Chương 15
Tiếng thắng xe rít lên chói tai xé toang màn đêm tĩnh mịch, để lại không gian đặc quánh mùi khét của lốp và sự im lặng đáng sợ. Tee ngồi co rúm lại trên ghế, đôi mắt mở to nhìn Dew, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cả cơ thể cậu như đông cứng lại, run rẩy không kiểm soát. Ánh mắt Dew găm thẳng vào cậu, sắc lạnh như dao, khiến cậu cảm thấy như đang bị lột trần, mọi ngóc ngách yếu đuối nhất đều bị phơi bày. Hắn vẫn chưa nguôi giận, gân xanh trên trán vẫn còn giật giật, nắm tay siết chặt lấy vô lăng đến mức trắng bệch. Giọng hắn rít lên, trầm thấp, đầy tức giận và chiếm hữu, như một con thú dữ đang bị chọc giận: "Chuyện gì xảy ra? Ai cho mày quyết định vậy?"
Tee hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết, giờ phút này, trốn tránh chỉ càng khiến Dew thêm tức giận. Cậu phải thành thật. Giọng cậu run run, nhỏ dần, như sợ bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy đe dọa trong xe, chất chứa bao nhiêu nỗi niềm bấy lâu nay. "Tao... tao sợ... Sợ mình sẽ là nguyên nhân khiến fan mày thất vọng. Mà fan thất vọng thì... sự nghiệp của mày cũng bị ảnh hưởng..."
Cậu ngập ngừng, ánh mắt láo liên, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Dew. "Tao không muốn làm gánh nặng cho mày, Dew à. Mấy lời trên mạng... tao đọc rồi. Họ bảo tao là kẻ tâm cơ, là tệp đính kèm không ai muốn... Tao... tao thật sự thấy họ nói đúng. Tao và mày, trong cái giới showbiz này, khác gì đôi đũa lệch đâu. Mày là ngôi sao sáng chói, còn tao... tao chỉ là một diễn viên nhỏ bé, mờ nhạt. Nếu tao cứ cố chấp bám lấy mày, cố chấp xuất hiện bên cạnh mày, sẽ chỉ khiến mày bị liên lụy, bị ảnh hưởng xấu thôi."
Tee cúi gằm mặt, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, những ngón tay siết đến trắng bệch. Sự yếu đuối, sự tự ti sâu sắc cuộn trào trong cậu, nghẹt thở. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, rằng mình đang hủy hoại Dew, đang kéo hắn xuống. "Tao... tao vẫn có thể mừng sinh nhật riêng với mày mà, Dew. Tao sẽ chiều theo mọi yêu cầu của mày, mọi thứ mày muốn, chỉ cần... chỉ cần mày đừng giận tao vì đã không đến tiệc sinh nhật chính thức của mày là được. Tao chỉ muốn bảo vệ mày thôi..."
Lời nói của Tee chìm dần vào khoảng không, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm cả chiếc xe. Gân xanh trên trán Dew vẫn còn giật giật, nhưng ánh mắt hắn đã dịu đi vài phần khi nghe cậu thổ lộ hết những góc khuất trong tâm hồn. Một tia xót xa chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn nhận ra, đằng sau vẻ cứng đầu bướng bỉnh kia là một Tee yếu ớt, dễ tổn thương đến nhường nào. Cơn giận dữ ban đầu bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác hụt hẫng, đau lòng đến lạ. Hắn ghét cái cách Tee tự dằn vặt bản thân, ghét những lời lẽ độc địa đã gặm nhấm tâm hồn cậu.
Dew vươn tay, nhẹ nhàng kéo cằm Tee, xoay mặt cậu đối diện với mình. Ánh mắt hắn găm thẳng vào cậu, không cho phép cậu trốn tránh. Giọng hắn trầm ấm, không còn sự tức giận hầm hập như ban nãy, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
"Này, thằng ngốc! Ai cho phép mày tự ti đến mức này hả?" Giọng điệu của Dew vừa trách móc, vừa tràn đầy yêu thương, như một dòng nước mát lành xoa dịu vết thương lòng của Tee. "Mày có biết mày đang nói gì không? Mày nghĩ tao muốn gì? Tao muốn khoe với fan những người bạn tuyệt vời đã luôn ủng hộ tao, đã cùng tao đi qua bao nhiêu sóng gió. Và trong đó, người support tao nhiều nhất, người quan trọng nhất... chính là mày, Tee à."
Hắn siết nhẹ cằm cậu, ngón cái khẽ vuốt ve gò má xanh xao. "Fan của tao, họ yêu mến tao, họ cũng như mày thôi, đều mong muốn thấy tao hạnh phúc, cả trên màn ảnh lẫn ngoài đời thực. Họ muốn biết những người bạn tuyệt vời đã luôn sát cánh bên tao, ủng hộ tao. Và mày, Tee, mày là người quan trọng nhất trong số đó. Mày nghĩ họ sẽ ghét mày ư? Mày nghĩ họ sẽ thất vọng ư? Không, Tee. Họ sẽ vui mừng, họ sẽ tự hào khi thấy tao có một người bạn chân thành, một người đồng hành tuyệt vời như mày."
Dew nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Tee, ánh mắt hắn dịu dàng đến lạ. "Mày không được để những lời không hay, những lời lẽ độc địa trên mạng xã hội ảnh hưởng tới mình nữa. Mày không phải là tệp đính kèm, mày là một phần quan trọng trong cuộc đời và sự nghiệp của tao. Mày hiểu chưa? Sau này, cả hai chúng ta sẽ còn sánh đôi với nhau cả một chặng đường dài, cả trong phim lẫn ngoài đời. Mày cứ e ngại, cứ trốn tránh như vậy mới là chuyện không nên. Tao muốn mày đứng cạnh tao, ngẩng cao đầu, tự hào về chính mình."
Những lời nói của Dew như một tia nắng ấm áp, đánh thẳng vào trái tim đang vụn vỡ của Tee. Cậu ngước nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe, những giọt lệ chực trào ra. Cậu không ngờ Dew lại nghĩ cho mình nhiều đến vậy, lại hiểu mình đến thế. Cảm giác được Dew thấu hiểu, được Dew bảo vệ, được hắn khẳng định vị trí của mình trong lòng hắn... tất cả đều quá đỗi ngọt ngào, quá đỗi ấm áp. Cậu khẽ lắc đầu, rồi thì thầm, giọng nói nghẹn ngào: "Cảm ơn mày, Dew... Cảm ơn mày vì đã hiểu tao..."
Dew khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn lấp lánh vẻ tinh quái. Hắn đưa ngón cái khẽ vuốt nhẹ khóe mắt ướt đẫm của cậu, rồi lại đặt một nụ hôn chụt lên môi Tee. "Cám ơn suông như vậy là chưa đủ đâu, cục cưng." Hắn cười khúc khích, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ. "Mau về nhà lấy thân tạ lỗi vì đã làm tao lo lắng đến mức này đi."
Tee đỏ bừng mặt, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng đã ánh lên tia xấu hổ, lấp lánh sự tinh nghịch. Cậu biết, hắn đang trêu chọc mình, nhưng trong lời nói ấy lại chứa đựng biết bao nhiêu sự cưng chiều, bao nhiêu tình yêu thương. Cậu không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, để ánh mắt hắn dẫn lối, để trái tim mình hoàn toàn phó mặc cho hắn.
***
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh trở về căn hộ của Dew. Không khí trong xe đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là sự ấm áp, ngọt ngào của hai trái tim vừa được hóa giải những hiểu lầm. Dew dịu dàng bế Tee lên, hai chân cậu tự nhiên quấn quanh eo hắn. Hắn không nói gì, chỉ hôn lên trán cậu, rồi bước thẳng vào phòng tắm.
Hơi nước ấm nóng bốc lên nghi ngút, bao trùm lấy không gian, tạo nên một màn sương mờ ảo, lãng mạn đến lạ thường. Mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng, dịu nhẹ, xoa dịu mọi căng thẳng, mọi lo âu còn vương vấn trong lòng Tee.
Dew nhẹ nhàng đặt Tee xuống sàn, rồi từ từ cởi bỏ quần áo của cả hai. Từng lớp vải tuột xuống, để lộ hai cơ thể vạm vỡ, rắn chắc, nhưng cũng đầy vẻ mềm mại, gợi cảm dưới ánh nến mờ ảo. Hắn nhìn Tee, ánh mắt chất chứa biết bao nhiêu tình yêu, bao nhiêu sự khao khát. Tee cũng ngước nhìn hắn, đôi mắt long lanh chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Cậu không còn xấu hổ hay ngại ngùng nữa, chỉ có sự phó thác hoàn toàn.
Hắn ôm lấy cậu, để cả hai chìm sâu vào làn nước ấm. Nước bao bọc lấy cơ thể, xoa dịu những cơn đau nhức, những lo âu còn vương vấn. Dew áp môi mình vào môi Tee, bắt đầu một nụ hôn thật sâu, thật nồng nàn. Lần này, không còn sự giận dữ hay chiếm hữu thô bạo như trước, chỉ còn lại sự dịu dàng, nâng niu và yêu thương vô bờ bến. Lưỡi hắn lả lướt, quấn quýt lấy lưỡi cậu, như muốn nuốt trọn tất cả những nỗi buồn, những lo lắng mà cậu vừa trải qua, thay vào đó là sự ngọt ngào, bình yên.
Tee cũng chủ động đáp lại, vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, để cơ thể mình hoàn toàn phó mặc cho những xúc cảm mãnh liệt mà Dew mang lại. Cậu cảm nhận được vị ngọt của đôi môi hắn, hơi thở nóng bỏng của hắn, và sự ấm áp lan tỏa từ cơ thể hắn. Những ngón tay cậu khẽ luồn vào mái tóc ướt đẫm của Dew, khẽ cấu nhẹ vào da thịt hắn, một cách vô thức.
Dew khẽ tách hai chân Tee ra, để cậu ngồi trên đùi hắn, đối mặt với hắn. Dưới làn nước ấm, hai cơ thể hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Hắn bắt đầu di chuyển, những nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, nhưng lại chứa đựng sức mạnh và đam mê không thể kìm nén. Tee rên lên, tiếng rên rỉ nhỏ dần rồi lớn dần, hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào thành bồn. Cậu ngả đầu ra sau, mái tóc ướt đẫm bám vào cổ, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn chìm đắm vào khoái cảm.
Những giọt nước lấp lánh trên cơ thể cả hai, những tiếng thở dốc, những lời thì thầm yêu thương bị nhấn chìm trong làn nước. Dew không ngừng hôn lên cổ, lên vai, lên ngực Tee, như muốn đánh dấu từng tấc da thịt của cậu bằng những nụ hôn, bằng những cái mút mát đầy chiếm hữu. Hắn muốn cậu biết rằng, cậu là của hắn, chỉ riêng hắn mà thôi. Hắn muốn xóa nhòa tất cả những vết sẹo do lời lẽ độc địa gây ra, thay vào đó là những dấu ấn của tình yêu, của sự trân trọng.
Cậu bấu chặt lấy vai hắn, móng tay khẽ cào nhẹ vào lớp da trần. Đôi môi sưng mọng hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc. Mỗi nhịp đẩy, mỗi cái chạm, đều khiến Tee cảm thấy như mình đang bay bổng, lơ lửng giữa một thế giới chỉ có hắn và cậu. Mọi nỗi sợ hãi, mọi sự tự ti, mọi lo lắng đều tan biến, chỉ còn lại sự thăng hoa của tình yêu và dục vọng.
Dew nhìn Tee, nhìn đôi mắt nhắm nghiền, nhìn gương mặt ửng hồng vì khoái cảm. Hắn cảm thấy trái tim mình như muốn nổ tung vì hạnh phúc. Hắn biết, cậu đã tin tưởng hắn, đã hoàn toàn phó thác cho hắn. Đó là điều hắn luôn khao khát bấy lâu nay. Hắn đẩy nhanh nhịp độ, những động tác mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, như muốn đưa cả hai lên tận cùng của khoái cảm.
Khi cả hai đạt đến đỉnh điểm của khoái lạc, một tiếng rên dài đầy thỏa mãn thoát ra từ đôi môi Tee. Toàn thân cậu run rẩy, mềm nhũn, ngã gục vào lòng Dew. Hắn ôm chặt lấy cậu, để cả hai cùng chìm vào sự mệt mỏi nhưng mãn nguyện.
Dew khẽ hôn lên trán Tee, vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm của cậu. Tee không nói gì, chỉ khẽ cựa mình, siết chặt vòng tay ôm lấy hắn, như muốn hòa tan vào hắn. Cậu không cần lời giải thích, không cần sự khẳng định. Chỉ cần vòng tay ấm áp này, chỉ cần hơi thở quen thuộc này, là đủ rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co