Truyen3h.Co

Đích Gả Thiên Kim

Chương 25: A Ly

304998

Khương Lê cũng không biết tất cả hành động của mình ở trước cửa Cát Tường Lâu đều bị người khác thu hết vào tầm mắt. Đến khi Đồng Nhi trở lại từ tiệm cầm đồ đằng kia, lắc lắc đầu với nàng, nói: "Khối ngọc bội trước kia của nô tỳ đã bị người ta chuộc đi rồi, nhưng thấy ở tiệm cầm đồ có một khối ngọc bội rất đẹp bèn mua trở về." Nói rồi mở lòng bàn tay ra.
Ngọc bội trong lòng bàn tay Đồng Nhi chất liệu bình thường, ở nơi như Khương phủ, Hương Xảo đã quen nhìn đồ tốt, khối ngọc này thật sự không có chỗ nào xuất sắc. Nếu nói có cái gì đặc biệt, thì là trên ngọc khắc một con ly miêu[1] mập mạp, giống như đúc, sinh động như thật.

[1] ly miêu (狸貓): một giống mèo rừng

Hương Xảo chỉ nhìn thoáng qua rồi không thèm nhìn nữa, ngược lại Khương Lê, nhìn không chớp mắt, cầm lấy yêu thích không buông, nói với Đồng Nhi: "Quả thật rất xinh đẹp."

"Nô tỳ biết cô nương nhất định sẽ thích, cô nương thích thì cứ cầm đi."

Khương Lê cũng không từ chối nhận lấy, Hương Xảo nhìn thấy cười nhạo trong lòng, rốt cuộc Khương Lê ở trên núi tám năm đã trở nên quê mùa, thứ đồ tầm thường ấy mà cũng thích.

Đến khi trở lại Phương Phi Uyển Khương phủ, trời đã rất muộn. Hương Xảo chớp mắt một cái đã không biết biến mất từ khi nào, trong lòng Khương Lê cũng biết rõ, tất nhiên là trở về Thục Tú Viên bẩm báo với Quý Thục Nhiên.

Đồng Nhi thấy trong phòng cuối cùng cũng không còn ai, đóng cửa lại, rót cho Khương Lê một chén trà nóng, nhẹ giọng hỏi: "Cô nương, vì sao đột nhiên muốn nô tỳ chuộc lại khối ngọc bội này? Khối ngọc bội này là của ai vậy, có gì đặc biệt sao?"

Tám năm trên núi Thanh Thành sống nương tựa lẫn nhau với Khương Lê, Đồng Nhi và Khương Lê dù là chủ tớ nhưng còn hơn là chủ tớ, mọi chuyện của Khương Lê, Đồng Nhi đều biết rõ, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào mà Đồng Nhi cũng không hiểu những hành động của Khương Lê mang ý nghĩa gì.

Chẳng hạn như chuyện này, hôm nay trước khi ra cửa Khương Lê nói với nàng, nhất định phải giúp mình chuộc lại một khối ngọc bội, những lời nói ở trước Cát Tường Lâu đều là Khương Lê dạy trước cho Đồng Nhi. Cái gì mà nương đã mất, đều là nói đối.

Khương Lê nhìn nàng mỉm cười: "Em làm rất tốt." Lại vuốt ve ngọc bội trong tay, nói: "Khối ngọc bội này là của một vị cố nhân, vị cố nhân kia đã không còn nữa."

Khối ngọc bội trong tay này được Tiết Hoài Viễn tự tay cầm đao khắc khi nàng mới sinh ra. Đêm trước ngày mẫu thân Tiết Phương Phi sinh nàng, Tiết Hoài Viễn nằm mơ thấy một con mèo vằn đến trước cửa nhà kính cẩn chắp tay thi lễ. Sau khi sinh, mời thầy tướng số đến xem mệnh cho Tiết Phương Phi, tiên sinh nói Tiết Phương Phi cả đời lênh đênh, hồng nhan bạc mệnh. Tiết Hoài Viễn vốn luôn điềm tĩnh đường hoàng, tức đến mức suýt dùng gậy đánh chết thầy tướng số kia, ngoài miệng nói không tin, mà trong lòng chung quy vẫn là để ý. Nghe hàng xóm gần xa đều nói người bạc mệnh tốt nhất lấy một nhũ danh thấp kém, Diêm Vương tiểu quỷ nghe thấy, cũng lười đến thu mạng này.

Vì thế Tiết Hoài Viễn còn chưa đặt tên tự cho Tiết Phương Phi, đã trực tiếp lấy nhũ danh A Ly.

Khối ngọc bội này Tiết Hoài Viễn phải tích cóp nửa năm bổng lộc, mới mua được từ tay một thương nhân phương xa cũng không hề đắt, đích thân Tiết Hoài Viễn cầu cao tăng khai quang, tự mình chạm khắc, hy vọng phù hộ Tiết Phương Phỉ cả đời bình an trôi chảy.
Sau này khối ngọc bội theo Tiết Phương Phi cùng tới thành Yến Kinh, sau khi Thẩm Ngọc Dung đỗ Trạng Nguyên được bổ nhiệm làm Trung Thư xá lang, chỗ nào cũng cần phải xã giao. Của cải của Thẩm gia không nhiều, Tiết Phương Phỉ phải lấy toàn bộ của hồi môn ra, lúc quá khó khăn đành phải lấy khối ngọc bội này ra cầm.

Vốn định chờ vài ngày trong nhà chuyển biến tốt đẹp chút, thì đi chuộc lại ngọc bội. Ai ngờ không bao lâu sau thì xảy ra chuyện ở tiệc mừng thọ, thanh danh của nàng bị hủy, không mặt mũi nào ra cửa, đến chết cũng không thể chuộc lại khối ngọc bội này.

Đồng Nhi thấy Khương Lê không biết nghĩ đến cái gì, ánh mắt lại vô cùng thê lương, không nhịn được mở miệng: "Cô nương......"

Khương Lê lấy lại tinh thần, cười nói: "Không có việc gì, tuy rằng cố nhân không còn nữa, nhưng ta thì vẫn còn."

Tuy Tiết Phương Phi không còn nữa, nhưng Khương Lê còn. Tiết Phương Phi không thể chuộc lại khối ngọc này, nhưng Khương Lê lại có thể chuộc lại.

Nhũ danh của Tiết Phương Phi là A Ly, trong tên của Khương Lê cũng có một chữ "Li"[2] , có lẽ cũng là duyên phận, để nàng thay thế vị cô nương đáng thương này, một lần nữa trở về thành Yến Kinh.

[2] Ly trong A Ly phiên âm là /ā lí/, Lê trong Khương Lê phiên âm là /jiāng lí/, đều đọc là /lí/

Khương Lê, tương ly[3] , tên này ngụ ý cũng không tốt, nhưng ban đầu cả đời Tiết Phương Phi cũng không rực rỡ sáng chói[4] , điều này chứng tỏ vận mệnh rốt cuộc vẫn nằm trong tay chính con người.

[3] tương ly (将离): phiên âm là /jiāng lí/ đọc giống Khương Lê, nghĩa là sẽ chia lìa, chia ly, rời xa.

[4] Phương Phi (芳菲): nghĩa là tốt đẹp, tươi tốt.

Đồng Nhi chớp chớp mắt, thấy Khương Lê cười, cũng thở phào một cái. Lại nghĩ tới cái gì, nói: "Hai nha hoàn của Thục Tú Viên ngày thường việc gì cũng không làm, hôm nay mấy kẻ mới tới quét tước ngoại viện cũng lười biếng. Cô nương không thể cứ mặc kệ bọn họ, Quý thị không quản việc này, lão gia không tiện nhúng tay vào hậu viện, nhưng dù sao lão phu nhân cũng phải quản chút chứ!"

"Lão phu nhân cũng không thân thiết với ta, nếu ta nêu ra việc này, thì cũng quản được nhất thời cũng không quản được một đời. Việc này vẫn phải để ta tự mình giải quyết." Khương Lê lắc đầu. Khương lão phu nhân tài giỏi, cường thế, nếu yên phận, nghe lời có thể không làm cho bà yêu thích, hơn nữa trước kia Khương Lê đã làm cho Khương lão phu nhân lạnh lòng, so ra, thật đúng là không biết sẽ nghiêng về ai.

"Cô nương định làm gì?" Vừa nghe thấy lời này, Đồng Nhi lập tức xoa tay hầm hè nóng lòng muốn thử, từ lúc ở trên núi Thanh Thành Khương Lê dùng đám khỉ tính kế hồi kinh, Đồng Nhi đã rất tin tưởng không hề nghi ngờ quyết định của Khương Lê.

"Mấy ngày này em hãy ở trước mặt Vân Song phàn nàn việc ta cho Hương Xảo bao nhiêu lợi ích." Khương Lê nói: "Cái tráp trang sức Quý thị đưa, hơn phân nửa đều ở chỗ nàng ta rồi."

"Cô nương là muốn ly gián các nàng?" Đồng Nhi cũng cơ trí linh hoạt, lập tức hỏi.

"Bọn họ vốn không thân thiết, không thể nói là ly gián."

Khương Lê khẽ cười, "Đây chỉ là một khảo nghiệm nho đối với họ mà thôi"

Chỉ là khảo nghiệm, thắng thì đương nhiên bình yên vô sự, còn thua, vậy sẽ thua hết cả một bàn cờ.

......

Trong Thục Tú Viên, Hương Xảo đứng ở trong phòng, Khương Ấu Dao đang ở trước bàn luyện chữ, nhưng ánh mắt lại lơ đãng.

Quý Thục Nhiên hỏi: "Đồ trang sức đầu bằng hồng ngọc sao?"

"Vâng ạ, bộ trang sức đầu bằng hồng ngọc của Cát Tường Lâu, bốn trăm lượng bạc, nô tỳ tận mắt nhìn thấy." Hương Xảo nói.

"Bộ trang sức bốn trăm lượng bạc đáng bao nhiêu, quả thực keo kiệt." Khương Ấu Dao khinh thường.

"Tuy nói không đáng là bao, nhưng cũng sẽ không mất thể diện." Quý Thục Nhiên trầm ngâm, "Có lẽ cũng gần bằng với hai đường huynh nhị phòng của con, theo lý mà nói, cũng không tìm ra sai lầm gì được."

Hương Xảo nghe vậy, trong lòng suy tính, ý tứ trong lời của Quý Thục Nhiên rõ ràng là muốn trong lễ cập kê của Khương Ấu Dao làm ầm ỹ.

"Nương, vậy làm sao để nàng ta sống không thoải mái?" Khương Ấu Dao buông bút, vội vàng nhìn về phía Quý Thục Nhiên.

"Mấy ngày nay nó mới hồi kinh, Liễu Nguyên Phong còn đang để mắt đến, trong lòng cha con cũng có áy náy với nó. Nhưng mà để bị người ta chán ghét, cũng rất đơn giản." Quý Thục Nhiên nói.

"Làm như thế nào ạ?" Ánh mắt Khương Ấu Dao sáng lên.

"Đừng quên, nó còn có cái danh ác nữ, quá khứ hại mẫu giết đệ, sao có thể dễ dàng bị xóa bỏ như vậy? Hiện tại thời gian trôi qua quá lâu nên mọi người cũng đã sắp quên rồi. Nhưng một khi mọi người nhớ lại, nó sẽ không còn đường sống." Quý Thục Nhiên cười hiền thục, "Các quý nhân ở Yến Kinh, nhất định không để bản thân dính bùn bẩn."

Trong lòng Hương Xảo giật thót, tròn mắt nhìn Quý Thục Nhiên đang nhìn sang nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co