Chương 3
☆, Chương 3
"Con muốn mang mẫu thân con đi?" Trác lão gia tử nhăn mày lại, nheo mắt nhìn Trác Dương.
Mẫu thân Đàm Ngọc Chi của Trác Dương là kẻ điên, là năm đó sờ sờ bị Trác gia bức điên...... Khi ấy, Trác Dương còn rất nhỏ, Trác lão gia tử cũng không biết Trác Dương còn nhớ chuyện lúc đó hay không, chỉ dùng ánh mắt săm soi âm thầm đánh giá hắn.
Trác Dương trên mặt nhìn không ra nửa điểm manh mối, phảng phất như hồn nhiên không biết Trác lão gia tử đang đánh giá hắn, nói: "Đúng vậy, tổ phụ, từ sau khi mẫu thân bị bệnh, vẫn là do Trác gia chăm sóc. Trác Dương đối với việc này rất cảm kích, nhưng đến cùng phụ thân và mẫu thân con đã ly hôn, nếu con kết hôn mà nói, mẫu thân và Trác gia sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
"Nếu lại để bà tiếp tục lưu lại Trác gia, con nghĩ là không quá thích hợp. Hy vọng tổ phụ cho phép con có thể mang mẫu thân đi." Trác Dương mỉm cười nhìn về phía Trác lão gia tử, lời nói đến thập phần dễ nghe.
Có thể mang mẫu thân rời đi, là tâm nguyện lớn nhất của Trác Dương từng ấy năm nay.
Trác lão gia tử sờ chén trà nửa ngày không lên tiếng.
Trác Dương ngược lại cũng không vội, chỉ mỉm cười nhìn lão.
Ngược lại, Hạ Tú Chi nóng nảy trước một bước, thập phần chân tâm nói: "Đúng vậy, phụ thân, nếu Trác Dương muốn mang mẫu thân nó rời đi, ngài liền cho nó dẫn đi đi thôi. Làm khó một mảnh hiếu tâm của đứa nhỏ này a."
Ả sớm đã nhìn không vừa mắt cái nữ nhân điên trong lão trạch [nhà cũ] kia rồi.
Lúc này Trác Dương muốn mang người đi, chính rất hợp tâm ý Hạ Tú Chi.
"Nhưng mà, đứa nhỏ này a, bệnh của mẫu thân con là một bút tiêu dùng không nhỏ, con nếu mang mẫu thân đi, sau này muốn lấy cái gì để chăm sóc sinh hoạt hàng ngày của nó a?" Trác lão gia tử vỗ vỗ tay Trác Dương, thập phần hòa ái nhìn hắn, nói.
Hoàn toàn là một vở diễn xuất ông cháu thân thiết.
Chỉ tiếc, trong lòng Trác Dương đối với những suy nghĩ đắn đo của đối phương là rõ như ban ngày.
Hắn cắn chặt răng, giống như buồn rầu nói: "Việc này...... Con nghĩ, xe đến trước núi ắt có đường, cuối cùng rồi con cũng sẽ có biện pháp thôi."
Tiền không đủ, nhưng người là sống, hắn tổng sẽ có biện pháp có thể kiếm về.
Mà mang mẫu thân rời khỏi Trác gia, bắt đầu từ năm năm tuổi, Trác Dương vẫn hy vọng một ngày như thế đến.
"Như vậy đi, trong tay tổ phụ còn có một ít cửa hàng ở thủ đô và cổ phần tập đoàn Trác gia chúng ta, hai tinh cầu nhỏ, với vài bất động sản ở Đế tinh." Trác lão gia tử châm chước một lát, buông chén trà trong tay xuống, trầm ngâm một tiếng, nói: "Hôm nay trước mặt phụ thân con, sau khi con kết hôn, liền toàn bộ giao cho con, như vậy về sau con mà mang mẫu thân đi, trên tay có tài sản riêng của chính mình, cũng tiện chiếu cố nó hơn."
Nữ nhân kia đã điên nhiều năm như vậy rồi, mặc nó cũng không lật nổi sóng gió gì.
Trác lão gia tử châm chước nhiều lần, vẫn là đồng ý quyết định cho Trác Dương mang người rời đi.
Hạ Tú Chi lại lập tức bất mãn kêu lên: "Phụ thân --"
Làm sao cũng không nghĩ ra, rõ ràng đang nói chuyện Trác Dương muốn dẫn mẫu thân hắn rời đi, lão gia tử như thế nào liền đem một phần tài sản riêng lớn như vậy của mình tặng cho Trác Dương cơ chứ.
Hạ Tú Chi ngẫm lại liền thấy đau lòng.
"Tổ phụ, này vạn vạn không được a." Trác Dương cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, âm thầm nói một tiếng đánh cược thắng rồi, cũng không ngoài ý muốn lão gia tử sẽ làm ra quyết định như vậy, nhưng trên mặt vẫn là kinh ngạc nhìn về phía lão gia tử, bày ra bộ dáng cháu ngoan không muốn nhận ý tốt của ông nội.
Ở bên cạnh Trác lão gia tử nhiều năm như vậy, Trác Dương sớm đã sờ soạng thấu triệt vị lão nhân này rồi.
Trác lão gia tử vỗ tay hắn, thập phần yêu thương nói: "Như thế nào không được? Con là tôn nhi một tay ta nuôi lớn, nhìn con ngày sau trải qua tốt đẹp, tổ phụ trong lòng mới có thể vui vẻ...... Lại nói, con sắp phải gả vào Hoàng thất, Trác gia chúng ta là quý tộc, nào phải bình dân, há có thể để con hai bàn tay trắng gả đi, toàn bộ chi tiêu dựa vào Hoàng thất chứ? Con là người Trác gia, cần phải giữ gìn thể diện Trác gia chúng ta mới được a."
Làm gia chủ Trác gia, Trác lão gia tử cũng không tiếc rẻ tiền tài, Trác gia mặc dù xuống dốc, cũng là quý tộc lâu năm, không thiếu chút tiền kia.
Lão muốn là vật tẫn kỳ dùng [dùng hết tác dụng của 1 vật], xứng với giá trị, Hoàng thái tử là anh hùng dân tộc, Trác Dương muốn thông gia là Hoàng thất đó.
Coi như biết Hoàng thái tử cách cái chết không xa, nhưng người ủng hộ và danh vọng của Hoàng thái tử vẫn còn, mỗi điểm ấy thôi, lão cũng phải cho Hoàng thái tử đủ mặt mũi, không thể làm hôn sự của Trác Dương quá khó coi mới ổn...... Như thế có thể vì Trác gia bọn họ đổi lấy danh dự và tỷ lệ dân chúng duy trì tương ứng, mấy thứ này dùng tiền cũng vô pháp mua được, Trác lão gia tử suy xét thật sự là lâu dài......
Đương nhiên, nếu đồng thời còn có thể đổi lấy đứa cháu hướng đạo cảm động đến rơi nước mắt thì càng tốt.
Nhưng con trai của lão còn lâu mới thông minh như vậy......
"Phụ thân, ngài sao có thể cho Tiểu Dương nhiều thứ như vậy? Lúc Đức Minh kết hôn, còn chưa thấy ngài lấy nhiều tài sản riêng như vậy cho Đức Minh đâu?" Trác Hằng Viễn vừa nghe lão gia tử muốn đem nhiều tài sản như vậy cấp cho Trác Dương, liền lập tức kêu lớn lên, vì đứa con lính gác Trác Đức Minh của mình mà ủy khuất.
Đừng nói con trai, ngay cả chính gã kết hôn, lão gia tử cũng chưa cho nhiều tài sản riêng như vậy nữa là.
Nhưng hiện tại, Trác Dương......
Trác lão gia tử đối với nhi tử ngu xuẩn của mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lập tức vỗ bàn một phát: "Làm sao không được? Tài sản riêng của ta, ta thích cho ai thì cho, Tiểu Dương là ta một tay nuôi lớn, hiện tại nó muốn kết hôn, ta không cho nó thì cho ai?"
"Tiểu Dương, đừng để ý phụ thân con, nó là đồ vô liêm sỉ. Nghe tổ phụ, tổ phụ cho con cái gì, liền thu cái nấy đi, sau này vạn vạn đừng làm xấu mặt mũi Trác gia chúng ta a." Nói xong, lão lại bày ra một bộ dáng tổ phụ từ ái, yêu thương vỗ vỗ tay Trác Dương.
Về sau, cho dù Hoàng thái tử chết, Trác Dương cũng là người của Hoàng thất, là góa phụ của Hoàng thái tử.
Chỉ cần Trác Dương không tái giá, fan và người ủng hộ của Hoàng thái tử nhiều như vậy, lọt qua kẽ tay cũng được một đống, lại thêm sau khi tân đế đăng cơ cần thể hiện mặt mũi, cuối cùng sẽ cấp cho vị góa phụ của tiền Thái tử này một ít ưu đãi...... Chỉ cần nắm chắc tâm Trác Dương, hy sinh một mình hắn, cùng chút tài sản riêng như vậy, về sau chỗ tốt Trác gia bọn họ đạt được còn sẽ ít sao?
Việc cấp bách là phải làm cho tâm của Trác Dương vẫn ở Trác gia.
Trác Dương đối với suy nghĩ của Trác lão gia tử rõ như lòng bàn tay, lập tức liền cảm động đến rơi nước mắt, chỉ còn kém dán hai hàng lệ dài lên mặt, nói: "Tôn nhi đa tạ tổ phụ, Trác Dương về sau tất không quên tổ phụ dạy bảo, tuyệt sẽ không làm xấu mặt Trác gia."
"Ngoan, hài tử ngoan." Trác lão gia tử từ ái vỗ tay Trác Dương.
Hai người gặp dịp thì chơi, đều bày ra một bộ hình ảnh gia từ tôn hiếu đến là hài hòa......
Thẳng khiến cho phu phu hai người Trác Hằng Viễn hận đến mức ngứa răng.
--
Trác Dương vừa cáo từ Trác lão gia tử, liền lập tức đi tới chỗ ở của Đàm Ngọc Chi trong lão trạch Trác gia, thăm mẫu thân mình.
Đàm Ngọc Chi là mỹ nhân khó gặp, cho dù bà hiện tại điên rồi, tinh thần đần độn, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng, tóc tai bù xù, nhưng chỉ nhìn đôi mắt và ngũ quan, vẫn có thể suy ra bà từng là mỹ nhân kinh tâm động phách đến cỡ nào.
Chỉ tiếc, mỹ nhân như vậy chung quy lại bị Trác gia và Trác Hằng Viễn chà đạp.
"Trác Dương thiếu gia, ngài đã tới." Vừa thấy Trác Dương tiến vào, hầu nữ Emily vẫn hầu hạ Đàm Ngọc Chi liền biết mẹ con bọn họ tất có lời riêng muốn nói, lập tức thức thời lui xuống.
Trác Dương đi đến trước mặt Đàm Ngọc Chi, thay bà vuốt lại mái tóc vừa bị chính bà cào loạn, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Mẫu thân ~"
Đàm Ngọc Chi không thèm để ý đến hắn, cứ si si ngốc ngốc ôm gối đầu trong lòng mình, kêu: "Tiểu Hàng, Tiểu Dương, tâm can bảo bối của mẹ, mẹ yêu các con a!"
Trác Hàng là ca ca lính gác của Trác Dương, tại lúc Trác Dương còn rất nhỏ đã chết non.
Mà Đàm Ngọc Chi lại lựa chọn quên đi sự thật này.
Bà không nhận biết đứa con trai đã trưởng thành trước mắt, chỉ đơn phương tình nguyện mà nhận định hai cái gối trong lòng chính là hai nhi tử đáng yêu của mình.
"Mẫu thân, con lập tức liền có thể mang người rời đi nơi này, người cao hứng không?" Trác Dương biết chính mình có thể cả đời đều vô pháp từ trên người mẫu thân nhận được bất cứ hồi đáp nào, nên cũng không khó chịu, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Đàm Ngọc Chi, hỏi như vậy.
Đàm Ngọc Chi tùy ý hắn ôm, tựa như một con rối gỗ, ngây ngốc không biết nhìn hướng nào, trong miệng còn không ngừng ngâm nga nhạc thiếu nhi nghe không hiểu, hệt như dỗ dành hài tử đang ngủ say của mình.
Trác Dương không thèm để ý, ôm mẫu thân hấp thu ấm áp trên người bà, nói liên miên cằn nhằn bên tai bà, kể rất nhiều chuyện phát sinh gần đây của mình, cũng không quản Đàm Ngọc Chi nghe hiểu hay không.
Dong dài một hồi lâu, Trác Dương mới cụp mắt xuống, ghé vào bên tai mẫu thân, từng từ gần như thề nói: "Mẫu thân, người yên tâm, một ngày nào đó, con sẽ làm cho bọn họ, làm cho tất cả bọn họ trả giá đại giới."
Có lẽ, thanh âm hắn quá mức hung ác.
Chỉ một thoáng, Đàm Ngọc Chi cả kinh sửng sốt, run lên vài cái, kinh ngạc nhìn Trác Dương hồi lâu nói không ra lời, nghiễm nhiên là bị hắn dọa sợ.
Ý thức được chính mình cảm xúc không tốt, dọa đến mẫu thân rồi.
Trác Dương rất nhanh liền thu liễm vẻ ngoan lệ trên mặt, thập phần ôn nhu nhìn mẫu thân, giải thích nói: "Xin lỗi, mẫu thân, con hình như dọa đến người rồi."
"Như vậy, con lại cùng người chia sẻ một tin tức tốt đi." Hắn nói: "Con có thể rất nhanh liền kết hôn nha."
Đàm Ngọc Chi lập tức nóng nảy, giống như là nhận ra hắn vậy, trong miệng ô ô nha nha kêu: "Tiểu Dương, Tiểu Dương......"
Tựa như đang hỏi hắn, bị an bài kết hôn với người nào.
Trác Dương cầm tay mẫu thân, đáy mắt đóng băng lại nổi lên một tia nhu tình và ngọt ngào, hắn dùng thanh âm cơ hồ có vài phần ngượng ngùng nói: "...... Cùng...... Cùng Hoàng thái tử điện hạ."
"Con rất nhanh, liền lại có thể nhìn thấy y a. Mẫu thân." Trác Dương hôn lên trán mẫu thân, vừa nghĩ đến tin tức này, trong lòng liền cảm thấy bình tĩnh và an ổn khó được.
Trên thực tế, tin tức Trác Ngữ bỏ trốn, hắn sớm đã biết trước cả lão gia tử.
Nếu hắn muốn mà nói, thậm chí còn có thể ngăn Trác Ngữ lại, tại trước khi Trác Ngữ và Lâm Hiên phát sinh kết hợp nhiệt, ngăn cản bọn họ, khiến lão gia tử trông giữ Trác Ngữ, thẳng đến lúc cam đoan hôn lễ của Trác gia và Hoàng thất thuận lợi hoàn thành mới thôi.
Mà Trác Dương, lại lựa chọn ngồi xem diễn biến, thậm chí lửa cháy thêm dầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co