Chương 25
Cái ôm của Dew như một lời trấn an, nhưng cũng là một gọng kìm vô hình siết chặt lấy nỗi lo âu đang ngự trị trong lòng Tee. Mùi khói thuốc trên người hắn quyện vào mùi hổ thẹn của cậu, tạo nên một bản hòa tấu đặc biệt của đêm khuya, mà trong đó, từng nốt nhạc đều vang vọng sự bất an. Cậu biết Dew tin cậu, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tò mò của hắn vẫn như một ngọn lửa leo lét, sẵn sàng bùng lên thiêu rụi cái vỏ bọc mà cậu đã dày công vun đắp. Hắn muốn vào căn phòng này, muốn khám phá những bí mật cậu chôn giấu, và đó là điều Tee sợ hãi hơn bất cứ thứ gì.
Đêm đó, cậu không ở lại nhà hắn, Dew đưa cậu trở về căn phòng trọ quen thuộc và tất nhiên hắn vẫn chưa đuợc lên phòng, cậu thở dài nhì căn trọ quen thuộc nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ xa lạ đến gai người. Từng tấm poster, từng món đồ lưu niệm của Dew treo khắp tường, đặt trên kệ, bỗng trở thành những bằng chứng tố cáo tình yêu thầm kín, đơn phương của cậu. Chúng quá rõ ràng, quá phơi bày. Cậu không thể để Dew nhìn thấy, dù chỉ một chút. Dù có phải vứt bỏ tất cả, cậu cũng không thể để hắn biết được sự thật nghiệt ngã này.
Với một quyết tâm đến tột cùng, Tee bắt đầu cuộc "đại dọn dẹp" kinh hoàng. Cậu gỡ từng tấm poster một cách cẩn trọng, nhẹ nhàng như thể đang bóc tách chính trái tim mình. Những bức ảnh Dew cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch, những món goods phiên bản giới hạn mà cậu đã phải thức đêm canh me, vét sạch túi tiền để săn lùng, giờ đây đều phải gói ghém lại. Cậu tìm thấy một chiếc thùng các tông cũ kỹ dưới gầm giường, thứ mà cậu từng dùng để chứa những kỷ niệm thời đại học. Giờ đây, nó sẽ trở thành nơi chôn giấu tình yêu và nỗi đau của cậu.
Tee miệt mài làm việc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đôi tay run rẩy gói ghém từng chiếc card bo góc, từng bức ảnh nhỏ, từng món quà fanmade của Dew mà cậu trân quý hơn cả vàng ngọc. Mỗi khi chạm vào một món đồ, một dòng ký ức lại ùa về, khiến lòng cậu se sắt. Cậu nhớ lần đầu tiên thấy hắn trên màn ảnh, nụ cười rạng rỡ ấy đã làm con tim cậu đập nhanh đến mức nào. Cậu nhớ những ngày tháng âm thầm dõi theo hắn, từ một diễn viên vô danh dần vươn lên thành ngôi sao sáng chói. Từng món đồ này, từng kỷ vật này, đều là minh chứng cho tình yêu đơn phương bền bỉ của cậu. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành rào cản, một bí mật nặng trĩu mà cậu không thể để lộ.
Gói ghém xong xuôi, cậu đưa chiếc thùng giấu vào tận cùng của chiếc tủ quần áo cũ kỹ, đắp lên trên nào là chăn màn, nào là quần áo bẩn, hệt như đang chôn giấu một tội ác tày trời. Cậu còn cẩn thận lau chùi từng ngóc ngách, đảm bảo không còn một hạt bụi nào có thể tố cáo sự tồn tại của "Dew's fanboy" trong căn phòng này. Mệt mỏi rã rời, Tee ngã vật xuống giường, thở hổn hển. Căn phòng giờ đây trống trải đến lạ lùng, như một phần hồn của cậu đã bị rút cạn. Dù vậy, một tia nhẹ nhõm vẫn len lỏi trong lòng. Ít nhất, cậu đã che giấu được bí mật của mình, đã bảo vệ được Dew khỏi sự thật phũ phàng này.
Sáng hôm sau, khi tia nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, Tee thức dậy với cơ thể rã rời và đôi mắt thâm quầng. Tuy nhiên, trong lòng cậu lại trỗi dậy một sự nhẹ nhõm và cả một chút háo hức khó tả. Cậu lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình, rồi dừng lại ở tên Dew. Sau một thoáng do dự, cậu gõ một tin nhắn ngắn gọn: "Phòng tao dọn xong rồi. Mày muốn qua không?"
Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. "Đến đón mày sau khi quay xong. Chờ tao." Ngắn gọn, súc tích, nhưng đủ khiến trái tim Tee đập rộn ràng. Nụ cười mệt mỏi nở trên môi cậu. Cuối cùng thì ngày này cũng đến.
Buổi chiều hôm đó, sau khi kết thúc lịch trình quay phim, Dew thực sự đã lái xe đến khu trọ của Tee. Cậu đứng đợi dưới sảnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Khi chiếc xe quen thuộc dừng lại, Dew bước xuống, dáng người cao lớn sừng sững dưới ánh đèn đường. Hắn vẫn mặc bộ đồ hoodie đen, quần jeans rách từ đoàn phim, mái tóc hơi rối nhẹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc như dao cạo, lướt qua cậu rồi hướng thẳng lên căn hộ ở tầng ba.
"Vào thôi." Dew khẽ nói, nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
Lên đến phòng, Tee cẩn thận mở cửa. Dew bước vào, ánh mắt hắn đảo quanh căn phòng 30 mét vuông. Nó gọn gàng, ngăn nắp đến mức đáng kinh ngạc, gần như đơn sơ đến kỳ lạ. Một chiếc giường đơn kê sát tường, một bàn học nhỏ, một tủ quần áo cũ kỹ. Không một tấm poster, không một món đồ trang trí nào nổi bật. Nó giống hệt như căn phòng của một người đàn ông sống độc thân, không chút dấu vết của bất kỳ sở thích nào, chứ đừng nói là "đu idol" như Tee đã giải thích trước đó. Dew khẽ nhíu mày. Điều này quá khác thường so với hình dung của hắn về một căn phòng trọ của giới trẻ. Hắn nhớ rõ những lần Tee né tránh hắn đến thăm, lý do cậu đưa ra là phòng bừa bộn, nhỏ hẹp. Nhưng giờ đây, nó lại trống trải đến mức gần như vô hồn. Sự trống trải này càng khiến sự nghi ngờ trong lòng hắn lớn thêm. Tee thực sự có điều gì đó đang giấu hắn.
"Sao vậy?" Tee lên tiếng, giọng pha chút bối rối, cố gắng che đi sự hồi hộp đang dâng trào.
Dew không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm vào bả vai cậu, ánh mắt khóa chặt lấy đôi mắt cậu. "Tao nghĩ nó sẽ... sống động hơn." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một chút thăm dò. "Không thấy hình idol nào cả, hửm?"
Tee cười gượng gạo, đôi má ửng hồng. "À... tao... tao cất hết rồi. Không thích bày biện nhiều." Cậu cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Chỉ cần hắn tìm thấy một thứ thôi, là mọi thứ sẽ vỡ lở.
Dew vẫn nhìn cậu chằm chằm, rồi đột nhiên nở nụ cười nhếch môi đầy quyến rũ. Hắn không nói gì thêm, chỉ từ từ tiến lại gần hơn. Tee lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu biết Dew đang làm gì, và cậu không thể chống cự. Hắn là một ngọn lửa, còn cậu là một con thiêu thân cứ thế lao vào.
"Nhưng mà..." Giọng Dew khẽ thì thầm, bàn tay hắn nâng cằm cậu, "dù căn phòng này có trống trải đến đâu, tao cũng sẽ lấp đầy nó bằng hơi thở của mình."
Chưa kịp để Tee phản ứng, hắn đã cúi xuống, đôi môi nóng bỏng vồ vập lấy môi cậu. Đó là một nụ hôn cháy bỏng, mang theo sự chiếm hữu và khao khát dồn nén bấy lâu nay. Tee ngỡ ngàng, đôi mắt mở to rồi từ từ khép lại. Hắn hôn mạnh bạo, như muốn nuốt chửng mọi sự phản kháng còn sót lại trong cậu. Lưỡi hắn luồn lách vào khoang miệng cậu, cuốn lấy lưỡi cậu, khuấy đảo từng giác quan. Đầu óc Tee quay cuồng, mọi suy nghĩ về căn phòng trống trải, về những bí mật đang bị chôn vùi đều tan biến. Giờ đây, cậu chỉ còn cảm nhận được sự hiện diện của Dew, sức nóng từ cơ thể hắn, và hương bạc hà thoang thoảng từ khoang miệng hắn.
Bàn tay Dew không ngừng nghỉ. Hắn luồn vào trong áo cậu, vuốt ve tấm lưng trần. Tee khẽ rên lên một tiếng yếu ớt khi ngón tay hắn chạm vào đầu ti cương cứng của cậu. Hắn đẩy cậu sát vào tường, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, không một kẽ hở. Cậu cảm nhận được sự kích thích đang bừng bừng trong hắn, và nó cũng nhanh chóng lan truyền sang cậu.
"Ưm... ưm... Dew... Dew..." Tee cố gắng nói trong nụ hôn dồn dập, "trọ này... cách âm kém lắm... hay... hay về nhà mày rồi hãy làm nhé..." Cậu lo lắng, đôi mắt ướt át nhìn hắn. Căn phòng trọ này không phải là nhà hắn, nơi họ có thể thoải mái làm tình mà không sợ bị ai nghe thấy.
Dew rời khỏi môi cậu, đôi mắt hắn lấp lánh ánh cười đầy đểu cáng. "Không thích." Hắn nói, giọng trầm khàn, rồi lại cúi xuống hôn vào hõm cổ cậu. Một nụ hôn ướt át, rồi một cái cắn nhẹ khiến Tee rùng mình. "Mày chỉ cần nhịn rên là được mà, Tee."
"Ai... Dew!!" Tee la lên bất lực, nhưng giọng nói đã biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt. Cậu biết mình không thể chống cự được hắn. Đã bao giờ cậu muốn chống đối hắn đâu mà. Cơ thể cậu, trái tim cậu, tất cả đều thuộc về hắn từ rất lâu rồi. Cậu vòng tay qua cổ hắn, nhón chân lên để sâu hơn vào nụ hôn đầy cuồng nhiệt.
Dew mỉm cười đắc thắng. Hắn xé toạc cúc áo sơ mi của cậu, để lộ ra làn da trắng ngần và đôi ngực ửng hồng. Hắn cúi xuống, liếm láp từng tấc da thịt, hút mút đôi đầu ti sưng tấy, khiến Tee không ngừng rên rỉ. Tiếng rên của cậu bị hắn nuốt trọn vào trong những nụ hôn sâu, chỉ còn lại những tiếng thở hổn hển, đứt quãng. Dew cẩn thận bế cậu lên, để Tee quấn chân quanh eo mình. Cậu cảm nhận được sự cương cứng của hắn đang cọ xát vào hạ thân mình, một cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng đến tột cùng.
Hắn đẩy cậu nằm xuống chiếc giường đơn, rồi nhanh chóng lột bỏ chiếc quần của mình, để lộ ra vật đàn ông đã cương cứng đến cực điểm. Tee nhắm mắt lại, đôi má nóng bừng. Cậu đã quá quen với những cuộc làm tình cùng hắn, nhưng lần nào cũng vậy, cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ vẫn không tài nào biến mất. Đặc biệt là ở căn phòng trọ nhỏ bé của mình, nơi những bức tường mỏng manh dường như không thể che giấu được bất cứ âm thanh nào.
Dew trườn lên người cậu, ánh mắt hắn cháy bỏng. Hắn hôn lên trán cậu, mũi cậu, rồi lại từ từ tiến xuống môi, nuốt trọn tiếng rên của cậu vào trong. Bàn tay hắn vuốt ve khắp cơ thể Tee, từ thắt lưng xuống đến bắp đùi săn chắc. Hắn dùng ngón tay xoa nắn hậu huyệt cậu, chuẩn bị cho cuộc xâm nhập sắp tới. Tee ưỡn người lên, toàn thân run rẩy. Cậu cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ đang trực trào.
Dew nhìn Tee, đôi mắt hắn đầy vẻ say mê. "Ngoan nào, Tee." Hắn thì thầm, rồi từ từ đẩy vật của mình vào bên trong cậu.
"Á...!" Tee khẽ kêu lên một tiếng, nhưng nhanh chóng bị hắn dùng môi chặn lại. Cậu bấu chặt vào tấm lưng trần của hắn, móng tay cào cấu những vệt đỏ hằn sâu. Cơn đau nhanh chóng nhường chỗ cho khoái cảm dâng trào. Dew bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi dần dần tăng tốc. Từng cú thúc mạnh mẽ khiến cả căn phòng như rung chuyển. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ bị kìm nén của Tee, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tình ái đầy hoang dại.
Dew không ngừng hôn cậu, như muốn truyền cho cậu tất cả sự cuồng nhiệt trong hắn. Hắn thì thầm những lời yêu thương, những câu khen ngợi đầy tục tĩu, khiến Tee đỏ mặt tía tai. "Mày đáng yêu quá, Tee... "
Cậu ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn. Mọi nỗi lo lắng, mọi sự tự ti đều tan biến trong khoái cảm tột độ. Cậu chỉ muốn hòa mình vào hắn, muốn tan chảy trong vòng tay hắn. Từng cú thúc của Dew như đánh thẳng vào tâm can cậu, khiến cậu quên hết mọi thứ xung quanh. Cậu chỉ biết rên rỉ, chỉ biết đón nhận, chỉ biết yêu.
Thời gian như ngừng lại. Cả hai cứ thế cuốn vào nhau, hết tư thế này đến tư thế khác, từ giường ra sàn nhà, rồi lại trở về giường. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, chiếu rọi lên hai cơ thể trần trụi, ướt đẫm mồ hôi. Đến khi đồng hồ điểm 4 giờ sáng, Tee đã hoàn toàn kiệt sức. Cậu ngất lịm đi trong vòng tay Dew, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt nhắm nghiền.
Dew nhìn cậu say ngủ, đôi mắt hắn đầy vẻ thỏa mãn và yêu chiều. Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, rồi từ từ rút ra khỏi cơ thể cậu. Hắn muốn lấy một chiếc khăn ấm để lau sạch cho Tee, cũng như cho chính mình. Hắn bước đến tủ quần áo cũ kỹ của cậu, mở cánh tủ ra.
Ánh mắt hắn chợt dừng lại. Dưới đống quần áo lộn xộn, một chiếc hộp các tông to tướng thu hút sự chú ý của hắn. Sự tò mò trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ. Cái hộp này... nó chứa đựng điều gì?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co