kết thúc.
Hưng về đến nhà sau một ngày dài, đóng cửa lại, không bật đèn chính mà chỉ để ánh sáng vàng mờ từ đèn ngủ phòng khách hắt vào. Anh bước thẳng vào phòng ngủ, khóa cửa, ngồi xuống ghế da quen thuộc trước màn hình lớn. Điện thoại kết nối với laptop, anh mở thư mục ẩn – nơi chứa tất cả video từ trước đến giờ: video Tuấn quỳ liếm giày, liếm ass, ăn phân; video Quân tự tay cắt dái mình rồi ăn; video Phong khóc lóc dâng bìu, rồi bị cắt hoàn toàn; video Trung dụ đồng đội, Nam cầu xin cắt nốt dái và cặc… Từng đoạn, từng cảnh quay chậm, cận cảnh máu chảy, nước mắt lăn, tiếng rên nhục nhã, tiếng “cạch” khi quả dái rơi vào khay inox.
Hưng ngồi im, mắt dán vào màn hình. Anh không bật âm thanh lớn, chỉ để tiếng rên khe khẽ vang lên trong phòng kín. Tay anh vô thức cởi nút áo sơ mi, từng nút một, không hay biết. Áo vest rơi xuống sàn, sơ mi trắng mở toang, lộ cơ ngực săn chắc, lông ngực đen nhánh. Anh tiếp tục cởi thắt lưng, kéo khóa quần âu, tụt quần xuống đầu gối, rồi cởi luôn quần lót. Cặc 17cm to lớn bật ra, đã nửa cương từ lúc xem video. Hưng ngồi trần truồng hoàn toàn trên ghế da, chân dạng rộng, tay nắm cặc sục chậm rãi, mắt vẫn không rời màn hình.
Anh thì thầm một mình, giọng trầm thấp:
“Tụi nó… tụi nó quỳ dưới chân tao… khóc lóc xin tao cắt… xin tao đái vào miệng… xin tao hủy hoại… tụi nó hạnh phúc khi mất hết… tụi nó gọi tao là Chủ nhân… tụi nó ăn dái mình, ăn phân tao… tụi nó nứng vì nhục nhã… tao muốn biết… cảm giác làm chó của tụi nó… có gì đặc biệt đến vậy… tao muốn thử… chỉ một lần thôi… tao muốn biết tại sao tụi nó thèm đến thế…”
Hưng đứng dậy, cởi hết quần áo còn lại, trần truồng hoàn toàn. Anh nhìn xuống đôi giày da đen bóng loáng của chính mình – đôi giày anh mang cả ngày, đế còn dính bụi đường, mồ hôi chân. Anh cầm một chiếc giày, áp sát mũi hít sâu – mùi da thuộc, mồ hôi đàn ông, bụi đường – mùi của chính mình. Rồi anh quỳ xuống sàn gỗ phòng ngủ, đầu cúi thấp, hai tay chống sàn như chó.
Anh nâng chiếc giày lên, áp đế giày vào miệng mình, lưỡi thè ra liếm đế – vị bụi đường, mồ hôi khô, da thuộc cũ tràn đầy miệng. Anh liếm chậm rãi, quét ngang đế, liếm sạch từng vết bẩn, nuốt ừng ực. Rồi anh cầm giày, ấn mạnh vào mặt mình, chà đạp mũi giày lên má, lên trán, lên môi, thì thầm:
“Tao… tao là Chủ nhân… nhưng giờ tao quỳ liếm giày của chính tao… tao là chó… tao muốn biết cảm giác tụi nó… tao muốn nhục nhã… tao muốn đau…”
Hưng cầm chiếc giày còn lại, úp đế giày lên cặc mình, ấn mạnh. Đế giày cứng, thô ráp cọ xát da cặc nhạy cảm. Anh bắt đầu tát cặc bằng đế giày – từng cú “bốp bốp” vang lên khô khốc trong phòng kín. Mỗi cú tát đau buốt lan từ thân cặc lên bụng dưới, nhưng cặc anh giật mạnh hơn, đầu khấc bóng nhẫy dịch nhờn.
Anh tát liên tục, giọng rên khàn:
“Tao… tao tát cặc mình… tao là chó… tao thèm đau… tao thèm nhục nhã… tụi nó chịu đau vì tao… giờ tao chịu đau vì tụi nó… tao muốn biết… tao muốn giống tụi nó… tao là Chủ nhân mà lại quỳ tát cặc mình… tao ti tiện… tao đáng bị khinh… nhưng sao tao nứng đến thế? Sao mỗi cú tát lại khiến tao rên? Tao thèm… tao thèm bị đá dái… thèm bị cắt… thèm bị gọi là chó… tao là Chủ nhân… nhưng tao cũng muốn làm chó… tao muốn quỳ dưới chân ai đó… tao muốn mất hết như tụi nó…”
Hưng tát mạnh hơn, đế giày cọ xát đầu khấc, đau rát xen khoái lạc. Cặc anh giật liên hồi, dịch nhờn rỉ ra nhiều hơn, nhỏ giọt xuống sàn. Anh quỳ ngửa, chân dạng rộng, tay cầm giày tát liên tục vào cặc và dái:
“Tao tát cặc tao… tao tát dái tao… tao muốn đau… tao muốn sưng… tao muốn hoại tử… tao muốn mất hết… tao muốn giống Phong… giống Nam… tao là Chủ nhân… nhưng tao thèm làm chó… tao thèm quỳ… tao thèm bị kiểm soát… tao nứng vì nhục nhã… tao xuất đây… tao xuất vì tát cặc mình… tao xuất vì ti tiện…”
Cặc Hưng giật mạnh, tinh trùng đặc quánh bắn ra từng đợt nóng hổi lên bụng, lên sàn gỗ – nhiều, dày, mùi tanh nồng lan tỏa. Anh nằm ngửa, thở hổn hển, tay vẫn nắm giày, đế giày dính tinh trùng của chính mình. Anh quỳ xuống, lưỡi liếm sạch tinh trùng trên sàn, nuốt ừng ực, miệng đầy vị của chính mình.
Hưng ngồi lại ghế, nhìn mình trong gương: một người đàn ông to con, quyền lực, nhưng vừa quỳ tát cặc mình đến xuất tinh. Nội tâm anh lúc này là sự giằng xé cuối cùng:
“Tao vừa làm gì vậy? Tao là Chủ nhân… tao điều giáo tụi nó… tao cắt dái tụi nó… nhưng tao lại quỳ liếm giày mình… tát cặc mình… tao cũng thèm nhục nhã… tao cũng muốn làm chó… tao muốn biết cảm giác tụi nó… tao muốn thử… nhưng tao không thể… tao là Chủ nhân… tao phải kiểm soát… nhưng sao tao nứng khi nghĩ đến việc quỳ trước ai đó… tao thèm bị ai đó cắt dái tao… tao thèm bị gọi là chó… tao bệnh hoạn… tao không thể để tụi nó biết… tao phải giữ… nhưng tao không dừng được… tao muốn thử thêm… tao muốn biết… tao là Chủ nhân… nhưng tao cũng muốn là chó…”
Hưng ngồi đó, cặc vẫn nửa cương, dịch còn rỉ, mắt nhìn video thiến của Phong, của Nam, của Quân… và thì thầm:
“Tụi mày… tụi mày làm tao thèm… tao muốn thử… chỉ một lần thôi… tao muốn biết cảm giác làm chó… tao muốn biết tại sao tụi mày hạnh phúc khi mất hết…”
Nhiều ngày sau, Huỳnh Minh Hưng đột ngột xin nghỉ phép dài hạn – lý do chính thức là “sức khỏe cá nhân cần nghỉ ngơi”. Không ai trong công ty hỏi nhiều, vì Hưng vốn là người ít nói, ít giải thích. Nhưng thực tế, anh đóng cửa căn hộ cao cấp, tắt điện thoại công việc, chỉ giữ một chiếc điện thoại riêng để liên lạc với Quân, Tuấn, Phong, Nam và Trung – những slavedog của mình.
Hưng muốn thử. Không phải thử thách người khác nữa, mà là thử chính bản thân. Anh muốn biết cảm giác mà tụi nó từng trải qua – cảm giác bị hạ thấp, bị đau, bị nhục nhã, bị dục vọng thiêu đốt đến mức quên cả danh dự và lý trí. Anh muốn biết tại sao Phong khóc lóc nhưng vẫn xin cắt dái, tại sao Nam ghen tị đến mức quỳ xin cắt cả cặc, tại sao Quân tự tay cắt mình rồi ăn, tại sao Trung dụ đồng đội để lấy dái dâng anh. Anh muốn biết: **làm chó có gì đặc biệt đến vậy?**
Hưng bắt đầu một mình, trong căn hộ kín đáo.
**Ngày đầu – Thử thách cơ thể bằng đau đớn**
Anh cởi hết quần áo, quỳ giữa phòng khách rộng lớn, sàn gỗ lạnh. Trước mặt là đôi giày da đen bóng loáng – đôi giày anh từng bắt tụi nó liếm. Hưng cầm một chiếc giày, úp đế giày lên cặc mình, ấn mạnh. Đế giày cứng, thô ráp cọ xát da cặc nhạy cảm. Anh bắt đầu tát – từng cú “bốp bốp” vang lên khô khốc. Mỗi cú tát đau buốt lan từ thân cặc lên bụng dưới, dái co rút đau nhói.
Hưng tát liên tục, tay cầm giày đập mạnh hơn, nhanh hơn. Cặc sưng đỏ, đầu khấc tím tái, dịch nhờn rỉ ra ướt đế giày. Anh rên khẽ, giọng trầm nhưng lạc đi vì đau:
“Tao… tao là Chủ nhân… nhưng giờ tao tự tát cặc mình… tao đau… tao muốn biết tụi nó đau thế nào… tao muốn giống tụi nó… tao thèm nhục nhã… tao thèm đau… tao là chó…”
Anh tát đến khi cặc sưng tấy, đau rát không chịu nổi, rồi quỳ xuống liếm sạch dịch nhờn và máu nhỏ trên đế giày của chính mình. Vị mặn chát, tanh nhẹ tràn đầy miệng. Hưng nuốt ừng ực, nước mắt lăn dài vì đau và khoái lạc bệnh hoạn.
**Nội tâm Hưng lúc tự tát:**
“Tao từng bắt tụi nó quỳ tát cặc mình… giờ tao tự làm… đau thật… đau buốt… nhưng sao tao nứng? Sao mỗi cú tát lại khiến cặc tao giật mạnh hơn? Tao là Chủ nhân… tao phải kiểm soát… nhưng tao thèm đau… thèm nhục nhã… tao muốn tụi nó nhìn tao… muốn chúng biết Chủ nhân cũng có lúc quỳ… tao muốn thử… chỉ một lần thôi… tao muốn biết tại sao tụi nó hạnh phúc khi đau… tao thèm… tao không dừng được…”
**Ngày thứ hai – Thử thách bằng phục tùng và tự sỉ nhục**
Hưng đặt một chiếc gương lớn trước mặt, quỳ trần truồng, đeo vòng cổ da (một món anh từng dùng cho tụi nó). Anh nhìn chính mình trong gương: người đàn ông 37 tuổi, to con, cơ bắp, quyền lực – nhưng giờ quỳ, cặc sưng đỏ vì tát hôm qua, dái đau âm ỉ.
Anh tự nói to, giọng trầm nhưng run rẩy:
“Huỳnh Minh Hưng… mày là Chủ nhân… nhưng giờ mày quỳ… mày là chó… mày đáng bị khinh… mày thèm liếm chân tụi nó… mày thèm bị đá dái… mày thèm bị cắt… mày là chó dâm… mày ti tiện… mày xuất vì nhục nhã…”
Anh cầm roi da (món đồ chơi anh từng dùng đánh tụi nó), tự quất vào lưng, vào mông, vào cặc. Mỗi roi quất vang lên “vút chát”, để lại vệt đỏ rát. Anh quỳ bò vòng quanh phòng, liếm sàn gỗ như liếm chân Chủ nhân (tưởng tượng là chân ai đó), lưỡi quét bụi và mồ hôi khô. Anh sục cặc bằng tay còn lại, dịch lỏng rỉ ra nhiều hơn.
**Nội tâm Hưng lúc tự quất và liếm sàn:**
“Tao tự quất mình… roi chát vào da… đau thật… nhưng sao tao nứng? Sao tao thấy khoái lạc khi đau? Tao từng đánh tụi nó… giờ tao hiểu… tụi nó nứng vì đau… vì nhục nhã… tao cũng vậy… tao thèm bị ai đó quất… thèm bị ai đó xích… thèm bị ai đó gọi là chó… tao là Chủ nhân… nhưng tao muốn thử làm chó… tao muốn biết cảm giác tụi nó… tao muốn quỳ trước ai đó… tao muốn mất kiểm soát… tao sợ… nhưng tao thèm… tao không dừng được… tao muốn tiếp tục… tao muốn sâu hơn…”
**Ngày thứ ba – Đỉnh điểm: Tự đá dái và xuất tinh**
Hưng quỳ giữa phòng, chân dạng rộng, cầm đôi giày da của mình. Anh nâng chân, đá mạnh vào dái mình – cú đá đầu tiên đau buốt lan tỏa lên bụng, dái co rút, anh rên lớn. Anh đá tiếp, từng cú mạnh hơn, tiếng “bốp bốp” vang lên. Dái sưng tấy, đỏ rực, đau đến mức anh khóc, nhưng cặc vẫn cứng, dịch lỏng rỉ ra nhiều hơn.
Anh thì thầm giữa những cú đá:
“Tao đá dái tao… tao đau… tao muốn tụi nó nhìn… muốn Phong nhìn… muốn Nam nhìn… tao là Chủ nhân mà lại tự đá dái mình… tao ti tiện… tao đáng bị tụi nó khinh… nhưng tao nứng… tao xuất đây… tao xuất vì đau… tao xuất vì nhục nhã…”
Cặc Hưng giật mạnh, tinh trùng đặc quánh bắn ra từng đợt lên sàn – nhiều, nóng hổi, mùi tanh nồng. Anh quỳ xuống, lưỡi liếm sạch tinh trùng của mình trên sàn, nuốt ừng ực, miệng đầy vị của chính mình. Anh nằm ngửa, thở hổn hển, nước mắt lăn dài, thì thầm:
“Tao hiểu rồi… tụi nó hạnh phúc vì nhục nhã… vì đau… vì mất hết… tao cũng vậy… tao thèm… tao muốn thử thật sự… tao muốn quỳ trước ai đó… tao muốn bị cắt… tao muốn bị gọi là chó… tao là Chủ nhân… nhưng tao cũng muốn là chó… tao không thể để tụi nó biết… nhưng tao không dừng được… tao muốn tiếp tục… tao muốn sâu hơn…”
Hưng ngồi lại ghế, cặc vẫn nửa cương, mắt nhìn video của Phong, của Nam, của Quân… và thì thầm:
“Tụi mày… tụi mày làm tao thèm… tao muốn thử… tao muốn biết… tao muốn làm chó như tụi mày… chỉ một lần thôi…”
----Hết-----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co