Chuong 12
Tiếng "RẦM" nặng nề của cánh cửa căn hộ Dew vang vọng khắp hành lang, dội thẳng vào tâm trí Tee, khiến cậu giật bắn mình. Cậu đứng đó, thất thểu, cảm giác xấu hổ và tủi thân cứ thế cuộn trào, nhấn chìm cậu vào một hố sâu hun hút. Cậu biết hắn giận, giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng cậu không thể làm khác. Ánh mắt Phuwin, sự lộn xộn trong căn hộ, và cả những dấu vết ái ân trên cơ thể mình... tất cả đều khiến cậu chỉ muốn biến mất. Quay lưng lại, cậu lê bước, dáng vẻ bé nhỏ lạc lõng giữa hành lang dài dằng dặc. Cơn gió lạnh lẽo từ đâu thổi tới, khiến Tee khẽ rùng mình, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Về nhà thôi.
Cùng lúc đó, trong căn hộ tĩnh mịch, Dew đứng sững sờ trước cánh cửa vừa đóng sầm. Gân xanh trên trán hắn giật giật, nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Hắn bực bội. Bực bội đến phát điên. Cơn giận dữ bùng lên như một ngọn lửa, thiêu đốt tâm can hắn. Hắn không hiểu. Thật sự không thể hiểu nổi Tee. Hắn đã làm mọi thứ, đã bất chấp tất cả để giữ cậu lại bên mình, để công khai mối quan hệ này theo cách riêng của hắn. Vậy mà cậu lại kiên quyết bỏ đi, kiên quyết từ chối sự chăm sóc của hắn, kiên quyết về cái nơi chật chội mà hắn chưa bao giờ được đặt chân vào.
Hắn lê bước vào phòng tắm, vặn vòi nước cho đầy bồn. Hơi nước ấm nóng bốc lên nghi ngút, bao trùm lấy không gian. Dew trút bỏ quần áo, để mặc cơ thể cao lớn, rắn chắc chìm vào làn nước ấm. Từng thớ cơ bắp dần giãn ra, nhưng tâm trí hắn thì vẫn không thể nào yên tĩnh. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, mang theo tất cả những u uất, những bối rối đang cuộn xoáy trong lòng. Hắn không bắt kịp suy nghĩ của Tee. Có lúc, hắn nghĩ cậu cũng thích hắn, cũng có tình cảm với hắn. Không thích thì làm gì có ai lại chịu đưa tấm lưng, đưa cơ thể mềm mại của mình ra cho một thằng đàn ông khác chiếm lấy một cách đầy bản năng và chiếm hữu như vậy chứ? Từng cái rên rỉ của cậu, từng cái bấu víu vào lưng hắn, từng cái ôm xiết chặt... tất cả đều là những bằng chứng sống động nhất cho thấy cậu cũng đang tận hưởng, cũng đang đắm chìm.
Nhưng rồi, một tấm màn vô hình lại buông xuống, ngăn cách hắn với Tee. Cậu chưa bao giờ nói ra suy nghĩ của mình cho hắn nghe. Chưa một lần. Cậu cứ thế giấu kín mọi thứ, chỉ để hắn phải tự mình suy đoán, phải tự mình mò mẫm trong mớ cảm xúc hỗn độn mà cậu tạo ra. Hắn luôn cảm thấy có một tấm chắn ngang giữa cậu và hắn, một rào cản vô hình không cho phép hắn tiến tới, không cho phép hắn chạm vào sâu thẳm trái tim cậu. Như việc hôm nay chẳng hạn, sau một đêm hoang dại, sau những giây phút thăng hoa tột độ, hắn đã nghĩ rằng hắn và cậu sẽ ở cạnh nhau, sẽ tận hưởng sự ấm áp sau cơn bão, và có lẽ, sẽ bảy tỏ tình cảm một cách chân thật. Nhưng cậu lại kiên quyết bỏ hắn lại một mình, bỏ lại hắn với những câu hỏi không lời giải đáp, với những nỗi hoài nghi cứ thế gặm nhấm tâm can. Đến cả nơi cậu ở, cái căn trọ nhỏ bé của cậu, hắn cũng chưa từng được vào. Đó là một vùng đất cấm, một bí mật mà Tee cố gắng che giấu, khiến hắn càng thêm tò mò, càng thêm bực bội.
"Mẹ kiếp!" Dew tự chửi thề, giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian ẩm ướt của phòng tắm. Hắn vốc một vốc nước lạnh tạt thẳng vào mặt, như muốn dập tắt ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng. Rồi hắn lại tự chửi bản thân. Hắn biết hắn hèn. Hắn sợ. Sợ hắn tỏ tình trước, lỡ như cậu chỉ thật sự xem hắn là một đối tác để cậu nổi tiếng hơn nên mới chấp nhận "hy sinh bản thân" như vậy thì sao? Việc hắn đường đột đưa tình cảm vào, đưa những lời yêu thương chân thật vào, sẽ khiến cậu hoảng sợ mà bỏ chạy thì sao? Dù sao thì Tee đó giờ luôn toát ra hương vị của một người đàn ông hướng nội, lãng mạn. Bạn gái cũ của cậu chắc phải hơn hai bàn tay, hắn biết điều đó. Vậy thì nói cậu cũng thích một thằng đực rựa như hắn... vô lý chả thua gì việc không mua vé số vẫn trúng xổ số cả. Hắn biết mình đang tự lừa dối bản thân, tự dìm mình xuống những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hắn không cách nào thoát ra được. Nỗi sợ hãi mất đi Tee, mất đi cái cảm giác được ở bên cậu, nó lớn hơn tất cả.
Đúng lúc Dew đang chìm đắm trong dòng suy tư cuốn xiết, một tiếng "Ting" vang lên, giòn tan, phá vỡ sự tĩnh mịch. Là tiếng tin nhắn. Hắn khẽ nhíu mày, vươn tay lấy chiếc điện thoại đang đặt trên bệ bồn tắm. Màn hình sáng lên, hiện rõ tên người gửi: Tee.
Hắn mở tin nhắn, từng dòng chữ hiện ra, rõ mồn một: "Tao về đến rồi, chỉ là tao xấu hổ, tao không dám nhìn mày, mày cho tao thời gian ổn định cảm xúc xíu nha. Đừng giận Tee nha."
Dew đọc đi đọc lại tin nhắn, rồi bỗng nhiên bật cười. Một nụ cười nhẹ nhõm, một nụ cười ấm áp, làm lộ lúm đồng tiền sâu hoắm trên má. Từ lúc nào Tee nó biết cách nhắn tin nũng nịu như vậy chứ? Cái câu "Đừng giận Tee nha" kia, y hệt như một chú mèo con đang làm nũng, khiến trái tim hắn bỗng chốc mềm nhũn. Mọi suy nghĩ phức tạp, mọi nỗi hoài nghi, mọi cơn giận dữ, mọi sự bối rối đều bay biến tựa khói sương. Chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm, một sự bình yên đến lạ thường. Kệ đi. Hắn chỉ cần biết giờ hắn vẫn giữ được Tee ở cạnh mình là đủ. Hắn không cần biết cậu nghĩ gì, không cần biết cậu có yêu hắn hay không. Chỉ cần cậu ở bên hắn, chỉ cần hắn được ôm cậu, được hôn cậu, được cảm nhận hơi ấm của cậu, vậy là đủ rồi. Ít nhất là bây giờ.
Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại chợt lóe lên trong đầu Dew. Có khi nào Tee học cách nhắn tin nũng nịu như vậy từ bạn gái cũ của cậu không? Hắn khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi vụt tắt. Một cơn ghen tào lao, vô cớ lại bùng lên trong lòng hắn. Hắn lại tự nổi cơn ghen tào lao tiếp.
Thời gian trôi qua, như một dòng chảy êm đềm, cuốn đi những bận lòng, những khúc mắc. Mối quan hệ của cả hai bắt đầu lại bình thường như cũ, nhưng lại sâu sắc và thân mật hơn rất nhiều. Sáng sáng, Tee sẽ đến đón Dew, rồi cả hai cùng đến công ty để tham gia buổi workshop. Trên xe, những câu chuyện phiếm, những tiếng cười giòn tan, những cái chạm nhẹ vô tình nhưng đầy ẩn ý. Tối đến, Tee lại về nhà Dew ngủ, và tất nhiên, số lần làm tình của cả hai cũng vô cùng ổn định, chỉ có tăng chứ không hề giảm. Những cuộc ân ái nồng nhiệt, cháy bỏng, không còn chỉ giới hạn trong phòng ngủ hay trên xe, mà lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong căn hộ của Dew, từ phòng khách, đến bếp, và thậm chí là cả ban công lộng gió. Họ cứ thế chìm đắm vào nhau, không màng đến thời gian, không màng đến thế giới bên ngoài.
Số lần Tee gặp Phuwin ở trước căn hộ của Dew cũng tăng lên đáng kể, đến mức bị Phuwin quay story trêu chọc khắp mạng xã hội. "Lại đến nhà Dew ngủ nữa hả Tee? Tụi mày dính nhau như sam vậy?" Phuwin cười khúc khích, đăng kèm theo một đoạn clip quay cảnh Tee đang bẽn lẽn bước vào căn hộ Dew, trong khi Dew đứng tựa cửa, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu. Cảm thấy chưa đủ loạn, Dew còn thản nhiên chia sẻ story đó về trang cá nhân của mình, thả thêm một icon che miệng đầy ẩn ý, như một lời tuyên bố ngầm mà không cần phải nói ra. Fan couple DewTee lại được dịp bùng nổ, những lời đẩy thuyền, những bình luận ngưỡng mộ cứ thế thi nhau xuất hiện, càng khiến mối quan hệ của cả hai trở nên công khai hơn bao giờ hết.
Một buổi chiều nọ, Tee nằm dài trên ghế sofa trong căn hộ của Dew, ôm lấy con mèo cưng của hắn, một chú mèo tên Mui, đang cuộn tròn trong lòng cậu, khẽ gừ gừ đầy mãn nguyện. Tay cậu lướt điện thoại, kiểm tra lịch trình của cả hai. Ánh mắt cậu dừng lại ở một ngày đặc biệt: a, sắp đến sinh nhật hắn rồi.
Những năm trước, Dew luôn yêu cầu cậu bưng bánh kem đến tiệc sinh nhật có fan hắn tham dự. Đó là một truyền thống bất thành văn, một vai trò mà Tee luôn hạnh phúc được đảm nhận. Cậu nhớ như in những khoảnh khắc ấy: cậu đứng đằng sau hắn, trên sân khấu lộng lẫy, nhìn hắn thổi nến, nhìn hắn cười rạng rỡ trước hàng ngàn ánh mắt yêu thương của fan hâm mộ. Trong lồng ngực cậu, một sự tự hào dâng trào, một tình yêu tràn đầy, ấm áp đến lạ thường. Dù chỉ là một cái bóng phía sau hắn, một người bạn thân lặng lẽ đứng nhìn hắn tỏa sáng, cậu cũng cam lòng. Cậu chấp nhận tất cả, chỉ để được ở gần hắn, được cảm nhận hơi ấm từ hắn, được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của hắn.
Cho đến khi, Dew được công ty đẩy thuyền với một đồng nghiệp nam nổi tiếng khác. Cái tên Dew và cái tên của người kia bỗng chốc xuất hiện dày đặc trên các mặt báo, trên các trang mạng xã hội. Cả hai được fan couple khen bằng những lời có cánh, được mời dự event chung, chụp ảnh tạp chí chung, lại còn thoải mái skinship một cách công khai, thân mật. Ánh mắt Dew nhìn người kia trên tạp chí, trên sân khấu, cũng đầy vẻ thân thiết, ngọt ngào.
Tee nhìn những hình ảnh đó, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bỗng chốc ập tới, nhấn chìm cậu. Cậu ngưỡng mộ người kia, ngưỡng mộ tài năng, sự nổi tiếng của họ, nhưng đồng thời, cậu cũng sợ hãi đến tột cùng. Sợ mình sẽ bị bỏ lại phía sau, bị hắn lãng quên, bị đẩy ra khỏi vòng tròn thân cận của Dew. Sợ rằng đến cả vai trò bạn bè lẫn đồng nghiệp thân thiết cũng sẽ bị mất đi, bị thay thế bởi một người khác phù hợp hơn, tài giỏi hơn, nổi tiếng hơn. Nỗi hoảng loạn cứ thế dâng lên, cuộn xoáy trong tâm trí cậu, như một cơn bão dữ dội.
Cậu đã cố gắng. Cố gắng rất nhiều. Cậu hoảng loạn, cố gắng đi casting đủ thể loại phim, từ vai phụ đến vai quần chúng, chỉ để mong bản thân có cơ hội được sánh đôi với hắn, được đứng cạnh hắn, được làm việc cùng hắn. Cậu muốn chứng minh mình cũng có giá trị, cũng có thể đứng vững trong giới giải trí này, để không bị hắn bỏ lại. Cậu muốn được khán giả công nhận, để hắn tự hào về cậu, để hắn không cần phải lo lắng cho tương lai của cậu. Nhưng rồi, thực tế phũ phàng lại tát thẳng vào mặt cậu. Chỉ là có vẻ cậu chưa đủ tài giỏi để được khán giả để ý tới. Những vai diễn nhỏ nhoi không đủ để cậu tỏa sáng, không đủ để cậu sánh vai với Dew, với một ngôi sao hàng đầu như hắn.
Ngón tay Tee khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của Kem, ánh mắt cậu xa xăm, chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự. Cậu tự hỏi, liệu bây giờ, khi Dew đã công khai "đánh dấu chủ quyền" cậu theo cách riêng của hắn, liệu cậu có thực sự được hắn yêu thương, hay chỉ là một sự thay thế tạm thời, một giải pháp tình thế để hắn giải tỏa sự chiếm hữu của mình? Nỗi sợ hãi vẫn cứ âm ỉ cháy trong lòng, một nỗi sợ hãi dai dẳng rằng một ngày nào đó, hắn sẽ lại tìm thấy một "người xứng đáng" hơn, và cậu, lại một lần nữa trở thành cái bóng, trở thành người bị bỏ lại phía sau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co