Truyen3h.Co

Di Tâm

Phần 7 Xô Xát

BachDiepKy

Tại bệnh viện ở ngoài cánh cửa phòng, nhân viên y tế, lực lượng bác sĩ cứ chộn rộn hết cả lên, những âm thanh dồn dập, những tiếng băng ca đẩy bệnh nhân ra vào, còn bên trong ,mùi thuốc sát trùng nồng nặc cứ thế mà xộc tới, Sheren bị cái mùi khó ngửi này làm cho tỉnh lại. Mi mắt khẽ động, cô từ từ mở mắt ra, một căn phòng trắng toát không một bóng người.Cô muốn ngồi dậy nhưng cơn đau từ ngực và cổ lại không cho phép. Còn đau? Thì ra cô vẫn còn sống! Nhắc đến thì cũng thầm cảm ơn sợi dây truyền cô đeo, nhờ vào nó mà viên đạn bị cản lại một phần nên vết thương cũng không quá sâu.

Cánh cửa chợt bị đẩy ra, Minh Thế An nhanh chóng bước nhanh vào. Dùng cánh tay rắn chắc dìu cô nằm xuống, anh nhìn cô trân trân:"Tạo sao lại đỡ đạn cho tôi?"

Anh không thể chết được, nếu anh chết công ty sẽ gặp vấn đề ngay, thậm chí là phá sản, ai nói anh là " người cầm đầu" kia chứ.

Sheren giọng thều thào, cổ họng khô khốc đau đớn mà trả lời:"Để trao đổi"

Wayne nhướng đôi mày rậm, anh chuyên chú quan sát biểu cảm trên khuôn mặt tái nhợt của cô:" Ý em là....?"

" Thứ nhất không được động vào công ty và gia đình tôi "

" Được" - Anh nhìn cô khẽ gật đầu đồng ý

"Thứ hai cho tôi nghỉ việc"

Thấy anh chần chừ trước yêu cầu thứ hai này, cô nhìn chầm chầm lấy anh, giọng thật bình tĩnh và chân thành nói : " Tôi chỉ là muốn về sống cuộc sống an nhàn của mình trước đây mà thôi.Chủ tịch Minh à! làm phóng viên cũng không cực khổ bằng việc làm thư kí bên cạnh anh,phải nhìn sắc mặt của người khác mà sống, anh nghĩ xem có nên buông tha cho tôi không hay không?"

Wayne có chiều đắn đo, nhưng khuôn mặt vẫn không biểu lộ chút nào cảm xúc, anh nhẹ nhàng thốt ra từng chữ :"Điều thứ nhất có thể đồng ý, điều thứ hai miễn bàn và......" Wayne ghé sát xuống mặt cô, cô muốn né nhưng cơn đau lại không cho cô làm như vậy " Đừng mơ tưởng đến điều thứ ba. Hai ngày nữa đến công ty mà làm việc"

Đi làm? Anh có cần bóc lột sức lao động của cô thế không? Anh ta yêu một người như vậy hay sao?

Sheren trừng mắt nhìn anh " Gì chứ?Hai ngày? Tôi là vì anh mà đang bị thương!"

Wayne đứng thẳng người dậy, hai tay bỏ vào túi quần. Nét lạnh lùng lại hiện hữu trên gương mặt anh. " Cho em nói lại, là vì gia đình em mà bị thương!..... Vết thương nhỏ đó không thể chết được. Tôi sẽ cho người đến chăm sóc em"

Đồ nhỏ nhen, ai lại đi tính toán với con gái kia chứ! Đúng là ôn thần nhà anh.

Nói rồi Minh Thế An xoay chân đi bóng lưng như đang giận dỗi. Sheren lúc này đối với Wayne chỉ có hai từ "chán ghét". Thật uổng phí khuôn mặt tuấn tú nhưng lòng dạ tàn độc.

Cô y tá mà Minh Thế An phái tới chăm sóc cô thật như keo dính, một bước không rời khiến cô cảm thấy mình giống tù nhân đặc biệt. Trong hai ngày đó, Trác Khải nghe cô nằm ở bệnh viện liền tức tốc bàn giao công việc rồi ba chân bốn cẳng chạy về HongKong, anh chỉ mới rời khỏi đây chưa bao lâu, thì cô đã xảy ra chuyện, ông bà nội ở bên Mĩ thì không hề hay biết đến chuyện này, căn bản là không muốn họ biết mà phải lo lắng. Trác Khải luôn lẽo đẽo theo cô hỏi nguyên nhân của phát súng này, tại sao lại có trên người cô?
Dù Sheren bị thương chưa chết, nhưng lại bị Trác Khải càm ràm cho phát điên lên rồi. Bọn đàn ông đúng thật sự là phiền phức! Cô sợ người bên cạnh của họ Minh lẽo mép, lại sợ Trác Khải có hiềm khích với tên ôn thần kia thì không nên, đành viện cớ là đi ngang đám đông nhưng vô tình có tên cướp đang cầm súng...và lần nữa vô tình lạc đạn chính vì thế mà cô phải nằm ở đây.

Với cái lý luận cùn như vậy, cô không ngờ lại có thể gạt đươc Trác Khải tin sái cổ mà không đổi nghi ngờ. Có phải lời nói của cô quá chân thật hay Trác Khải luôn đặt lòng tin với cô,điều này Sheren cũng không màng quan tâm đến!

Thời hạn hai ngày nghĩ dưỡng của cô, cuối cùng cũng hết.Khi đến tận cổng công ty, cô y tá của Minh Thế An mới chịu buông tha cô mà ra về. Sheren hôm nay mặc áo len màu be tay dài, cổ cao mục đích là để che vết thương, phối với chân váy màu trắng xếp ly chấm gối trang nhã. Cô lê từng bước chậm chạp vào thang máy ấn tới lầu 19 đến bàn làm việc của mình thì lại thấy một cô gái ăn mặc khá mát mẻ đang ngồi đó, thoáng có chút ngạc nhiên: "Này cô..."

" Xin hỏi cô đây, cô đang tìm ai? Tôi là thư ký của chủ tịch"

?????? Những câu hỏi bắt đầu dày đặc hiện ra.

Chuyện này là sao? Cô ta là thư ký chủ tịch!Vậy còn cô? Sheren từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng, lòng thầm nghĩ Minh Thế An cuối cùng cũng dâng lên chút tính người cho cô nghỉ việc. Như mở cờ trong bụng, Sheren hứng khởi lên tiếng: "Tôi đến gặp Minh Thế An"

Cô ta dám gọi hẳn tên họ của chủ tịch luôn ư! Hừ, lại nghĩ mình là ai kia chứ! Ánh mắt nữ thư kí mới nhìn tổng quan trên dưới của Sheren, toàn là những quần áo đơn giản, nhưng lại không phải hàng rẻ tiền. Nữ thư ký mới lộ rõ thái độ như nhìn loại phụ nữ hám tiền, thích đeo bám tổng tài ăn vạ như Sheren!

Cô ta nhàn nhạt hỏi " Cho hỏi cô có hẹn trước không?"

" Không tôi là.." Sheren chưa kịp giới thiệu thân phận thì nữ thư ký mới đã cắt ngang lấy lời cô.

"Nếu không có hẹn trước xin mời cô về cho" Giọng cô thư ký mới rõ khinh thường. Sheren bắt đầu thấy bực với thái độ của cô ta. Ai cũng có thể ức hiếp cô sao, nghĩ cô là ai kia chứ! Tiểu thư nhà họ Trác mà lại gặp cảnh này sao :"Xem ra cô không để tôi vào. Được! Cô không cho tôi cũng cứ vào"

Cô thư ký bước ra kéo Sheren đứng lại "Không được", hai người giằn co, cô vì đang bị thương sức vốn không lại cô ta. Cô thư ký mới cố tình nắm lấy tay Sheren giật mạnh xô cô ngã xuống, dù sao xung quanh phòng Minh Thế An ngoài thư ký là cô ta thì cũng chẳng có ai, chẳng sợ mất hình tượng với đồng nghiệp, cứ thế mà sấn vào người Sheren, cả hai giằng co một lúc.

Ở bên trong, Wayne bị một trận ồn ào bên ngoài làm cho nóng giận,nhìn vào màn hình camera, ánh mắt đen hút phừng phừng lửa giận xen lẫn sự lo lắng không thôi,khi chạy ra mở cửa đã thấy Sheren nằm dưới sàn mặt nhăn nhó đầy đau đớn. Anh quát lớn nhìn thẳng vào mặt cô thư ký mới: "Cô đang làm cái quái gì vậy!"

Đúng lúc Trác Khải đang bước đến, cảnh tượng trước mặt anh chưa bao giờ hình dung ra,không chần chừ mà chạy đến xem Sheren như thế nào.

Về phần nữ thư ký mới sợ hãi tột độ,cô ta đứng chôn chân ở một góc không dám xoay chuyển, cô gái đó là ai mà lại khiến hai người đàn ông quyền lực ở công ty này lo lắng như thế? Ánh mắt hai người đàn ông đó nhìn cô đầy phẫn nộ,cô ta co rúm người. Cảm giác sống lưng một cơn lạnh thấu, cô gán phân trần: "Chủ tịch cô ta cứ cố tình xông vào nên...nên..."

" Cút. Đừng để tôi phải thấy mặt cô ở đây nữa!"

Anh gầm lên giận dữ bế Sheren từ tay Trác Khải vào phòng, chân trước Wayne bước thì chân sau Trác Khải đã vào.Anh đặt cô xuống sofa đôi mày rậm vẫn nhíu chặt. Cô bị hai người đàn ông hỏi cùng một lúc

"Có đau lắm không? Có cần đến bệnh viện không?"

" Em không sao chứ Sheren?"

Sau khi trấn tĩnh, Sheren cảm thấy đã đỡ hơn: " Em không sao!....Tôi không đau..... Không cần đến bệnh viện... Không cần"

Bệnh viện? Còn muốn cô trở về đó thà giết cô đi còn hơn.Hai ngày qua đã đủ hành cô muốn chết rồi.

Trác Khải nhìn qua Minh Thế An lại thấy hắn nắm chặt lấy tay của Sheren,anh đằng hắng hất tay của Wayne ra:" Nếu em không khoẻ, thì về nhà nghỉ đi!"

Wayne đứng phắt dậy, tròng mắt đen láy như muốn giết người của Wayne đang đặt trên người của Trác Khải: " Trác Tổng! Anh không thấy tôi mới đuổi thư kí sao? Trác tiểu thư về thì ai làm việc? "

Trác Khải buông tay Sheren, thẳng thóm đứng dậy ánh mắt sắt bén nhìn lại Wayne: "Tôi kêu thư kí của tôi qua cho anh có được không? Sheren vừa mới hồi phục đã đến đây làm! Giờ thì bị người của anh làm cho em ấy bị thương, anh còn ép Sheren làm việc?"

Sheren ngồi trên sofa, con ngươi linh động di chuyển nhìn hai người bọn họ vì cô mà tranh cải, bắt gặp ánh mắt của Wayne như lúc cô từng thấy ở bãi biển, sóng lưng như có một dòng điện chạy ngang, cô lấy tay níu lấy tay áo của Trác Khải: " Anh Khải! Em không sao đâu! Em có thể làm việc được, anh đừng lo"

Wayne nhoẻn miệng cười đắc ý nhìn Trác Khải: " Anh đã nghe thấy chưa! Tôi không hề ép cô ấy, nhưng tai nào của anh đã nghe rằng tôi ép cô ấy làm việc vậy? Trác tổng!"

Trác Khải ánh mắt mười phần sung thiên nhìn chằm chằm lấy người đang đứng trước mặt, rồi lại ân cần nhìn xuống cô gái đang ngồi trên sofa: " Em có thật đã khoẻ không vậy ? Nếu không khoẻ anh đưa em về liền lập tức!"

Wayne mất kiên nhẫn, hai đầu chân mày rậm bắt đầu chau lại nhìn Trác Khải,những sợi gân xanh cũng lồm cồm mà nổi lên ở hai bên thái dương. Sheren đã phát hiện được tiểu tiết này, vội lên tiếng :" Em thật sự không sao mà! Anh mau đi làm đi!"

Nói rồi Sheren liền đẩy Trác Khải ra ngoài, anh cũng bất lực nhìn cô trở về phòng làm việc của tên Minh Thế An rồi lẳng lặng mà rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co