nổ
đinh minh hiếu đéo bao giờ ăn sáng.
và hắn còn đéo bao giờ dậy trước tám giờ sáng, vậy thì thằng lồn đang ngồi ở bàn ăn lúc bảy giờ ba mươi lăm và đang được quang hùng dâng mì tận mồm kia là thằng mẹ nào?
thành an vẫn đứng như cái cây mọc ngược ở ngoài cửa, giày vẫn xỏ ở chân và chẳng có ý định về việc nhúc nhích, hay mở mồm ra và hỏi chuyện gì đang xảy ra trước mắt nó, hỏi ai cũng được, nhưng thành an không hỏi. thành an cứ đứng đó, và cảm giác như dạ dày nó bị thiêu sống như mấy ả phù thủy từ tận thế kỉ 17 cổ lỗ sĩ. quần áo thành an xộc xệch, cái bộ vest cách điệu từ tối qua theo concept diễn vẫn chưa được thay ra, hai cúc cổ mở toang, đầu tóc rối bù, thành an chưa được tắm, và thành an cũng chưa được chạm vào lê quang hùng.
thành an khó chịu, sự khó chịu sôi lọc bọc trong cái bụng rỗng tuếch của nó, cái sự khó chịu chẳng đến từ cơn đói, thành an nhận ra sự khó chịu đang dần khiến tai nó ù đi, cùng lúc với không khí trong căn nhà này, hay cái bếp chết tiệt mà sáng đéo nào nó cũng ngồi ăn cùng quang hùng, chứ đéo phải đinh minh hiếu ngồi cạnh anh, đang ngập ngụa trong một thứ mùi hương ma mị gì đó cực kì quen thuộc, vờn qua mũi thành an, nhưng mùi này cũng khác, hoàn toàn khác với những khi thành an khiến anh yêu của nó đắm chìm trong khoái cảm nhục dục.
thành an nắm chặt tay, móng tay ghim vào sâu trong lòng bàn tay nhưng lẽ dĩ nhiên là nó chẳng cảm nhận được gì, khi não nó còn đang bận thuyết phục bản thân, rằng mới chưa đầy 20 tiếng đồng hồ nó rời khỏi anh, sẽ chẳng có gì xảy ra để khiến nó lo lắng, hơn nữa, đinh minh hiếu cũng có thích lê quang hùng đéo đâu, nhỉ?
"ơ an về rồi à? an ăn sáng chưa? anh nấu mì cho an nhé?"
quang hùng đã nhìn thấy nó rồi, anh luôn nhìn nó rồi cười, những nụ cười ngây thơ và dễ thương nhất thành an từng được thấy. quang hùng đi lại gần nó, anh bước đi siêu vẹo, thành an vô thức nín thở.
quang hùng không mặc quần áo của anh, cũng không mặc đồ của thành an, quang hùng đang mặc đồ của đinh minh hiếu.
"sao an về muộn thế? tối qua an ở đâu vậy? sắc mặt an tệ quá? em ốm à?"
quang hùng níu áo thành an, một tay đưa lên sờ trán nó, thành an chẳng nghe được anh nói gì, nó bận quan sát nét mặt quang hùng. quang hùng rất xinh, thành an luôn biết thế, nhưng hôm nay cái xinh này hơi khác, quang hùng nhìn xinh, theo cái kiểu...
xinh theo kiểu hơi dâm.
thành an cảm thấy da đầu nó lạnh như băng, từng đợt đá lạnh cóng đổ xuống đầu thành an, làm não nó trì trệ, không thể suy nghĩ. vì không thể suy nghĩ nên thành an đã hành động, nó túm chặt eo quang hùng rồi dí sát mũi vào hõm cổ anh, thành an hít một hơi thật sâu.
quang hùng không hề có mùi của thành an.
quang hùng không còn mùi của thành an.
và quang hùng đang mặc áo cao cổ.
dĩ nhiên là thành an làm quang hùng phát hoảng, anh đặt hai tay lên ngực thành an đẩy nó ra, nhưng thành an cứ trơ ra như một tảng đá vậy, tay nó càng siết eo anh mạnh hơn khiến quang hùng có cảm giác anh sẽ bị bắp tay của thành an nghiền nát. chưa kể dư chấn từ việc bị minh hiếu thúc hông cả đêm khiến quang hùng không thể đứng vững, thành an thì cứ thở bên tai anh và quang hùng còn chẳng biết nên tin vào lỗ tai của mình nữa không khi hình như anh đã nghe thấy tiếng gầm gừ như con thú phát ra từ thành an.
"a-an... đau anh.."
thành an nghiến răng, giờ phút này nó chẳng còn nghe được gì nữa, ngay cả cái giọng huế ngọt sớt mà nó mê mẩn thường ngày giờ đây cũng không thể khiến nó động lòng. thành an dùng cả hai tay ôm chặt eo quang hùng, chậm rãi dùng ánh mắt rợn người quan sát đinh minh hiếu qua bờ vai anh.
đinh minh hiếu ung dung ngồi vắt vẻo ở bàn ăn, hắn gác chân lên bàn đung đưa ghế như ngồi bập bênh còn tay thì bấm điện thoại, nhưng mắt chẳng nhìn điện thoại, hắn nhìn thành an. thành an nhìn lại minh hiếu, cảm thấy đau rát hai con ngươi, nhưng hiện tại nó biết mình vẫn còn có thể tỉnh táo, bởi vì nó vẫn chưa xác định được cái gì cả, chẳng có gì chắc chắn, đúng vậy, thành an đã tìm được bằng chứng đâu.
"hùng"
giọng thành an quá khác lạ. không ngọt thỉu và đầy ắp nuông chiều như ngày thường, thành an nói rất nhẹ, nhưng cái âm điệu lại đặc két và nghe như thể vọng ra từ nơi sâu thẳm, như thể sẽ nhe hàm răng sáng quắc và dụ hoặc quang hùng bước vào trong bóng tối. quang hùng cứng người, anh không thể vùng vẫy được nữa, thay vào đó quang hùng bắt đầu run rẩy, mồ hôi trượt dọc sống lưng anh, lạnh toát.
"anh đang mặc áo của thằng đéo nào đấy?"
giọng thành an vẫn nhẹ tênh, nhưng đây là lần đầu tiên nó nói tục trước mặt anh. quang hùng giật mình, anh không biết tại sao mình lại phản ứng như vậy, chỉ là cái ánh mắt trầm xuống của thành an khiến anh sợ hãi vô cùng, cứ như thể đặng thành an trước mặt anh chẳng phải thằng nhóc lúc nào cũng cười hihi và í ới gọi tên anh mỗi ngày. thành an trước mặt chỉ khiến quang hùng muốn quay đầu lại và bỏ chạy ngay lập tức, nhưng anh không thể khi hai cái gọng kìm vẫn ghim ở eo anh đau điếng và hoàn toàng chẳng cho quang hùng chút thời gian suy nghĩ về việc tại sao anh lại chột dạ với câu hỏi của thành an như vậy. quang hùng lấm lét nhìn nó, ấp úng, giọng run như sắp khóc.
"a-anh... anh.."
quang hùng có một dự cảm rằng nếu anh nói ra tên của một ai đó thôi, mối quan hệ của anh và thành an sẽ thay đổi mãi mãi. điều ấy khiến cổ quang hùng như nghẹn lại, anh chẳng dám nhìn thành an nữa, quang hùng cố gắng hết sức để đảo mắt đi bất cứ đâu miễn là không phải đôi đồng tử tăm tối ngay trước mặt anh. nhưng quang hùng lại chẳng nhận ra bản thân đang lia mắt về phía đinh minh hiếu ở đằng sau, như thể cầu cứu hắn, như thể tố giác chính bản thân anh, như thể việc này chẳng phải đã dẫm đạp một cách thậm tệ lên cái gọi là giới hạn cuối cùng của đặng thành an.
thành an thấy tai nó ù đi, nhưng mắt nó lại nhìn rõ hơn bao giờ hết, đặc biệt là mấy cái dấu răng chi chít và tím bầm rải dày đặc ở quanh cổ quang hùng khi nó kéo cái cổ áo của anh xuống, thô bạo đến nỗi quang hùng phải bấu chặt lấy tay thành an với giọng điệu vô cùng hoảng sợ. nhưng thành an thì chẳng nghe thấy gì, chẳng nghe được gì, chỉ nhìn thấy mấy vết răng trên cổ anh, và cả những vết hôn, đỏ quạch, sâu hoắm.
và không phải của đặng thành an.
"á!"
quang hùng hét lên thất thanh khi thành an đột ngột cúi xuống và vác anh lên vai như một bao gạo, chẳng nói gì và cũng chẳng biểu cảm gì, tóc mái bù rù che đi đôi mắt nâu sẫm, chỉ có tiếng gọi của quang hùng là vang vọng cả gian bếp.
"an! thả anh xuống"
quang hùng vùng vẫy, nhưng nhẹ, anh chỉ dám bấu chặt lên lưng nó và cũng chỉ dám nhẹ giọng gọi thành an. cái sự âm trầm toả ra từ nó khiến quang hùng sợ hãi, anh chẳng biết tại sao mình lại cảm thấy rợn người đến như vậy nhưng quang hùng biết nếu anh phản kháng nhiều hơn hiện tại một bậc, quang hùng sẽ phải hối hận.
cánh cửa phòng thành an đóng sầm lại một tiếng cũng là lúc cái đèn treo dưới nhà bếp rung lắc giữ dội, đinh minh hiếu ngước lên rồi chẹp miệng, phản ứng của thành an chán chết, thằng chó con còn chẳng mở mồm ra nói được một câu hẳn hoi, đáng lẽ hắn nên bắt nạt quang hùng nhiều hơn.
thôi kệ, đinh minh hiếu vẫn còn nhiều cơ hội.
quang hùng bị ném lên giường, anh nằm cứng ngắc như thể thành an vừa phù phép một câu thần chú làm đông cứng lên người anh. quang hùng khó khăn hít một hơi thật sâu, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo, anh thấy thành an đang ở ngay trước mặt mình, nó chống tay sang hai bên hông của anh, bắp tay nổi đầy gân xanh, đống dây điện chằng chịt hình như còn nhiều hơn mọi hôm. quang hùng vẫn chẳng thể nhìn rõ nét mặt nó, quang hùng sợ quá, anh biết là thành an giận anh, nhưng quang hùng lại quá lo lắng để hỏi rốt cuộc anh đã khiến nó khó chịu ở chỗ nào.
"an ơ–"
"cởi đồ ra"
thành an ra lệnh, chính xác là giọng điệu ra lệnh. thành an biết rõ quang hùng mặc đồ của thằng nào, nếu anh đã chấp nhận việc mặc mấy thứ dơ bẩn này lên người, đồng nghĩa với việc anh sẽ phải tự mình cởi nó ra, ngay trước mặt đặng thành an. thành an sẽ không phải là thằng sẽ lột đống đồ này ra khỏi người anh của nó, quang hùng phải tự nguyện, anh phải tự nguyện trở lại thành người của nó, đây là sự tự chủ cuối cùng của thành an, sự tỉnh táo cuối cùng mà nó dành cho anh, trước khi nó có thể tìm ra sự thật rằng dưới lớp quần áo kia, cơ thể anh có phải vẫn còn là của thành an hay không.
quang hùng nuốt nước bọt, anh không dám phản kháng, khi thành an ngồi lại ra đằng sau và lôi ra bao thuốc từ túi áo của nó, vuốt cái mái rũ trước trán lên và châm lửa điếu thuốc. quang hùng chưa hề thấy thành an hút thuốc trước đây, hiện tại, nó như biến thành một đặng thành an mà anh chưa từng gặp trước đây. vậy nên quang hùng phải cực kì cẩn trọng, anh chẳng thể biết được thành an trước mặt anh rốt cuộc có thể làm ra những điều gì.
quang hùng nhổm người dậy một cách chậm chạp, anh ngồi quỳ trên đệm, liếc nhìn biểu cảm của thành an, mắt thành an đen đặc, sâu hun hút, và xa lạ. quang hùng muốn ứa nước mắt, nhưng anh không thể khóc lúc này, thay vào đó anh phải giành thời gian cho việc lột cái áo cao cổ của minh hiếu ra khỏi người anh.
thành an đen mặt khi anh yêu của nó chậm rãi cởi bỏ lớp vải ra khỏi thân trên, khi bộ ngực trắng múp mà chính tay nó, chính cái mồm linh hoạt của nó đích thân chăm sóc hằng đêm, hiện tại đang đầy những dấu răng mà chẳng phải của đặng thành an.
thành an có cảm giác như đang bị treo cổ, không thở được, khói thuốc đắng lẹt nghẹn ứ trong cổ họng nó, cái hăng hắc của thuốc lan dần lên não bộ, làm thành an trì trệ chức năng suy nghĩ.
đến khi lỗ tai thành an có thể nghe được gì đó, thì ấy là tiếng quang hùng đang nức nở cầu xin.
"an ơi... hức.."
quang hùng bấu hai tay lên cổ tay thành an khi nó ghì anh xuống giường, anh cầu xin nó, anh nức nở, nước mắt ướt nhoè mi anh, thành an thô bạo cởi quần anh ra.
mấy vết răng chẳng dừng lại ở phần trên của quang hùng, mà lan xuống tận hai bên đùi anh, và cả hai mép bẹn núng nịt thịt của quang hùng, chi chít những vết răng mà không hề là từ mồm thành an. nhưng cái khiến thành an phát dại hơn cả, ấy là đống tinh trùng vẫn đang rỉ ra từ cái khe nhỏ giữa hai môi lồn múp míp của quang hùng, dính vào đũng quần vải camo theo lực tay của thành an lôi ra mà nhớp nháp một đường trắng đục nhoe nhoét chảy xuống đệm.
tinh trùng ở trong lồn của quang hùng, không hề của thành an.
ngoài những giọt nước mắt lóng lánh chảy dọc má quang hùng, sắc đỏ hiện lên nhanh như cách quang hùng vì quá sợ hãi với thành an mà quên đi việc giữa hai chân anh chẳng hề là thứ của đàn ông bình thường. thành an thấy rồi, thành an hoàn toàn nhìn rõ rồi, quang hùng sợ hãi cùng cực, anh muốn thanh minh nhưng lại chẳng biết nói gì, quang hùng chỉ biết chụm hai đầu gối lại với nhau vì thành an cứ cúi gằm mặt xuống trong khoảng một phút mà chẳng hề lên tiếng, hay thậm chí là chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, thành ghê sợ anh rồi đúng kh–
"hùng"
giọng thành an như không hề là của thành an vậy.
"đêm qua. anh ngủ cùng thằng đéo nào?"
thành an không muốn tin, nó chẳng muốn tin cho dù não nó đã nói vọng lại bao nhiêu lần rằng tối qua ngoài đinh minh hiếu ra, thì chẳng có thằng nào ở nhà cùng quang hùng cả. nhưng thành an vẫn không muốn tin, nó cố chấp và mù quáng lờ đi một sự thật đã rò rành rành ra trước mắt, thành an chỉ có thể bấu víu vào cái câu hỏi tuyệt vọng mà trong vô thức nó đã bật ra.
vô vọng và cháy xem như điếu thuốc đã tắt ngấm từ lúc nào trên tay nó vậy. mùi khói thuốc không thoát ra khỏi phòng được, ngập ngụa trong không khí.
quang hùng run lẩy bẩy, mũi anh nghe sụt sịt cực kì đáng thương, giọng anh vì vậy mà nghẹn lại, lí nhí trong cổ họng.
"m-minh hiế–ứ"
quang hùng chẳng bao giờ có cơ hội hoàn thành được câu nói vì đặng thành an cho dù có chết ngay lúc này cũng đéo bao giờ muốn tên thằng khác được thốt ra khỏi đôi môi xinh đẹp của quang hùng.
thành an túm chặt hai cổ tay của quang hùng ghì xuống giường, nó như phát điên mà thô bạo hôn lấy môi anh, hoặc có thể chẳng gọi là hôn khi máu chảy ra từ khoé môi của cả hai theo nước bọt tuôn nhễu dính ra đầy đệm. quang hùng nhắm chặt mắt chịu đựng sự đau đớn truyền từ đầu lưỡi anh ra khắp khoang miệng, chẳng thể phản kháng, chẳng thể làm gì cả, cũng chẳng thể nào biết thành an đang trừng mắt nhìn anh.
cái ánh mắt trống rộng, điên loạn, và hơn cả, là giận dữ.
thành an không phải là thằng đầu tiên phá trinh lê quang hùng.
cái suy nghĩ ấy cứ quay mòng mòng trong đầu thành an và càng ngày càng bóp chặt lấy não nó. thành an không thể suy nghĩ, không thể kiềm chế được bản thân nó, thành an thô bạo và hung dữ như một con vật hoang dã, nó cắn xé từng tấc da thịt của quang hùng, đè lên trên vết răng cũ là những vệt máu đỏ ởn mới cứng, những vết răng sâu hơn, và cũng đau đớn hơn.
sự đau đớn khiến quang hùng không thở được. anh dùng cả hai tay bịt chặt miệng, nước mắt giàn giụa trên mặt, dùng ánh mắt đáng thương hướng đến thành an, cầu mong nó sẽ bình tĩnh lại và tha cho thân thể của anh.
nhưng quang hùng chẳng biết gì về thành an cả, anh chẳng biết bên trong nó đáng sợ đến cỡ nào hết, và cái ánh mắt đau đớn đó của anh chỉ càng làm thành an điên cuồng hơn thôi. sau khi đã gặm nát bấy thân trên của quang hùng, đã để lại bao sắc đỏ man rợ chi chít trên nền da trắng tuyết của anh, thành an cuối cùng cũng ngồi dậy, quang hùng thấy nó liếm môi, ánh mắt lạnh, và tanh tưởi.
"hức.. a-an ơi.."
quang hùng không chịu nổi hai con mắt của thành an lúc này, nhìn anh chòng chọc, rồi chuyển thẳng xuống bên dưới của quang hùng, phần bên dưới rốn.
"con chó đấy bắn vào trong"
thành an cười khằng khặc.
quang hùng không hiểu, biểu cảm của thành an thay đổi quá nhanh, cứ như thể có tận năm hay sáu thành an vậy, và cho dù có nhiều thành an đến như vậy, quang hùng lại chẳng thể tìm được thành an của anh.
thành an ngửa mặt cười, cái tiếng cười rợn sống lưng và nghe chẳng hề là cười, cái chất giọng ngọt ngày thường lanh lảnh nhưng hiện tại lại khiến quang hùng sợ hãi đến sững người, cảm giác như tiếng cười bò qua tai anh, chui vào trong não bộ, ám ảnh quang hùng cho đến chết.
quang hùng sợ.
thành an ôm mặt cười lớn, rồi dần dần nhỏ lại. nó ngừng cười, mắt mở trừng trừng, nghiêng đầu nhìn anh.
"thằng lồn đấy dám rót tinh vào trong, hùng ạ"
thành an lầm bầm, quang hùng không nghe được gì cả, nước mắt làm nhoè tầm nhìn của anh, cũng chẳng thể nhìn rõ nét mặt của thành an khi tóc mái trượt rũ xuống, giác quan duy nhất còn cảm nhận được của anh là mũi, cái mùi thuốc lá buồn nôn cứ thập thò trước mũi anh.
"an–áhhh"
quang hùng hét lên, cái thanh ngân cao vút nghe quyến rũ cực kì và chẳng hề hợp với không khí của tình huống này một tí nào, nhưng quang hùng chẳng thể nào kìm lại được, khi thành an đè mạnh xuống phần bụng dưới còn đang hơi phồng lên của anh một cách đột ngột, mục đích là để ép đống tinh dịch đặc sệt tuôn ra khỏi cái lỗ lồn bên dưới.
quang hùng hốt hoảng dùng cả hai tay ngăn thành an lại, nhưng ngay lập tức bị nó dùng một tay túm cả hai cổ tay mảnh khảnh của anh ghim lên trên đầu, thành an gằn giọng, nó chẳng hề nhìn anh.
"nằm im"
thành an nói năng cộc lốc, nhưng lại khiến quang hùng như bị thôi miên mà ngay cả tiếng nói cũng không phát ra nữa. anh bặm môi, cố chịu đựng cảm giác râm ran đang dần âm ỉ khi thành an bắt đầu đút sâu hai ngón tay vào cái lồn non của quang hùng và thô bạo móc sạch từng giọt tinh.
"ưmm... ứm"
quang hùng không chịu được nữa, anh vặn vẹo người khi thành an cứ như vô tình mà cố ý móc tay sượt qua cái điểm nứng của quang hùng. anh thề không phải do bản thân anh mà chắc chắn là do cái lồn bên dưới quá nhạy cảm, cộng thêm cả việc tối qua đinh minh hiếu đã trêu đùa con mèo nhỏ dưới háng anh quá nhiều khiến nó trở nên lạ lùng, chứ chẳng thể nào mấy phút trước anh vẫn còn đang vô cùng sợ sệt với thành an, mà chỉ mấy phút sau khi nó moi móc ngón tay trong lồn anh, quang hùng lại nứng hết cả người lên như thế này được.
nước lồn bắt đầu chảy ra theo mấy giọt tinh được thành an moi ra, nhỏ giọt xuống cái ga trải giường xám xịt của thành an, hư hỏng vô cùng.
"địt con mẹ"
thành an nghiến răng ken két, nó hoàn toàn cảm nhận được việc cái lồn hư đốn của quang hùng đang siết chặt lấy hai ngón tay của nó, chắc chắn là chẳng muốn để cho nó rời đi. thành an điên máu, mấy mạch máu li ti vỡ tan trong mắt nó, đỏ ngầu, quang hùng đã trở nên dâm đãng hơn nhiều kể từ khi nó chơi đùa với ngực anh hai hôm trước, và thành an thì lại chẳng phải là người được hưởng mọi trái ngọt từ anh. tên nó chẳng phải là cái tên được quang hùng rên rỉ nỉ non đầu tiên, không phải đặng thành an, mà là đinh minh hiếu.
thành an muốn giết chết đinh minh hiếu.
thành an sẽ giết chết đinh minh hiếu.
chẳng nhận ra nó đã vô thức cắn môi mình đến bật máu, thành an không hề cảm nhận được cơn đau khi giờ đây sự giận dữ chiếm lĩnh hoàn toàn tâm trí nó. thành an kéo khoá quần, cái thứ to lớn của nó bật ra, quang hùng tỉnh cả người.
con cặc của thành an rất to, thâm tím và nổi đầy gân xanh, trông đáng sợ chẳng kém gì thành an hiện tại. thành an nghiêng đầu, thở ra đợt hơi nóng rẫy, ánh mắt nó như thể đã chết rồi vậy, và chỉ đến khi nó cất tiếng, quang hùng mới sực tỉnh nhận ra thành an vẫn còn đang sống.
"thằng đầu buồi đấy bắt anh bú cu cho nó chưa?"
quang hùng máy móc lắc đầu, anh nuốt nước bọt, thành an nhìn thấy rõ cách yết hầu quang hùng nhấp nhô lên xuống. quang hùng ngồi gập chân trên đệm, nước lồn đã tưới ướt đẫm bên dưới ga giường anh đang ngồi, từng giọt nước chảy ra từ phần dưới của quang hùng như thể bị ánh nhìn chết chóc của thành an thiêu cháy rụi. thành an nhếch môi, nhưng quang hùng nhận ra qua ánh mắt của thành an thực chất lại chẳng vui vẻ gì như cái cong môi của nó.
thành an đưa tay lên rồi dùng ngón trỏ chỉ xuống bên dưới của nó, ra lệnh cho quang hùng.
"bú"
đến lúc quang hùng nhận ra anh chẳng thể nào nhét cả con hàng dài ngoằng của thành an vào mồm thì khi ấy đã là quá muộn. quang hùng chẳng biết anh đã vô thức từ lúc nào mà bị giọng điệu ra lệnh của thành an chi phối, ngoan ngoãn như một con búp bê vô tri mà dí sát mặt vào phần dưới của thành an còn mông thì vểnh lên thật cao. thành an vẫn đóng bộ cả cây vest và hở mỗi hai cúc trên cùng dưới đũng quần, trong khi đó quang hùng thì trần như nhộng, và ướt đẫm dịch nhờn.
da quang hùng trắng hồng, anh vì cúi xuống quá nhanh mà mất đà ngã đè má lên con cu thâm tím của thành an, hai cái tông màu hoàn toàn trái ngược nhau khiến thành an híp mắt, con cặc đáng sợ bất ngờ ngóc đầu cao hơn, phần đầu cặc chọc vào môi quang hùng khiến anh hốt hoảng rụt đầu lại, cái chất nhờn từ đầu cặc rỉ ra vẫn còn dính ở môi anh, nhấp nhoáng.
"để thằng này nói lại lần hai là hơi mệt đấy hùng ạ"
quang hùng nghe chất giọng lạnh tanh của thành an vọng xuống từ trên đỉnh đầu mình, anh sợ hãi đến nỗi gấp rút há to miệng hết cỡ cố gắng bú trọn con hàng của thành an. nước mắt quang hùng lại chảy ướt hai má, quang hùng nôn khan khi con cặc dài ngoằng mắc kẹt trong vòm họng anh, quang hùng không thở được, cái mùi nam tính của thành an bao trùm mọi giác quan của quang hùng, anh cảm tưởng như mình sắp ngất xỉu đến nơi, nhưng bên dưới lại chẳng hợp tác mà tuôn ra càng nhiều nước hơn.
"bú đau hết cu thế này thì chắc là con chó đẻ kia chưa bắt bé sục cu bằng mồm cho nó thật"
thành an cười gằn lên, nghe ra cả tiếng gầm gừ trong âm điệu.
"thôi thì để thằng này dạy anh, tiện thể xin luôn cái trinh mồm của hùng nhá"
thành an không để quang hùng ngượng ngùng với mấy lời tục tĩu mà chẳng thể tìm thấy ở thành an thường ngày quá lâu. nó ngay lập tức dùng hai tay ôm má quang hùng, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, sự dịu dàng cuối cùng của con chó điên đặng thành an khi ngay sau đó quang hùng gần như mất đi ý thức bởi thành an liên tục dập mạnh vào họng anh những cú thúc cặc chẳng thể nào thở nổi.
thành an điên cuồng dập hông vào mồm quang hùng như thể đang địt một cái lồn thật sự. quang hùng giàn giụa nước mắt, tay anh chới với bấu chặt lấy hai bên đùi của thành an, mắt anh trợn ngược lên, nước mũi nước dãi không kìm được tuôn ra như cái vòi nước cũ kĩ hỏng van.
bên dưới quang hùng, kì lạ thay cũng tuôn nước nhiều chẳng kém gì bên trên, thậm chí còn phọt ra nhiều đến nỗi quang hùng nhận ra anh vừa lên đỉnh với việc bị thành an dập cu liên hồi vào mồm cùng cái mùi cực kì đàn ông sộc sạo mọi giác quan trên người anh.
quang hùng té nước ướt hết đệm còn thành an phải dập vào miệng anh chục phát nữa rồi mới chịu bắn đống tinh trùng nóng hổi đục ngầu thẳng vào trong họng quang hùng, chẳng tránh được việc người đẹp cố đô vì bị sặc mà ho khù khụ trông vô cùng khổ sở.
"nuốt hết"
quang hùng lại một lần nữa như bị thôi miên mà miễn cưỡng nuốt hết đống tinh trùng tanh tưởi vào sâu trong dạ dày, nhưng dĩ nhiên là nó nhiều đến nỗi tràn ra khỏi miệng anh, rỏ tong tỏng xuống cặp đùi trắng hồng.
quang hùng có lẽ là chẳng nhận ra việc miệng dưới của anh tối qua vừa phải nuốt sạch tinh của đinh minh hiếu, sáng nay thì miệng trên lại phải uống trọn tinh của đặng thành an, không chỉ cơ thể anh mà có lẽ cả đầu óc của quang hùng cũng bị lũ gerdnang làm ảnh hưởng không ít rồi.
bởi vì hiện tại quang hùng đang nứng lồn hơn bao giờ hết.
quang hùng liếm sạch mấy giọt tinh của đặng thành an vương trên má trên môi anh, thành an còn thấy hình như trái tim đỏ rực đang loé sáng lên trong mắt anh yêu của nó.
"an ơi.. nữa cơ~"
"địt cụ mày đinh minh hiếu"
thành an khiến răng nghiến lợi chửi đinh minh hiếu, nguyền rủa con chó đã biến quang hùng của nó trở nên dâm đãng đến như vậy. đãng lẽ không phải là hắn, mà phải là thành an, thành an mới phải là người khiến lê quang hùng trở nên hư hỏng, trở nên dâm đãng, và sẵn sàng nỉ non cầu xin nó đến và chơi lồn của anh.
thành an nghiến răng kèn kẹt, vừa nghiến vừa tức tối đẩy ngã quang hùng xuống giường khiến anh ré lên một tiếng vô cùng kích thích buồi dái.
đặng thành an không kiêng nể, cắm ngay con hàng ngoại cỡ vừa cương lên lại cứng ngắc vào giữa lồn quang hùng, dập như máy khâu. quang hùng khóc lóc ỉ ôi, tầm nhìn lại nhoè đi, sướng không nói được thành lời chỉ có thể ê a những âm thanh chẳng thể nghe ra.
"địt mẹ lồn dâm hôm qua ăn cặc thằng hiếu sướng quá nhỉ"
mắt thành an đỏ ngầu, sự tức tối dâng tràn trong mắt nó khiến nó thúc cặc càng điên cuồng hơn, cái lồn xinh xắn của quang hùng nát bấy, phần thịt lồn mềm nhũn co bóp cặc thành an sướng điên dại. quang hùng trợn mắt, ngửa cổ lên ư a mấy âm từ vô nghĩa, nước mắt nước mũi tưới ướt nhèm mặt anh, ngay cả cái lưỡi hồng nộn cũng thè ra mất kiểm soát, nước bọt trượt dọc cần cổ, bóng loáng hết cả khuôn ngực múp míp vẫn đang bị đặng thành an cố gắng gặm cắm, không để một tấc da nào được yên.
quang hùng bấu chặt vai thành an, anh sướng không thở nổi, thành an địt anh nhanh quá, khiến quang hùng muốn mở miệng cầu xin nó dừng lại nhưng anh không thể, cái tốc độ này khiến đầu quang hùng đảo lộn tùng phèo, chẳng nghĩ được gì khác ngoài khoái cảm đang đánh tới tấp vào đại não anh, hất anh lên tận mây xanh.
"ư.. aahh— an ơi ưm... hah.. c-chậm ứ–"
thành an vẫn có thể tặng tốc độ nhanh hơn, hoàn toàn đánh gục quang hùng. quang hùng bị địt cho mơ màng, sướng đến nỗi đầu óc trở nên ngốc nghếch, chỉ có thể hổn hển thở vô cùng đáng thương, thành an nhìn anh mà không khỏi mê mẩn.
"hùng nhìn rõ xem, hiện tại, thằng nào đang địt vào lồn bé, hả?"
thành an gằn giọng, nói rõ từng âm điệu vào trong tai quang hùng, khiến cho quang hùng dù không thể tỉnh táo thì vẫn có thể hoàn toàn nhận biết được nó đang muốn nói đến cái gì.
"a-an ahh ứ.. là..ưm.. là đặng thành an..ahh"
"đặng thành an làm sao? bé nói rõ ra xem nào"
"ah–an... đặng thành an đ-đang.. ư đang địt vào lồn anh ứmm–"
thành an cúi xuống điên cuồng đớp lấy môi quang hùng, cắn cho bật máu, nó liếm láp mọi ngóc ngách trong khoang miệng anh, hoàn toàn thoả mãn với câu trả lời của quang hùng.
quang hùng rên rỉ càng ngày càng to, chẳng thể nhận thức được việc mọi người trong nhà có thể nghe thấy tiếng anh hay không. quang hùng dùng hai tay sau tầm nhìn nhoè nhoẹt, run rẩy câu lấy cổ thành an, anh nhẹ nhành hôn lên má nó, vô cùng nũng nịu.
"an.. ưm an ơi bé xin lỗi an ahh"
"bé biết lỗi gì không mà xin như đúng rồi thế?"
thành an bĩu mỗi, có gắng đấu tranh lại cái ánh mắt ngây thơ đang muốn tạ lỗi với nó, thành an biết rõ quang hùng còn chẳng nhận biết được bản thân anh đã làm gì để khiến nó tức giận đến vậy. ánh mắt quang hùng luôn như vậy, trong sáng và ngây thơ đến nỗi khiến thành an chẳng thể nào ngừng thắc mắc lại sao anh có thể xinh đẹp đến nhường vậy, mặc cho sự thật nó đã dày vò thân thể của anh đến nỗi thế.
"bé không biết.. ư nhưng... nhưng mà bé muốn tạ lỗi.."
lần này thì thành an chịu thua ánh mắt của quang hùng thật rồi.
"như nào?"
quang hùng ghé sát vào tai thành an, đến lúc thành an tưởng rằng mặt quang hùng chẳng thể nào ửng đỏ hơn được nữa thì anh lại chính xác biến thành một quả cà chua máu. quang hùng thì thầm, giọng nhỏ xíu như mèo kêu.
"bé cho an... ưm.. cho an b-bắn vào trong bé đấy"
thành an nghe xong mà tưởng đâu chân tay rụng rời, nó bặm môi cười gằn quay ngay sang nhìn nét mặt của quang hùng chỉ để thấy anh nhắm tịt mắt vì xấu hổ.
thành an cợt nhả véo eo quang hùng khiến anh ứm lên một cái. thực ra chả cần quang hùng cho phép thành an vẫn cứ phun hết con cháu của nó vào trong lồn người đẹp thôi. nghĩ cái đéo gì con chó kia được tưới tinh vào lồn anh mà nó thì đéo, có cái đầu dái.
"thế thì anh an cảm ơn bé nhá~"
mặc dù người húp nước lồn người đẹp cố đô là đinh minh hiếu nhưng suy cho cùng, đặng thành an nó đây mới chính là người được anh yêu thương hơn tất thảy.
con gà tuổi lồn bằng tao.
_______________________________
sắp tới là đến route của pbk nha các vk
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co