21 + 22
Thế là quan hệ giữa tôi với Lân chuyển sang một thời kỳ mới . Bây giờ, ngày ngày chúng tôi đều đi học chung với nhau .
Trường Lân học cách trường tôi gần một cây số. Mỗi sáng, bằng chiếc xe đạp của Lân, tôi chở cô bé đến trường rồi mới quay lại lớp học. Buổi trưa tan học, tôi lại đến trường Lân đón cô bé về.
Tính tôi hay thức học bài đến khuya, hôm sau thường dậy trễ. Hồi trước, đi với , dậy trễ cũng không sao . Xe honda chạy vù một cái là đến nơi . Vả lại, tôi với Ngọc Hân học chung trường, xe chạy một mạch. Đi với Lân, hai trường khác nhau, xe đạp lại chạy tà tà, dậy trễ đằng nào cũng lò mò vô lớp sau thiên hạ.
Biết thì biết vậy nhưng quen tật "ngủ nướng" lâu nay, tôi không tài nào dậy sớm được.
Sáng nào cũng vậy, trong khi Lân quần áo đàng hoàng, sách vở xong xuôi thì tôi còn trùm mền ngáy khò khò trên gác, báo hại cô bé phải trèo lên gọi .
Thoạt đầu Lân còn kêu khẽ :
- Chị Tuệ ! Dậy đi học !
Thấy không ăn thua, Lân thu nắm tay đấm bình bịch vào chân tôi :
- Dậy đi ! Trễ giờ rồi !
Tôi rụt chân lại, ngủ tiếp. Trong cơn mơ tôi thấy thằng Thuận đang cầm cái chân bàn gãy đánh vào chân tôi, miệng hô :
- Cho mày chừa cái tật chê thơ của bà !
Lân đâu có biết tôi đang bị thằng Thuận ăn hiếp, cô bé cầm góc mền giật mạnh một cái . Tôi nghe lạnh khắp người liền mở choàng mắt dậy .
Thấy Lân đang đứng thò đầu lên gác, mặt mày bí xị, tôi vội vàng tót xuống đất, hấp tấp chạy đi rửa mặt.
- Lần sau em cho chị ở nhà luôn ! - Lân nói .
Tôi dắt xe ra đầu hẻm, miệng phân bua :
- Tại tối hôm qua chị thức khuya .
- Em cũng thức khuya học bài nhưng đâu có trễ như chị !
Tôi đành cười giả lả và cắm cúi đạp xe .
Khoảng một tuần sau, tôi tiến bộ được chút chút. Khi Lân dắt xe ra, tôi đã xong xuôi đâu đó. Đến nỗi Lân phải khen :
- Dạo này chị dậy đúng giờ ghê !
Tôi giở giọng nịnh nọt :
- Nhờ có em đó !
Lân cười :
- Chứ gì nữa ! Em phải rèn chị từ từ mới được !
Câu nói của Lân đầy ý nghĩa . Tôi sung sướng đến đỏ mặt, tim nhảy loạn cào cào .
Trong thời gian này, cuộc sống đối với tôi thật đẹp đẽ, đáng yêu . Gần như tôi và Lân gặp nhau suốt ngày . Buổi sáng đi học chung. Buổi chiều tôi thường xuống chợ ngồi chơi với Lân và Trí. Buổi tối tôi qua nhà dạy mấy chị em Lân học.
Những buổi trưa đón Lân về, chúng tôi thường ghé uống nước ở các quán dọc đường. Lân thích uống nước dừa hoặc nước chanh muối, là hai thứ trước nay tôi rất ghét. Nhưng từ lúc đó, tôi nhanh chóng thay đổi khẩu vị và lập tức liệt kê hai loại nước này vào danh mục những thức ăn uống ngon nhất trên đời . Thỉnh thoảng, chúng tôi đi ăn phở. Tôi vốn khoái phở tái . Nhưng Lân lại thích phở chín. Vì lẽ đó, bỗng nhiên tôi phát hiện ra không có món ăn nào dở hơn ... phở tái . Và khi phát hiện ra điều đó, tôi liền chuyển sang thích phở chín.
Thấy vậy , Lân cười khúc khích :
- Chị buồn cười ghê !
Tôi cũng cười và lại nói một câu ngớ ngẩn :
- Ừ, buồn cười thật !
Dạo này, tôi thường đâm ra ngớ ngẩn như vậy . Dường như trong tình yêu, con người ta đôi khi giống trẻ con, có vẻ ngốc nghếch làm sao ! Tôi vốn khờ khạo, lại đang đắm chìm trong tình yêu nên càng tỏ ra ngốc nghếch tợn.
Tôi đi học chung với Lân một tuần, tụi trong lớp biết hết. Thằng Thuận kéo tôi đi uống cà phê, khen :
- Mày khá lắm ! Công trình tao làm dở phần đầu thì mày hoàn tất phần cuối !
Nó nâng ly lên :
- Nhiệt liệt chúc mừng !
Không biết nó mừng tôi thật hay nó nói xỏ, tôi chối phắt :
- Tao với Lân có gì đâu ! Chỉ là bạn thôi !
Nó cười :
- Bạn cái mốc xì ! Mày làm như tao là trẻ con không bằng !
Tôi khăng khăng :
- Bạn thật mà !
Nó nheo mắt :
- Mày làm gì mà chối lia vậy ? Bộ mày sợ tao giành lại hả ?
Không biết trả lời sao, tôi đành nhe răng cười hì hì.
Bảo nhún vai :
- Vậy là trước nay tao hiểu lầm mày !
Tôi giật mình :
- Hiểu lầm gì ?
- Tao tưởng mày "kết" Ngọc Hân.
- Không có đâu ! Hai đứa tao coi nhau như bạn !
Bảo gật gù :
- Lần này mày nói bạn thì tao tin !
Tôi yên tâm khi thấy nó không hề tỏ ra ấm ức gì về chuyện tôi với Lân. Nó chỉ bình luận :
- Mày ở kế bên Lân, tất nhiên lợi thế hơn tao !
Ngọc Hân thì không hề nhắc đến Lân một tiếng nào . Tuy nhiên nó vẫn trò chuyện với tôi như thường lệ. Thỉnh thoảng, hai đứa tôi vẫn đi chơi với nhau thân mật và vui vẻ. Nét buồn thoáng qua hôm nào ở Ngọc Hân giấu nó ở đâu đó trong lòng, tôi không tài nào biết được. Dù sao, tôi cũng thầm cảm ơn nó.
Trong khi tụi bạn tôi chẳng để ý gì mấy đến chuyện tình cảm của tôi thì đám bạn của Lân nhao nhao ngó phát ghét. Mỗi lần tôi đến đón Lân, nguyên một đám đứng túm tụm lại với nhau, chỉ chỉ chỏ chỏ khiến tôi ngượng chín người .
Một hôm, tôi hỏi Lân:
- Tụi bạn em chỉ chỏ gì chị vậy ?
Lân cười :
- Tụi nó nói chị là bồ em.
Tôi hồi hộp :
- Em trả lời sao ?
Tôi hy vọng đây là dịp để Lân chính thức thừa nhận mối quan hệ tình cảm giữa hai đứa mà từ trước đến nay cả tôi lẫn Lân chưa ai dám lên tiếng trước.
Ai dè Lân làm tôi cụt hứng :
- Em bảo chị là chị nuôi của em !
Tôi thở một hơi dài thườn thượt, chân đạp xe hết muốn nổi . Cái vai "chị nuôi" chết tiệt đó trước đây tôi đã một mực từ chối và quyết tâm quên bẵng nó đi, không dè bây giờ Quỳnh lại đem ra gán ghép cho tôi . Chị nuôi với chẳng chị nuôi ! Tôi lầm bầm trong bụng và nóng tiết gắt lên :
- Thà chị chết còn hơn là làm chị nuôi của em !
Quỳnh ngạc nhiên :
- Sao kỳ vậy ?
Nghe Lân hỏi, tôi ngớ người ra, không biết làm sao giải thích cho cô bé hiểu những điều ngoắt ngoéo bên trong. Nghĩ ngợi một hồi, tôi đáp lấp lửng :
- Bởi vì làm chị nuôi thì đâu có làm ... cái khác được !
Quỳnh cười khúc khích :
- Chị nói gì mà khó hiểu quá trời !
Tôi nói "dễ hiểu quá trời" vậy mà Lân kêu khó hiểu . Thiệt ngốc ! Hay là Lân giả bộ cũng nên !
Nhưng dù Lân có giả bộ hay không thì chuyện của tôi và Lân vẫn diễn tiến ngày càng thuận lợi, dù cái điều khó nói nhất vẫn chưa ai nói với ai . Nhưng tôi nghĩ, so với mối quan hệ gần gũi và sâu đậm trên thực tế thì cái điều kia không có gì quan trọng. Nó sẽ được nói ra vào thời điểm thích hợp và cần thiết nhất.
Đầu năm thứ ba, tôi mua một chiếc xe mới, vì vậy tôi không còn chở Lâb đi học nữa . Tuy nhiên điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến mối tình của tôi . Hằng ngày, tôi vẫn đạp xe chạy bên cạnh Lân, đưa cô bé đến trường. Buổi trưa, chúng tôi lại chạy xe song song bên nhau trên đường về.
Lúc này Lân đã là cô nữ sinh lớp mười hai, trông chẳng còn bé bỏng như lần đầu tôi gặp. Lân trở nên đẹp hơn, quyến rũ hơn và cô bé bắt đầu ý thức được điều đó và tô điểm cho nó bằng những cử chỉ duyên dáng bất ngờ. Mặc dù quen nhau đã lâu , mỗi lần trông thấy Lân lắc đầu hất mớ tóc qua vai một cách nghịch ngợm hoặc cắn ngón tay trên miệng để che giấu một sự bối rối nào đó, tôi vẫn cảm thấy bồi hồi khó tả.
Trâm sau khi thi vào trường đại học y khoa không đậu, ở nhà phụ với mẹ trong việc buôn bán. Nó chẳng có vẻ gì buồn bã về chuyện nghỉ học. Nó bảo tôi :
- Hình như cái số tôi là số thất học. Lúc trước, khi ba tôi đi tù, tôi bỏ học mất mấy năm. Bây giờ, vừa ngấp nghé vô đại học, đã rớt bịch như mít rụng.
Tôi an ủi nó :
- Thi rớt thì sang năm thi lại, lo gì !
Trí chép miệng :
- Năm nay học hành đàng hoàng còn thi không đậu, nói gì năm tới ! Có khi số tôi hạp với chuyện bán chác hơn học hành !
Tôi cười :
- Số gì lại số buôn bán !
Trí hất mặt :
- Tôi nói thiệt đó ! Còn như chị là số học hành. Mà chị phải ráng học gấp đôi người khác kìa !
Nó làm tôi đâm ra thắc mắc :
- Tại sao tôi phải ráng gấp đôi người khác ?
Trí nháy mắt, vẻ tinh quái :
- Chứ gì nữa ! Mẹ tôi chẳng bảo đợi chị ra trường rồi mới tính chuyện con Lân là gì !
Tôi đớ người . Câu chuyện trao đổi giữa dì tôi và bác Tám gái tưởng là chuyện bí mật giữa hai người lớn với nhau, ai dè Trí lại biết.
Trong khi tôi đang lúng túng đứng đực mặt ra đó thì Trí cười hì hì :
- Làm gì mà chị ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn vậy ? Để tôi vô kêu mẹ tôi ra nói chuyện với chị !
Tôi hoảng hồn chưa kịp lên tiếng thì nó chạy tọt vô nhà.
Không biết nó nói thật hay nói chơi nhưng nghe vậy, tôi vội vàng co giò vọt mất. Quỷ thật !
Dạo này tôi nhận được thư mẹ tôi khá thường xuyên. Mẹ tôi tỏ ý lo lắng cho ba tôi vì tình hình chiến sự ở miền Trung ngày càng ác liệt.
Tôi đọc thư, thấy mẹ tôi lo tôi cũng lo . Nhưng vì chiến tranh thì ở xa, còn Sài Gòn quanh năm yên tĩnh, lại có Lân bên cạnh nên tôi mải lo học và lo ... yêu nên chẳng mấy chốc quên khuấy mất nỗi lo kia .
Tuy vậy, dù không để ý tôi vẫn nhận thấy chung qunah xảy ra một số hiện tượng khác thường. Như ở bên nhà bác Tám thỉnh thoảng lại xuất hiện những người lạ mặt. Họ đến và đi đều lặng lẽ.
Ngẫu nhiên gặp, tôi hỏi thì bác Tám gái bảo đó là những người bà con ở dưới quê lên chơi . Nghe vậy, tôi chẳng nghi ngờ gì mặc dù tôi thấy họ chẳng giống chút nào với chú Sáu và cậu Chí của Lân, những người thường xuyên lên Sài Gòn.
Một hôm, tôi ra ngoài đầu hẻm mua thuốc lá thì bỗng có một người đàn ông đứng tuổi bước lại bắt chuyện với tôi . Tôi chẳng biết người này là ai nhưng thấy ông ta hỏi chuyện thân mật, tôi cũng trả lời tử tế.
Nói chuyện vòng vo một hồi, hỏi thăm hết người này đến người khác, ông ta bắt qua hỏi thăm gia đình Lân. Ông ta khen bác Tám là người vui vẻ, giao du rộng, rồi hỏi tôi dạo này nhà bác Tám có khách khứa nhiều không. Thấy ông ta hỏi han lung tung, tôi đâm chột dạ, liền chối phắt :
- Bác Tám đi làm suốt ngày chẳng thấy trong nhà có khách bao giờ. Chỉ có mấy đứa nhỏ.
Tối đó, tôi kể lại với bác Tám trai . Bác vỗ vai tôi, khen :
- Cháu khá lắm ! Mai mốt có ai hỏi, cháu cứ trả lời như vậy !
Tới lúc đó, tối mới đoán ra người kia là cảnh sát chìm.
Lân ngồi bên cạnh mỉm cười và nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh trìu mến.
Bác Tám khen, tôi khoái một, Lân nhìn tôi như vậy, tôi khoái gấp trăm lần.
Tôi mong có ai tiếp tục tới dọ hỏi, tôi sẽ "khá lắm" thêm vài lần nữa để được Lân nhìn tôi âu yếm . Nhưng lần này, tôi chờ hoài mà chẳng thấy ma nào xuất hiện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co