26-30
Chương 26: Khóc nức nở trong lòng thiếu niên
Hứa Đồng Vu vui vẻ thu dọn đồ đạc, tuy hôm nay cậu dẫn theo
Trình Nặc làm thời gian đi bộ lâu hơn một chút, đến chợ muộn
hơn một chút, nhưng được ở riêng với cô cậu rất vui, cũng không
biết có phải nhờ vía của cô không mà hôm nay đã bán hết đậu
trong thời gian ngắn, ngay cả mấy miếng lót giày mẹ làm cũng
cháy hàng, người mua nói tay nghề tốt, còn muốn mua thêm vài
đôi cho con ở nhà, nhắc cậu lần sau nhớ mang theo nhiều hơn
để bán.
Sau khi kiểm kê lạ tiền xong, cậu lại đi mua gia dụng cần thiết,
vui vẻ đi bộ đến cửa hàng nhỏ, vừa để đón cô, vừa mua cho cô
vài hộp nhang muỗi.
Làn da cô mềm mại, dễ thu hút muỗi, cậu luôn ghi nhớ điều đó.
Từ xa, cậu đã nhìn thấy tấm biển nhựa cũ kỹ của quán nhỏ, chữ
viết trên đó đã không còn đọc được, nếu không phải người địa
phương có lẽ cậu cũng không biết đó là một cửa hàng tạp hóa.
Cậu rảo bước nhanh đến đó, thấy Trình Nặc đang ngồi co ro
trong góc, cô cầm điện thoại, cúi thấp người, không phát hiện có
người đến gần.
Hứa Đồng Chu lại gần Trình Nặc đang cúi đầu, ngồi xổm xuống:
"Chị Trình ... Em về rồi."
Cậu nói khẽ, nói tiếng phổ thông mang ngữ âm địa phương, nghĩ
là cô đang ngủ nên không dám nói lớn.
Ngón tay cầm điện thoại của Trình Nặc hơi cong lên, cô cũng
không ngâng đẩu, một lúc sau, cô tựa như lấy tay xoa mặt, cúi
đầu đáp: "Ừ."
Hứa Đồng Chu nghi hoặc nhưng cũng không dám hỏi thêm gì
nữa, chỉ có thể đi tìm ông chủ mua một nhang muỗi trước, sau
đó đứng trước cửa hàng đợi Trình Nặc.
Cô ngơ ngác hồi lâu, nếu không phải Hứa Đồng Chu đến nói
chuyện, cô còn tưởng rằng cả thế kỷ đã trôi qua, gã đàn ông bên
kia đầu dây liên tục giải thích dây dưa, những lời đó đều lọt vào
tai cô nhưng cô dường như không nghe hiểu ... Cuối cùng cũng
không nhớ rõ ai đã cúp máy trước, thực ra cô cũng không rơi
nhiều nước mắt, chỉ mở to mắt nhìn xuống sàn nhà, cố gắng gỡ
rối trong đầu nhưng mọi thứ chỉ là một mớ lộn xộn ...
Cho đến khi thiếu niên ngồi xổm bên cạnh cô và nói, "Em đã về."
Cô khó khăn đứng dậy, đi theo Hứa Đồng Chu vào trong cửa
hàng, cô tháo dây cột tóc ra, rũ tóc che gần hết đôi mắt hồng
vừa rơi lệ, Hứa Đồng Chu không để ý, đứng chờ cô cùng về.
Cậu mua rất nhiều thứ, nếu là trước đây cậu sẽ không dám mua
như thế này, tiền bán đậu phải tiết kiệm cẩn thận, em gái cần
tiền để mua sách, khi cha cậu mất, gia đình đã vay rất nhiều tiền,
cậu vẫn phải trả dần dần.
Nhưng sau khi Trình Nặc đến, thế giới của cậu đã khác, tuy cô
chưa bao giờ yêu cầu nhưng không biết tại sao nhưng cậu luôn
muốn đưa cho cô, ngoài khay nhang muỗi, anh còn mua đồ
uống màu xanh, loại đồ uống màu sắc rực rỡ đó cậu cũng chưa
từng nếm thử ... Lần này cậu mua mấy chai, bởi vì cậu có thể
nhìn ra Trình Nặc không quá nguyện ý uống nước trong ống tre.
Cậu khuy một chai ra đưa cho Trình Nặc, trời nóng quá, cậu sợ
Trình Nặc sẽ bị say nắng như ngày đầu cô mới tới.
Trình Nạc ngơ ra vì trước mặt đốt nhiên có chai trà đen đá, hơi
ngơ ngác nhìn Hứa Đồng Chu, cái nhìn này làm chàng trai trẻ
giật mình.
Đôi mắt cô hồng hồng, mí mắt sưng lên, hơi nheo lại dưới ánh
nắng chói chang, nhìn cô hơi kỳ lại.
"Chị Trình ... Có chuyện gì sao?" Hứa Đồng Chu hơi hoảng hốt,
mặt cô gái trắng như tuyết, khiến đôi mắt đỏ càng thêm rõ ràng.
Trình Dạ nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Chị không
sao ... "
Cô chỉ nghĩ mình đã dọa đến Hứa Đồng Chu, nhưng cô không
biết phải giải thích thế nào với chàng trai miền núi chất phác này
như thế nào, đây là một vấn đề riêng tư, hơn nữa thiếu niên
trước mặt cô cũng không phải là người thân thiết để cô phải kể
cho cậu nghe.
Nhưng Hứa Đồng Chu tâm loạn như ma, chị khóc, tại sao chị lại
khóc? Có phải vừa rồi cậu để lại cô một mình ở cửa hàng, cô bị
người ta ăn hiếp hay không? Hay cô nghe điện thoại ai đó và
muốn về nhà? Vậy là cô ấy sắp rời đi sao?
Cậu không muốn để cô đi ...
"Chị ... đừng làm em sợ, đã xảy ra chuyện gì sao, chị nói cho em
đi, em ... em có cách." Cậu bấn loạn an ủi, thực tế cậu chỉ là một
thiếu niên ở miền núi nghèo, cậu có thể làm được gì?
Tâm trí Trình Nặc cũng đang rối bời, không có tâm tư đi an ủi
cậu,chỉ có thể đưa tay xoa đầu cậu, "Chị không sao ... Thật sự
không có việc gì."
Tuy đây không phải lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân mật,
nhưng Hứa Đồng Chu vẫn bị sự đụng chạm của cô kích thích
đến mức không thể cử động, chị đang sờ đầu cậu, động tác dịu
dàng nuông chiều tựa như một chủ nhân tốt bụng đang an ủi
một chú chó lớn.
Cậu không dám cử động, nhưng trong lòng đã muốn ôm lấy cô
vô số lần, muốn an ủi cô, hỏi cô chuyện gì đã xảy ra, muốn hôn
cô, cầu xin cô đừng khóc ... muốn dùng côn thịt dơ bẩn của mình
thâm nhập vào bên trong cơ thể mềm mại trắng như tuyết của
cô.
Anh không dám tiếp tục dòng suy nghĩ đó nữa, coi như không có
chuyện gì xảy ra, dẫn Trình Nặc về nhà.
Đi được nửa đường, cậu nhịn không được cất lời, "Chị ơi, chị
muốn về nhà sao?"
Trình Nặc khóc làm hai mắt sưng đỏ nên hơi khó nhìn đường,
trong đầu vô vàn tâm sự, cô đang cất bước tựa như một cái xác
biết đi, đột nhiên Hứa Đồng Chu lên tiếng mới làm cô tỉnh táo lại,
cô muốn về nhà sao?
Cô muốn ... Cô muốn về ngay lập tức, muốn quay về Hàng Châu
càng nhanh càng tốt, hỏi tên đàn ông đó cho rõ ràng vì sao lại
phản bội cô.
Nhưng cô có thể quay về sao? Hoặc là nói, tình cảm của bọn
còn có có thể quay lại sao?
Trình Nặc không có trả lời câu hỏi của Hứa Đồng Chu, cúi đầu đi
trên đường, trong lòng nghĩ đến Điền Mục, vô tình giẫm phải cái
gì dưới chân, ngã xuống mương.
Hứa Đồng Chu nghe thấy tiếng động thì quay đầu, phát hiện cô
gái này đã rơi xuống một cái mương nông, cậu vội chạy tới và
kéo cô lên.
Mương không sâu, nhìn qua chỉ có mấy chục centimet, nhưng
thật sự khiến cậu sợ hãi, cô gái này mỏng manh như vậy làm
sao có thể chịu được cơn đau? Cậu thật ngu ngốc, tại sao lại
không chú ý để cô bị thương như vậy?
Trình Nặc sợ đến toát mồ hôi hột, mọi tâm sự trong lòng tan
thành mây khói, cô được Từ Thông Chu kéo lên, chưa kịp thở đã
bị thiếu niên ôm vào lòng.
Cô thật sự sợ hãi, mọi uất ức trong lòng trong nháy mắt tuôn ra
như thác lũ, cái ôm của Hứa Đồng Chu làm cô có cảm giác an
toàn, cuối cùng cô không nhịn được nữa, ôm lấy thiếu niên trước
mặt, khóc nức nở.
Chương 27: Em có muốn làm tình vớitôi không?
Trình Nặc khóc thương, cô không muốn mất khống chế trước
mặt chàng trai xa lạ, nhưng nỗi bi thương lớn lao lại quấn lấy cô,
bất kỳ kích thích nhỏ nào cũng có thể phá vỡ sự bình tĩnh cô
đang cố chống đỡ.
Cho tới bây giờ cô vẫn có thể nhớ được chi tiết từng giai đoạn
tình yêu của cô và Điền Mục, vậy mà một năm trước hắn đã cắm
sừng cô, cô còn như con ngốc vẫn thảo luận với hắn về cuộc
sống sau hôn nhân, khao khát một đám cưới lãng mạn ...
Nước mắt tuôn ra như vỡ đê, cô thật sự không cầm được nữa ...
Hứa Đồng Chu biết trong lòng cô có tâm sự, cũng không dám
hỏi cô rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể để cô khóc trong
vòng tay mình, thời tiết nóng bức, hai người ôm nhau giữa núi
rừng, ngoài tiếng nức nở của cô, xung quanh chỉ còn tiếng ve
sầu ríu rít.
Không biết đã khóc bao lâu, Trình Nặc khụt khịt ngẩng mặt,
khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt và mồ hôi, Hứa Đồng Chu
vuốt ve gò má cô, muốn lau đi những giọt lệ đó.
Trình Nặc khóc đến mất bình tĩnh, không thể nói chuyện như
bình thường, nắng ban trưa thiêu đốt hai người, Hứa Đồng Chu
sợ nếu tiếp tục đứng như vậy cô gái sớm muộn gì cũng bị say
nắng. Cậu cắn răng, bất chấp cô gái có phản kháng hay không,
cậu bế ngang cô lên, bước vào rừng tre cách lề đường không xa.
Rừng tre rậm rạp râm mát, hơi nóng giảm đi một chút, chàng trai
vẫn không buông cô gái ra, tìm một tảng đá lớn ngồi lên đó, còn
cô gái bị cậu cường thế duy trì tư thế ôm trong lòng cậu, không
muốn buông ra.
"Chị Trình ... Chờ chị khóc xong, em sẽ đưa trở về."
Hứa Đồng Chu tự biết mình ăn nói vụng về, không có tài an ủi
người khác, việc duy nhất cậu có thể làm chỉ là ở bên cô, để cô
phát tiết nỗi thống khổ trong lòng.
Có vẻ Trình Nặc khóc đến mệt mỏi, bị nắng nóng làm thất thần,
khi nghe cậu nói xong liền ngừng khóc, ngơ ngác nhìn cậu, suy
nghĩ bị đóng băng.
Rừng tre mát lạnh, tiếng ve kêu ầm ĩ, hai người cứ lặng lẽ ngồi
đó, Hứa Đồng Chu nương theo ánh sáng loang lổ của tán tre
nhìn cô, Trình Nặc không biết đang nghĩ gì, khép mi lại không nói
lời nào.
Không biết vì sao, Hứa Đồng Chu đột nhiên ngâm nga một côn
khúc, tiếng ca không lớn, cũng không có lời, chỉ có một giai điệu
xa xăm vang vọng trong rừng núi, giọng ca du dương, Trình Nặc
không khỏi ngẩng đầu nhìn cậu, xương hàm của Hứa Đồng Chu
sắc bén, cổ cũng thon dài, các đường nét sắc sảo như được tạo
hóa tỉ mỉ đục ra không có một chút dư thừa nào, nhìn từ góc độ
của cô có thể thấy được thiếu niên đó tuấn mỹ rực rỡ đến
nhường nào.
"Em đang hát bài nào vậy?" Trình Nặc khàn giọng hỏi cậu.
Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô gái trong ngực mình, "Khi nhỏ mẹ
em thường hát để ru em ngủ, không biết tên gì nhưng chỉ cần
nghe giai điệu này, em sẽ không làm phiền nữa."
Cậu nhìn vào đôi mắt sưng lên của Trình Nặc, nghiêm túc trả lời
câu hỏi của cô, Trình Nặc không nói gì nữa, chỉ nhìn cậu.
Hứa Đồng Chu tiếp tục ngâm nga, giọng hát dịu dàng như nước
chảy trên sông, từng bước một bay lên trời, rơi nhẹ như mưa,
vòng quanh đỉnh đầu Trình Nặc, rồi len lỏi vào trái tim của cô.
Cô dường như cũng bị bài hát ru cổ xưa thôi miên, nhẹ nhàng
dựa vào lòng ngực thiếu niên, nheo mắt ngơ ngác.
Hứa Đồng Chu vô cùng trân trọng giây phút này, bài hát vừa dứt
lời, hai người hoàn toàn bình lặng trong âm thanh của thiên
nhiên, trong rừng thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi qua, thổi lên mái
tóc bồng bềnh của cô, cậu đều khắc ghi trong lòng.
Khi cô vực dậy tinh thần thì trời đã dần tối, Trình Nặc đã hoàn
toàn tỉnh táo, lại nhìn chàng trai đang ôm cô, cô hơi xấu hổ vì
hành vi thất lễ vừa rồi, nhưng cô không lập tức thoát ra chiếc ôm
ấm áp đó.
Cô nhìn vào mắt thiếu niên, trong một cái chớp mắt cô nhạy bén
nhận ra cảm xúc bất định của chàng trai trẻ này.
Trình Nặc vội vàng đứng lên, lao ra khỏi rừng tre mà không hề
quay đầu lại.
Lúc cô về tới nhà thì trời đã tối, cô khóc thật lâu mất vẫn còn
sưng nên không thể ăn tối cùng gia đình Vương Quế Chi, cô
kiếm cớ quay về phòng mình.
Trong lòng cô vẫn khó chịu, ngón tay lướt điện thoại xem lại tin
nhắn cũ của mình và Điền Mục, nước mắt lại tuôn ra. Hần còn
chẳng có tâm tư ngụy biện mà đã thẳng thắn thừa nhận như
vậy.
Rốt cuộc nguyên nhân là gì? Cô vẫn luôn nghĩ không thông.
Trình Nặc tự tin, từ nhỏ nhan sắc của cô đã được người khác
trầm trồ, lớn lên càng kiều diễm hơn, sự nghiệp của ba cô cũng
càng lúc càng lớn, cô có nhan sắc, có gia cảnh ưu việt, tốt
nghiệp trường đại học danh tiếng ... Chẳng phải năm đó hắn đã
rất nỗ lực để theo đuổi cô sao? Tại sao? Tại sao có thể dễ dàng
ngoại tình như vậy?
Trình Nặc vùi đầu vào đầu gối, mặc nước mắt dính ướt quần
jean.
Hứa Đồng Chu bưng đồ ăn đến cho cô, trời đã tối, cô không bật
đèn, cậu mò mẫm đặt khay đồ ăn lên tủ, do dự muốn an ủi cô
nhưng không biết nên mở miệng ra sao, cậu xấu hổ trong đêm
tối, xoay người đi lấy nhang muỗi rồi quay lại.
Sợ khói nhang muỗi ảnh hưởng nên cậu đã chọn loại tốt nhất
cho cô.
Nhang muỗi được đốt lên, đặt ở góc giường, cậu do dự mở
miệng: "Đi bộ một ngày chắc chị đã đổ nhiều mồ hôi, để em nấu
nước cho chị tắm."
Hứa Đồng Chu tìm cho mình lý do rời đi, xoay người bước ra
cửa.
"Hứa Đồng Chu."
Trong bóng đêm cô gái gọi cậu lại, giọng nói khàn khàn nghiêm
túc.
"Chị ... Em đây." Bị giọng nói lạnh lùng của cô gọi lại, Hứa Đồng
Chu đơ ra, không thể cử động.
"Em đã làm tình bao giờ chưa?"
Cô nghĩ không ra mình ưu tú như vậy vì cái gì Điền Mục lại ngoại
tình, nghĩ tới nghĩ lui, là bởi vì ba năm qua cô không chịu làm tình
với hắn sao?
Điền Mục nhiều lần tỏ vẻ muốn nếm thử trái cấm, cô lấy đủ loại
lý do để từ chối, vậy nên hắn mới ngoại tình đúng không?
Trình Dạ thật sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.
"Không ... Em không ... " Yết hầu Hứa Đồng Chu lăn lội vội vàng trả
lời cô, cậu không biết hôm nay chị đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên
khóc, đột nhiên thờ ơ, giờ lại đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ.
"Tôi cũng chưa từng làm."
Trong bóng đêm Trình Nặc nói với cậu.
"Đêm nay chúng ta làm tình đi, tôi cũng muốn biết cảm giác đó
là gì."
Chương 28: Trả thù và phóng túng(hơi H)
Cô vừa dứt lời, Hứa Đồng Chu như đóng đinh tại chỗ, chị đang
nói gì vậy? Cậu không thể tin vào tai mình.
Trình Nặc nhìn cậu chăm chú hắn, cho dù xung quanh tối tăm,
cậu vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của cô gái.
"Chị Trình ... " Cậu thấp giọng gọi cô gái, không biết nên diễn tả
cảm xúc trong lòng như thế nào.
"Em không muốn sao?"
"Không!" Cậu nguyện ý! Tất nhiên cậu nguyện ý. Nhưng cậu
không chỉ muốn một lần lên giường với cô, nếu có thể, cậu muốn
có được cô gái này mãi mãi, nhưng cậu lại quá chất vật thấp
kém, làm sao có tư cách được một tấc lại muốn tiến thêm một
thước.
"Vậy em qua đây." Trình Nặc nhẹ nhàng gọi hắn, giọng nói như
yêu tinh dụ dỗ,, Hứa Đồng Chu từng bước một tiến tới chỗ cô.
Có phải ông trời đang thương hại cậu không? Cho nên mới ban
cho cậu cơ hội có một không hai.
Cậu rất muốn chiếm hữu cô, nhưng bây giờ cơ hội bày ra trước
mắt lại không biết phải làm sao.
Trình Nặc ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn chàng trai ngốc
nghếch đang đứng bên mép giường, mặt không biểu tình: "Cởi
quần áo ra."
Cả hai đều chưa từng nếm trái cấm, nhưng cô có lợi thế dù chưa
từng thực sự trải qua chuyện tạo người nhưng đã sớm biết quy
trình "làm tình", trừ bước cuối cùng, các bước còn lại đã từng
cùng Điền Mục nếm trải, cô đã từng thánh khiết như thần, luôn
cố chấp giữ gìn trinh tiết trong mọi tiếp xúc thân mật với hắn,
bây giờ hãy để cô xóa sạch những hồi ức dơ bẩn đó viết lại một
lần nữa ....
Hứa Đồng Chu như bị nhập ma, nhanh chóng cởi quần áo ra
theo lệnh của cô, chỉ để lại một chiếc quần lót che ngang eo,
thực ra cậu biết tiếp theo nên làm như thế nào nhưng không
dám cử động, im lặng chờ đợi cô gái chỉ huy.
Bóng đêm che đi má ửng hồng của cô gái, cô cũng cởi quần áo
mình ra, cởi luôn cả áo ngực và quần lót, cả người trần trụi đối
diện với chàng trai trẻ.
Cô quỳ xuống mép giường, nhìn vào mắt thiếu niên đứng cạnh
giường, sau khi chuẩn bị tinh thần xong, cô đặt hai tay lên cậu,
chủ động dán môi mình lên môi cậu.
Hứa Đồng Chu bị đôi môi mềm mại của cô gái lấp kín, hơi khẩn
trương nhưng càng kích động hơn, tay cậu lập tức vòng qua ôm
lấy vòng eo thon nhỏ mềm mại của cô gái.
Chị đang hôn mình! Trong lòng Hứa Đồng Chu hét lớn. Cậu mở
miệng quấn lấy đôi môi căng mọng của cô, nhanh chóng vươn
lưỡi mình vào trong miệng cô.
Phải, cậu vẫn còn nhớ kỹ năng cô "dạy" cậu trong đêm mưa đó,
hai chiếc lưỡi mềm mại chạm vào nhau triền miên, cậu có thể
lớn mật càng quét chiếc lưỡi ngọt ngào của cô.
"Ư'm ... A ... " Bị Từ Thông Châu đáp lại đột ngột làm Trình Nặc hít
thở không thông, cố gắng kéo khoảng cách khỏi đôi môi đang
đan vào nhau ra.
Bàn tay to lớn của Hứa Đồng Chu ôm lấy gáy cô, không cho cô
cơ hội rút lui.
Đừng đi! Nếu đã mở miệng thì đừng nghĩ đến việc rời đi.
Cậu sợ nghe thấy lời đổi ý của cô gái nên môi tấn công mạnh
hơn, đòi hỏi không ngừng nghỉ, mamg theo khát vọng mãnh liệt,
răng của tham gia vào quá trình đó, cần từng chút lên da thịt cô,
hút lấy nước bọt trong miệng cô.
Chị Trình của cậu, vầng trăng sáng cậu không thể với được, sắp
trở thành một người phụ nữ chân chính của cậu, cậu muốn cùng
cô hợp nhất, vĩnh viễn không chia cất.
Dưới nụ hôn ướt át mãnh liệt, cả hai cùng ngã lên giường, thiếu
niên trước sau không rời khỏi môi cô, hai tay nhanh chóng tuột
quần lót anh ra khỏi eo, phóng thích côn thịt to lớn đang cương
cứng của mình ra.
Chương 29: Nóng lòng trao thâncho chị (H) (Bạn được xemchương này miễn phí vì đã muaCombo)
Tất nhiên Trình Nặc hiểu đó là "nhân vật chính" của đêm nay, cô
kìm nén cảm giác xấu hổ xuống, đưa tay cầm lấy vật căn của
chàng trai.
Trời ơi! To quá! Vừa to vừa dài, kích cỡ lớn hơn nhiều so với các
diễn viên cô từng thấy trong AV!
Đúng vậy, nó lớn hơn rất nhiều so với nơi ở hạ bộ người đàn ông
cô từng yêu, nhưng cô không quá nguyện ý thừa nhận điểm này,
chỉ cảm thán trong lòng.
Tiểu Hứa Đồng Chu được cô nắm trong tay vô cùng thoải mái,
cậu hơi trướng đau, muốn nhanh chóng phóng thích, ngón tay sờ
soạng lung tung, môi trúc trắc hôn lên mặt cô, chị Trình, chị
Trình cao quý của cậu ...
"Đừng ... Đừng nóng vội ... "
Trình Nặc cảm nhận được sự vội vàng của thiếu niên, hơi hoảng
muốn kêu dừng lại, nhưng môi bị Hứa Đồng Chu điên cuồng tiến
công không để cô nói được một câu hoàn chỉnh, thân thể bị bàn
tay chai sạn của chàng trai xoa nắn, cảm giác tấn công mãnh
liệt như này cô chưa từng trải qua, tuy không đau đớn nhưng có
thể cảm nhận rõ ràng sự áp bức và chiếm hữu của cậu.
Dường như cậu đang nôn nóng, không hiểu được tầm quan
trọng của màn dạo đầu, chỉ muốn tách cô ra và nuốt chửng cô,
bầu ngực trắng nõn mềm mại bị chàng trai sờ loạn, thiếu niên
nóng lòng muốn trao thân cho cô.
Trình Nặc bị cậu áp đảo lên giường, buộc phải thừa nhận sự tấn
công dồn dập của cậu, hai chân quấn lấy vòng eo thon gọn của
cậu, hai cơ thể kề sát vào nhau, làn da trắng ngọc tương phản rõ
rệt với làn da lúa mạch.
Sau một ngày đi chợ, mồ hôi trên người đầm đìa, sự đụng chạm
khó chịu này càng làm tăng thêm ham muốn mãnh liệt nhất
trong lòng họ.
Hứa Đồng Chu vẫn chưa biết quy trình làm tình chân chính, sau
khi xem phim đen một lần duy nhất kia, cậu chỉ biết dục vọng
dâng trào của mình sẽ về nơi đâu, cậu cong eo, cố gắng chiếm
lĩnh vào địa phương bí ẩn mê người kia.
Nhưng chọc cả hồi lâu vẫn không bắt được trọng điểm, quy đầu
thô tráng cọ xát trên tiểu huyệt chọc loạn, thọc cho cánh hoa bí
ẩn thay đổi hình dạng.
Kiến thức về tình dục của Trình Nặc hiển nhiên dừng lại ở bước
này, cô biết tiếp theo sẽ đau nên không muốn tìm tòi khám phá,
ôm lấy cơ thể chàng trai, muốn thụ động tiếp nhận.
Hứa Đồng Chu toát mồ hôi, cậu dứt khoát quỳ xuống, đặt chân
cô gái lên vai mình, quan sát vùng đất cấm kỹ càng rồi đỡ côn
thịt đến cửa động đỏ thắm.
Là nơi này sao? Cậu không chắc lắm.
Bàn tay đỡ côn thịt di chuyển qua lại, muốn xem thử phản ứng
của cô gái.
Âm đạo của Trình Nặc bị buộc phải mở rộng, vùng đất trinh
nguyên chưa ai từng chiếm hữu sắp bị chiếm đóng, cô căng
thẳng nắm lấy tấm khăn trải giường bên dưới ..
Quy đầu thiếu niên lang thang loạn xạ nơi tiểu huyệt mềm mại,
trượt lên trượt xuống dọc theo cửa động, mỗi khi chọc vào cửa
hang cô sẽ bất giác căng cứng cơ thể.
Là nơi này! Phản ứng của cô giúp Hứa Đồng Chu xác định.
Cậu nâng hông đưa gậy thịt cực đại vỗ vài cái vào u cốc tạo ra
một âm thanh bạch bạch khi cơ thể va chạm, cảm giác nàyxa lạ
lại kích thích, cả hai đều cảm thấy thoải mái và khẽ hừ một
tiếng.
Hứa Đồng Chu lại ngước mắt lên, cẩn thận chiêm ngưỡng thân
hình lả lơi quyến rũ của mỹ nhân dưới thân mình, cô trắng trẻo
xinh đẹp như một đóa hoa nở rộ trong thành phố phồn hoa, kẻ
có vận mệnh đã định sẵn như bùn lầy sao có tư cách vấy bẩn cô
?
Khi nghĩ đến sự chênh lệch thân phận giữa hai người, cậu hơi
phẫn nộ, lại bị tình dục làm mù quáng, chàng trai mím môi,
không cam lòng với số phận của mình, không báo trước mà
nâng eo lên, côn thịt nóng bỏng cứng như một thanh sắc đâm
xuyên qua mảnh đất chưa được khai phá của cô gái ...
Chương 30: Làm tình với cậu, gọitên người khác (H) (Bạn đượcxem chương này miễn phí vì đã muaCombo)
Cả hai cùng rên khẽ thành tiếng, chàng trai rên vì khoái cảm ập
đến, cô gái rên vì hạ thân như bị vũ bão xé rách, cơn đau kích
thích làm hai mắt cô trắng bệch.
Cô không kiềm chế được cảm xúc của mình mà hét lên một
tiếng chói tai ... như thể cô bị đau, lại như thể đang phát tiết nỗi
uất ức trong lòng.
Điền Mục, anh có nghe thấy chưa? Cuối cùng tôi đã trở thành
một người phụ nữ thực sự nhưng vĩnh viễn sẽ không ở bên anh
nữa, tôi thà ngủ với một nông dân thấp kém cũng sẽ không ngủ
với anh!
Nước mắt Trình Nặc không ngăn được chảy ra ngoài, bởi vì bị
đau, cũng bởi vì đang đoạn tuyệt những hồi ức đẹp đẽ về mối
tình đầu ...
Tạm biệt, Điền Mục.
Trình Dạ vội vàng bịt miệng ngăn tiếng rên rĩ không ngừng, cô
biết mình là giáo viên tình nguyện, lại lên giường với con trai của
một gia đình bản xứ, nếu tin tức lan ra sẽ làm mất mặt cả hai
người, cô không thể kêu lên, cho dù đau đến mức muốn ngất đi
cũng không thể hét lên.
Hứa Đồng Chu biết cô đang đau, liền kìm nén ý muốn tiến sâu
hơn, vòng eo thon kẹp vào giữa hai chân cô gái "Chị Trình ... Em
xin lỗi ... chị đừng khóc, đừng khóc nữa." Cậu ấy vụng về an ủi cô,
không biết phải an ủi như thế nào mới đúng.
Trình Nặc lắc đầu, hồi lâu không ngâm nga thêm tiếng nào. Hai
tay vô lực đặt lên vai người đàn ông, cô nào chỉ thấy đau, trái tim
cô cũng đang rỉ máu, dù sao thì cô cũng đã làm tình nhưng sẽ
không còn ở bên gã đàn ông dịu dàng kia nữa.
"Điền Mục ... " Cô nhẹ nhàng gọi, lời từ biệt cuối cùng.
Tiếng gọi này làm thiếu niên đang rong đuổi trên thân đỏ mắt,
tại sao vào lúc này chị lại gọi tên người đó? Câu biết mình hèn
hạ như bùn lẫy, nhưng anh không muốn chịu đựng sự khuất
nhục như vậy.
Cô đau, trong lòng cậu cũng đau, cậu cậu mím mang theo sự cố
chấp bướng bỉnh, "Chị Trình, em là Hứa Đồng Chu." Cậu nói từng
chữ một, sau đó không hề do dự nữa, dùng sức cắm toàn bộ
dục căn vào thân thể cô gái.
Thật sâu và chặt, côn thịt thô dài của cậu xiên thẳng vào trong
đường hoa của cô gái như xiên thịt.
Dù sao thì cuối cùng thì cậu cũng với được tới ánh trăng.
Đột nhiên bị mạnh mẽ cắm vào khiến cô đau đớn không cần nói
cũng biết, nhưng lần này Trình Nặc cắn môi, biến mọi tiếng kêu
đau đớn thành tiếng rên nỉ non chỉ có hai người họ mới có thể
nghe thấy.
Cô vùi đầu vào hõm cổ của thiếu niên, nức nở vì đau đớn, người
không nhịn được run lên, triền miên cọ xát với vật căn đang ra
vào như vũ bão.
Sự chặt chẽ vượt quá sự tưởng tượng của Hứa Đồng Chu, thiếu
chút nữa cậu giương súng đầu hàng, sức hút mạnh mẽ cắn nuốt
côn thịt buộc cậu phải nhanh chóng nới lỏng khóa tinh dịch và
giải phóng tinh hoa đặc sệt, nhưng Hứa Đồng Chu cũng không
muốn nhận thua, cậu lắc eo và bắt đầu tìm kiếm niềm vui mới lạ
mà trước nay chưa từng trải nghiệm.
Eo cậu ra sức mạnh mẽ giã vào tiểu huyệt cô gái dưới thân như
những hạt mưa đá, cứng và dày, vật căn thô to như cái nắm tay,
theo luật động cắm vào rút ra hai tinh hoàn run run đập vào tiểu
huyệt của cô gái phát ra âm thanh bạch bạch có quy luật.
Thật sướng, cả hai đều chìm đẩm trong khoái cảm. Mặc dù vẫn
còn chút bi thương nhưng Trình Nặc không thể từ chối được sự
sung sướng của ái dục, cơ thể cô tê dại, sự ma sát mạnh mẽ
nóng bỏng mang đến khoái cảm tột độ nhanh chóng xâm chiếm
tâm trí cô, phá hủy mọi nhận thức của cô, nhiễm hồng đôi má
thiếu nữ, làm cô càng thêm quyến rũ lả lơi, những tiếng rên rỉ và
hô hấp rối loạn càng làm say lòng người.
Hứa Đồng Chu giã một cách điên cuồng mê đẩm mà không theo
một quy tắc nào, truyền lửa mạnh mẽ tỏa ra sức nóng vô tận
bên trong cơ thể cô, cọ xát vào tiểu huyệt chặt chẽ đang ướt
nhẹp bởi hỗn hợp xuân dịch và máu trinh nguyên của thiếu nữ.
Hai cơ thể họ quấn lấy nhau như hai ngọn lửa dục vọng bùng lên
cháy lan ra cả khu rừng tình ái đưa họ đến trạng thái cực lạc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co