thu đi
giọt nắng thu thả mình lần cuối, nhường chỗ cho màu trắng tinh khôi giăng khắp phố phường. lá khô từng rải rác của mùa thu ẩm ương không còn nữa. cành nhánh trơ trụi thu mình về ngủ đông đến tháng ba năm sau.
✯ ˚. ⋆ ࣪ . ◌
/monday is apricot/
myung jaehyun uể oải nằm thượt ra bàn. nom thấy cả tai cún cụp xuống rầu rĩ. ngao ngán nhìn danh sách thi lại môn toán, chình ình hai chữ myung jaehyun.
"đừng trưng ra bộ mặt đó nữa anh jaehyun, tai cún của anh cụp xuống cả rồi"
jaehyun quạu quọ tỏ vẻ không bằng lòng. dongmin thì thích thú nhìn anh. biết rõ chọc ghẹo bây giờ là không nên, nhưng mèo máu liều chả sợ chút nào.
"điên mất thôi sao điểm toán tụt dốc thế này"
"cả tháng nay anh có học hành tử tế đâu mà than với khóc"
"anh học rất chăm chỉ nhé !! cái này gọi là học tài thi phận mà"
hết hơi đôi co. jaehyun đứng dậy đẩy thành cửa sổ dính đầy hạt bụi tuyết tựa bông gòn. gió đông len lỏi làm tê tái da thịt. gian phòng trống tênh, bàn và ghế gỗ cũ xếp chồng từng tầng. ở giữa là chiếc bảng to tướng phủ đầy phấn bụi. phòng phụ đạo chủ gam màu ảm đạm, xám xịt khác với dãy lớp học người vào người ra xôm tụ cùng cười nói, trên tay ai ai cũng cầm các đồ dùng trang trí theo tông màu ấm áp, ánh vàng ánh xanh ánh đỏ, đèn cam chớp chớp thật vui mắt.
không khí nhộn nhịp ngoài kia thấy mà ham. vì môn toán mà phải thi lại giữa thời tiết chỉ cần chăn bông là anh có thể thăng mây bốn mươi tám tiếng. báo hại myung jaehyun từ bỏ chăn êm nệm ấm đối mặt với thực tại phũ phàng.
lớp phụ đạo thông báo không đủ người nên anh đành tự học. may mắn han dongmin giỏi môn tự nhiên nên jaehyun nhờ nó dạy kèm mồi cho anh. chi phí trả bao nhiêu thì chưa biết, bèo lắm cũng phải chục cái bánh cá đậu đỏ hoặc điều kiện dongmin đưa ra phải nhiều hơn thế.
__
/tuesday is moccasin/
đôi tay cuộn tròn rụt năm đầu ngón giấu trong sweater trắng kem. đống sách dày cộm cùng tiếng quạt trần chạy rù rì khiến mắt xinh mau lim dim.
đóng rễ tại thư viện trường từ tám giờ sáng, màn hình ting ting hiện lên đã mười một giờ trưa.
sực nhớ nửa ngày nay chưa thấy mặt mũi han dongmin.
ngày tự học oái ăm, jaehyun ngồi nãy giờ mà không hiểu một cái gì. thở dài chán chường nhắn cho thằng em chí cốt nhưng không biết khi nào mới rep. xài điện thoại như nó thà không xài còn hơn. lướt lại tin nhắn cũ toàn là anh nhắn trước, dongmin lâu lâu chêm vài câu có lệ xong lại seen.
phương pháp học một mình hiệu quả với ai chứ chắc chắc chắn là không dành cho anh. vừa buồn tẻ vừa khó dô đầu. nơi này quá yên tĩnh, thiếu điều bây giờ myung jaehyun đem hết sách vở vào bar học có khi mới thông được vài phần.
sống mười tám năm luôn luôn nhìn đời qua lăng kính màu hồng, nói trắng ra là không hiểu đời. tự nhận có ngốc nghếch cỡ nào cũng nhận ra han dongmin gần đây rất lạ. nhóc đó dịu dàng hơn, cũng bớt bày mấy trò trêu anh có một không hai.
bị anh mắng mãi nên thông suốt sao ? han dongmin cuối cùng cũng trên con đường trở thành người tốt.
bỗng tiếng thì thầm xầm xì, tán dóc từ góc nào phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. dáng dấp ai cao cao che đi màu cam cháy chiếu rọi từ ô cửa, cắt đứt dòng suy tư chạy đua trong đầu.
"cún myungmyungie đang nghĩ ngợi gì đấy ?"
"đã bảo đừng gọi cái tên dở hơi đó mà ?"
mắt anh trừng trừng, tay tạo dáng nắm đấm.
han dongmin vẫn đẹp trai ngời ngời, vẫn đồng phục cùng sweater cổ lọ cùng màu với anh. theo thói quen đưa tay chạm một bên mái rũ rũ hạt tuyết dính trên tóc mèo.
mắt anh đảo qua đảo lại nhận ra có vài cặp mắt của các nữ sinh khối trên lẫn khối dưới dán lấy thằng em trước mặt. anh ngồi mòn mông từ sáng giờ chả thấy ai dòm ngó. còn han dongmin luôn "vô tình" là trung tâm của sự chú ý dù chủ đích không hề muốn thế.
xin đấy, ngon trai thật nhưng chỉ được mỗi cái cao. myung jaehyun nhắc lại nhiều lần như đinh đóng cột.
"anh muốn em giải phần nào ?"
từng ngón tay thon dài lật lướt từng trang, mùi giấy nhẵn nhụi lẫn mùi musk hắt nhẹ mà han dongmin hay dùng mang mùi gỗ lẫn mùi đất thoáng thêm mùi gì đó mà jaehyun chưa ngửi ra. do đông đến nên hương giữa có phần thay đổi chăng ?
chợt mắt mèo bắt lấy mắt anh nhìn nó chằm chằm.
"nãy giờ anh cứ chun mũi hít hà như cún vậy ? bộ người em có mùi lạ hả ?"
"nay em đổi nước hoa à ? anh thấy mùi này lạ lắm, không phải hương em hay xài"
"vẫn mùi em hay dùng đó thôi. chắc phòng lạnh quá nên mùi hương có phần khác đi đấy"
jaehyun gật gù, tạm thời gác câu chuyện hương hoa mà tập trung vào học. han dongmin hay nhởn nhơ chọc ghẹo nay lại nghiêm túc ngồi giảng chi tiết cho anh. note hết các công thức theo mỗi dạng đề, sơ đồ tư duy do nhóc vẽ rất dễ hiểu. jaehyun chăm chú nghe chất giọng cao cao, đầm đầm. tay vừa nghe vừa viết thành từng hàng ngay ngắn vào quyển sổ ghi chú.
để tay buông lơi cây bút, vết chai ở ngón giữa đo đỏ, da dẻ chỗ nào cũng phiêm phiếm màu bưởi hồng. jaehyun xoa xoa ngón tay, vặn vẹo xương xẩu một hồi rồi ngoái nhìn đồng hồ treo tường tích tắc, thoắt đã ba giờ chiều.
ngắm nghía dáng vẻ say sưa tìm tòi khi làm điều em thích. tay phải miết góc sách, tay trái tựa má chống cằm. từ vựng nào khó thì chúm chím hỏi anh.
khung cảnh chầm chậm như thước phim không lời đẹp đẽ.
"hôm nay học tới đây thôi, anh chưa ăn gì từ trưa giờ nên em khao anh luôn bữa này nhé"
"nay trai đẹp tốt với tui dữ dằn"
myung anh dong em hiểu ý cất tài liệu học vào balo. choàng áo ấm, quấn khăn len quanh cổ kỹ càng. kẻo gió rét thổi tung một mèo một cún giữa bể trời trắng xóa.
__
/wednesday is antique white/
tuyết non phủ kín đường đi.
bông tuyết bay bay cài trên tóc rồi lại tan nhanh.
myung jaehyun vừa đi vừa thở làn khói lạnh, nói vờn ba câu làm ấm cổ họng. cứ đông về mũi không chảy nước ròng ròng thì họng lại khan buốt. đầu dongmin gật gù lia lịa theo cách dẫn chuyện không đầu không đuôi của anh. mèo đen nhíu mày quan sát cung đường. gió lồng lộng cay cay mắt nâu, mũi mắt đỏ ửng cả lên.
tay dongmin to hơn tay anh, bao bọc lấy cổ tay. chỗ nào dốc làm đế giày trơn trượt liền kéo anh khỏi hố tuyết dày đặc. ngón tay ngón chân run cầm cập qua lớp vải dày. myung jaehyun nép chặt thân cậu, hết khoác tay thì thọc tay vào túi áo. từng bước từng bước in hằn dấu chân trên nền tuyết ngà.
han dongmin không nhớ ai trong hai người đề xướng việc đi bộ sáng sớm để cảm nhận hương vị mùa đông. cậu không ghét việc này, chỉ là hơi lạnh thôi.
chỉ cần đi cùng anh, từ chân trời góc bể cậu cũng không ngại ngần.
không cần biết điểm đến.
chỉ cần đi cùng nhau.
‧̥ ‧̥˚̩̩̥͙·‧̥·̊‧̥
"đông dành cho em, tim tôi dành cho em
cốc cà phê của em đang dần nguội lạnh"
(eighteen winter - soombee)
__
(continued)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co