Truyen3h.Co

DewTee - Tình yêu hèn mọn

Ba

munmun123456789a

Tiếng dao va chạm vào mặt thớt gỗ vang lên đều đặn trong gian bếp hiện đại, phá vỡ cái tĩnh lặng đặc quánh của căn hộ cao cấp tại khu ngoại ô Bangkok. Tee đứng đó, đôi vai hơi gù xuống, tập trung vào việc thái những lát ớt đỏ rực. Bàn tay cậu, vốn thô ráp với những vết chai sạn do những bao tải hàng hóa ở cảng biển để lại, lúc này lại run rẩy một cách lạ kỳ. Cậu đang nấu món *Pad Krapow* – món ruột của Dew. Cậu hy vọng mùi hương nồng nàn của lá húng quế và vị cay nồng của ớt có thể xua tan đi bầu không khí ngột ngạt đang bủa vây lấy hơi thở của mình.

Tee liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Đã quá giờ tan tầm từ lâu. Mỗi tiếng tích tắc như một nhát búa gõ vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của cậu. Cậu sợ tiếng mở cửa, nhưng lại khao khát nó hơn bất cứ điều gì. Cậu muốn được nhìn thấy Dew, dù là để nhận thêm những lời sỉ nhục, còn hơn là phải đối mặt với khoảng không im lặng đáng sợ này.

Cạch.

Tiếng khóa từ vang lên khô khốc. Tee giật mình, con dao trên tay suýt chút nữa đã cứa vào ngón tay chằng chịt vết sẹo cũ. Cậu vội vàng lau tay vào chiếc tạp dề cũ kỹ, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy trong lồng ngực rồi bước ra phòng khách.

Dew đứng đó, dựa lưng vào cánh cửa đã đóng sập. Áo sơ mi hàng hiệu nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng xộc xệch, và mùi rượu nồng nặc bốc lên át cả mùi thức ăn từ bếp. Nhưng điều khiến Tee rùng mình nhất chính là đôi mắt của hắn. Đôi mắt vốn luôn ánh lên sự tự tin, sắc sảo của một gã IT thành đạt, giờ đây chỉ còn là hai hố sâu hoắm, đỏ ngầu những tia máu và hằn học một nỗi căm hận thấu xương tủy.

"Dew... mày về rồi à? Tao có nấu..."

"Câm mồm."

Giọng nói của Dew khàn đặc, trầm đục như tiếng đá tảng lăn qua lòng suối cạn. Hắn không nhìn Tee, mà nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn, trắng bệch cả khớp xương.

Tee đứng chôn chân tại chỗ, cổ họng đắng ngắt: "Mày say rồi, để tao lấy nước..."

"Tao bảo mày câm mồm! Mày nghe không rõ à?" Dew gầm lên, bất ngờ vung tay gạt phăng bình hoa pha lê trên kệ trang trí. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành dưới sàn nhà, những mảnh vụn bắn tung tóe, có mảnh sượt qua mu bàn tay trắng bệch của Tee, để lại một vệt máu mảnh như sợi chỉ.

Dew tiến lại gần, mỗi bước chân của hắn nặng nề như muốn nghiền nát tâm can người đối diện. Hắn túm lấy cổ áo Tee, nhấc bổng cậu lên, ép mạnh vào bức tường lạnh lẽo. Sức mạnh từ một kẻ cao 1m9 khiến Tee nghẹt thở, đôi chân cậu lửng lơ, hơi thở nóng rực mùi cồn của Dew phả thẳng vào mặt.

"Mày hài lòng chưa?" Dew gằn giọng, từng chữ thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt. "Annie chia tay tao rồi. Cô ấy nói cô ấy không thể quên được cái âm thanh tởm lợm đêm đó. Mày có biết tại sao không?"

Tee trợn tròn mắt, tim cậu như ngừng đập. Annie... chia tay? Một nỗi sợ hãi tột cùng trào dâng, át cả nỗi đau thể xác. "Tao... tao không hiểu... Dew, tao không làm gì cả..."

"Mày còn chối à?" Dew cười gằn, nụ cười méo mó đầy cay đắng. Hắn lôi từ túi quần ra chiếc điện thoại, màn hình vỡ vụn nhưng vẫn còn hiện lên lịch sử cuộc gọi. "Đêm qua, khi mày nằm dưới thân tao, khi mày rên rỉ như một con thú động dục, điện thoại của tao đã gọi cho Annie. Cuộc gọi kéo dài hơn ba mươi phút. Mày nghĩ tao là thằng ngu sao? Mày cố ý đúng không? Mày muốn cô ấy nghe thấy tất cả để cô ấy ghê tởm tao, để cô ấy rời bỏ tao, đúng không?"

Tee bàng hoàng. Đêm qua... trong cơn hoảng loạn khi thấy Dew bị chuốc thuốc, cậu đã nghĩ đến việc gọi cho Annie để cầu cứu. Nhưng rồi cơn thú tính của Dew đã ập đến, hắn vồ lấy cậu, ngấu nghiến cậu như muốn xé xác. Trong giây phút hỗn loạn ấy, cậu đã quên mất chiếc điện thoại vẫn đang kết nối. Cậu không hề biết... cậu thề với trời đất là cậu không hề muốn điều này xảy ra.

"Không phải... Dew, nghe tao giải thích... Tao định gọi cho cô ấy để giúp mày, nhưng rồi mày... tao quên..."

"Quên?" Dew cắt ngang bằng một cái tát trời giáng. Khuôn mặt Tee lệch sang một bên, khóe miệng rỉ máu. "Mày nghĩ tao tin loại người như mày sao? Một thằng có tiền án, một thằng thất học, một thằng mà tao đã rủ lòng thương hại đón về từ vũng bùn... Hóa ra mày lại là một con rắn độc!"

Dew buông cổ áo Tee ra khiến cậu ngã khuỵu xuống sàn, ngay trên đống mảnh vỡ thủy tinh. Những mảnh sắc lẹm đâm vào đầu gối, vào lòng bàn tay, nhưng Tee không cảm thấy đau. Nỗi đau lớn hơn đang xâu xé lồng ngực cậu khi nhìn thấy sự thất vọng và ghê tởm tột độ trong mắt người đàn ông cậu yêu.

"Tao đã từng nghĩ mày là bạn thân nhất của tao." Dew lùi lại, giọng hắn run rẩy vì sự phản bội. "Tao đã tin mày hơn cả bản thân mình. Vậy mà mày lại dùng cái cơ thể bẩn thỉu đó để vấy bẩn cuộc đời tao, hủy hoại hạnh phúc duy nhất mà tao có. Mày tởm lắm, Tee ạ. Mày khiến tao thấy buồn nôn khi nghĩ về việc mình đã chạm vào mày."

Tee bò lại gần, đôi bàn tay đầy máu bám lấy gấu quần của Dew, giọng cậu lạc đi trong tiếng khóc nghẹn ngào: "Tao xin lỗi... Dew, tao sai rồi. Mày đánh tao đi, mày giết tao cũng được, nhưng đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó. Tao không cố ý... tao thực sự không muốn mày và cô ấy kết thúc như thế này..."

"Cút đi." Dew lạnh lùng thốt ra hai chữ.

"Dew..."

"Tao bảo mày CÚT! Khỏi nhà tao! Ngay lập tức!" Dew đá văng tay Tee ra, quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt đang nhòe đi vì nước mắt của cậu. "Tao không muốn nhìn thấy mày thêm một giây nào nữa. Đồ rác rưởi."

Tâm hồn Tee như đổ sụp. Cút đi? Cậu còn nơi nào để đi? Thế giới bên ngoài kia chỉ toàn là những ánh mắt kỳ thị dành cho một kẻ mang án tích, chỉ toàn là những gánh nặng bốc vác đè nát bờ vai. Nhưng quan trọng hơn hết, Dew là nguồn sống duy nhất, là tia sáng cuối cùng trong cuộc đời tăm tối của cậu. Mất Dew, cậu chẳng khác nào một xác không hồn.

Tee không đứng dậy. Cậu quỳ rạp xuống, trán chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, vấy bẩn bởi máu và nước mắt.

"Dew... tao xin mày... đừng đuổi tao đi." Giọng Tee nhỏ xíu, run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Tao không có nơi nào để đi cả. Tao không cần mày coi tao là bạn nữa. Mày cứ coi tao là con chó, là cái bao cát để mày trút giận cũng được. Mày hận tao vì Annie bỏ mày, vậy mày hãy trút hết nỗi đau đó lên người tao đi."

Dew khựng lại. Hắn quay đầu nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình. Sự thảm hại của Tee không làm hắn mủi lòng, ngược lại, nó kích động cơn điên loạn đang âm ỉ cháy trong lòng hắn. Hắn cần một nơi để xả bỏ sự uất ức, cần một cái gì đó để giày vò cho bõ cơn đau đang thắt chặt trái tim.

Hắn tiến lại, túm tóc Tee, giật mạnh khiến đầu cậu ngửa ra sau. "Mày nói cái gì? Mày muốn tao trút giận lên mày?"

Tee nhìn thẳng vào mắt Dew, đôi mắt trắng dã của cậu chứa đựng một sự phục tùng đến tội nghiệp. "Phải. Mày cứ lấy tao ra dày vò... cho đến khi mày thấy khá hơn. Đừng đuổi tao đi... làm ơn."

Dew nhìn chằm chằm vào bờ môi đang run rẩy của Tee, rồi nhìn xuống những vết sẹo cũ mới đan xen trên làn da trắng bệch của cậu. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu hắn. Nếu cậu ta đã muốn bị đày đọa đến thế, nếu cậu ta đã chọn cách hèn hạ này để ở lại, vậy thì hắn sẽ cho cậu ta toại nguyện.

"Được." Dew gằn giọng, bàn tay đang túm tóc Tee siết chặt hơn. "Mày muốn ở lại để làm bao cát đúng không? Vậy thì đừng có hối hận. Từ giờ phút này, mày không còn là bạn tao nữa. Mày chỉ là một món đồ chơi để tao xả hận thôi."

Dew lôi xộc Tee vào phòng ngủ, ném cậu xuống chiếc giường mà đêm qua cả hai đã từng cuồng nhiệt trong cơn thuốc. Hắn không còn sự lịch sự, không còn sự dịu dàng thường ngày. Hắn tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm nghe lạnh ngắt.

"Mày muốn bù đắp đúng không? Vậy thì phục vụ tao cho tử tế."

Dew lao vào cậu như một con mãnh thú bị thương. Hắn không hôn, không âu yếm. Hắn chỉ có sự thô bạo và trừng phạt. Đôi bàn tay to lớn của hắn siết chặt lấy cổ tay Tee, ghim chặt cậu xuống nệm. Những nụ hôn của hắn giờ đây là những nhát cắn đau đớn trên cổ, trên vai, như muốn đánh dấu chủ quyền lên một món đồ phế thải.

Tee nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng. Cơn đau thể xác ập đến dữ dội, nhưng trong thâm tâm, cậu lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Ít nhất, khi Dew đang giày vò cậu, hắn đang nhìn thấy cậu, đang chạm vào cậu. Dù đó là sự căm ghét, thì vẫn tốt hơn là sự thờ ơ lạnh lẽo hay việc phải rời xa hắn mãi mãi.

"Đau không?" Dew gầm khẽ bên tai cậu, động tác dưới thân càng thêm phần tàn nhẫn, không hề có một chút bôi trơn hay chuẩn bị.

Tee nấc lên một tiếng, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm những vết sẹo dài trên lưng. Cậu bám chặt lấy ga giường, móng tay cắm sâu vào lớp vải. "Đau... nhưng mày cứ tiếp tục đi... Dew... cứ lấy tao ra mà trút giận..."

Lời nói của Tee như đổ thêm dầu vào lửa. Dew điên cuồng thúc mạnh, mỗi cú va chạm đều mang theo sự phẫn nộ về một tình yêu đã mất, về một tương lai đã đổ vỡ. Hắn nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má Tee, nhìn thấy khuôn mặt cậu biến dạng vì đau đớn, và một cảm giác khoái lạc bệnh hoạn nảy sinh từ sự trả thù bắt đầu xâm chiếm lấy hắn.

Căn phòng chỉ còn lại tiếng va chạm da thịt khô khốc, tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị đè nén. Ánh đèn đường lọt qua khe cửa sổ, hắt lên hai bóng người đang quấn lấy nhau trong một điệu nhảy của sự tuyệt vọng và thù hận.

Khi cơn bão qua đi, Dew rời khỏi cơ thể Tee một cách lạnh lùng. Hắn đứng dậy, mặc lại quần áo, không thèm liếc nhìn kẻ đang nằm bất động, co quắp trên giường với những dấu vết bầm tím và máu tươi loang lổ.

Dew vừa cài khuy áo vừa nói, giọng nói đã lấy lại sự bình thản nhưng lạnh đến thấu xương.  nhớ cho kỹ, đừng bao giờ để tao nghe thấy cái tên Annie thoát ra từ miệng mày. Mày không xứng đáng được nhắc đến cô ấy."

Dew bước ra khỏi phòng, để lại Tee trong bóng tối cô độc. Cậu nằm đó, hơi thở yếu ớt, toàn thân rệu rã như vừa bị một cỗ máy nghiền qua. Cậu co người lại, ôm lấy chính mình, cảm nhận cái lạnh lẽo của căn phòng và vị mặn chát của nước mắt thấm vào gối.

Cậu đã ở lại được rồi. Bằng một cách nhục nhã nhất, đau đớn nhất, cậu đã giữ được chỗ đứng bên cạnh hắn. Nhưng cái giá phải trả chính là sự tôn nghiêm cuối cùng và một trái tim đã hoàn toàn vụn vỡ. Cậu tự hỏi, liệu mình có thể chịu đựng được bao lâu trong địa ngục này? Liệu sự hy sinh hèn mọn này có bao giờ đổi lại được một ánh nhìn ấm áp như ngày xưa, hay nó chỉ càng khiến Dew thêm ghê tởm cậu hơn?

Bên ngoài, gió Bangkok vẫn thổi, mang theo hơi nóng hầm cập của một thành phố không bao giờ ngủ. Còn trong căn phòng này, một cuộc tình đơn phương đã chính thức biến thành một bản án chung thân, nơi kẻ tội đồ tự nguyện chịu xiềng xích để được ở gần quản ngục của đời mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co