Truyen3h.Co

Đam Bl

chương 7

tranhoannhangnhang

​Sau khi 3 gã bạn (Lôi Hùng, Tạ Diễm, Tôn Sát) thay phiên nhau luân chiến hơn hai tiếng đồng hồ, Thanh Thanh nằm gục trên sàn nhà, giữa đống tinh dịch trắng đục, máu và dịch nhầy của thuốc.

Cái lỗ hậu chứa cặc 20-24cm của cậu giờ đây không thể khép lại, há hoác một khoảng trống tởm lịm, da thịt xung quanh đỏ bừng, rách rưới và sưng tấy dữ dội.

​Thanh Thanh hoàn toàn "hỏng". Đôi mắt cậu trắng dã, không còn tiêu cự, miệng há hốc, nước dãi chảy dài, chỉ biết phát ra những tiếng hức... ọc... nghẹn ngào theo bản năng. Thuốc kích dục liều cao và sự bạo hành thể xác tàn khốc đã bẻ gãy hoàn toàn dây thần kinh lý trí. Cậu không còn biết mình là ai, chỉ còn là một khối thịt vô hồn.

​Triệu Liên Đường bước tới, dùng chân di mạnh vào cái bụng căng tròn dấu vết bị đụ nát của Thanh Thanh. Hắn cười biến thái, quay sang lũ bạn:

​"Hỏng nhanh quá, tao chưa kịp chơi chiêu cuối. Nhưng không sao, 'hàng hỏng' thì phải chơi kiểu 'hàng hỏng'."

​Hắn nắm xích sắt lôi xệch thân hình rũ rượi của Thanh Thanh lên giường, bắt cậu quỳ rạp trong tư thế chổng mông, dù hai chân cậu run rẩy không đứng vững.

​"Tạ Diễm, mày là bác sĩ, mày có mang 'bộ đồ nghề' của mày đến không?"

​Tạ Diễm nhếch mép, lấy ra một chiếc hộp y tế, bên trong là những dụng cụ y khoa bằng thép sáng loáng, nhưng mục đích sử dụng lại cực kỳ đen tối. Hắn lấy ra một cặp kẹp y tế lớn, một sợi dây xích nhỏ và một cái móc sắt.

​"Trò chơi cuối cùng: Triển lãm nhục dục"
​Tạ Diễm tiến lại gần Thanh Thanh, dùng kẹp y tế kẹp chặt vào hai đầu ti đang sưng đỏ của cậu. Hắn siết chặt kẹp đến mức máu rỉ ra. Thanh Thanh trợn mắt, nhưng không thể thét lên, chỉ có thể quằn quại trong đau đớn bệnh hoạn.

​Tiếp theo, Tạ Diễm dùng móc sắt móc vào chiếc vòng cổ của Thanh Thanh, rồi nối sợi dây xích từ kẹp đầu ti xuống móc sắt, ép cơ thể cậu phải ưỡn cong người một cách quái dị.

​Triệu Liên Đường cười gằn, hắn giải phóng cự vật 22cm của mình, nhưng không đâm vào hậu môn hay miệng. Hắn cầm cự vật, dùng đầu nấm to tròn ma sát mạnh vào hai cái kẹp y tế đang siết chặt trên đầu ti của Thanh Thanh.
BẠCH... CHÁT...

​"Nhìn đi Thanh Thanh! Cái lỗ của mày tao chê rồi. Tao sẽ đụ nát cái ngực của mày!"

​Hắn dồn lực thúc mạnh vào ngực Thanh Thanh, mỗi cú thúc đều làm những chiếc kẹp y tế giật mạnh, kéo căng da thịt trên ngực cậu. Thanh Thanh mê sảng, cơ thể cậu co giật dữ dội theo từng nhịp dập bạo liệt của Triệu Liên Đường. Cậu vừa đau đớn tột cùng vừa bị khoái lạc của thuốc thiêu đốt, miệng không ngừng van xin những lời đốn mạt nhất:

​"Chủ nhân... sướng... đâm nát ngực em đi... em là con đĩ của ngài... đụ em đến chết đi!"

​Lôi Hùng, Tạ Diễm, Tôn Sát đứng vây quanh, chúng vừa xem vừa tự sướng, thỉnh thoảng lại vả liên tiếp vào hai cánh mông trắng bệch đã hằn rõ dấu tay của Thanh Thanh.

​"Triệu gia, cái món này của mày đúng là 'hàng hiếm'!" – Lôi Hùng cười khè khè, hắn quất cự vật 24cm của mình vào mặt Thanh Thanh – "Để tao xem mày chịu được bao lâu trước khi cái ngực mày cũng bị Đường đụ nát bấy!"

​Khung cảnh trong phòng ngủ xa hoa trở thành một địa ngục trần gian. Tiếng xác thịt va chạm, tiếng xích sắt loảng xoảng, tiếng rên rỉ dâm ô và tiếng cười man rợ của những con quỷ đội lốt người... tất cả hòa quyện vào nhau, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một con người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co