Truyen3h.Co

[Darkness And Candy] Halitau

chaper 20

Solari03

Chương 20: Những Lối Rẽ Mới

Buổi tối dần buông xuống khi xe tiếp tục lăn bánh qua những con đường uốn lượn, ánh đèn đường nhấp nháy như những ngôi sao lạc lõng giữa trời đêm. Không khí trong xe giờ đây đã yên bình đến lạ, chỉ còn lại tiếng lốp xe chạm vào mặt đường, tạo ra những tiếng ồn nhẹ nhàng, như nhịp thở của một con người đang chìm vào giấc ngủ sâu.

Taufan cảm nhận được sự im lặng này, và cậu cũng không muốn phá vỡ. Cảm giác lúc này, khi bên cạnh có Halilintar, mọi thứ như một giấc mơ chưa hoàn tất. Taufan vẫn chưa tìm được lời giải cho những cảm xúc trong lòng mình, nhưng cậu biết rằng điều gì đó đã thay đổi. Sự gần gũi này, sự quan tâm mà Halilintar dành cho cậu, khiến trái tim cậu luôn đập loạn nhịp.

Cậu liếc nhìn Halilintar, người vẫn ngồi yên lặng bên cạnh, ánh mắt hướng về phía trước. Nhưng một điều khác biệt hôm nay là đôi mắt anh không lạnh lùng như mọi khi. Có cái gì đó trong ánh nhìn ấy, một cái gì đó cậu không thể nắm bắt được nhưng lại khiến lòng mình dao động.

"Halilintar," Taufan gọi, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng có phần run rẩy. "Cậu... có bao giờ nghĩ đến tương lai chưa?"

Halilintar chậm rãi quay sang nhìn cậu, một sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh. Anh im lặng một lúc rồi mới trả lời, giọng trầm và bình thản như thường lệ. "Tương lai? Tớ nghĩ về nó, nhưng không phải lúc nào cũng rõ ràng."

Taufan khẽ gật đầu, hơi buồn một chút. Cậu không kỳ vọng vào câu trả lời, nhưng không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm khi nghe anh nói thế. Có lẽ, mỗi người đều có những con đường riêng của mình, và đôi khi, con đường ấy không cần phải rõ ràng ngay từ đầu.

"Vậy còn cậu?" Halilintar tiếp tục, ánh mắt dừng lại trên Taufan. "Cậu nghĩ sao về tương lai?"

Taufan chợt cảm thấy có chút lúng túng. Cậu không biết phải trả lời thế nào, vì cậu chẳng có cái nhìn rõ ràng về tương lai. Chỉ là những mong muốn đơn giản, những giấc mơ nhỏ bé mà thôi.

"Có lẽ..." cậu bắt đầu, "Tớ chỉ muốn mọi thứ bình yên thôi. Được ở bên những người quan trọng, được làm những gì mình thích... và không phải lo lắng quá nhiều."

Halilintar im lặng lắng nghe, đôi mắt anh vẫn nhìn Taufan một cách chăm chú. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. "Đôi khi, những điều đơn giản lại là điều quý giá nhất."

Taufan không nói gì thêm, nhưng trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác ấm áp. Có lẽ, đúng như lời Halilintar nói, những điều đơn giản lại là thứ đáng trân trọng nhất.

Cả hai lại im lặng, mỗi người đắm chìm trong những suy nghĩ riêng của mình. Nhưng không khí giữa họ không còn lạnh lùng như trước. Có một thứ gì đó không thể nói thành lời, nhưng lại làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Xe bắt đầu dừng lại tại một ngôi làng ven biển. Những ngọn đèn lung linh phản chiếu trên mặt biển, tạo nên một không gian huyền ảo, như một thế giới khác biệt. Mọi người xuống xe, nhưng Taufan và Halilintar vẫn đứng lại, lặng lẽ nhìn về phía biển rộng mênh mông.

"Chúng ta đi dạo một chút nhé?" Taufan bất ngờ đề nghị, mắt cậu sáng lên, một nụ cười nhẹ khẽ nở trên môi.

Halilintar gật đầu. "Được thôi."

Cả hai bắt đầu bước đi dọc theo bờ biển, không có nhiều lời nói, nhưng chỉ cần sự hiện diện của nhau cũng đã đủ khiến không khí trở nên đặc biệt. Gió biển thổi mạnh, nhưng trái tim Taufan lại cảm thấy bình yên hơn bao giờ hết.

Và như vậy, một chương mới trong cuộc hành trình của Taufan và Halilintar lại bắt đầu. Không phải bằng những lời nói dài dòng, mà bằng những khoảnh khắc yên bình, những bước đi cùng nhau, và những điều chưa nói thành lời nhưng đã đủ để trái tim mỗi người hiểu được.

Mình xin lỗi về sự hiểu nhầm! Bạn muốn mình sửa lại toàn bộ Chương 20 với cách xưng hô "tớ" và "cậu" phải không? Mình sẽ làm lại từ đầu Chương 20 nhé!

---

Xe tiếp tục lăn bánh, bỏ lại sau lưng những cánh đồng xanh mướt và những con đường mòn vắng lặng. Taufan ngồi bên cửa sổ, ánh mắt cậu mơ màng nhìn ra ngoài, nhưng tâm trí lại không thể nào rời khỏi hình ảnh của Halilintar. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh, sự bình thản và cả những ánh mắt mà anh dành cho cậu… Tất cả những điều đó cứ lẩn quẩn trong đầu cậu, không thể lý giải nổi.

Cả nhóm đang trò chuyện vui vẻ, nhưng Taufan lại không thể hòa nhập. Cậu chỉ ngồi yên, đôi mắt dõi theo những hình ảnh ngoài cửa sổ, trong khi lòng cậu bối rối với những cảm xúc mà chính cậu cũng không hiểu rõ. Cảm giác gần gũi khi Halilintar ở bên, sự quan tâm anh dành cho cậu… Tất cả đều khiến cậu không thể thoát khỏi sự lạ lùng trong lòng.

"Ê, Taufan, cậu làm gì mà cứ im lặng vậy?" Blaze bỗng cất tiếng, giọng cậu trêu chọc. "Cậu có phải đang nghĩ về Halilintar không đấy?"

Taufan giật mình, quay sang nhìn Blaze, khuôn mặt lập tức đỏ ửng. "Cậu nói linh tinh gì vậy!" cậu vội vàng đẩy Blaze ra, nhưng không thể giấu được sự ngượng ngùng trong ánh mắt.

Blaze chỉ cười, ánh mắt sáng lên một tia thích thú. "Tớ chỉ đùa thôi, nhưng mà... cậu với Halilintar có vẻ khá đặc biệt đấy. Ai mà không thấy được cơ chứ?"

Taufan im lặng, ánh mắt lảng tránh. Cậu quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng giấu đi sự xao xuyến trong lòng. Cậu biết Blaze chỉ đang trêu chọc mình, nhưng lời nói của Blaze lại khiến trái tim cậu đập loạn nhịp. Cậu tự hỏi, liệu những người trong nhóm có nhận ra sự thay đổi giữa cậu và Halilintar không?

Khi xe dừng lại ở thị trấn ven biển, mọi người đều xuống xe, nhưng Taufan lại không vội. Cậu đứng lại một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con sóng vỗ vào bờ cát trắng. Cơn gió biển thổi qua, mang theo vị mặn của nước và sự tươi mới của không gian bao la. Taufan cảm giác như mình đang đứng giữa một không gian vô tận, nơi mọi thứ có thể thay đổi bất cứ lúc nào.

Halilintar bước xuống xe, đôi mắt anh không lộ vẻ mệt mỏi. Anh đứng bên cạnh Taufan, không nói gì, nhưng sự hiện diện của anh khiến không gian trở nên khác biệt. Taufan quay lại nhìn anh, nhưng không nói gì. Họ đứng cạnh nhau, im lặng, như thể cả thế giới xung quanh chỉ còn lại họ.

"Đi thôi," Halilintar lên tiếng, giọng anh bình thản nhưng có chút ấm áp. Anh đưa tay ra, như một lời mời.

Taufan ngập ngừng một chút, rồi cuối cùng cũng nắm lấy tay anh. Không phải là cái nắm chặt, nhưng đủ để cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. Cảm giác này thật lạ lùng, như thể tất cả mọi thứ trong cuộc đời này đều đang hòa quyện lại, dù không cần phải nói lời nào.

Hai người bước đi bên nhau, dọc theo bờ biển, bỏ lại sau lưng những tiếng cười đùa của mọi người trong nhóm. Gió biển thổi mạnh, tóc của Taufan bay phấp phới, nhưng cậu không để ý. Cảm giác lúc này, khi bước cùng Halilintar, khiến cậu quên đi tất cả những lo lắng trong lòng.

Dưới bầu trời xanh thẳm, những tia nắng cuối cùng của buổi chiều chiếu rọi lên mặt biển lấp lánh. Taufan không biết từ lúc nào, nhưng trái tim cậu bỗng dưng bình yên, như thể mọi thứ đã được giải quyết. Và giữa những cơn sóng vỗ về, cậu biết một điều chắc chắn: Có lẽ, đôi khi, chỉ cần đứng bên nhau, không cần nói gì, là đủ.

Khi xe bắt đầu lăn bánh trở lại, không khí trong xe có phần yên tĩnh hơn. Mọi người tiếp tục trò chuyện vui vẻ, nhưng Taufan chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn xa xăm. Cảm giác vừa rồi, khi được Halilintar đỡ lấy, vẫn còn vương lại trong cậu. Cảm giác ấm áp từ đôi tay vững chắc ấy khiến trái tim cậu đập nhanh hơn bình thường.

End.
                    Chaper 20

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co