Chương 9 : Họ.
Bức ảnh ấy xuất hiện vào một buổi tối cuối tuần, khi Dew và Tee cùng nhau rời khỏi rạp chiếu phim ở khu trung tâm. Dew đội mũ lưỡi trai thấp, khẩu trang y tế che gần hết khuôn mặt, áo hoodie rộng che đi vóc dáng quen thuộc. Tee thì vẫn giản dị như mọi khi, đi cạnh bên, tay lướt nhẹ trên điện thoại như đang tìm đường về. Đi cùng họ là một trợ lý trẻ của Dew, đủ để không gây chú ý quá mức.
Nhưng ánh đèn của rạp chiếu phim không phải là nơi lý tưởng để ẩn mình. Dù che chắn đến đâu, ánh mắt và dáng đi ấy, cách Dew nghiêng người nói điều gì đó khiến Tee bật cười, vẫn quá dễ nhận ra. Và chỉ cần một khoảnh khắc — một cú bấm máy từ người lạ nào đó trong đám đông — mọi thứ bị phơi bày.
Tấm ảnh lan nhanh như lửa gặp gió. Cư dân mạng chia sẻ, thổi phồng, truy vết. Những bức ảnh hậu trường cũ bị lục lại. Một lần Dew nhìn về phía hậu trường có Tee đứng đó, một ánh mắt kéo dài hơn bình thường. Một cái vỗ vai sau khi kết thúc cảnh quay. Một lần Dew cười dịu hẳn đi khi ai đó ngoài khung hình trao cho anh chai nước.
Cộng đồng mạng tinh ý lắm — và cũng tò mò không kém.
"Dew hẹn hò với người ngoài ngành?"
"Người ấy là ai?"
"Tee? Người hay xuất hiện trong hậu trường cùng Dew?"
Tin đồn bùng lên. Có người ủng hộ, có người phản đối, có người đòi lời giải thích. Công ty của Dew im lặng. Dew cũng vậy. Không phản hồi báo chí, không đăng bài thanh minh, không trạng thái ám chỉ nào cả. Chỉ là ... giữ im lặng.
Nhưng cũng chính sự im lặng đó đã làm cho điều gì thay đổi.
Tại một buổi lễ trao giải lớn, khi Dew lên nhận danh hiệu nam diễn viên chính xuất sắc nhất của năm, đèn flash rực sáng, ống kính dõi theo từng bước chân anh trên sân khấu. Anh đứng trước chiếc micro, nở nụ cười quen thuộc, nhưng lần này, ánh mắt anh lại không hề nhìn quanh khán phòng, mà dừng lại ở một góc khuất — nơi Tee đang ngồi, không rực rỡ, không ai để ý, nhưng ánh nhìn của Dew thì không thể lẫn đi đâu được.
"Cảm ơn tất cả những người đã luôn tin tưởng tôi." Dew nói, dừng một chút rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn, như thể chỉ dành cho một người. "Cảm ơn vì vẫn ở lại, ngay cả khi mọi thứ thay đổi."
Chỉ thế thôi. Không tên, không chỉ mặt đặt người, nhưng với Tee, lời đó là dành riêng cho một mối quan hệ âm thầm mà vững chắc.
Tối hôm ấy, khi mạng xã hội còn đang phân tích từng câu chữ, từng biểu cảm của Dew trên sân khấu, anh chỉ lặng lẽ đăng lên trang cá nhân một tấm ảnh chụp cảnh bàn ăn đơn sơ : hai bát mì, đôi đũa để song song, một bó baby trắng trong lọ thủy tinh nhỏ. Không ghi chú gì, không hashtag, không nhắc ai cả. Nhưng ai theo dõi đủ lâu đều biết — đó là căn bếp xuất hiện thường xuyên trên trang cá nhân của anh.
Vài bình luận trầm trồ, vài dòng nghi ngờ, nhưng đa số là những trái tim đỏ rực lặng lẽ thả dưới tấm ảnh.
Vài ngày sau, một đoạn video hậu trường từ phim cũ được khui lại : cảnh Dew đang nở nụ cười mệt mỏi sau giờ quay, Tee tiến tới, đưa cho anh chiếc áo khoác, rồi đứng cạnh như một thói quen đã quá thân thuộc. Khi máy quay dừng, Dew không rời đi vội, chỉ cúi đầu nói nhỏ điều gì đó khiến Tee bật cười. Đoạn video đó được đăng từ xưa chẳng mấy ai chú ý. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng của những lời đồn, mọi chi tiết như trở nên có nghĩa.
Dew không hề công khai. Nhưng cũng không trốn tránh. Bởi vì trong lòng anh, điều quan trọng nhất đã được xác nhận từ lâu.
Trong đêm vắng, khi anh ngồi trước ban công cùng Tee, ánh đèn từ thành phố phía xa phản chiếu lấp lánh trong mắt, Dew chạm nhẹ vào tay người kia, khẽ nói như một lời tâm sự :
"Mày có thấy khó chịu không ... khi lúc nào cũng phải giấu đi mối quan hệ của chúng ta như thế này?"
Tee không trả lời ngay. Cậu chỉ siết nhẹ tay Dew hơn, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía xa xăm, rồi mới mỉm cười :
"Nếu mày muốn thì giữ kín cả đời cũng được, miễn là mày vẫn chấp nhận ở bên tao."
Sự nổi tiếng là con dao hai lưỡi. Và tình yêu trong giới giải trí, luôn bị đặt lên bàn cân của thị phi, nghi hoặc. Nhưng giữa tất cả những ánh nhìn soi mói và những câu hỏi không tên, có hai người vẫn chọn cách ở lại — bên nhau, lặng lẽ nhưng bền bỉ, như nốt trầm đẹp đẽ của một bản nhạc dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co