. Vả lại những điều Trâm nói, dù là nói đùa, lại rất hợp với mong muốn của tôi. Được ngồi suốt ngày bên cạnh Lân, dù là ngồi bán hột vịt giữa chợ, đối với tôi là một hạnh phúc vô biên. Vì vậy, Trâm vừa nói xong, tôi hí hửng gật đầu :

- Ừ, mai mốt chị xuống đây bán phụ cho!

Lân nheo mắt :

- Thật không?

Tôi quả quyết:

- Thật chứ!

Trên thực tế, suốt ba năm ròng rã sau đó, những khi rảnh rỗi tôi thường xuống chợ ngồi chơi với Trí và Lân. Đối với tôi , đó là những ngày đẹp đẽ đáng nhớ mà mãi hàng chục năm sau mỗi khi hồi tưởng lại tôi đều cảm thây như mới hôm qua.

Ngồi trò chuyện một hồi, đột nhiên Trí nói :

- Bây giờ tôi mua bún riêu đãi chị hén?

Tôi chưa kịp trả lời thì Lân nhăn mặt, can :

- Ai lại ăn giữa chợ!

Trí nhìn tôi :

- Có anh, con Lân nó làm bộ làm tịch chứ mọi khi nó ăn một lèo tới ba tô, tôi đuổi theo trối chết không kịp. Hứng lên, nó còn "chơi" liền tù tì mười cái bánh giò...

Lân cấu Trí :

- Chị kỳ quá!

Trí vẫn không tha :

- Ăn nhiều mau lớn, mai mốt còn lấy chồng, có gì đâu mà mày giấu!

Rồi không đợi tôi có bằng lòng hay không, Trí chạy đi kêu ba tô bún riêu.

Chẳng biết làm sao, tôi đành phải bưng tô bún ngồi húp sì sụp giữa chợ. Lân cũng ăn tỉnh, vừa ăn cô bé vừa cười với tôi bằng mắt. Tự nhiên, tôi chẳng thấy xấu hổ chút nào. Ngồi ăn như thế này, với Lân, kể cũng vui!

Ngồi chơi đến trưa, tôi phụ Trí và Lân đẩy chiếc xe con bốn bánh chở hột vịt về.

Ba người đẩy một chiếc xe, Lân đi giữa, Trí bên trái, tôi bên phải. Cả buổi ngoài chợ bị Trí ngồi cản mũi kỳ đà, bây giờ được đi bên cạnh Lân, tôi khoái lắm.

Nhưng tôi vừa hạ giọng nói nhỏ bên tai Lân :

- Ngày mai chị lại ra chợ chơi nữa hén?

Lân chưa kịp trả lời, Trí đã liếc xéo :

- Ở đây không chơi nói chuyện thì thầm à nghen!

Biết Trí phá "cho vui" nhưng thú thật kể từ lúc đó đến khi về tận nhà, tôi chẳng còn dám "hạ giọng" thêm một lần nào nữa.

Ngôi trường tôi học nằm trên một con đường thật đẹp. Hàng cây điệp chạy dài hai bên, cứ tới mùa khai trường, bông điệp rắc đầy trên lối đi như một cơn mưa màu vàng, bám cả vào áo, vào tóc của bọn sinh viên chúng tôi .

Trường trông có vẻ cổ kính nhưng không kém phần thơ mộng. Mái ngói xám phủ đầy rêu lưu cữu nằm nấp dưới những tàng cổ thụ xanh um với những cành nhánh rậm rạp như muốn lợp kín cả bầu trời . Đằng trước dãy phòng học là một sân cỏ mềm, tươi mát nơi chúng tôi thường chia phe chơi cầu lông hoặc ngả lưng gối đầu trên cỏ ngắm trời xanh qua kẽ lá vào những trưa biếc.

Ngay từ những ngày đầu đi học, tôi đã yêu mến ngôi trường của tôi và tôi rất tự hào về vẻ đẹp lặng lẽ của nó.

Ba vị giám khảo trong kỳ thi vấn đáp hôm trước hóa ra là giáo sư của trường và năm nay đều dạy chúng tôi . Ông mập ngồi trong ba người, tôi yêu thầy dạy chữ Hán nhất, bởi thầy rất hiền lành, nho nhã và nhân hậu .

Trong lớp, Ngọc Hân ngồi kế bên tôi .

Hôm đầu tiên vào lớp, tôi không quen một ai nên ngồi thui thủi một mình dưới góc lớp. Số sinh viên Sài Gòn hầu hết đều học chung với nhau từ thời trung học nên bây giờ tụm lại nói chuyện tíu tít. Chẳng ai thèm để ý đến tôi .

Trong khi tôi đang ngồi ngơ ngơ ngác ngác giữa một đám đông xa lạ thì Ngọc Hân bước vào . Tấp vào đám bạn cũ nói chuyện dăm ba câu, chợt thấy tôi trong "xó" lớp, Ngọc Hân đi thẳng xuống :

- Sao ngồi buồn thiu vậy ?

Tôi ấp úng :

- Có buồn gì đâu ! Tại tôi không biết nói chuyện với ai !

Ngọc Hân ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi :

- Dễ thôi ! Từ nay tôi sẽ ngồi chỗ này cho bà có người nói chuyện !

Nó tuyên bố như vậy và ngồi lì ở đó suốt bốn năm ròng rã, từ khi nhập học cho đến lúc tốt nghiệp ra trường.

Nhà Ngọc Hân rất giàu . Ba nó là một thương gia cỡ lớn trong khi mẹ nó là một nghệ sĩ piano, dạy ở trường quốc gia âm nhạc. Sự kết hợp lạ lùng giữa hai con người này ảnh hưởng đến cuộc sống Ngọc Hân rõ rệt. Nó vừa có vẻ tài tử trí thức lại vừa có vẻ tay chơi bạt mạng.

Ngọc Hân đi học bằng xe honda . Nó có thể đi học bằng ô-tô riêng, có tài xế đưa rước, như một số đứa nhà giàu khác nhưng nó không muốn. Nó bảo đi honda tự do hơn, có thể đi chơi lông bông tùy thích.

Đi học chừng vài ngày, Ngọc Hân thực hiện cái phương châm "đi chơi lông bông" kia liền. Nó rủ tôi :

- Chiều nay bà đi chơi với tôi không ?

- Đi đâu ?

- Đi xi-nê .

Nhớ đến phim "Thằng khờ ra tỉnh" bữa trước, tôi đâm ngán :

- Thôi, tôi không đi coi phim đâu !

Ngọc Hân nhún vai :

- Xi-nê mà không đi ! Vậy muốn đi đâu ?

Tôi ngập ngừng một lát rồi đáp :

- Đi sở thú.

Nó nhăn mặt :

- Ai lại đi sở thú ! Đúng là nhà quê chúa !

Tôi đỏ mặt :

- Hồi nhỏ đến giờ tôi chưa thấy sư tử, cá sấu, đà điểu lần nào . Chỉ toàn xem trong sách !

Nó thở dài :

- Thôi được ! Lát học xong tôi chở bà đi !

Tôi trố mắt :

- Còn chiếc xe đạp của tôi !

- Thì cứ để ở trường, chiều về lấy .

- Rủi mất sao ?

- Chiếc xe cà tàng của ông ai lấy mà mất !

Chiếc xe tôi mới sơn phết láng coóng mà nó dám bảo xe cà tàng. Tôi giận thầm trong bụng nhưng không nói ra .

Thấy tôi có vẻ chưa yên tâm, Ngọc Hân lại nói :

- Bà cứ yên chí đi ! Mất một chiếc tôi đền cho hai chiếc !

- Nhưng ...

- Còn nhưng với nhị gì nữa ?

- Trưa tôi còn phải về nhà ăn cơm rồi mới đi được.

Kim Dung phất tay :

- Khỏi ăn cơm ! Mua bánh mì đem theo . Vô sở thú vừa coi sư tử vừa gặm bánh mì. Gọn chán !

Nó giải quyết mọi chuyện một cách dứt khoát, gọn gàng.

Khi Ngọc Hân dắt xe ra, tôi giành chở.

Nó không chịu :

- Thôi, để tôi chở ! Ông đâu có rành đường sá trong này !

Tôi nhăn nhó :

- Nhìn tôi như thế này mà ngồi sau xe một đứa nhỏ con! Kỳ lắm !

- Có gì đâu mà kỳ !

- Thôi, để tôi chở cho ! - Tôi khăng khăng.

Ngọc Hân nhường tay lái cho tôi với vẻ nghi ngờ :

- Bà chạy được không đó ?

Tôi mỉm cười :

- Ăn nhằm gì ! Nhà tôi ngoài quê cũng có honda !

Tôi chở Ngọc Hân chạy chầm chậm. Đường phố nhộn nhịp, xe cộ đan qua đan lại như mắc cửi, tôi vừa chạy vừa dáo dác dòm chừng, không dám phóng nhanh.

Ngọc Hân ngồi phía sau chốc chốc lại thét lên :

- Đèn đỏ !

- Quẹo trái !

- Tới luôn !

Tôi chỉ việc ngậm miệng làm theo .

Chúng tôi đi chơi đến xế chiều mới quay về trường.

Thấy tôi lò dò vô lấy xe, ông già gác cổng chửi om sòm. Biết mình lỗi, tôi vui vẻ đưa đầu chịu trận. Đôi co làm chi, miễn còn chiếc xe đạp là quý lắm rồi !

Trước khi chia tay, Ngọc Hân còn kéo tôi đi uống cà phê .

Lần này rút kinh nghiệm, thấy Ngọc Hân vừa đưa điếu thuốc lên môi, tôi vội rút chiếc Zippo ra châm lửa liền.

Ngọc Hân nheo mắt, khen :

- Thuộc bài lắm !

Về nhà, vừa thò đầu qua khỏi cửa, tôi đã thấy Lân đang ngồi chơi với Huệ Nhân.

Lân nhìn tôi cười :

- Bữa nay chị Tuệ đi chơi bỏ cơm trưa hén !

Huệ Nhân phụng phịu :

- Hồi trưa em đợi chị dài cổ luôn !

Tôi gãi đầu :

- Hồi trưa chị đi sở thú.

Huệ Nhân làm mặt giận :

- Chị không rủ em với chị Lân đi mà đi một mình hén !

- Chị đâu có đi một mình.

- Chứ chị đi với ai ?

Tôi bối rối :

- Chị đi với ... anh bạn trong lớp.

Nói với Huệ Nhân nhưng mắt tôi lại nhìn Lân.

Nhưng Lân chẳng để ý đến điều đó. Cô bé day qua Huệ Nhân, nói :

- Vậy tối nay chị với Lan Anh đi coi hát, đừng rủ chị Tuệ đi hén !

____

Rối loạn xưng hô, rối loạn đại từ😇

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co