Truyen3h.Co

Đại Cung (Yoonsic Ver)

Chương 84

TinHin98

Quần áo càng ngày bị kéo xuống càng thấp, Trịnh Tú Nghiên đã muốn rên thành tiếng, nàng cảm giác Lâm Duẫn Nhi hôn vào lưng nàng, hơn nữa còn ở bên trên xương cột sống để lại dấu ấn, nàng bắt đầu cắn cắn môi, Trịnh Tú Nghiên hít sâu một hơi khí, ý thức lúc này liền khôi phục lại. Nàng không nhịn được liền xoay người đối mặt với Lâm Duẫn Nhi, loại cảm giác mê luyến này lại một lần nữa bộc phát, Lâm Duẫn Nhi hiện tại làm cho nàng cảm giác vô cùng đẹp, đẹp có phần quỷ dị, đẹp một cách mê người, Trịnh Tú Nghiên khắc chế không được liền nâng đầu Lam Duẫn Nhi lên, nhiệt tình mà kịch liệt hôn lên môi nàng, hôn đến nổi làm cho Lâm Duẫn Nhi có chút không thở nổi, nhưng lại cảm thấy vô cùng tuyệt vời.

Lâm Duẫn Nhi bàn tay cũng không an phận, vuốt ve lấy da thịt mềm nhẵn như lụa của Trịnh TÚ Nghiên, còn yêu thích không thôi, đối với nàng cảm giác này vĩnh viễn không đủ. Tay nàng dường như có ý thức, liền tìm được đôi gò núi hoàn mỹ vô cùng mềm mại kia, còn đi theo cảm giác kéo lớp y phục vướng víu ra trực tiếp xoa nắn điểm mềm mại của Trịnh Tú Nghiên, nhẹ nhàng vê lên, sau đó lại đè xuống.

Trịnh Tú Nghiên lúc này có một cảm giác tê dại cực điểm chạy dọc cả thân thể, thở nhẹ ra thanh âm "Lâm Duẫn Nhi... đừng..." Thanh âm ôn nhu, yếu ớt, nghe không ra một tia cự tuyệt, dục còn ẩn ẩn trong lời nói, khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ của nàng thẹn thùng đỏ hồng một mãnh, làm cho Lâm Duẫn Nhi trong lòng không khỏi rung động, làm sao bây giờ nàng thật muốn, muốn đem da thịt Hân nhi ăn sạch, muốn Hân nhi mãi mãi ở bên nàng, một khắc cũng đều không phân ly, giờ phút này ánh mắt Lâm Duẫn Nhi như lửa cháy, có thể khúc xạ ra cả hào quang.

Hân nhi thích như vậy! Lâm Duẫn Nhi có thể xác định được, hơn nữa còn tin tưởng suy nghĩ của bản thân, nàng nhất định phải làm cho Hân nhi càng thêm khoái hoạt mới được, Lâm Duẫn Nhi nghĩ như vậy liền hạ quyết tâm.

Trịnh Tú Nghiên có chút không chịu nổi khi thấy Lâm Duẫn Nhi như vậy, nói thật là nàng cũng thừa nhận Lâm Duẫn Nhi ở phương diện này đúng là có thiên phú thật tốt, bởi vì nàng đã có chút muốn đắm chìm vào cảm giác dục vọng này... Không được! Nàng không thể để cho Lâm Duẫn Nhi cứ như vậy mà thực hiện được.

Trịnh Tú Nghiên có chút không kiên nhẫn liền bức xé quần áo trên người Lâm Duẫn Nhi, bởi vì lúc này trên người Lâm Duẫn Nhi vẫn còn y phục chỉnh tề, làm cho nàng cảm giác thật mất mặt.

Rất nhanh, y phục trên cở thể Lâm Duẫn Nhi nửa phần bị cởi hết, cảnh đẹp liền bại lộ trước mắt, Trịnh Tú Nghiên ánh mắt càng ngày càng tối, lúc này cũng có suy nghĩ giống như Lâm Duẫn Nhi, thật muốn không bao giờ ly khai.

Hai người da thịt dán cùng một chỗ, đối phương đều hiểu rõ nhiệt lượng của nhau, tựa hồ còn muốn đem người trong lòng đốt cháy, hơn nữa càng ngày hai người càng cảm thấy nóng, hiện tại còn đang ở trạng thái ngồi chồm hỗm ôm nhau, quần áo thì chỉ mới cởi xuống một nữa, vẫn còn lưu lại bên hông.

Tiếp tục một trận ôm hôn, môi và môi thiếp hợp, lưỡi cùng lưỡi quấn lấy, mang ra một tia dâm mỹ, cả hai lúc này ngập tràn trong dục vọng, càng lúc càng sâu.

"Hân nhi... lần này... để cho ta làm trước... được không..." Lâm Duẫn Nhi vừa nói vừa hôn lấy vành tai thân mật rủ rỉ, hơn nữa còn ngậm lấy vành tai Trịnh Tú Nghiên, liền tức thì Trịnh Tú Nghiên cảm nhận được một cỗ nhiệt lưu như ẩn ẩn phía bụng dưới, cả toàn thân như nhũn ra, nàng phải bám víu ôm lấy Lâm Duẫn Nhi. Trịnh Tú Nghiên phát hiện ra một chuyện vô cùng nghiêm trọng,chính là nếu ai ở thế công trước thì sẽ liền chiếm thượng phong, Lâm Duẫn Nhi vừa rồi ý kiến là muốn chiếm thế trước, cơ thể nàng giờ mềm nhũn, muốn dùng hết sức lực phản kháng, nhưng... không được, vừa rồi nàng cũng không hiểu tại sao nàng lại biến thành như vậy...

"Không..." Trịnh Tú Nghiên lời cự tuyệt còn chưa nói hết thì đã bị một loại cảm giác mới ập tới, nàng nói không nền lời, thay vào đó liền thở gấp...

Lâm Duẫn Nhi tất nhiên không cho Trịnh Tú Nghiên thời gian để cự tuyệt, liền trực tiếp đem Trịnh Tú Nghiên đẩy ngã, sau đó đem mặt chôn vùi ở giữa ngực nàng, Lâm Duẫn Nhi thừa nhận nàng đối với nơi này rất đặc biệt, chính là đặc biệt mê luyến, bởi vì Hân nhi so với bánh mì còn đáng yêu, còn thơm hơn rất nhiều!

Nếu Trịnh Tú Nghiên biết lúc này Lâm Duẫn Nhi so sánh nàng với bánh mì chắc chắn sẽ đem nàng đạp xuống giường. Kỳ thật cũng không nên quá để ý lời nói của Lâm Duẫn Nhi, bởi vì đối với Lâm Duẫn Nhi, việc lấy bánh mì ra so sánh thật không nhiều lắm, nếu so sánh với bánh mì, thì đối với nàng đã là hảo hạng lắm rồi.

Lâm Duẫn Nhi rất nhanh liền ngậm vào hạt đậu nhỏ, dùng sức liếm, mút, cũng không để ý đến Trịnh Tú Nghiên, nàng không còn biết đến quy luật, còn muốn nhằm vào phía dưới của Trịnh Tú Nghiên.

Lâm Duẫn Nhi đưa chân điểm vào một góc hẹp giữa hai chân Trịnh Tú Nghiên, nàng cảm giác được có sự ẩm ướt trơn bóng, Lâm Duẫn Nhi không khỏi nhắm vào nơi này chà xát, ma sát ập tới Trịnh Tú Nghiên cảm thấy được rối loạn không dứt, bất lực vặn vẹo cơ thể.

Lâm Duẫn Nhi tựa hồ cảm giác được sự bất mãn của nàng, liền muốn thỏa ước nguyện cho Hân nhi, nhẹ nhàng đi xuống tìm kiếm, trải qua bụi cỏ ẩm ướt, chóp mũi hướng vào hít thở, Trịnh Tú Nghiên buồn bực hừ một tiếng, cơ thể cũng không giúp ích gì mà rung động, Lâm Duẫn Nhi lúc này cảm giác nàng đúng là phi thường. Rất nhanh nàng liền vương đầu lưỡi, liếm lấy ở nơi hạ lưu kia mật đang tràn ra, mùi vị thật phi thường, nàng chính là vô cùng thích. Động tác liếm xong lại thành mút, mỗi lần nàng hút hạ xuống, Trịnh Tú Nghiên thân thể liền phản ứng càng lúc càng lớn, Trịnh Tú Nghiên tay lúc này đã khống chế không nổi, không ngăn chặn được Lâm Duẫn Nhi càn rỡ, vô quy tắc, làm cho nàng càng ngày càng khó chịu.

"Lâm... mau lên.." Trịnh Tú Nghiên thở dốc nói, Lâm Duẫn Nhi rốt cuộc là muốn tra tấn tới khi nào...

Lâm Duẫn Nhi đối với chuyện này lại vô cùng nghe lời, đầu lưỡi liền tiến vào trong huyệt động, lưỡi chuyển động cũng nhanh hơn, cứ theo tốc độ như vậy khiến Trịnh Tú Nghiên một cỗ khoái cảm trào ra, liền rất nhanh như ẩn như hiện cảm nhận được cảm giác đỉnh điểm...

Mãi một lúc sau, dư vị còn chưa tiêu, Trịnh Tú Nghiên cảm giác có chút xấu hổ vì Lâm Duẫn Nhi chỉ mới dùng có đầu lưỡi đã làm cho nàng...

Không được, không thể chờ thêm một lần nữa, Trịnh Tú Nghiên lần này muốn hạ quyết tâm, nhưng quyết tâm của nàng chưa kịp làm gì thì đã bị Lâm Duẫn Nhi chuẩn bị một thế tấn công mới. Lâm Duẫn Nhi đầu lưỡi vừa rút ra thì ngón tay thon dài đã vươn đi vào, vô cùng cẩn thận, nàng chỉ sợ tiếp tục làm cho Trịnh Tú Nghiên đau, lần đầu tiên thật rất đau a, Lâm Duẫn Nhi trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng nàng lại không biết, lần thứ hai đi vào lại không đau lắm.

"Có đau không?" Lâm Duẫn Nhi thanh âm bởi vì tình cảm đang dâng trào nên có chút biến chất, đặc biệt là trở nên gợi cảm kì lạ, Trịnh Tú Nghiên nghe được thấy Lâm Duẫn Nhi có loại dũng khí này cũng biết không phải lỗi của nàng.

Tuy nhiên Lâm Duẫn Nhi bộ dạng cẩn thận như vậy lại làm nàng có vẻ quen thuộc.

Tên ngốc này...

Trịnh Tú Nghiên cảm nhận được từ trong đáy lòng nàng, tựa hồ là đang cảm động, trong lòng không vì thấy đang bị khi dễ mà xù lông, ngược lại là thích, cũng không quan tâm mà né tránh, Trịnh Tú Nghiên chính là thuận theo lòng mình.

"Không đau!" Trịnh Tú Nghiên hướng về Lâm Duẫn Nhi, che lại đôi môi nàng, tựa hồ còn có thể cảm nhận được hương vị của bản thân thông qua đầu lưỡi Lâm Duẫn Nhi.

Lâm Duẫn Nhi tâm một lần nữa liền động, thấy Trịnh Tú Nghiên trên mặt không hề thể hiện ra một chút nào gọi là không thích nên bắt đầu bạo gan tiếp tục ấn sâu ngón tay. Bản thân Trịnh Tú Nghiên cũng cảm nhận được mỗi lần ngón tay chuyển động là nàng liền thở nhẹ ra thanh âm, vừa giống như vui mừng, vừa giống như khó nhịn, cứ như vậy mà vẻ mặt động tình làm cho Lâm Duẫn Nhi càng mê luyến.

Hân nhi, thật đẹp, thật đẹp quá đi!

Kỳ thật giờ phút này mị lực mê người không chỉ phát ra ở Trịnh Tú Nghiên, mà Lâm Duẫn Nhi cũng đồng dạng làm cho Trịnh Tú Nghiên say mê, Trịnh Tú Nghiên cánh tay cũng bắt đầu không kiểm soát được mà vuốt ve cơ thể Lâm Duẫn Nhi.

Lúc này Lâm Duẫn Nhi cũng vì quá mức thoải mái mà rên rỉ lên thanh âm.

Hân nhi đúng là không chuyên tâm hưởng thụ, mình tại sao lại bị nàng làm cho phân tâm, có thể bản thân mình làm chưa được tốt.

Nghĩ như vậy ngón tay Lâm Duẫn Nhi đang đẩy nhẹ chợt đột khởi, nàng thay đổi một chút tư thế, ấn sâu ngón tay vào thẳng huyệt đạo chặt chội bên trong, Trịnh Tú Nghiên bị kích thích hai chân liền kẹp lại. Lâm Duẫn Nhi tốc độ ngón tay cũng nhanh hơn, càng ngày càng muốn Trịnh Tú Nghiên đạt được khoái cảm, càng muốn nàng được hưởng thụ.

"Chậm lại... Lâm..."

Lâm Duẫn Nhi cảm giác được bản thân đường như không thể dừng lại được, hơn nữa cơ thể nàng cũng càng lúc càng nóng, đặc biệt là ở lưng, tựa hồ có loại cảm giác nóng rực vô cùng khó chịu. Nàng đem mọi cảm giác quên đi, tập trung vào cơ thể Trịnh Tú Nghiên, ngón tay cũng nhanh hơn, sâu hơn và mạnh hơn.

Về phần Trịnh Tú Nghiên, bị Lâm Duẫn Nhi áp quá mức mãnh liệt cơ thể nàng đột ngột có cảm giác tê tê dại dại chạy dọc khắp toàn thân, thân người lại bắt đầu run rẩy, cương cứng lên, rõ ràng là đã tới cực hạn, nàng không nhịn được bám víu lấy Lâm Duẫn Nhi ma sát sau đó lại thêm một cơn cực hạn khác ập đến.

Cao triều đi qua, Trịnh Tú Nghiên cảm nhân được có chút mệt mỏi, trong thời gian thật ngắn, lại lên hai lần liên tiếp, đúng là có chút ăn không tiêu a. Nhưng Lâm Duẫn Nhi, cái tên đáng ghét kia thì vẫn còn nằm úp trên người nàng. Nàng đáng lẽ phải đem Lâm Duẫn Nhi đẩy ra, nhưng trong lòng chính là rất thích loại cảm giác này.

"Hân nhi, ta dường như cũng rất ướt!" Lâm Duẫn Nhi vừa nói vừa bắt lấy cánh tay Trịnh Tú Nghiên kéo đến nơi tư mật của mình, Trịnh Tú Nghiên cảm nhận được, nơi ấy lại vô cùng ướt át, làm cho đáy lòng Trịnh Tú Nghiên liền động.

Tốt lắm, thật muốn đem Lâm Duẫn Nhi ăn sạch, vừa rồi đã muốn ăn thịt nàng nhưng lại bị nàng giành trước.

Trịnh Tú Nghiên xoay người một cái, đem Lâm Duẫn Nhi đặt ở dưới, rốt cục cũng đến phiên nàng, Trịnh Tú Nghiên nóng lòng muốn thử, cảm xúc hưng phấn ấy ra sao "Được, ta sẽ làm cho người càng ướt..." nàng ở bên tai Lâm Duẫn Nhi nói vô cùng ái mị, lời nói vô cùng tán tỉnh.

Lâm Duẫn Nhi nghe được mặt đỏ tai hồng, nàng thật không biết, Hân nhi bình thường rất đứng đắn, nhưng khi ở trên giường lại không đứng đắn như vậy, nhưng nàng không hề ghét, ngược lại còn thích.

"Có thật là ướt không? Để ta xem xem!"

Trịnh Tú Nghiên đem hai chân Lâm Duẫn Nhi mở ra, ngay cả người từ trước tới giờ ít biết đến lễ nghi gia giáo cũng cảm thấy được vô cùng ngượng ngùng, Lâm Duẫn Nhi phản xạ tự nhiên, liền đem hai chân kẹp chặt.

"Lâm Duẫn Nhi, ngoan, mở chân ra.." Giọng điệu Hoàng đế đại nhân vô cùng ôn nhu, trong lời nói còn mang theo ngữ khí lừa gạt, làm Lâm Duẫn Nhi có chút không quen, nhưng nàng vẫn ngơ ngác làm theo, Lâm Duẫn Nhi cảm thấy, Hân nhi ở trên giường so với rời giường thật khác biệt. Nhưng Lâm Duẫn Nhi lại không phát hiện ra, Trịnh Tú Nghiên khi ở trên giường mới chính là nàng...

Hai mảnh hoa kia thật đẹp, còn bám theo một phần chất lỏng trắng mịn, trong đầu Trịnh Tú Nghiên lúc này, ngoại trừ cảnh tượng trước mắt ra không còn cái gì khác... Trịnh Tú Nghiên kìm lòng không được liền hôn xuống, làm Lâm Duẫn Nhi toàn thân khẽ rung lên, chảy ra càng nhiều chất lỏng...

Đêm cũng thực dài, Lâm Duẫn Nhi chính là rất khỏe, dù mới đánh xong một trận lại tiếp tục không buông tha Trịnh Tú Nghiên, nàng cốt là mê luyến cơ thể này, hiếm có mới được một ngày như vậy, được lợi thì phải hưởng thụ.

Trịnh Tú Nghiên bất lực vò đầu kéo tóc Lâm Duẫn Nhi, Lâm Duẫn Nhi khi nào lại trở thành cao thủ tán tỉnh như thế này, nếu không phải nàng có thể xác minh Lâm Duẫn Nhi không hề tán tỉnh với người khác thì bản thân nàng cũng thực hoài nghi Lâm Duẫn Nhi có phải hay không đã tập luyện qua với ai.

"Lâm ... Duẫn ... Nhi!" Trịnh Tú Nghiên thanh âm đứt quãng, bởi vì Lâm Duẫn Nhi liên tục không ngừng kích thích, ngón tay một lần rồi lại một lần, làm cho nàng có chút không chịu nổi.

"Ân, không thoải mái sao?" Lâm Duẫn Nhi có chút nghi hoặc ngẩn đầu, Trịnh Tú Nghiên khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ, có phần ửng hồng nhưng chính là đẹp mỵ người, nàng giống như con mèo cần mình lấy lòng. Lâm Duẫn Nhi cơ bản mà nói là không muốn dừng, còn muốn nữa, nhưng muốn cái gì thì nàng không biết. Nàng để mặc bản năng chỉ dẫn nàng.

"Ngươi... tại sao.. lại... thuần thục.... như vậy.?" Phát ra thanh âm theo hơi thở gấp, Trịnh Tú Nghiên hỏi ra nghi vấn trong lòng.

"Ách.." Lâm Duẫn Nhi khuôn mặt hồng một mãnh, có chút ngập ngừng ấp úng, nếu nói cho Hân nhi biết, Hân nhi liệu có xem là nàng không đứng đắn, giống đại sắc lang a?

"Nói!" Trịnh Tú Nghiên không thương lượng hỏi, bởi vì Lâm Duẫn Nhi động tác đã tạm dừng, nên nàng mới lấy lại một tia lý trí. Trịnh Tú Nghiên xem ra chính là ăn phải dấm chua a, bằng không cũng không như vậy mà quan tâm Lâm Duẫn Nhi thế nào luyện tập qua.

"Ách... cái này... không phải... lần trước... Sau lần trước, giữa chừng không được đáp ứng, nàng đã liền ngủ, ta cũng đặc biệt ôm Hân nhi ngủ, nên liền nằm mơ thấy Hân nhi và ta làm.. làm chuyện đó" Lâm Duẫn Nhi lúc đầu còn ngượng ngùng, sau đó liền lấy lại tinh thần nói cho hết lời, nhưng nói xong thì mặt đã đỏ lên tới không được.

Thì ra Lâm Duẫn Nhi đúng là nữ sắc lang, xem ra không phải là tự thân tìm hiểu, mà là bí mật, không, mà là ở trong mộng luyện tập qua vô số lần.

Trịnh Tú Nghiên đối với người thường xuyên ngủ bên cạnh mình lại có mộng xuân, không những như thế, chắc hẳn cũng đã từng dò thám qua thân thể của nàng, nàng ngoài việc thở dài, cũng không biết nói gì hơn, nhưng trong đáy lòng lại trào ra một loại cảm giác vui mừng không nói nên lời.

"Hân nhi, ta là yêu thích nàng nên mới như vậy, trước kia ta cũng chưa bao giờ nằm mơ thấy a..." Lâm Duẫn Nhi cố gắng biện minh cho hành vi của nàng. Ân, kỳ thật Lâm Duẫn Nhi trước kia thật tốt, điểm ấy không thể nghi ngờ, trước đây, đừng nói là chuyện nam nữ nàng còn hoàn toàn không biết, thì huống chi là chuyện nữ nữ a. Từ nhỏ, Lâm Duẫn Nhi đã có quyết định không bao giờ có tư tưởng đáng khinh đến như vậy, nhưng hiện tại thì sau vài lần được Hưu Nguyệt chỉ dạy thì nàng đối với lời thề ngày xưa càng lúc càng xa vời.

Nhưng điều Trịnh Tú Nghiên không hiểu chính là, Lâm Duẫn Nhi thường ngủ bên cạnh nàng cũng thực an phận đi, vẫn không gây rối nhiều đối với nàng, Lâm Duẫn Nhi nằm cạnh nàng mà trong lòng không loạn mới là lạ, đúng là đánh chết nàng cũng không tin. Chẳng lẽ nàng mị lực không đủ?

Nghĩ tới, Nguyên Mẫn cực kỳ không chấp nhận.

"Bình thường, ngươi cố gắng an phận, là vì cái gì lại an phận như vậy đây?" Trịnh Tú Nghiên hỏi vô cùng khéo léo, kỳ thật nàng muốn hỏi vì cái gì nàng bình thường không đụng đến mình, chẳng lẽ mị lực của nàng không đủ sao?

Nhưng Trịnh Tú Nghiên cảm giác nếu hỏi như vậy, tựa hồ có phần bồng bột, lại sợ mất mặt, hỏi như vậy chẳng khác gì nàng mong muốn Lâm Duẫn Nhi khi dễ nàng.

Thật ra câu hỏi cũng không khác biệt lắm, cơ bản là Lâm Duẫn Nhi có nghe cũng không phát hiện ra ý tứ gì trong câu nói cả!

"Bởi vì mỗi lần Hân nhi về đều quá mệt mõi, vừa nằm xuống đã liền ngủ mất, ta không muốn quấy rầy nàng ngủ, bất quá ta.. ta ở một bên nhìn trộm nàng ngủ, trộm hôn nàng, còn... còn làm rất nhiều thứ mà nàng không hề biết!" Lâm Duẫn Nhi đắc ý vênh váo nói, cực kỳ giống như trộm báo vật thành công, cái dáng vẻ đắc ý này làm cho Trịnh Tú Nghiên thấy được lại có phần chói mắt, nhưng lại có nhiều lo lắng.

Đừng nhìn Lâm Duẫn Nhi đơn giản như vậy, nhưng làm việc gì cũng rất cẩn thận!

"Kỳ thật chỉ cần ôm Hân nhi ngủ, ta đã cảm thấy hạnh phúc rồi!" Bất quá nếu có chuyện kia thì còn hạnh phúc hơn... này đúng bản chất sắc nữ không đổi.

Trịnh Tú Nghiên nở nụ cười, cười thật ngọt ngào, trong lòng không hề có tính toán gì, chỉ có duy đối với Lâm Duẫn Nhi vui vẻ nở nụ cười như vậy. Tất nhiên Lâm Duẫn Nhi lập tức bị mê hoặc.

Ánh mắt Lâm Duẫn Nhi lại bắt đầu nóng rực, dường như nụ cười vừa rồi lại đánh thức ham muốn trong lòng nàng.

Lúc này thân thể xích lõa cũng làm cho Trịnh Tú Nghiên cảm giác khô nóng. Có đi khi chỉ là ánh mắt khiêu khích còn kích thích hơn so với bất kì uy lực nào.

"Hân nhi... ta muốn... muốn đem cơ thể của nàng dung hợp với cơ thể ta, có như vậy vĩnh viễn ta cũng không sợ đánh mất..." Lâm Duẫn Nhi nói lời trong lòng, làm cho tâm Trịnh Tú Nghiên trở nen mềm nhũn, Trịnh Tú Nghiên cảm thấy được một cổ nhiệt lửa đang bắt đầu chảy ra.

Đầu lưỡi Lâm Duẫn Nhi ý thức được, liền hướng đến nơi địa phương kia tìm kiếm, giống như là đang tìm kiếm bảo vật. Nơi địa phương ẩm ướt đó, cánh hoa nở đẹp không sao tả xiết, đầu lưỡi của nàng giống như con cá đang ở trong suối nước quấy rối...

Trịnh Tú Nghiên ngày càng thở gấp, mà thở cũng phát ra tiếng càng lớn, nếu không phải còn lại một chút lý trí, nàng sợ là cả cung nữ bên ngoài cũng bị kinh động đi, có thể còn suy nghĩ nàng rên rĩ thật quá lớn tiếng rồi. Mà nữ hoàng cùng với nam sủng ở tẩm cung hoan lạc, tin đồn này cũng đã muốn bay đầy trời, kỳ thật nếu không thể tính đó là lời đồn, mà là sự thật, bất quá chỉ là đem nam sủng đổi thành nữ sủng cưng chìu mà thôi!

Càng ngày tiết tấu càng nhanh, càng lúc càng điêu luyện, càng lúc càng có cảm giác khó chịu, ngón tay Lâm Duẫn Nhi vào sâu hơn, đối với nàng còn chưa đủ, nàng len theo một ngón tay vào, ấn sâu xuống nữa, tiết tấu dồn dập làm cho Trịnh Tú Nghiên run rẩy, thở gấp một đoạn, không khí vô cùng ái muội ấy cũng dần dần lên đến đỉnh điểm, hơi thở cũng chậm rãi bình phục xuống, không khí cũng dần dịu đi.

"Hân nhi, ta còn muốn..." Không biết là do Lâm Duẫn Nhi đã nói thành quen hay do Trịnh Tú Nghiên bên tai lại bắt đầu thấy giọng điệu đòi hỏi này cũng bình thường. Lâm Duẫn Nhi lúc này không thể nghi ngờ là có mị lực vô cùng, nhưng ít ra lý trí của Trịnh Tú Nghiên vẫn còn, nếu không thiếu chút nữa nàng lại không kiềm chế được mà cho phép Lâm Duẫn Nhi đạt được ước nguyện.

Trịnh Tú Nghiên cũng khó có thể không nuông chìu Lâm Duẫn Nhi, đối với Lâm Duẫn Nhi nàng cũng đã hết cách, bởi vì Lâm Duẫn Nhi đã quá thân cận nàng rồi, nàng cũng tự hỏi nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ thân thể của mình sẽ bị Lâm Duẫn Nhi vét sạch tinh lực. Đã ba lần rồi, trời cũng sắp sáng, sáng sớm mai nàng chỉ sợ lên triều không nổi, xem ra đã muốn làm hôn quân rồi!

"Lâm Duẫn Nhi!" Trịnh Tú Nghiên âm thanh có biết bao nhiêu mê hoặc.

"Ân?" Lâm Duẫn Nhi lại không có tiền đồ, dễ dàng bị kéo vào âm thanh ấy

."Ngươi không ướt sao?" Trịnh Tú Nghiên đưa cánh tay không an phận hạ xuống nơi tư mật của Lâm Duẫn Nhi. Hơn nữa lại càng không an phận mà khiêu khích vuốt ve.

"Ướt!" Lâm Duẫn Nhi ngây ngốc thành thật trả lời. Hoàng đế đại nhân lại sắp sửa dụ khị tiểu nhi đồng thuần khiết.

"Được rồi, vậy ta cho ngươi càng thêm ướt, được không?" Khó có được lúc Trịnh Tú Nghiên lại không đứng đắn như vậy, hơn nữa còn là một bộ ngữ điệu trêu chọc tiểu hài tử, xem ra Hoàng đế đại nhân cũng có tiềm chất phía sau hậu cung a.

"Được!" Cho dù lúc này nàng nói ta chết, ta cũng sẽ trở lời 'Được!" hơn nữa còn muốn để nàng lo liệu tất cả.

Lâm Duẫn Nhi đơn giản mà nói là một tiểu dân, được sủng hạnh cũng là điều hanh phúc, cho nên dù có bị khi dễ nàng cũng thực thích, một chút cũng không phản kháng.

Phía sau lưng Lâm Duẫn Nhi tỏa ra Phượng Hoàng sắc đỏ càng ngày càng đẹp, trên người nàng đặc biệt phát ra một loại ma lực quyến rũ vô cùng, loại mị lực kì dị này càng lúc càng rõ ràng, đó là loại quỷ lực vô hình, như lại có lực hấp dẫn vô cùng dày đặc khiến người khác không thể không mê mệt.

Bản thân Trịnh Tú Nghiên cũng sa vào mà không hề hay biết, kỳ thật, nếu không có loại khí yêu mị quỷ dị này thì lúc trước Trịnh Tú Nghiên hôn vào cũng không thể nào phát hiện được. Nàng đối với Lâm Duẫn Nhi cơ bản mà nói, chính là yêu, dục vọng từ tình cảm yêu thương phát ra, là muốn đối với người yêu mình khi dễ, còn mị lực gì đó... nàng vốn không muốn nghĩ tới!

Bên trong gian phòng, xuân sắc đùa người, bên ngoài căn phòng, đại tuyết bay tán loạn. Ngày hôm nay, tuyết quả thật vô cùng lớn.

Hưu Nguyệt trong tay cầm mai rùa, thả ra một quẻ, Hưu Nguyệt nhìn vào ba đồng xu, đôi mắt đăm chiêu, hạ xuống mai rùa, đi hướng ra ngoài cửa sổ, trận đại tuyết này rốt cuộc là tốt hay xấu đây?

Hưu Nguyệt tận đáy lòng không có đáp án, nhưng nàng biết đêm nay nếu có sao trời, nàng có thể nhìn thấy được, trên trời đã có một ngôi sao sáng lộ diện, càng lúc càng xuất hiện rõ hơn, cái này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Phải chăng là thiên mệnh? Dường như... đã nhanh thức tỉnh rồi!   


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co