Truyen3h.Co

DewTee - Behind The Scenes

Chuong 20

munmun123456789a

Nghe thấy giọng hắn thì thào, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại đánh thẳng vào tận sâu thẳm trái tim cậu, Tee như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Mọi nỗi sợ hãi, mọi sự giận hờn, mọi tủi thân trong lòng phút chốc tan biến như làn khói, chỉ còn lại sự hối hận tột cùng và nỗi lo lắng đến nghẹt thở. Nước mắt cậu lại trào ra, lần này là những giọt lệ của sự nhẹ nhõm, của niềm hạnh phúc vỡ òa khi hắn vẫn còn đó, vẫn còn đang thở. Cậu không màng đến mùi rượu nồng nặc hay vết nôn mửa tanh tưởi, chỉ ôm chầm lấy hắn, vùi mặt vào mái tóc rối bù, ướt đẫm mồ hôi của hắn.

"Tao xin lỗi, Dew! Tao xin lỗi mà! Mày tỉnh lại là tốt rồi! Đừng làm tao sợ nữa, Dew ơi!" Tee nghẹn ngào, những tiếng nấc rung lên trong lồng ngực. Cậu không ngừng xoa khắp mặt Dew, vuốt ve mái tóc hắn, như muốn dùng sự dịu dàng của mình để xua đi mọi vết bẩn, mọi nỗi đau trên người hắn.

Dew vẫn còn mơ màng, cơ thể nặng trĩu. Tee cố gắng đỡ hắn dậy, nhưng một thân hình 1m9 đã say mềm quả thật không dễ dàng. Cậu phải dùng hết sức lực, gần như là vác hắn, từng bước chân lảo đảo đưa Dew vào phòng ngủ. Cậu đặt hắn nằm xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể, rồi nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Bộ đồ dự tiệc sang trọng giờ đây dính đầy vết bẩn, mùi rượu và mùi nôn mửa ám chặt. Tee cẩn thận cởi từng chiếc cúc, từng lớp áo, rồi nhẹ nhàng lột bỏ chiếc quần dài ra khỏi người hắn. Phía dưới, hắn chỉ còn độc chiếc boxer dính bẩn. Cậu thở dài, thầm nghĩ, một ngôi sao hàng đầu, một Dew luôn chỉn chu, lịch thiệp, giờ đây lại nằm đây, yếu ớt và bê bết đến thế này. Tất cả là do cậu. Do những lời nói ngu ngốc của cậu.

Cậu lấy một chiếc khăn bông mềm, thấm nước ấm, rồi tỉ mỉ lau sạch từng vết bẩn trên người Dew. Từ gương mặt, cổ, đến cánh tay, lồng ngực rắn chắc. Mỗi lần chạm vào làn da ấm nóng của hắn, tim cậu lại nhói lên một nhịp. Cậu vừa lau, vừa lẩm bẩm xin lỗi, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Khi Dew đã sạch sẽ, Tee lấy một bộ đồ ngủ thoải mái, mềm mại nhất trong tủ quần áo của hắn, rồi khoác lên cho hắn. Cậu đắp chăn cẩn thận, vuốt phẳng mái tóc hắn, rồi ngồi xuống mép giường, nắm chặt lấy tay hắn.

Cậu lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ tin nhắn báo bình an cho quản lý của cả hai. "Dew đã ổn rồi, cậu ấy ấy chỉ bị cảm lạnh và sốt nhẹ. Em sẽ chăm sóc cậu ấy." Cậu cố gắng nói dối để tránh gây thêm rắc rối cho hắn, và cũng để giữ lại chút riêng tư cho khoảnh khắc yếu mềm này.

Hắn khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền, nhưng bàn tay hắn khẽ siết chặt lấy tay Tee. Dew dụi mặt vào lòng bàn tay cậu, như một chú mèo con đang tìm kiếm sự an ủi, sự ấm áp từ chủ nhân. Giọng hắn thì thào, yếu ớt, nhưng lại chất chứa bao nhiêu tình cảm và sự tin cậy: "Tee..."

Tim Tee như muốn tan chảy. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên trán hắn, rồi khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại. Cậu nằm xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng ôm lấy hắn vào lòng, để hắn vùi mặt vào hõm cổ mình, hít hà mùi hương quen thuộc. Cậu không nói gì nữa, chỉ yên lặng ôm lấy hắn, lắng nghe nhịp thở đều đặn của hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn đang lan tỏa sang mình. Chỉ cần hắn ổn, chỉ cần hắn ở đây, bên cạnh cậu, là đủ rồi.

Mãi đến tối khuya, khi ánh trăng đã len lỏi qua khe rèm cửa, đổ bóng bạc xuống sàn nhà, Dew mới hoàn toàn tỉnh táo. Hắn khẽ cựa mình, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, đầu óc cũng không còn quay cuồng như lúc chiều. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy Tee đang ngồi cạnh giường, dựa đầu vào thành giường, đôi mắt khẽ nhắm lại, có vẻ như đã thiếp đi trong lúc chờ đợi hắn. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực hắn, xua tan đi mọi lạnh lẽo, mọi nỗi đau từ đêm qua.

Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, rồi vòng tay ôm lấy Tee từ phía sau. Cậu giật mình, đôi mắt bừng mở, quay lại nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn vương chút lo lắng.

"Mày làm tao lo muốn chết đó thằng Dew!" Tee trách yêu, giọng cậu vẫn còn hơi khàn, nhưng ánh mắt đã ánh lên niềm vui sướng không thể che giấu. Cậu vươn tay, vuốt nhẹ lên gò má hắn, cảm nhận hơi ấm từ làn da hắn.

Dew dụi đầu vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc. "Tao xin lỗi, cục cưng," hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy hối lỗi. "Tao xin lỗi vì đã làm mày lo lắng, xin lỗi vì đã về muộn, lỗi của tao là đã không giải thích rõ ràng với mày, để mày phải chịu đựng một mình. Về chuyện Kitty, tao nhờ cô ấy mua giùm lá bùa may mắn ở Chiang Mai, rồi đưa cô ấy về cũng chỉ là để cám ơn . Tao chưa bao giờ có ý gì với cô ấy cả. Trong đầu tao, chỉ có mày thôi, Tee."

Tee nghe hắn giải thích, mọi hiểu lầm, mọi nỗi ghen tuông trong lòng cậu phút chốc tan biến. Cậu ôm chặt lấy Dew, nũng nịu vùi mặt vào lồng ngực hắn. "Tao cũng xin lỗi, Dew. Tao xin lỗi vì đã vô cớ gây sự, xin lỗi vì đã nói những lời khó nghe với mày. Tao... tao sợ lắm. Tao sợ mày sẽ bỏ rơi tao.." Giọng cậu nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo hắn.

Dew khẽ hôn lên đỉnh đầu cậu, vuốt ve mái tóc mềm mại. Hắn nhẹ nhàng đẩy cậu ra một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cậu. Tee mỉm cười, móc từ trong túi xách ra một hộp quà màu đen sang trọng. "Tặng mày," cậu nói, giọng nói ấm áp trở lại. "Dù đã muộn, nhưng chúc mày sinh nhật vui vẻ nha, Dew."

Hắn mỉm cười, đôi mắt sáng lên rạng rỡ. Hắn mở hộp quà, nhìn thấy sợi dây chuyền bạc tinh tế, đúng như phong cách hắn yêu thích. Đeo cho tao đi." Hắn đưa chiếc dây chuyền cho cậu, rồi khẽ cúi đầu xuống. Tee nhẹ nhàng vòng tay qua cổ hắn, cẩn thận đeo sợi dây chuyền vào cho hắn, ngón tay khẽ chạm vào làn da ấm nóng của hắn.

Dew ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chất chứa bao nhiêu yêu thương. Hắn lấy từ trong túi quần ra chiếc túi vải nhỏ màu đỏ, lá bùa may mắn, rồi đưa cho Tee. "Đây là của mày, cục cưng. Điều ước của tao là mày sẽ luôn bình an, hạnh phúc khi ở cạnh tao. "

Tee nhìn lá bùa nhỏ bé trong tay, rồi nhìn Dew, đôi mắt cậu ửng đỏ vì xúc động. Hắn cúi xuống, khẽ thì thầm vào tai cậu, giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ: "Cho tao hôn mày nhé, cục cưng."

Tee không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh nước. Cậu nhón chân lên, chủ động áp môi mình vào môi hắn, bắt đầu một nụ hôn sâu, nụ hôn của sự tha thứ, của những lời hứa không lời. Hai trái tim đã trải qua bão tố, giờ đây lại hòa chung một nhịp đập, mạnh mẽ và nồng nàn hơn bao giờ hết, như muốn bù đắp cho tất cả những gì đã mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co