31
Cơ hồ đã chục năm trôi qua kể từ ngày Trí mất. Những ngày, những tháng, những năm lặng lẽ và lạnh lùng lướt qua những cuộc đời, những số phận.
Tôi bây giờ đã trên ba mươi tuổi và từ lâu đã chuyển về dạy học ở thành phố. Ngày ngày tôi vẫn đạp xe đến trường trên chiếc xe đạp thời còn đi học.
Thời gian và nỗi lo toan cuộc sống đã phủ những lớp bụi mờ lên trí nhớ ngày càng chậm chạp của tôi . Riêng hình ảnh Trí vẫn luôn tỏa sáng, rực rỡ và dịu dàng, không gì che khuất nổi .
Hàng năm, cứ đến ngày giỗ, tôi lại ra đặt hoa trước mộ Trí. Có lần tôi đem đến cho Trí một cụm lan rừng xin được của một đứa bạn thanh niên xung phong. Những lúc đó, tôi thường ngồi vẩn vơ hàng giờ ngoài nghĩa trang, trong lòng cồn lên bao kỷ niệm. Thôi, Trí hãy nghỉ ngơi, sang năm tôi sẽ lại đến thăm Trí ! Trước khi ra về, bao giờ tôi cũng nói thầm với Trí như thế.
Thằng Thuận bây giờ cắm rễ luôn ở Long An. Nó làm hiệu trưởng trường trung học và đã có một vợ, hai con. Gặp tôi, nó thường chắt lưỡi hít hà :
- Ước chi tao được như mày !
Tôi cười :
- Độc thân khổ thấy mồ chứ sung sướng gì mà ham !
Nó lại xuýt xoa :
- Nhưng mà sướng lâu quá rồi, bây giờ tao đang muốn khổ !
Cái thằng làm tới hiệu trưởng rồi mà giọng lưỡi vẫn còn bạt mạng như thời sinh viên.
Thỉnh thoảng nó vẫn lên thành phố đi chơi với tôi và Ngọc Hân.
Ngọc Hân đã nghỉ dạy, chuyển sang làm báo . Cái nghề phóng viên coi bộ hợp với nó hơn là nghề sư phạm. Cũng như tôi, Ngọc Hân chưa chịu lập gia đình. Tôi và thằng Thuận thúc nó, nó nheo mắt :
- Quí vị cứ yên chí ! Khi nào muốn, tôi sẽ moi ra một đấng ông chồng ngay tức khắc !
Chồng mà nó làm như cục đất không bằng ! Nhưng nghe nó bảo vậy, tôi và thằng Thuận cũng không giục nữa, để khi nào muốn "moi" thì nó "moi".
Thằng Thuận bây giờ vẫn còn khoái làm thơ . Lâu lâu nó lại chìa ra một bài thơ, năn nỉ Ngọc Hân :
- Bà làm báo, bà coi thử có được thì đăng giùm tôi !
Ngọc Hân đọc xong bài thơ liền gật gù :
- Đăng được nhưng không thể đăng trang văn nghệ !
Thằng Thuận mắt sáng trưng :
- Đăng trang nào cũng được !
- Tôi đăng ở trang bạn đọc, mục "thơ cậy đăng" !
Nói xong, Ngọc Hân nhe răng cười hì hì. Còn thằng Thuận thì giật phắt bài thơ lại :
- Bà đừng có chọc quê tôi ! Báo bà không biết phát hiện tài năng thì để tôi đăng báo khác !
Nhưng suốt một thời gian dài, không tờ báo nào chịu "phát hiện tài năng" của nó cả khiến mỗi lần gặp tôi và Ngọc Hân, nó "xả xú-páp" bằng cách bắt hai đứa tôi phải ngồi nghe thơ của nó. Thấy chúng tôi ngồi nghe với vẻ nóng ruột, nó trợn mắt :
- Không ai in thơ tao thì lâu lâu tụi mày cũng phải cho tao xuất bản bằng ... miệng một bữa chứ !
Ba đứa chúng tôi hiện vẫn thường xuyên gặp gỡ và chuyện trò với nhau vui nhộn như vậy, chẳng khác gì hồi trước.
Huệ Nhân thì sau khi thi rớt đại học, xin vào làm ở một nhà máy dệt. Nó đã có chồng và hiện đang ở nhà chồng, tuần nào cũng ghé về thắm tôi và dì dượng Ba .
Đã mười năm trôi qua nhưng mỗi khi nhắc đến Trí, Huệ Nhân vẫn thường rơm rớm nước mắt.
Và cuối cùng là Lân, niềm vui và nỗi khổ một thời của tôi . Cô bé đã lấy chồng, nhưng không phải lấy Phong. Phong là người Hoa, trong thời gian xảy ra cái gọi là "nạn kiều", anh ta đã bỏ về nước.
Tôi không biết tên người chồng mới của Lân, chỉ biết anh ta là chủ một tiệm may lớn. Hai vợ chồng Lân đã có một con, cuộc sống có vẻ sung túc.
Đôi khi chạy ngang tiệm may, tôi vẫn nhìn thấy Lân. Có một lần, vâng, chỉ có một lần thôi, tôi dừng xe lại đứng nói chuyện dăm ba câu với Lân trước cửa . Thú thật đó là những câu chuyện nhạt phèo, chán ngắt nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn vào mắt Lân, tôi bỗng cảm thấy bồi hồi, xao xuyến lạ lùng chẳng khác nào tôi đang đứng trước Lân mười lăm năm về trước. Đúng là lạ lùng, bởi vì tôi biết chắc rằng tình yêu của tôi đối với Lân thực sự đã chết từ lâu .
Khi đạp xe đi, bỗng dưng tôi bâng khuâng tự hỏi, rằng không biết trong vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp ngày xưa, đối với Lân bây giờ có còn một chút gì để nhớ hay không.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co