Truyen3h.Co

dh stories

40.075km - 2

duyhoang82

Chương 6

Sau bao lần khóc lóc, van xin, nài nỉ, tôi cũng thuyết phục được ba mẹ rằng tôi không cố ý gây sự đánh nhau trước. Ba mẹ tôi lại phải mất hai ba ngày chạy đôn chạy đáo nhờ vả ông này bà kia nói ra nói vào cho tôi được ở lại trường. Sau khi một khoảng tiền kha khá nằm gọn trong tay của mấy ông lớn bà nhỏ, tôi mới được đi học trở lại với cái án treo lơ lững trên đầu.

Bù vào đó tôi bị ba cấm túc vô thời hạn. Mỗi ngày tôi chỉ được phép ra khỏi nhà vào buổi sáng để đến trường, trước mười hai giờ là tôi lại phải trở về nhà - ngôi nhà thân yêu mà mọi người vẫn thường ca tụng ấy nay đã trở thành trại giam. Đi làm thêm: không được phép, nấu cháo điện thoại: không được phép, online bằng máy tính duy nhất trong nhà ở phòng khách: không được phép, xem TV từ chín giờ tối trở đi: không được phép.

Đấy chưa hẳn là địa ngục, ở trường còn có một địa ngục khác với con quỷ giữ của vô cùng độc đoán.

"Cậu có thấy hai thằng con trai cứ quấn quít lấy nhau là kỳ cục lắm không?" Tôi mệt mỏi than vãn khi Tuấn suốt ngày cứ đeo bám tôi như sam. Chẳng khác nào nếu như tôi ở một mình trong năm giây thì thiên thạch sẽ va vào đầu tôi, hoặc là tôi sẽ bị một bọn Mafia bao vây bắn cho đến chết.

"Thế một thằng con trai thầm yêu một thằng con trai khác trong hai năm thì không kỳ cục à?" Tuấn thì thầm vào tai tôi, mặt ngây ngô vô số tội.

"Cậu đi đâu đấy?" Tôi nhăn mặt, quay lại nhìn Tuấn từ nãy đến giờ lẽo đẽo theo tôi suốt dãy hành lang.

"Đi theo cậu." Tuấn mỉm cười.

"Tôi đi toilet đấy." Tôi mím chặt môi, nén cơn tức đang sôi cuồn cuộn trong bụng.

"Ừ. Thế thì tôi cũng đi toilet."

Rồi. Đời tôi đến đây là tàn. Nếu trước đây tôi phát điên vì không được cậu ta quan tâm, thì giờ đây khi được quan tâm một cách độc tài như vậy, tôi thấy thà chết còn sướng hơn.

"Ba mẹ tôi mà biết tôi thích cậu, tôi sẽ bị lột da, đập nhừ tử cho đến chết." Tôi làu bàu khi đã ngồi gọn trong lòng Tuấn trên chiếc Martin lúc ra về.

"Nhà cậu vui nhỉ? Tôi đến chơi nhé?" Tuấn hào hứng.

"Không được." Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

"Sao thế? Cậu bị cấm không cho ra ngoài, chứ đâu có bị cấm dẫn bạn đến nhà đâu." Tuấn lí sự.

Sau một lúc tranh cãi thì hai đứa cũng đi đến kết cục ở trước cổng nhà tôi. Tuấn tự nhiên dắt xe vào, vừa đi vừa huýt sáo. Lòng tôi nôn nao sợ ba tôi lại nổi trận lôi đình. Lo sợ của tôi hóa ra lại thừa, nhà tôi vui vẻ chào đón Tuấn. Hiếm khi tôi dẫn bạn về nhà, ngoại trừ Uyên ra. Tuấn tỏ ra lễ phép và ngoan ngoãn khác thường, nói chuyện cứ nhỏ nhẹ, dạ thưa chứ không cộc cằn như lúc nói chuyện với tôi. Bà nội cứ luôn miệng khen Tuấn đẹp trai suốt, và theo tôi nhẩm đếm thì đã khen đến lần thứ hai mươi mấy. Đứa em gái bốn tuổi của tôi thì lẳng lặng đi theo Tuấn, cắn móng tay vẻ e thẹn dòm cậu ta lom lom.

"Tuấn có bạn gái chưa con?" Mẹ tôi gợi chuyện khi cả nhà quây quần bên bàn ăn.

Tôi thầm cười thích thú nhìn Tuấn, cậu ta liếc sang tôi rồi lúng túng trả lời:

"Dạ chưa."

Mẹ nhìn tôi thở dài:

"Chẳng biết bao giờ con dì mới có bạn gái. Tuấn biết không, nó học lớp 12 rồi mà còn măn vú mẹ đó."

"Mẹ..." Tôi xấu hổ càu nhàu.

Tuấn phì cười.

"Bọn con nít bây giờ cứ mới tí tuổi đã bày đặt yêu đương." Ba gằn giọng.

"Hồi xưa tụi mình cũng vậy mà." Mẹ tôi pha trò.

Ba đáp lại mẹ bằng một cái lườm thật dài.

"Ăn nhiều vào đi con." Nội tôi gắp cho Tuấn một miếng thịt to đùng.

Cả buổi cơm trôi qua trong không khí sôi nổi thường ngày của nhà tôi. Ba kể lể chuyện trưởng phòng mới khó chịu ở công ty, nội và mẹ thì cứ tranh cãi suốt nên mua rèm cửa màu hồng hay màu xanh, tôi và con em thì tranh nhau giành cho bằng được miếng thịt cuối cùng, rốt cuộc tôi cũng phải nhường cho nó.

"Ba mẹ cậu vui thật đấy." Tuấn nói khi thích thú lăn lộn trên giường trong phòng của tôi.

Tôi loay hoay cất tập sách lên giá, chẳng buồn phát biểu ý kiến. Tuấn chưa được chứng kiến cảnh ba tôi nổi cơn tam bành và mẹ tôi tối ngày cứ lằn nhằn suốt nên mới nói thế.

Con em tôi đứng lóng ngóng ngoài cửa, một tay lôi sền sệt con Gấu Teddy trên sàn nhà, tay kia cầm cuốn truyện thiếu nhi.

"Bé Ni đi đâu thế?" Tôi cất giọng dịu dàng hỏi.

Con bé chẳng thèm dòm đến mặt tôi. Nó đi một mạch thẳng đến giường, trèo lên và nũng nịu với Tuấn: "Anh gì ơi! Đọc truyện cho em nghe nhé."

Trời ơi. Còn có cái màn này nữa. Ở nhà chẳng bao giờ con bé dịu dàng với tôi được một phần một trăm mũ n như thế. Nó toàn cào cấu, đánh đấm tôi, tranh giành mẹ với tôi. Thế mà giờ này nó lại nằm gọn trong lòng Tuấn, lim dim mơ màng nghe Tuấn đọc truyện. Rõ ràng là nó đang lợi dụng Tuấn mà, càng nghĩ tôi càng phát bực. Nhà tôi sao di truyền cái gen mê trai mạnh đến thế chẳng biết. Tôi phải gắng làm cho xong bài tập thật nhanh rồi lôi đầu con em ra khỏi phòng giao cho mẹ mới được.

Mẹ mang nước vào phòng để lên bàn học, tôi ngẩng mặt lên cảm ơn. Mẹ đưa tay ra dấu: "Suỵt!" Rồi chỉ về phía giường ngủ của tôi. Tuấn và con em của tôi đang ôm nhau ngủ say sưa.

Nắng gấp khúc qua cửa kính rọi một mảng sáng rực khắp phòng. Đôi tai và khuôn mặt Tuấn hồng lên trong ánh nắng. Lặng đứng quan sát mất một lúc, bất giác hai mẹ con tôi nhìn nhau mỉm cười.

Chương 7

Một tuần chậm chạp trôi qua. Sau bao ngày ngoan ngoãn tu tâm dưỡng tính ở nhà, tôi được ba tha bổng cho một ngày cuối tuần. Tôi mừng phát điên, tối nay tôi sẽ được gặp Uyên, cả tuần nay tôi nhớ nó ghê gớm.

Suốt buổi học sáng thứ bảy tâm trạng tôi rất vui vẻ, và điều đó không lọt khỏi mắt Tuấn.

"Chó con làm gì vui thế?" Tuấn hỏi với cái biệt danh mà cậu ấy mới đặt cho tôi.

Tôi cau có phản đối cái biệt danh ấy.

"Tối nay tôi được ba cho đi gặp bạn." Tôi trịnh trọng thông báo.

"Tôi đón cậu lúc sáu giờ nhé?"

"Cậu không đi theo tôi được đâu." Tôi kịch liệt phản đối.

Lại một trận tranh cãi gay gắt giữa tôi và Tuấn. Và ai cũng biết kết cục sẽ như thế nào rồi đấy. Đúng sáu giờ khi vừa rời khỏi nhà, tôi bị Tuấn tháp tùng đến trước cửa siêu thị - điểm hẹn của tôi và Uyên.

"Tại cậu ấy đòi theo..." Tôi ngượng nghịu giải thích.

"Không sao đâu." Uyên cười đầy ẩn ý. "Thật ra tao cũng có dẫn bạn trai của tao theo giới thiệu với mày."

"Bạn trai á?" Tôi há hốc mồm.

Chỉ sau một tuần không gặp, mọi chuyện đi quá cả chục lần sự tưởng tượng của tôi. Trước đây tôi từng mường tượng bạn trai của Uyên phải là một đứa khù khờ, dễ dạy để Uyên tha hồ mà sai khiến với cái tính đàn chị của nó. Bạn trai của Uyên, thằng con trai cao nhồng đứng trước mặt tôi, là một hình ảnh hoàn toàn ngược lại: trí thức, lanh chanh, và nhiều lời. Theo những gì tôi quan sát được, Uyên đã chết mê chết mệt với cái thằng ấy.

Cả bọn kéo nhau vào gian hàng ẩm thực nằm trong gian đầu của siêu thị. Suốt cả buổi cậu bạn trai của Uyên, tên Tân, gần như nói không ngừng nghĩ. Tuấn tỏ vẻ khó chịu ra mặt, cậu ta bị dị ứng với những đứa nhiều chuyện.

"Bạn Tuấn thích học môn gì nhất nhỉ?" Tân quay sang Tuấn thân thiện hỏi.

"Tôi không thích học." Tuấn lầm bầm. "Chỉ thích đánh nhau thôi."

Mặt của Tân đơ ngay ra. Cậu ta quay sang Uyên cười giả lả:

"Em có muốn ăn thử món của anh không?"

Uyên hào hứng đưa đũa gắp một cọng mỳ Spagetthi trong đĩa của Tân, rồi đề nghị:

"Anh ăn thử miếng Pizza của em nhé." Uyên gắp một miếng rìa bánh đút cho Tân.

Tôi nhìn hai đứa chúng nó vừa nổi ốc cục vừa phát ghen. Tôi quay sang nhìn đĩa của Tuấn, nó đã sạch trơn từ lúc nào. Tuấn nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của tôi, chau mày:

"Chó con có ăn hết phần của mình không đấy? Để tôi ăn tiếp cho."

Chẳng đợi tôi đồng ý, cậu ta găm nĩa vào miếng thịt bò duy nhất trong dĩa của tôi. Nhận thấy tôi đang phát cáu, Tuấn mỉm cười: "Chia hai nhé!"

Cuối cùng, tôi cảm thấy dễ thở hơn khi cả đám cũng tách ra. Uyên và Tân cần mua vài món trong gian thực phẩm, còn Tuấn thì không thích lòng vòng quanh cả chục dãy hàng trong đó. Hai đứa tôi lang thang qua khu trò chơi. Chợt nhớ ra một chuyện, tôi quay sang bảo Tuấn:

"Cậu biết không, tôi có ba việc muốn làm khi có bạn trai đấy!"

"Đừng nói với tớ là kết hôn hay sinh con gì đấy nhé." Tuấn thờ ơ.

Tôi nhăn mặt: "Không!" Rồi thở dài kể: "Tôi muốn chơi trò tìm năm điểm khác nhau giữa hai hình."

Tuấn tỏ vẻ khó hiểu. Tôi tiếp tục giải thích:

"Ở đằng kia." Tôi chỉ về một dãy máy giữa gian trò chơi. "Có một cái máy màn hình cảm ứng, người chơi chỉ tay vào màn hình để tìm năm điểm khác nhau giữa hai hình."

"Cậu dỡ hơi thật đấy, trò của trẻ con..."

Tôi không đợi Tuấn hoàn thành hết lời càu nhàu của cậu ta, tôi đẩy cậu ta đến ngồi xuống ghế trước màn hình và cho thẻ vào. Tuấn chịu đựng được một lúc rồi nổi điên lên giật hết thẻ trong tay tôi.

"Để tôi chỉ cho cậu chơi trò của người lớn." Cậu ta kéo tôi đến trước sàn nhảy. "Nhìn này."

Tuấn xoăn tay áo lên, đút thẻ vào máy trước cái màn hình to đùng. Cậu chỉnh một bài có beat cực nhanh rồi bắt đầu. Những bước đầu tiên khá đơn giản và đều đặn, những động tác tay được Tuấn kết hợp nhịp nhàng với những bước nhảy. Đoạn điệp khúc thì những mũi tên trên màn hình chạy nhanh như điên, có những động tác khó mà tôi không tài nào mường tượng được khi nhìn hướng dẫn trên màn hình: Tuấn chống chống tay và chân phải làm trụ ở ô giữa, xoay chân trái một vòng lướt nhanh qua những ô khác.

Tôi không tài nào rời mắt khỏi những động tác độc đáo ấy. Tuấn nhảy đến bài thứ hai, nhạc chậm hơn nhưng động tác lại khó thực hiện hơn. Nhìn cách Tuấn khéo léo kết hợp cả thân người theo nhịp nhạc, người xung quanh bắt đầu dừng lại trầm trồ. Mồ hôi Tuấn đã nhễ nhại khi sang đến màn thứ ba, cậu mỉm cười nhìn tôi rồi căng thẳng tập trung nhảy những bước đầu tiên. Đến lúc này thì người ta đã tập trung thành một đám đông nghẹt trước màn hình của Tuấn, miệng không ngớt lời cảm thán.

Tuấn phải dừng lại bắt đắc dĩ khi Uyên đến gọi hai đứa.

"Cậu học nhảy ở đâu thế?" Giọng tôi không giấu được sự ngưỡng mộ.

"Thành quả của những buổi cúp học." Tuấn vừa nói vừa đưa tay quẹt mồ hôi trên trán.

"Bây giờ tụi mình đi uống trà sữa nhé?" Uyên đề nghị.

Tuấn chậm rãi nhìn đồng hồ rồi thông báo:

"Không đâu. Đến giờ chó con phải về nhà rồi."

"Chưa được chín giờ mà." Tôi phản đối.

"Không sao đâu." Uyên cười gượng gạo. Tôi lờ mờ nhận ra Uyên muốn đi riêng.

Tôi miễn cưỡng chào tạm biệt hai người họ rồi lủi thủi theo chân Tuấn đi về.

Đường vắng. Trời lặng gió, một điều hiếm hoi ở phố biển. Tôi có cảm giác như mọi thứ đang yên lặng chờ đợi một điều gì đó, có thể rất dữ dội, mà cũng có thể rất êm đềm, có thể là một cơn giông khắc nghiệt hay một cơn mưa trái mùa dịu dàng. Hơi sương dày đặc trông như đang rớt từng mảng qua ánh đèn đường ố vàng. Tôi đi cách Tuấn một quảng, lặng nhìn cái bóng cao lêu nghêu của cậu. Ước gì tôi mãi được ngắm cái cách Tuấn đút tay vào túi quần, lững thững bước trên lớp đá sỏi, vừa đi vừa huýt sáo. Bờ vai cậu khẽ đung đưa theo nhịp chân, và cái đầu ngố thi thoảng quay lại quan sát tôi.

"Vậy những điều còn lại là gì?" Tuấn hỏi.

"Hả?" Tôi nghệch mặt ra.

"Cậu nói có ba điều muốn làm khi có bạn trai ấy..."

Tuấn dừng lại, nhìn vào mắt tôi chờ đợi. Tôi lúng búng:

"À. Tôi muốn được nắm tay."

Tuấn chau mày:

"Này. Sao mơ ước của cậu lớn lao quá vậy. Đầu to thế mà chẳng nghĩ ra được cái gì cho ra hồn à?"

"Cậu không hiểu đâu." Tôi làu bàu. "Con trai nắm tay con gái thì là chuyện bình thường. Còn cậu mà nắm tay tôi thì khó coi lắm. Nhiều lúc đi chung với cậu chổ đông người, tôi chỉ dám nhìn bàn tay của cậu thôi. Thế người ta mới nói, ở bên nhau, mà xa như một vòng trái đất ấy."

Tuấn trố mắt ngạc nhiên nghe tôi thổ lộ. Cả hai đứa tôi đứng lặng yên bên nhau mất một lúc. Tôi còn mãi xấu hổ, vờ chăm chú đưa chân mình di di trên mặt đường, nên không biết được vẻ mặt của Tuấn lúc này.

Rồi tôi nghe một hơi thở dài.

Hơi ấm tỏa ra trong lòng bàn tay tôi, những ngón tay to bè của Tuấn vụng về đan vào những ngón tay mảnh khảnh của tôi. Cảm giác như một vòng trái đất được nối lại, và không còn khoảng cách nào giữa hai chúng tôi nữa.

"Sao tôi lại thích một đứa ngốc như cậu chứ." Tuấn lầm bầm.

Tôi biết lúc này Tuấn đang bối rối, vì cậu ta không còn nhìn vào mắt tôi nữa.

Chương 8

Tôi lật nhanh tờ lịch trên tường rồi nói vội vào tai nghe:

"Vậy ngày mai nhé?"

"Tao bận học thêm rồi." Uyên đáp.

Tôi đắn đo trong một lúc rồi đề nghị:

"Vậy ngày mốt?"

"À. Tao phải đi mua sắm với mẹ."

Tôi lờ mờ nhận ra có chuyện gì đó khác thường ở con bạn. Tôi hỏi thẳng:

"Mày tránh mặt tao đấy à?"

Nó chối ngay: "Đâu có."

Tôi vẫn tin vào trực giác của mình: "Có chuyện gì thế?"

Uyên ngập ngừng, thở phì phì vào tai nghe. Cuối cùng nó cũng thỏ thẻ:

"Tân không muốn tao đi chơi với người khác..."

"Thằng ấy điên à? Nó ghen à?" Tôi cười khan. "Sao mày không nói với nó tao là gay?"

"Tao nói rồi." Nó lầm bầm. "Nhưng mà..."

Cơn tức dâng lên đến đỉnh đầu tôi. Tôi không thể tin là con Uyên lại đem bí mật của tôi rêu rao một cách dễ dàng như vậy. Mặc dù tôi đã có ý định ấy, nhưng đó là trong trường hợp bất đắc dĩ. Tôi bực dọc:

"Thế còn cái mớ triết lí về của gay mày quẳng cho chó ăn hết rồi à?"

"Tao xin lỗi..." Nó lúng túng. "Tao... tao..."

Tôi lạnh lùng: "Tao hiểu rồi."

Tôi dập máy một cách thô bạo. Đầu óc tôi đang quay mòng mòng, tôi bước về phòng và nằm xuống thở khóc nhọc. Tôi hiểu nó chứ, con gái đứa nào cũng bị tình yêu làm mờ mắt. Một khi đã yêu rồi thì có thể từ bỏ cả gia đình, bạn bè mà chạy theo tiếng gọi ái tình. Nhưng tôi không thể tin cái tình bạn mười mấy năm qua của tôi và nó lại bị đổ ập chỉ vì cơn gió tình cảm trong một tuần. Tôi tức tối nghĩ đến bộ mặt liếng thắng của cái thằng khốn đã cướp đi con bạn của tôi.

Cả đêm tôi chợp mắt không được bao lâu, những giấc mộng mị và cơn tức bùng phát khi nghĩ về Uyên khiến tôi thao thức. Sáng thức dậy tôi lờ đờ bước ra khỏi nhà, ngạc nhiên khi thấy Tuấn đã ở trước cổng chờ tôi tự bao giờ. Tôi chẳng buồn nói chuyện, leo lên chiếc Martin và ngoan ngoãn ngồi im.

"Chó con sao thế?" Tuấn lo lắng hỏi khi thấy bộ mặt thất thần của tôi.

Tôi được dịp giải tỏa cơn ấm ức. Tôi xổ một tràng lời nguyền rủa con bạn cho Tuấn nghe, nói xong tôi lại càng thấy tồi tệ thêm. Tuấn chỉ lẳng lặng lắng nghe mà không nói gì.

Xe đến trước cổng trường, Tuấn không ghé vào mà chạy thẳng.

"Đi đâu thế?" Tôi cau có hỏi.

"Tâm trạng chó con không vui" Tuấn hào hứng. "Hôm nay cúp học đi chơi nhé."

Tôi nghĩ đến cái thành tích mười hai năm liền là học sinh gương mẫu của mình, mà chẳng còn tốt đẹp gì nữa sau cái trận đánh nhau vừa rồi. Thôi thì thử cảm giác bùng tiết một lần trong đời, nếm đủ cái thú của thời học sinh.

Gió vi vu lướt qua mặt tôi khi hai đứa thong dong trên con đường dọc theo hàng dương. Biển buổi sớm lăn tăn gợn sóng và đậm màu. Ngoài xa, hai hòn đảo mờ nhạt trong làn sương.

Tuấn dừng xe trước sân trượt Pa-tin. Những cậu bạn của Tuấn đã chờ ở đó tự lúc nào, họ chào hỏi nhau bằng những câu tục tĩu buồn cười. Nghe cái cách họ nói về con gái thì biết cả cái đám này cũng chẳng tử tế gì.

"Tôi không biết đi patin." Tôi chán nản thú nhận.

Tuấn nháy mắt: "Tôi chỉ cho."

Nói thế mà khi vào sân rồi thì cậu ta cứ lo tung tăng lướt như gió quanh sân, nhào lộn trên những dốc đá nhân tạo. Tôi ủ rũ ngồi một góc nhìn bọn họ tí tỡn rượt đuổi nhau, nối đuôi làm tàu lượn cười đùa khắp sân. Mà phải thú nhận một điều, bạn của Tuấn ai cũng... dễ thương.

"Ra đây chơi chung nhé." Quân, một cậu bạn của Tuấn đưa tay về phía tôi.

Cậu ta có nét đẹp của những nhân vật trong truyện tranh: mặt bầu bĩnh, mắt to long lanh, chóp mũi nhỏ gọn, môi đỏ tươi và tóc thì lượn sóng rất độc đáo.

Tôi lắc đầu. Quân quay ra gọi cả đám bạn đến áp giải tôi ra giữa sân. Hai người giữ hai bên tay của tôi, một người giữ hông và đẩy đi. Tôi ngượng. Một cách chậm rãi, tôi cũng bắt đầu lướt đi trên những bánh xe nhỏ xíu. Cảm giác thật là thích. Nếu thật sự có thiên đàng thì ở đó chắc tôi cũng được lướt đi như bay thế này và xung quanh hẳn có nhiều... trai đẹp tháp tùng.

Trí tưởng tượng của tôi bay xa chẳng được bao lâu thì hai chân tôi va vào nhau, tôi chao đảo, kéo cả đám ngã nhào theo tôi. Đầu gối đập mạnh vào sàn đá đau điếng. Tôi sợ, trườn vào một góc và quyết tâm không bon chen nữa.

"Chó con lại đây." Tuấn vẫy vẫy tay.

Một lần đã tởn đến già, tôi bấu chặt vào tay vịn không cho cậu ta kéo đi. Rốt cuộc tôi phải buông ra vì bị Tuấn cù.

"Đứng dậy nào." Tuấn nhẹ nhàng nói.

Tôi nhất quyết không đứng dậy mà ngồi sụp xuống.

"Tôi đang áp dụng kiến thực vật lí đấy." Tôi lí sự. "Thầy nói trọng tâm ở gần mặt đất hơn thì sẽ vững hơn."

Tuấn phì cười rồi kéo tôi đi. Giờ thì trông giống như người ta dắt chó đi dạo thật sự: Tuấn thong thả lướt đi còn tôi thì ngồi sợ sệt lăn theo phía sau.

Tuấn dừng lại đột ngột khiến tôi suýt chút nữa là đâm sầm vào cậu ta. Tôi vừa mở miệng định càu nhàu thì nhận ra có một đám người lạ bước vào sân. Tôi nhận ra ngay cái thằng đầu tóc chia chỉa và cái đám đã đánh tôi trong mấy ngày học quân sự.

"Đứa nào đã đánh cậu thế?" Tuấn thì thào hỏi.

Tôi lén lút chỉ tay về phía cái tên đầu tóc dựng ngược. Hắn cũng nhận ra tôi và mỉm cười gian xảo cất tiếng:

"Chào Tuấn! Hôm nay lại dắt cả bầy chó đi dạo đấy à?"

Lập tức cả đám bạn của Tuấn nổi máu anh hùng nhào đến gầm gừ. Tuấn giơ tay xoa dịu mọi người: "Bình tĩnh nào." Cậu ta quay sang cái tên đầu tóc dựng ngược: "Sao tụi mình không đi tìm chổ nào đó để nói chuyện nhỉ."

Tôi thừa biết "nói chuyện" chỉ là cách diễn đạt bóng bẩy của một trận đánh đấm. Cả bọn kia cười khẩy khiêu khích rồi nhận lời.

Tuấn quay sang Quân nói nhỏ: "Cậu dẫn chó con của tôi về nhà dùm nhé."

Tôi lấm lét: "Tôi muốn đi theo cậu."

Giọng Tuấn giận dữ: "Không. Cậu đi về nhà với Quân."

Tôi hoảng sợ lủi thủi theo chân Quân ra về.

Trên đường về bụng dạ tôi cứ bồn chồn không yên. Thả tôi trước cổng nhà, Quân trấn an:

"Yên tâm đi. Bọn đấy chỉ là tép riu đối với Tuấn thôi."

Tôi mỉm cười gượng gạo, chào tạm biệt Quân rồi bước vào nhà.

Tôi đứng sững ngay trước lối ra vào khi nhận ra có một vị khách đặt biệt trong nhà.

Thầy hiệu trưởng, ba Tuấn, đang ngồi ở chiếc ghế mây giữa phòng khách. Cả nhà tôi thì căng thẳng ngồi xung quanh tiếp chuyện. Nhìn thấy sắc mặt tím tái của ba và vẻ thẫn thờ của mẹ, tôi biết chuyện đang diễn ra chẳng mảy may hay ho chút nào.

"Đầu năm sau tôi sẽ gửi thằng Tuấn đi du học ở Mỹ." Giọng thầy hiệu trưởng oang oang đầy uy lực. "Còn về phần anh chị, xin hãy quản lí tốt con của mình. Chúng nó..."

Thầy dừng lại khi nhận ra tôi đang hiện diện trong phòng. Những ánh mắt khác cũng đổ dồn về phía tôi vẻ đầy áp lực. Tôi luống cuống cúi đầu chào mọi người.

"Thôi. Tôi phải về đây." Thầy hiệu trưởng chào tạm biệt cả nhà, với tay mặc chiếc áo khoác sang trọng vào. "Thầy có chuyện này muốn nói riêng với em." Thầy chỉ tay ngoắc tôi đi theo.

Tôi hồi hộp tiễn thầy ra đến cổng. Thầy đưa tay nắm lấy hai vai tôi, giọng ân cần:

"Tôi nói chuyện này với em, với tư cách là một người cha, chứ không phải là một người thầy." Ánh nhìn sắc bén của thầy găm thẳng vào tôi. "Tôi hiểu con trai tôi hơn ai hết. Nó cố gây chuyện để tôi chú ý đến nó, nhưng tôi biết con nít đứa nào cũng thích làm nổi như thế. Ngay cả chuyện nó và em, tôi không muốn nói tới cái thứ tình cảm này. Nhưng em phải biết, nó chỉ lợi dụng em để chọc tức tôi thôi. Em phải biết suy nghĩ khi hành động để tránh làm tổn thương chính mình."

Thầy quay lưng đi, bỏ mặc tôi đứng ngẫn ngơ mất một lúc. Ý thức được chuyện thầy nói, tôi vừa không muốn tin vừa cảm thấy hụt hẫng. Tôi lững thững bước vào nhà. Ba tôi đã đứng đợi bao giờ. Tim tôi nện thình thịch trong lòng ngực, tôi lo lắng chờ đợi cơn thịnh nộ của ba.

"Thầy nói có đúng không?" Giọng ba tôi cứng rắn nhưng vẫn có chút bối rối.

Tôi im lặng, cúi gầm mặt.

"Chuyện con và thằng Tuấn có thật không?" Mẹ tôi lo lắng cất tiếng.

Tôi cảm nhận mạch máu đang căng hết cỡ trên thái dương của mình. Cơn cồn cào dâng lên đến tận lòng ngực. Tôi vừa thở khó nhọc vừa lắp bắp.

"Con thích Tuấn."

Bốp.

Tôi nghe năm đầu ngón tay của ba hằn những vết rát bỏng trên mặt mình.

Ba gầm gừ: "Mày dám nói lại lần nữa."

Tôi hít vào một hơi thật sâu, cơn ấm ức nảy nở trong lòng tôi. Tôi lấy giọng bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt ba, lặp lại một cách rắn chắc:

"Con thích Tuấn."

Ba vung tay, giáng một cú thật mạnh vào đầu tôi. Tôi ngã bổ nhào xuống sàn nhà. Cảnh vật xung quanh bắt đầu quay cuồng. Con em tôi khóc thét lên, bà nội và mẹ thì gào lên can ngăn. Ba với tay lấy cây chổi và nện tới tấp vào lưng tôi. Những âm thanh chan chát vang lên từ những va chạm mạnh của cây chổi và da thịt tôi, tiếng rên rĩ của đứa em, tiếng nhốn nháo của những bà nội trợ, tiếng ba gầm gừ... kéo dài như vô tận. Cuối cùng ba cũng dừng lại thở dốc.

Tôi lồm cồm ngồi dậy. Nghiến chặt răng, thều thào:

"Ba có đánh chết con thì con cũng vẫn nói như vậy thôi."

Bốp. Những vòng dây quanh cây chổi đứt ra, những que nhỏ văng ra tứ tung khắp nơi. Tôi hự lên một tiếng đau đớn rồi ngã quỵ xuống nền gạch lạnh toát.

"Tao giết mày." Ba run rẩy lắp bắp rồi đi một mạch vào nhà bếp. Tôi nghe tiếng dao khua loảng xoảng trên sóng chén. Lòng tôi nôn nao, thắt lại. Mẹ gào khóc, nước mắt rơi lã chã:

"Ông điên rồi."

"Tôi phải giết nó. Tôi không có cái thứ đứa con cứng đầu như nó."

Nội dìu tôi đứng dậy, hấp tấp lùa tôi vào phòng. Lúc đi ngang qua hành lang, tôi thấy mẹ và ba dằn co con dao trong tay, con em tôi thì ôm chặt lấy chân ba thút thít.

Cửa đóng lại. Tôi ngồi sụp xuống. Đến bây giờ tôi mới bật khóc. Tôi bịt tai lại để không phải nghe những âm thanh gào thét ngoài kia. Nước mắt lặng lẽ rơi thành dòng, nổi đau trong tim làm tôi gục ngã hoàn toàn, trong khi những vết bầm trên da thịt vẫn âm ỉ nhói.

Chương 9

Những ngày sau đó cả nhà tôi như có đám tang. Chẳng ai buồn nói với nhau câu nào. Tôi bị nhốt trong phòng, kể cả đi học cũng bị cấm. Một ngày, rồi hai ngày trôi qua. Mẹ vẫn đều đặn mang cơm vào phòng, dáng vẻ mệt mỏi, không nói gì khác ngoài câu: "Con ăn cơm đi."

Tôi nằm cả ngày nhìn chằm chằm vào trần nhà, đầu óc trống rỗng. Đôi lúc, nước mắt lặng lẽ rơi trong vô thức.

Chiều đến, tôi ngồi nhìn khu vườn xơ xác ngoài cửa kính. Ánh nắng yếu ớt thấp thoáng qua những vạt lá. Tôi bước đến mở toang cửa phòng, nhưng chẳng đón được cơn gió nào ngoại trừ hơi ẩm ngột ngạt nồng nồng vị đất.

Tôi trở lại bên giường, khẽ thở dài. Mẹ bước vào, lặng lẽ đến bên tôi. Mẹ vạch lưng tôi lên, nhẹ xoa thứ dầu nóng nặng mùi. Tự dựng tôi lại rưng rưng nước mắt. Tôi mím chặt môi, tức tưởi hỏi mẹ:

"Dù con có là cái thứ gì đi nữa. Thì con vẫn là con của mẹ, phải không mẹ?"

Tôi bật khóc. Bao nhiêu nước mắt dồn nén bấy ngày qua được dịp tuôn trào.

Mẹ buồn bã nhìn tôi, nhẹ vuốt mái tóc trước trán tôi.

"Phải không mẹ?" Tôi run giọng.

Mẹ ôm tôi vào lòng, đung đưa như những ngày tôi còn nhỏ mẹ vẫn thường hát ru vỗ giấc cho tôi. Mẹ thì thầm: "Ừ... ừ..."

"Con không muốn làm cho ba giận con đâu." Tôi vẫn thút thít.

Mẹ vỗ về: "Ba cần thời gian."

Mẹ bảo tôi ăn cơm rồi chuẩn bị tập vở. Ngày mai tôi được phép đi học trở lại. Mẹ rời khỏi phòng rồi, nhưng tôi chẳng buồn động đến chén đũa, cứ ngồi thế nhìn trời đang chuyển mây mưa. Tiếng TV từ phòng khách liên tục đưa tin về một trận áp thấp đang đổ bờ.

Cuối cùng trời cũng đổ mưa. Đèn trong nhà đã tắt hết. Đồng hồ điện tử trên tay tôi kêu tít khi con số chỉ giờ chuyển sang mười một.

Cộc. Cộc.

Âm thanh từ phía cửa kính khiến tôi giật mình. Tôi suýt hét toáng lên khi thấy cặp mắt lấp lánh sáng trên một bóng đen thấp thoáng ngoài cửa sổ. Tuấn đưa tay ra dấu cho tôi giữ im lặng. Tôi rón rén bước đến mở cửa sổ. Tuấn nhoài thân người ướt sủng vào trong phòng.

Hơi thở cậu nồng nặc mùi rượu, khắp người be bét máu me.

Tôi gắt: "Ba tôi mà thấy cậu ở đây sẽ giết cậu đấy."

Tuấn cười, mặt đờ đẫn vì cơn say: "Cậu sẽ không để ba cậu làm thế đâu."

Tôi bảo Tuấn ngồi im, rồi lén lút chui ra khỏi phòng. Tôi hồi hộp băng qua phòng khách lấy hộp sơ cứu rồi thở phào nhẹ nhõm khi về lại đến phòng. Cẩn thận lau những vết thương để không làm Tuấn đau, tôi thì thào:

"Cậu cũng bị ba đánh hả?"

"Không." Tuấn trố mắt. "Tôi đi đánh cái bọn ăn hiếp chó con đấy."

Tôi thở dài, cố kéo Tuấn ngồi lên giường. Cậu ta rên lên đau đớn. Tôi hốt hoảng:

"Cậu bị đau ở đâu thế?"

Tuấn cởi những nút áo trên cùng, những vết bầm tím dần hiện ra. Giọng Tuấn khi say nghe như một đứa trẻ đang thỏ thẻ tập nói, cậu ta chỉ tay vào ngực mình, thều thào:

"Tôi bị đau ở đây này. Có một con chó con tha mất quả tim của tôi đi... đi mất biệt cả hai ngày mà không trả lại."

Sóng mũi tôi cay cay. Tôi cúi gầm mặt, vờ băng lại những vết xước trên tay Tuấn để tránh ánh mắt của cậu ấy.

"Chó con sao thế?" Tuấn ngây ngô. "Chó con bị ba đánh hả? Sao lại bị đánh?"

Tôi không trả lời, cảm nhận những giọt nóng hổi trên má mình. Tôi lầm bầm:

"Ba cậu nói cậu chỉ lợi dụng tôi để chọc tức ông ấy thôi."

"Cậu tin à?" Tuấn giận giữ.

Tôi khẽ gắt: "Cậu nói nhỏ thôi. Ba mẹ tôi ở tầng trên có thể nghe thấy đấy."

Tuấn nhìn quanh vẻ sợ sệt như trẻ con, rồi cúi xuống thì thầm vào tay tôi: "Cậu tin à?"

"Thế cậu nói tôi phải làm sao?" Tôi hoàn thành nốt vòng cuối cùng trong kỹ thuật băng cổ tay.

Tuấn dùng tay còn lại cho vào túi quần, cố móc cái ví ra. Cậu lẩm bẩm:

"Có nhớ đầu năm lớp mười tôi cắt nát nhừ cái thẻ học sinh của chó con không."

Tôi gật đầu. Lần đó tôi tức điên lên và không nói chuyện với Tuấn suốt một tuần.

Tuấn mở ví ra, đưa cho tôi xem:

"Thật ra tôi muốn lấy hình của chó con nên mới làm thế đấy."

Tôi nhìn cái mặt ngu ngu của mình trong tấm hình thẻ 3x4, chẳng mấy chốc hình ảnh trước mặt tôi nhòe đi vì nước mắt. Tuấn đưa hai tay mân mê vành tai của tôi, giọng cậu ngượng nghịu:

"Hai năm qua, chó con biết tôi khổ sở lắm không. Mỗi lúc thấy cái mặt chó con phụng phịu như thế này, là tôi lại không kiềm được lòng mình. Còn nữa..."

Tuấn kéo tôi lại gần, đặt lên môi tôi một nụ hôn thật nhẹ, rồi mỉm cười:

"Chó con nói đi. Cái đó có phải là lợi dụng hay không?"

"Lợi dụng chứ còn gì nữa." Tôi xấu hổ làu bàu.

Đúng là chẳng hơi đâu tranh cãi với những đứa điên và say. Tuấn véo vào mặt tôi một cú đau điếng, rồi thô bạo kéo tôi vào lòng. Tôi để yên như thế một lúc, lắng nghe tiếng trái tim Tuấn đập những nhịp thật đều đặn bên cạnh. Mãi đến lúc Tuấn thiếp đi, tôi mới loay hoay cởi giày cho cậu và đi cất hộp sơ cứu.

Gió rít mạnh qua khe cửa sổ, bên ngoài trời đổ mưa như trút nước.

Chương 10

Ánh nắng buổi sớm làm tôi lóa mắt. Tôi hít một hơi thật sâu, khẽ chớp mắt. Tôi giật mình nhận ra có cái gì đó động đậy bên cạnh.

Bé Ni nằm ngọ nguậy trong lòng Tuấn, còn cậu ta vẫn đang ngủ say như chết.

Trời ơi. Tuấn.

Tôi hoảng hồn ngồi bật dậy, lay cái xác to như voi của cậu ta. Tôi quay sang bé Ni lo lắng:

"Ba đâu rồi?"

"Ba đi làm rồi." Mẹ đáp, tay vén tấm màn lớn trong phòng. Nắng ấm tràn vào phòng qua lớp cửa kính loang lỗ nước mưa đọng lại. Tôi cúi gầm mặt, đầu óc hoạt động hết công suất, cố tìm lí do để giải thích. Cảm giác giống như lần tôi bị bắt quả tang làm vỡ cái bình mà mẹ yêu quí nhất: một chút tội lỗi, hối hận và lo sợ.

Mẹ vẫn bình thản nhìn tôi rồi cất giọng nhẹ nhàng:

"Con gọi Tuấn dạy rửa mặt rồi hai đứa ra ăn sáng." Mẹ ngoắc bé Ni: "Lại đây nào, mẹ cho coi con thằn lằn này."

Bé Ni chau mày: "Con thích ở đây cơ." Rồi nó dụi mặt vào lòng Tuấn.

Mẹ đến kéo nó đi, nó tức tối phản đối giãy nảy khiến Tuấn cũng phải choàng tỉnh.

Tôi và Tuấn líu ríu vào phòng rửa mặt rồi lầm lũi dắt nhau ra ngồi xuống bàn ăn, đứa nào cũng lấm lét nhìn đứa kia mà chẳng biết phải làm gì.

Mẹ đặt hai tô cháo xuống bàn rồi ngồi đối diện hai đứa tôi. Tuấn hồn nhiên cắm cúi ăn ngon lành, còn tôi thì vừa nuốt từng thìa cháo vừa sợ sệt dò xét nét mặt của mẹ.

"Hai đứa... như thế này được bao lâu rồi." Cuối cùng mẹ cũng mở lời.

Tôi còn đang phân vân không biết mẹ có ý gì thì Tuấn nhanh nhảu đáp:

"Dạ được ba năm rồi ạ. Từ hồi lớp 10."

Mặt mẹ thoáng chút ngạc nhiên rồi trở lại bình thường. Mẹ thở dài:

"Chẳng còn bao lâu nữa thì thằng Tuấn đi du học rồi. Mẹ cũng không nỡ cấm cản hai đứa trong thời gian ngắn ngủi còn lại này."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lắp bắp: "Cảm ơn mẹ."

Giọng mẹ vẫn nghiêm nghị: "Nhưng đó là về phần mẹ thôi. Vuốt mặt cũng phải nể mũi, đừng làm trò gì khiến cho ba con nổi điên lên, như chuyện sáng hôm nay. Đến lúc đó mẹ cũng không cản ba con nổi đâu."

Tôi lí nhí: "Dạ con biết rồi."

"Còn nữa." Mẹ tiếp tục. "Hai đứa vẫn còn đang đi học, chuyện học là trên hết. Quen nhau nhưng mà phải trong sáng. Mẹ biết ở cái tuổi này mấy đứa thích tò mò tìm hiểu nhiều thứ lắm..."

Ôi trời . Có một bà mẹ là chuyên viên tư vấn tâm lí trẻ vị thành niên vừa là điều tuyệt vời vừa là một thảm họa. Tôi cúi gầm mặt, má nóng bừng xấu hổ khi nghe mẹ thao thao bất tuyệt về những chuyện "khám phá thân thể nhau", "hậu quả của việc quan hệ thiếu suy nghĩ",... Trong khi Tuấn thì chăm chú lắng nghe, mặt còn ra vẻ... hứng thú.

Tôi đưa mắt nhìn Tuấn đầy thù hằn, cậu ta chỉ khẽ nhún vai đáp trả. Mẹ hối hai đứa ăn nhanh để khỏi phải trễ giờ học. Tôi vẫn ôm cục tức trong bụng suốt buổi đến khi rời khỏi nhà.

Hai đứa sóng bước bên nhau đến trạm xe buýt. Tuấn phải về nhà để thay đồ, còn tôi thì đón xe đến trường. Tôi gầm gừ trước khi chia tay Tuấn:

"Cậu quên ngay những chuyện mẹ tôi vừa nói đi nhé."

Cậu ta chỉ mỉm cười rồi xoa đầu tôi: "Chó con đi học ngoan."

Xe lăn bánh. Tôi ngoái đầu lại nhìn dáng Tuấn khuất dần sau khúc quanh. Một lần nữa khoảng cách kéo dài ra và lòng tôi chùn xuống.

---o0o---

Chủ nhật là ngày tồi tệ nhất trong tuần. Kể từ sau khi có chuyện với Uyên, tôi chẳng còn mong mỏi gì trong ngày này cả. Dần dà tôi cũng quen được nổi buồn chán khi mất nó. Thật ra nếu tôi ra khỏi nhà đi lang thang cũng chẳng sao, vì từ sau ngày đánh tôi, ba quăng cho tôi cục lơ to đùng. Tôi làm gì, nói gì cũng như hoàn toàn vô hình đối với ba. Nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn quanh quẩn trong nhà để khỏi gây phiền phức.

"Anh hai ơi. Có anh nào tìm anh kìa." Bé Ni khều vai tôi.

Tôi gấp cuốn truyện đọc dở lại theo chân bé Ni. Quân đợi tôi ở cửa, mỉm cười:

"Tuấn kêu tôi đến đón cậu."

Tôi thắc mắc: "Sao cậu ấy không tự đến?"

Quân lúng túng: "Làm sao tôi biết được."

Tôi đoán là Tuấn sợ giáp mặt ba tôi. Hôm nay ba mẹ đều vắng nhà, tôi nhờ nội trông hộ bé Ni rồi trèo lên xe đi cùng Quân. Cậu thuộc tuýp người ít nói, còn tôi lại mắc bệnh lúng túng trước... trai đẹp nên cả hai cứ giữ im lặng suốt.

Quân chạy băng qua những bãi rộng xanh um cỏ, lau sậy mọc đầy trên những khoảng đất chi chít biển báo rao bán. Cuối cùng chúng tôi dừng lại trước nhà thi đấu đa năng, nó lọt thỏm giữa những trụ nhà chung cư đang xây dở.

Tôi hồi hộp theo chân Quân bước vào qua một cửa phụ khép hờ. Sân xi măng rộng và sáng loáng màu sơn mới. Những cửa khác vẫn đóng chặt, nhìn những hàng ghế trơ trọi dưới ánh nắng mờ nhạt hắt từ những ô thông gió cao tít, khung cảnh gợi cho tôi cảm giác u ám.

"Tuấn đâu?" Tôi quay sang hỏi Quân.

Từ trong bóng tối ở góc khuất của sân, cái đầu chia chỉa lù lù xuất hiện. Mặt hắn đầy những vết bầm tím mà tôi đoán là kiệt tác của Tuấn. Hắn cất giọng trầm đục:

"Xin lỗi nhé. Tuấn không có ở đây."

Tôi ngỡ ngàng quay sang Quân, cậu ta cúi mặt tránh ánh mắt tôi.

Một tên khác cười khoái trá: "Xem ra có người bị bán đứng nhỉ?"

Từ sau lưng tôi, Quân lí nhí: "Xin lỗi cậu. Xin lỗi."

Tôi nghiến chặt răng:

"Cậu đi mà nói với Tuấn ấy."

Cả đám khoảng chừng mười đứa chầm chậm tiếp cận tôi. Cơn hoảng loạn hối thúc tôi chạy trốn, nhưng lí trí cho tôi biết cơ may ra khỏi đây là con số không. Tôi hít vào một hơi thật sâu cố làm dịu trái tim đang nhảy điên loạn trong lòng ngực. Tôi lùi lại, cúi người nhặt lấy một cây sào tre gãy nát dưới chân. Tôi lừ mắt nhìn một lượt rồi gầm gừ:

"Lên đi."

Những bước chân tì trên nền xi măng kêu vang xoèn xoẹt.

Một nấm đắm lao thẳng đến. Tôi né. Tiếng những cú đòn khác xé gió vụt qua kẽ tai. Tôi vung gậy tre đập quơ quào trong không trung.

Bịch.

Tôi cảm nhận một vật cứng đập mạnh vào trán. Tôi loạng choạng, mùi tanh của máu xộc vào mũi. Những vệt ấm nóng kéo dài trên khuôn mặt. Mắt tôi hoa đi.

Bịch.

Lại một cú đập mạnh vào lưng. Tôi khụyu xuống. Cố trụ lại bằng hai tay.

Bịch.

Tôi ngã quỵ xuống sàn. Cắn chặt răng, co người chịu những cú chí tử. Tôi nhắm chặt mắt, nín thở chờ đợi cơn đau qua đi. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua tôi cảm giác da thịt bị châm đốt bởi hàng ngàn mũi kim và xương cốt trong người đang bong ra.

"Được rồi." Giọng ồ ề vang lên.

Một bàn chân dẫm mạnh lên ngực tôi. Tôi cố nheo mắt trông. Tên đầu tóc dựng ngược cười khoái trá nhìn tôi:

"Về nói lại với Tuấn của mày tránh xa bọn tao ra. Nếu không thì... chậc!" Hắn khẽ lắc đầu. "Chỉ còn nước kêu ba nó đi hốt xác nó về thôi."

Cả đám cười rần lên rồi theo chân hắn đi xa dần.

Tôi nằm yên, cố hít thở đều đặn và quên đi những vết thương đang nhói lên.

"Cậu còn đứng dậy được không?" Giọng Quân nghe như văng vẳng từ một nơi xa xăm.

Tôi nghiến chặt răng, cố lấy hết sức lực còn lại gầm lên, nhưng âm thanh nghe cứ như một tiếng rên rĩ: "Cút đi! Cút..."

Quân khẽ thở dài: "Tôi để điện thoại trước mặt cậu nhé." Cậu ta đặt chiếc di động xuống đất rồi lặng lẽ rời đi.

Còn lại một mình, tôi cố xoay người lại, quơ tay với lấy chiếc điện thoại.

Không thể gọi về nhà. Tôi không muốn gây thêm phiền phức nào hết. Nếu gọi cho Tuấn, cậu ta hẳn sẽ lao đi tìm bọn chúng tự sát. Trong vô thức, tay tôi bấm những số quen thuộc.

"A lô?" Giọng Uyên ngái ngủ vang trong điện thoại.

Tôi lấy hết hơi sức, thều thào:

"Mày lại nhà thi đấu đa năng ngay. Tao chết mất."

Hình như giọng tôi nghe thê thảm lắm nên Uyên hét ầm lên trong điện thoại lo lắng, nhưng tôi chẳng còn hiểu nó nói được gì cả. Đầu óc tôi quay cuồng, tay chân tôi lạnh toát.

Một lúc lâu sau Uyên đến nơi, thấy bộ dạng tôi nằm thoi thóp trên sàn nhà nó lại lắp bắp hỏi đủ thứ, tôi vẫn chẳng nói năng được gì. Nó dìu tôi ngồi lên chiếc cúp 50 của nó rồi rồ máy. Uyên kéo hai tay tôi quàng qua người nó dể giữ tôi khỏi ngã. Tôi gục đầu vào lưng Uyên, nhận thấy máu mình loang dần trên nền vải trắng tinh của áo nó.

Tôi lầm bầm trong cơn mê sảng:

"Đừng chở tao về nhà. Đừng nói cho ba mẹ tao biết. Đừng..."

Tôi dần tỉnh ra khi nằm trên chiếc giường trắng toát ở một trạm xá. Tôi loáng thoáng nghe cô y tá nói phải khâu lại trán tôi. Nhìn mũi kim lăm le trước mặt, người tôi run lên.

Uyên giữ lấy tay tôi, trấn an: "Không sao đâu. Không sao mà."

Tôi nghe tiếng kim đâm phập vào trán mình, từng mũi, từng mũi một.

Tôi lịm dần.

Quạt trần uể oải đánh vòng. Mùi chua của cồn sát trùng nồng nặc. Tôi mơ màng nhận ra Uyên đang nhìn mình lo lắng. Tôi lẩm bẩm:

"Tao chết chưa?"

Nó phì cười: "Chưa. Nhưng mà sắp."

"Tao nằm được bao lâu rồi?"

"Vài tiếng thôi."

Tôi cố ngồi dậy, nhận thấy sợi dây nước biển quấn quanh tay mình. Uyên cằn nhằn: "Mày nằm yên một chút đi."

"Tao không muốn nhà tao lo." Giọng tôi chỉ nghe được hơi.

"Cần thì tao gọi về nói mày ở nhà tao chơi đến tối. Mày cứ nằm yên đi."

Tôi gật gù, ngoan ngoãn nằm xuống, nhìn nó áy náy:

"Xin lỗi đã làm phiền mày."

Nó nổi cáu: "Mày điên à? Bạn bè để làm gì hả?"

Tôi cười như mếu nhìn nó cảm kích. Nó thở dài:

"Tao xin lỗi." Nó nhìn sang một chổ khác. "Tao thật là ngốc khi đã đối xử với mày như vậy. Tao hối hận lắm. Tao chia tay Tân rồi. Cái thằng ấy cũng thật là nông cạn. Chẳng hiểu sao tao có thể thích một thằng như thế."

Uyên rươm rướm nước mắt, tôi có thể đoán được nó đau khổ thế nào khi phải chia tay cái thằng mỏ nhọn ấy. Tôi im lặng nhìn nó, lòng lâng lâng. Bao nhiêu muộn phiền trong mấy ngày qua tan biến hết. Tôi dang tay ra, mỉm cười gọi:

"Lại đây."

Nó cúi xuống ôm lấy tôi thút thít:

"Tao nhớ mày lắm."

Tôi thều thào: "Ngực mày đè tao đau muốn chết."

Uyên cốc nhẹ vào đầu tôi. Tôi giả vờ hét lên đau đớn, thế là nó sợ lấm lét xin lỗi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co