Truyen3h.Co

Đánh Ghen Nhầm Phòng

14 - Mở Lòng

NhiBi1554

Sau khi về nước, Sơn cùng Khoa liền được ba mẹ hai bên sắp xếp cho một căn biệt thự ngay trung tâm thành phố để ở.

Này này, Nguyễn Hoàng Sơn mau bỏ tờ báo xuống, lại đây phụ khiêng cái bàn này coi - Khoa sau một hồi loay hoay với cái bàn vẫn không đẩy nó đi được đành kêu anh.

Để đó đi, ngày mai có người đến dọn - Anh vẫn nhìn chăm chú vào tờ báo.

Sắp đến năm mới rồi, tự dọn nhà mới có không khí đón tết, mau lại đây phụ đi, anh phải hoạt động nhiều vào mới tốt - Cậu chạy đến bên anh lôi kéo - Nhìn xem anh giờ giống y như con cò ma, anh thấy tôi không cơ bắp săn chắc bởi vậy mới là đàn ông chuẩn men được - Cậu cố ý gồng lên để cho từng cơ bắp của cậu hiện ra.

Có cơ mà khiêng có cái bàn cũng không nổi thì cũng vô dụng - Sơn liếc nhìn con người đang làm trò ruồi trước mặt.

Cái gì!! Không phải là không khiêng được nhé mà là nó quá cồng kềnh, khó di chuyển hiểu chưa? - Cậu biện hộ cho bản thân.

Haizz, được rồi cậu nói nhiều quá - Sơn cuối cùng vẫn không chịu được mồm miệng của Khoa mà tiến đến bê giúp cậu cái bàn.

Anh cùng cậu giành nguyên một ngày để dọn dẹp mọi thứ để chuẩn bị đón năm mới. Vì đã quen vơi việc ngủ chung nên hiện tại khi chuyển qua nhà mới, nhà vẫn chỉ có một phòng ngủ và một giường. Hai người sau một ngày mệt mỏi liền ngã người xuống chiếc giường êm ái.

Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi? - Câu mắt nhìn trần nhà.

28 - Sơn nhắm mắt trả lời ngắn gọn.

Còn hai ngày nữa là sang năm mới rồi, nhanh quá đi mất, tôi vẫn còn nhiều việc chưa hoàn thành vào năm nay - Cậu thở dài tiếc nuối.

Sơn im lặng, không nói. Cậu quay đầu nhìn Sơn đang im lặng nằm bên cạnh.

Này sao không nói gì hết vậy, chẳng lẽ anh không có gì hối tiếc hay sao?

Khoa - Anh bất chợt gọi tên cậu.

Chuyện gì? - Đưa mắt nhìn anh.

Lăn qua đây.

Mố?! Lăn qua làm gì, anh không được xàm sỡ tôi đâu đấy - cậu lấy hai tay che ngực cười cười.

Ôm tôi - Anh không chờ Khoa trả lời liền kéo cậu mà ôm lấy.

Chuyện gì vậy? Anh đừng làm tôi sợ - Giọng nói của cậu trở nên nhỏ xíu khi anh đè đầu cậu vào ngực mình, còn đầu anh thì chôn xuống mái tóc của Khoa.

Này, này, anh đừng nói với tôi là anh được người ta mời đi đóng phim ngôn tình nhé.
Anh vẫn bảo trì im lặng.

Đừng nói là anh đóng vai nam thứ thâm tình đang tranh thủ tình thương của nữ chính đấy - Cậu lắc lắc cái đầu trong lòng anh .

Có ai nói câu này với cậu chưa? - Anh sau một hồi im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.

Câu gì?

Cậu thật biết sát phong cảnh - Dứt lời anh liền buông cậu ra rồi xuống giường.

Này, tôi nói cũng đúng chứ bộ, chứ không sao bỗng nhiên anh lên cơn điên gì vậy?

Mai cậu đi theo tôi đến chỗ này - Sơn bỏ ra ngoài để một Khoa đang ngây ngốc ngồi trên giường.
--------------------------------

Này, này anh đang dẫn tôi đi đâu vậy? - cậu nhìn xung quanh.

Anh vẫn đang bảo trì im lặng, Khoa thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa, đành im lặng theo sau anh . Hai người chậm rãi đi trên một bãi đất trống với hàng cây và một bãi cỏ rộng lớn xung quanh. Không khí trong lành cùng êm ả bao lấy hai người. Đi được một khoảng liền tới một ngôi mộ nhỏ nằm trên một cái núi thập. Khoa nhìn người trong hình, người này có nét gì đó giống mẹ Hương , cậu nghi hoặc nhìn sang anh . Sơn nhìn thấy được sự khó hiểu trong mắt cậu thì nói.

Đây là bà ngoại của tôi, bà mất vào năm ngoái.

Cậu ngạc nhiên mở trừng mắt nhìn anh , anh cũng nhìn cậu rồi quay người đặt bó hoa lên mộ, đốt nhang.
Mỗi người ba cây, đứng trước mộ mà vái. Sơn cấm cây nhang của anh và cậu vào cái lư hương, đưa tay vuốt ve tấm hình trên ngôi mộ.

Từ nhỏ ba mẹ rất hay đi công tác xa, mỗi lần đi là đi tận nửa năm mới về, những lúc như vậy bà luôn ở bên tôi. Lớn lên trong tình thương của bà, bà rất quan trọng với tôi - Giọng Sơn không nghe rõ là vui hay buồn, biểu tình gương mặt cũng bảo trì một sắc thái không đổi.

Khoa bước ra sau anh, cúi người ôm lấy anh.

Đừng khóc.

Tôi sẽ không khóc, vì bà không thích tôi khóc - Anh quay đầu nhìn cậu thì không biết cậu đã khóc từ lúc nào - Ngốc, tôi còn không khóc, cậu khóc làm gì.

Chính là vì anh khóc không được nên tôi khóc giùm - Khoa hít hít mũi, mắt rưng rưng nhìn anh.

Anh nhìn cậu lúc này không khác gì mấy chú cún nhỏ, rất dễ thương, không kìm lòng ma kéo cậu xuống ôm vào lòng.

Haizz, được rồi, đừng khóc, khi bà còn sống bà thích nhất là người xung quanh nở nụ cười. - Anh vỗ vỗ đầu người trong lòng.

Bà thích người hay cười nhưng sao tôi thấy anh rất ít cười - Khoa rời đầu khỏi ngực anh nhìn anh trách móc - nào, cười một cái cho bà coi đi - Mặc dù khóc đến sưng mắt nhưng cậu vẫn cười toe toét, quay đầu Sơn về phía hình bà, kéo hai khoé miệng của anh thành hình vòng cung.

Này mau cười đi chứ - Cậu hơi nhăn mặt.

Anh nhìn khuôn mặt lem luốt của cậu , lúc thì khóc như thác đổ, lúc lại cười không thấy tổ quốc, giờ thì biểu tình giận dỗi trẻ con, bất giác anh nở nụ cười nhẹ.

Tốt đó, ngoan a~ - lợi dụng lúc anh không để ý liền vỗ lên đầu anh như mẹ khen con, vỗ xong liền bỏ chạy.

Cậu dám - Anh nhìn con người đã chạy mất xa một đoạn, môi lại không tự chủ mà cười nhẹ.

Hai người rượt đuổi nhau phá vỡ không gian im ắng xung quanh, một con người lạnh lùng như Sơn cũng hùa theo trò đùa nghịch ngợm của cậu .

Trời bắt đầu nắng chói chang, anh cùng cậu cũng chịu trở lại xe mà rời đi. Khoa nhìn những hàng cây chạy dọc bên đường có điểm là lạ, quay đầu khó hiểu nhìn anh.

Chúng ta không về nhà sao?

Đi biển không?

Sơn không trả lời câu hỏi của cậu mà hỏi ngược lại.
-
Sao tự nhiên hứng lên thế?

Thích thì đi - Sơn nhìn con đường phía trước.

Vậy được thôi, đi thì đi, dù gì cũng đang chán.

Chiếc xe bon bon trên đường hướng về phía biển.

Cũng gần 1 tháng toai mới ngoi lên để ra chap mới nhỉ chap này hoàn thành hôm 15/08 tới bây giờ t mới úp lên tại cũng không có thời gian lắm mà cảm ơn mng đã đang ủng hộ sốp nhé 💓

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co