Truyen3h.Co

DewTee - Behind The Scenes

Chuong 22

munmun123456789a

Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn laser xanh đỏ tím vàng nhấp nháy điên loạn, nuốt chửng mọi âm thanh khác trong quán bar đông đúc. Giữa cái biển người đang lắc lư theo điệu nhạc, Tee ngồi gục trên bàn, mái tóc rũ rượi, đôi mắt lờ đờ nhìn vào khoảng không vô định. Ly rượu trên tay cậu đã cạn từ lâu, nhưng vị đắng chát của men say vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, hòa cùng vị mặn của những giọt nước mắt đã khô trên gò má. Xung quanh, Junior và đám bạn thân đang nháo nhào, cố gắng ngăn cản cậu.

"Thôi nào Tee, đủ rồi đấy mày!" Junior lay nhẹ vai cậu, giọng nói đầy vẻ sốt ruột. Nó đã chứng kiến Tee nốc không biết bao nhiêu ly từ lúc mới đặt chân đến quán. Mỗi ly rượu như một gáo dầu đổ thêm vào ngọn lửa ghen tuông đang bùng cháy trong lòng cậu, khiến cậu cứ thế chìm sâu vào men say, vào sự uất ức.

"Mày có chuyện gì thì nói với tụi tao đi, đừng có tự hành xác mình như vậy chứ!" Một người bạn khác chen vào, cố gắng giật lấy ly rượu rỗng trên tay Tee.

Nhưng Tee chẳng thèm bận tâm. Cậu chỉ đẩy tay họ ra, lẩm bẩm trong men say: "Để tao yên... để tao yên..." Giọng cậu khàn đặc, đầy vẻ bất lực. Cậu không thể nói ra được. Làm sao cậu có thể nói với họ rằng mình đang ghen, đang giận vì Dew, người mà cậu yêu thương đến khắc cốt ghi tâm, lại đang né tránh cậu, lại đang có những hành động mờ ám, khiến cậu nghi ngờ hắn có người khác? Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, bị thay thế cứ thế bủa vây lấy cậu, khiến cậu chỉ muốn uống thật say, say đến mức quên đi tất cả.

Đám bạn nhìn nhau bất lực. Họ đã cố gắng hết sức, nhưng sức lực của một Tee đang chìm trong men say và nỗi tuyệt vọng thì dường như không thể lay chuyển. Cậu cứ thế gục xuống bàn, cơ thể mềm nhũn, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng bật ra, hòa vào tiếng nhạc chát chúa.

Đúng lúc đó, một bóng dáng cao lớn, quen thuộc xuất hiện ở cửa quán bar. Mái tóc đen nhánh của Dew hơi rối, áo sơ mi màu đen tôn lên vóc dáng rắn chắc, nhưng gương mặt hắn lại lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài quay phim. Ánh mắt hắn quét một lượt khắp quán bar, rồi dừng lại ở góc bàn nơi Tee và đám bạn đang ngồi. Gân xanh trên trán hắn giật giật, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong ánh mắt hắn khi nhìn thấy Tee đang gục trên bàn, bết nhè trong men say.

Hắn bước đến, từng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát, xuyên qua đám đông đang nhảy nhót. Tiếng nhạc dường như cũng phải chùn bước trước sự xuất hiện đầy uy hiếp của hắn.

"Mày làm cái quái gì ở đây vậy Tee?" Hắn gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cậu. Rồi hắn quay sang đám bạn của Tee, giọng nói trầm khàn, đầy vẻ trách cứ: "Tụi mày không biết cản nó lại à? Để nó uống đến nông nỗi này là sao?"

Junior và đám bạn nhìn nhau oan ức. "Trời đất ơi Dew, mày làm như tụi tao không cản vậy," Junior phản bác, giọng có phần ấm ức. "Nó cứ nốc liên tục, tụi tao có làm gì cũng không lại. Mà hai đứa mày cãi nhau thì việc gì trút giận lên tụi tao chứ!" Lời nói của Junior tuy không nói thẳng, nhưng lại ngầm ám chỉ nguyên nhân khiến Tee trở nên như vậy.

Dew thoáng khựng lại. Ánh mắt hắn sắc bén nhìn Junior, như muốn dò xét xem nó có biết chuyện gì không. Nhưng rồi, sự lo lắng cho Tee lại lấn át mọi thứ. Hắn không muốn gây ồn ào ở đây. Hắn cúi xuống, lay mạnh vai Tee.

"Dậy đi Tee! Về nhà thôi!" Hắn gằn giọng, cố gắng kéo cậu đứng dậy.

Tee khẽ cựa mình, đôi mắt lờ đờ hé mở, nhìn thấy gương mặt Dew đang ở rất gần. Một nụ cười ngây ngô, đáng yêu xuất hiện trên môi cậu, xua tan đi vẻ mệt mỏi, uất ức ban nãy. "A... Dew nè!" Cậu vươn tay, những ngón tay mềm mại chạm vào gò má hắn, bóp nhẹ. "Thằng Dew đẹp trai nhất lòng tao nè!"

Cơn giận dữ đang bùng cháy trong Dew cứ thế tắt ngỏm, tiêu sạch sành sanh trước sự đáng yêu trong men say của Tee. Hắn không thể giận cậu được. Một nụ cười bất đắc dĩ xuất hiện trên môi hắn. Hắn thở dài, nhẹ nhàng đỡ lấy cậu vào lòng.

"Ừa ừa, là tao đây. Là thằng siêu cấp đẹp trai của mày đây," Dew nói, giọng hắn dịu lại, đầy vẻ cưng chiều. Hắn nhìn đám bạn, ánh mắt ra hiệu.
Tee ngoan ngoãn để hắn nâng cậu lên, vòng tay qua cổ hắn, đầu tựa vào vai hắn. Hương thơm nam tính quen thuộc của Dew, mùi mồ hôi thoang thoảng sau một ngày dài làm việc, lại khiến cậu cảm thấy an toàn đến lạ lùng.

Dew cõng Tee ra khỏi quán bar, xuyên qua đám đông đang nhảy nhót, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Hắn không quan tâm. Trong đầu hắn lúc này chỉ tập trung vào cái tên mét 8 say mèm trên lưng mình.

Về đến căn hộ, Dew nhẹ nhàng đặt Tee xuống giường. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống, làm Tee trông càng thêm đáng yêu trong bộ dạng say mềm. Hắn cúi xuống, cẩn thận cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của cậu, rồi từ từ lột bỏ chiếc quần dài. Nhưng khi bàn tay hắn chạm vào bên trong, hắn bất ngờ khựng lại.

Đệt.

Dưới lớp quần dài, Tee đang mặc một chiếc quần lọt khe màu nâu. Chiếc quần nhỏ xíu, ôm sát lấy vòng ba căng tròn của cậu, để lộ ra những đường cong gợi cảm đến chết người. Mùi hương nam tính đặc trưng của Tee, hòa cùng mùi rượu thoang thoảng, cứ thế xộc thẳng vào khứu giác hắn, khiến mọi lý trí như muốn tan biến.

Hắn đã cố nhịn suốt mấy ngày nay. Kể từ cái đêm cãi vã, hắn đã quyết định giữ khoảng cách với Tee, không muốn cậu nghĩ rằng hắn chỉ ngủ với cậu để thỏa mãn nhu cầu thể xác. Hắn muốn Tee hiểu rằng mối quan hệ này không phải vì dục vọng. Suốt những ngày qua, mỗi khi khao khát dâng trào, hắn đều phải tự xử, phải vật lộn với chính bản thân mình. Điện thoại hắn từ lúc nào đã biến thành điện thoại của một tên biến thái, hắn lưu hình cậu nude ở mọi góc độ, những bức ảnh hắn lén chụp khi cậu ngủ say, khi cậu vừa tắm ra. Hắn phải nhìn ảnh cậu, phải tưởng tượng những khoảnh khắc cuồng nhiệt của cả hai, mới có thể giải quyết được nỗi ham muốn đang cháy bỏng.

Giờ đây, nhìn Tee đáng yêu trong men say, lại còn học hư mà mặc quần lọt khe, mọi sự kiềm chế của hắn sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác ấm ức, khao khát dồn nén bấy lâu bỗng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Hắn vừa tính chạy trốn vào phòng tắm, muốn dùng nước lạnh để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

Nhưng đúng lúc đó, Tee khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn hắn. Nước mắt cậu lại trào ra, lăn dài trên gò má.

"Đồ đáng ghét!" Tee oà khóc, giọng nói nghẹn ngào, đầy uất ức. "Thằng chó! Mày có người ngủ với mày ngon hơn tao rồi chứ gì! Khốn nạn! Đồ chơi xong rồi bỏ!" Cậu vừa chửi, vừa mếu máo, gương mặt tèm lem nước mắt, trông đáng yêu đến vô cùng.

Lời nói của Tee như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Dew, nhưng lại là một gáo nước lạnh cần thiết để hắn bừng tỉnh. Hắn không thể chịu nổi nữa. Cơn giận dữ bùng lên, nhưng không phải giận Tee, mà giận chính hắn. Hắn đã sai rồi. Hắn đã cố gắng kiềm chế, cố gắng giữ khoảng cách, nhưng lại vô tình khiến Tee đau khổ, khiến cậu hiểu lầm.

Hắn tiến tới, cúi xuống, hôn cái chụt vào đôi môi sưng mọng của cậu. Nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa bao nhiêu sự dịu dàng, bao nhiêu sự hối lỗi. "Không có! Không có!" Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm, đầy trấn an. "Tao không có ai ngoài mày hết. Tao giữ thân như ngọc mà. Mày là duy nhất." Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên gò má cậu.

Tee nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn ngấn nước, nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mong manh. Cậu vươn tay, ôm lấy cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn. "Vậy... vậy mau đâm tao đi..." Giọng cậu khàn đặc, đầy vẻ nũng nịu, nhưng cũng chất chứa một sự khao khát mãnh liệt. "Nếu không... tao không tin mày đâu." Tee vừa nói, vừa đu cả người vào người hắn, cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Cơ thể mềm nhũn của cậu, mùi hương rượu và mùi hương đặc trưng của cậu, tất cả đều đang kích thích mạnh mẽ mọi giác quan của Dew.

Lý trí cuối cùng của Dew cũng hoàn toàn sụp đổ. Hắn không thể kìm nén được nữa. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm Tee lên, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của cậu. Một nụ cười chiếm hữu xuất hiện trên môi hắn. "Được thôi, cục cưng. Như mày muốn."

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn cháy bỏng lên môi Tee, nụ hôn nồng nàn, sâu lắng, như muốn nuốt trọn tất cả những uất ức, những hiểu lầm của những ngày qua. Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cậu, cuốn lấy lưỡi cậu, mút mát một cách cuồng nhiệt. Tay hắn không ngừng vuốt ve tấm lưng trần, rồi lần xuống vòng ba căng tròn của Tee, cảm nhận sự mềm mại, ấm nóng dưới lớp vải mỏng manh của chiếc quần lọt khe màu nâu.

Tee đáp lại nụ hôn của hắn một cách cuồng nhiệt không kém. Cậu vươn tay, luồn vào mái tóc hắn, kéo hắn lại gần hơn, cơ thể cậu run rẩy từng hồi, mọi khao khát dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc được giải tỏa. Khi nụ hôn dần buông lơi, hắn hôn dọc xuống cổ cậu, cắn mút để lại những dấu đỏ ửng, những vết hickey sâu đậm, như một sự đánh dấu chủ quyền.

"Mày... ưm... mày có chắc... ưm... là mày không có ai... ư ưm... ngoài tao không?" Tee hỏi trong tiếng thở dốc, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, cơ thể cậu uốn éo, đáp lại từng cái chạm của hắn.

Dew không trả lời, chỉ dùng hành động để chứng minh. Hắn lột sạch chiếc quần boxer của mình, rồi nhẹ nhàng kéo chiếc quần lọt khe màu nâu của Tee sang một bên, để lộ ra lối vào ẩm ướt, mềm mại. Hắn cúi xuống, hôn lên đó một cách đầy chiếm hữu, khiến Tee giật bắn người, rên lên một tiếng yếu ớt.

"Tao... tao không tin mày đâu... ư ưm... đâm tao đi... Dew... đâm tao đi..." Tee cầu xin, giọng nói nghẹn ngào, đầy khao khát.

Dew không chần chừ nữa. Hắn nhẹ nhàng đưa thứ đó của mình vào bên trong cậu. Tee khẽ rên lên một tiếng sung sướng, đôi mắt nhắm nghiền, đầu ngửa ra sau, mái tóc rối bù xõa tung trên gối. Hắn bắt đầu di chuyển, từ từ, chậm rãi, rồi tăng dần tốc độ, mỗi cú thúc đều sâu và mạnh mẽ, như muốn hòa tan cả hai vào làm một.

Tee hoàn toàn chìm đắm vào khoái cảm. Cậu không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, chỉ còn lại cảm giác sung sướng tột độ đang lan tỏa khắp cơ thể. Hắn mạnh bạo hơn, những cú thúc như muốn xuyên thấu cậu. Chiếc quần lọt khe màu nâu vẫn còn vương trên hông cậu, như một minh chứng cho sự bất ngờ, sự quyến rũ không ngờ của đêm nay. Tee ưỡn người lên, nhún nhảy theo từng nhịp điệu của hắn, những tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng, không ngừng.

Hắn bế cậu lên, đặt cậu đứng tựa vào cửa kính ban công, nơi ánh đèn thành phố lung linh, huyền ảo. Hắn kéo chiếc quần lọt khe của Tee sang bên trái một chút, rồi lại đâm sâu vào bên trong cậu. Cơ thể Tee run rẩy, đôi mắt cậu nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng vì khoái cảm. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ hòa quyện vào nhau, vang vọng khắp căn phòng. Cậu cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối của hắn, cảm nhận được tình yêu và khao khát mãnh liệt mà hắn dành cho mình.

Dew khẽ cúi xuống, thì thầm vào tai Tee, giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ, hòa cùng tiếng rên: "Cục cưng biết tao thích màu nâu nên cố ý đúng không?"

Tee không trả lời, chỉ vùi mặt vào hõm cổ hắn, vòng tay ôm chặt lấy hắn, và rên lên một tiếng sung sướng, như một lời thừa nhận không lời. Mọi nghi ngờ, mọi nỗi đau, mọi sự ghen tuông đều đã tan biến, nhường chỗ cho ngọn lửa cuồng nhiệt, cho tình yêu mãnh liệt đang bùng cháy giữa hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co