8 ;Mãnh vỡ
Sài Gòn bước vào một ngày nắng gắt đến cực đoan, cái nóng hầm hập phả lên từ mặt đường nhựa khiến lòng người càng thêm bức bối. Bray thức dậy trong một căn hộ ngập tràn sự tĩnh lặng đến gai người. Cậu không vội mở điện thoại, cũng chẳng buồn kéo rèm. Cậu chọn cách Silent Treatment tuyệt đối với Andree. Một ngày dài trôi qua trong sự lười biếng đầy chủ đích, cậu hủy hết các cuộc hẹn, chỉ giữ lại lịch diễn tại bar vào tối muộn. Cậu muốn thử xem, nếu cậu cắt đứt mọi liên lạc, nếu cậu không còn là kẻ luôn chờ đợi tin nhắn của anh thì vị thế của cậu trong lòng người đàn ông ấy là gì.
Ở một đầu cầu khác, tại Amanoi, Andree đang trải qua những giờ phút tồi tệ nhất của kỳ nghỉ. Dù xung quanh là tiếng cười đùa của hội anh em SpaceSpeakers, dù vịnh Vĩnh Hy vẫn xanh ngắt một màu bình yên, nhưng tâm trí anh đã bị giam cầm trong cái vòng xoáy im lặng của Bray. Anh nhìn vào khung chat trống rỗng, cảm giác hụt hẫng và bất an bắt đầu gặm nhấm sự tự tin vốn có. Đôi khi, anh nghĩ rằng có lẽ cả hai cần một khoảng lặng để bình tĩnh lại sau những rắc rối vừa qua, nhưng sự im lặng của cậu không mang tính xây dựng; nó là một loại vũ khí giết chết sự kiên nhẫn.
Bray nằm dài trên sofa, cuối cùng cũng mở điện thoại và nhắn tin cho người anh phao cứu sinh của mình. Với cậu, Karik là người duy nhất đủ tỉnh táo để cậu bấu víu lúc này.
"Anh, có bao giờ anh thấy mình chỉ là một kẻ tạm bợ trong hào quang của người khác không?"
Karik trả lời ngay sau đó, vẫn là phong thái của một người anh lớn nhìn xa trông rộng: "Bảo này, người ta chọn mày không phải vì mày giỏi nhất, mà vì mày là người khiến họ cảm thấy đủ. Đừng dùng sự im lặng để thử thách lòng kiên nhẫn của Thế Anh, vì con người ai cũng có giới hạn. Nếu mày cứ tiếp tục đóng băng mình lại, đến lúc nó mệt mỏi buông tay, mày sẽ là đứa đau nhất."
Lời của Karik khiến Bray đỡ hơn một chút, nhưng sự tự ti về "những bóng hồng" xung quanh Andree vẫn như một cái dằm đâm sâu vào tim cậu. Cậu vẫn chọn cách im lặng, cho đến tận tối khi bước lên sân khấu bar.
Tại Amanoi, Andree đứng ở một góc khuất cùng Rhymastic.
"Ông định diễn cái vẻ bình thản này đến bao giờ? Tâm trí ông bay về Sài Gòn từ tám kiếp rồi. Thằng Bảo nó nhạy cảm, ông càng lấp lánh, nó càng thấy tự ti. Đừng dùng cái sự thâm sâu của ông để đấu với nó, hãy dùng sự chân thành đi." Thiện nhìn anh, nhếch mép.
Andree không đáp, anh lặng lẽ đặt chuyến bay sớm nhất trở về. Anh bỏ lại hội bạn, bỏ lại kỳ nghỉ dở dang, trái tim thúc giục anh phải gặp cậu ngay lập tức. Nhưng anh không biết rằng, sự xuất hiện của anh lúc này chỉ làm căng thẳng thêm leo thang.
Khi Bray kết thúc buổi diễn, mồ hôi ướt đẫm vạt áo, cậu bước ra khỏi Club và khựng lại khi topihấy chiếc xe quen thuộc của Andree đậu ngay đó. Ánh đèn đường hắt lên lớp sơn bóng loáng của chiếc xe sang trọng, trông nó lạc lõng và ngạo nghễ giữa khu phố bar lộn xộn. Bray thấy Andree ngồi trong xe, ánh mắt anh nhìn cậu đầy vẻ chờ đợi. Nhưng thay vì tiến lại, cậu thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Cậu vẫy một chiếc taxi khác, lướt qua xe anh như một người xa lạ. Cậu chưa sẵn sàng để đối diện với anh, chưa sẵn sàng để nghe những lời giải thích mà cậu cho là "văn vở".
Andree lái xe bám theo sau taxi của cậu về đến tận chung cư. Khi anh mở cửa vào nhà bằng mật mã thuần thục, anh thấy Bray không nằm trên sofa mà lại nằm cuộn tròn dưới sàn nhà lạnh lẽo, trông chẳng khác nào một cục bông trắng nhỏ bé đang run rẩy giữa đống đổ nát của cảm xúc. Andree chưa kịp tiến lại gần, giọng của Bray đã vang lên, lạnh bang.
"Hồi nãy có nhà báo đứng trước cửa bar đấy. Anh đứng đó lâu thế, bộ muốn ngày mai chúng ta cùng lên trang nhất à?"
Andree khựng lại, anh đứng giữa phòng, vẫn nguyên bộ đồ từ sân bay chưa kịp thay, hơi thở nặng nề.
"Anh về đây không phải để lo bọn nhà báo. Anh về vì em không bắt máy, vì em bơ tin nhắn của anh cả ngày trời. Bảo, chúng ta đang chơi trò gì vậy?"
"Trò gì?"
Cậu bật dậy, ánh mắt cậu không có sự giận dữ thường thấy, mà là một sự thất vọng sâu hoắm.
"Anh bay về đây là vì anh lo cho em, hay vì cái tôi của anh không chịu nổi việc bị một thằng nhóc như em lờ đi? Anh quen với việc được vây quanh bởi những người luôn sẵn sàng cung phụng anh rồi. Nên khi em im lặng, anh thấy khó chịu đúng không? Chứ không phải vì anh sợ em buồn, Thế Anh."
Cậu đang cố tình bóp méo sự quan tâm của Andree thành một trò chơi quyền lực. Cậu không tin vào tình yêu đơn thuần, cậu chỉ tin vào những cuộc trao đổi.
"Anh biết nhà báo đứng đó, anh biết chúng ta đang che giấu việc có thể hủy hoại sự nghiệp của cả hai. Nhưng anh vẫn đứng đó, ngạo nghễ như muốn thách thức em. Anh đang thử lòng kiên nhẫn của em, hay đang muốn chứng minh rằng dù em có chạy đi đâu anh cũng có thể tìm thấy?"
Bray nói, giọng cậu run rẩy nhưng đầy sự mỉa mai.
"Thế Anh, xung quanh anh có quá nhiều bóng hồng xinh đẹp, họ hiểu luật chơi, họ không làm khó anh. Tại sao anh lại chọn một kẻ phức tạp và phiền phức như em? Để cảm thấy mình là đấng cứu thế à?"
Không gian rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Andree nhìn cậu, đôi mắt anh không còn sự nuông chiều mà bắt đầu hiện lên sự thất vọng xen lẫn lạnh lùng. Anh nhận ra, sự tự ti của Bray đã biến thành một loại nọc độc, nó không chỉ làm đau cậu mà còn đang giết chết chút tình cảm ít ỏi mà anh cố gắng vun đắp.
"Nếu em đã muốn nhìn anh theo cách đó... thì cứ tiếp tục đi."
Andree nói nhẹ bẫng, một câu nói lạnh lùng xé toạc màn đêm.
Anh không ôm cậu, cũng không giải thích thêm bất cứ điều gì. Andree quay lưng bước ra khỏi cửa, tiếng đóng sầm vang lên khô khốc. Bray đứng đó, nhìn vào khoảng không tối tăm nơi Andree vừa biến mất. Cậu đã thắng cuộc chơi im lặng, nhưng trong căn phòng lạnh lẽo này, cậu nhận ra mình chẳng còn gì cả ngoài sự cô độc và cái tôi rách nát.
—
🐠🐠🐠
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co