Truyen3h.Co

|Dịch Kỳ - W Đệ Đệ| Hôn Nhân

21

julieaime_e

Sau khi sinh, Viên Nhất Kỳ vốn thân thể yếu, phải nằm viện gần 2 tuần sau mới được xuất viện. Chị liên tục phải truyền nước vì cơ thể thiếu chất dinh dưỡng, sau khi sinh đứa nhỏ nặng 2.8kg, Viên Nhất Kỳ sụt đến 8kg, và có vẻ như là một trong số những trường hợp ít ỏi ốm đi sau khi sinh.

Vương Dịch tất nhiên bận rộn hơn trước, hoàn toàn đồng ý việc cho vợ ở lại bệnh viện dù chị đã muốn về lắm rồi, thì tất nhiên, chị rất ghét bệnh viện mà. Cô liên tục đi lại giữa công ty và bệnh viện, đến vài ngày thì ông bà Vương cũng từ Pháp trở về, nhưng cũng như ông bà Viên, bốn người chỉ mãi mê đứa nhỏ, cũng không phụ giúp được gì nhiều.

2 tuần sau, cả mẹ và đứa bé đều được phép xuất viện, dù sao đứa trẻ sinh non, cũng cần quan tâm chú ý nhiều hơn, nhưng Vương Dịch không có vẻ gì là lo lắng lắm. Em bỏ mặc đứa trẻ chơi với ông bà, còn bản thân thì lo bận rộn chăm sóc cho Viên Nhất Kỳ.

Nhưng ngược lại, chị luôn bồng bế tiểu bảo bối, cũng không thèm quan tâm đến Vương Dịch. Ừ thì điều đó làm người kia có chút phiền lòng.

.....

"Nhất Nhất này, chúng ta đặt tên con là gì đây?"

À đến lúc này Vương Dịch mới nhớ, ngay cả tên con cũng quên đặt mất. Xem nào, có nên đặt là Trouble không nhỉ? Mới ra đời đã gây phiền muộn cho mẹ con, nên đặt tên con là 'Rắc Rối' mới đúng. Hay là Balk? Sau này con nhất định sẽ cản trở không cho ta và mẹ con thân mật, đặt tên là 'Cản Trở' cũng không tồi.

Thật sự trong giây phút đó, Vương Dịch chả thể nghĩ được một cái tên tiếng Trung nào tử tế, nhưng chẳng ngu ngốc nói ra nếu không muốn bị Viên Nhất Kỳ cho ra phòng khách sám hối vì tội lỗi của mình vào đêm nay.

"Vương Nhất Doãn được chứ?"

Trong lúc Vương Dịch vẫn còn đang bận rộn với đống tên dở hơi trong đầu, thì Viên Nhất Kỳ vừa bế đứa nhỏ vỗ vỗ sau lưng nó, vừa nhẹ nhàng nói.

Vương Nhất Doãn? Không tồi, như vậy vừa hay có cả tên hai người.

"Tên rất hay, ngay ngày mai em sẽ đi làm giấy khai sinh, tiểu bảo bối sẽ tên là Vương Nhất Doãn."

.....

Ừ thì... đồng ý là Vương Dịch không hoàn toàn thích trẻ con, và đứa nhỏ này đang chiếm nhiều thời gian của Viên Nhất Kỳ dành cho em. Nhưng nó là con của em, và Vương Dịch vẫn rất yêu thương nó, chỉ sau vợ mà thôi. Sau khi nghe bác sĩ nói về việc chị vợ vẫn còn yếu, Vương Dịch càng không để chị nhúng tay vào bất kỳ việc gì, kể cả việc tắm, thay tả,... cho Vương Nhất Doãn. Việc duy nhất Viên Nhất Kỳ cần làm? Chỉ là nghỉ ngơi và chơi với con.

Vương Dịch cũng thích đứa nhỏ này lắm, có vẻ như nó rất biết nịnh. Lúc Viên Nhất Kỳ bế nó, dù đang khóc, nhất định sẽ im thin thít, sau đó khi Vương Dịch bế, nó sẽ cười toe toét. Rất nhiều lần đều như vậy, đứa nhỏ đỏ hỏn nhỏ xíu với tay chân ú nụ, cả khuôn mặt cũng ú tròn nốt, mắt chưa kịp mở, răng chưa kịp mọc nhưng lại hay cười như vậy, nhiều lúc làm Vương Dịch không kiềm được lại hôn nó mấy cái, làm bé con khó chịu khóc lớn, vậy là bị mẹ nó la.

"Chị cũng không trách em được, con của em đáng yêu như vậy, làm sao em kiềm lòng được đây?"

"Mới vài hôm trước còn nói là 'con của chúng ta' hôm nay đã thành 'con của em'. Vương Dịch, em trở mặt cũng nhanh thật."

Viên Nhất Kỳ cười châm chọc, mới đây còn nhăn mặt méo mó bảo rằng vì đứa nhỏ mà vợ chồng mất không gian riêng, bây giờ lại trở mặt nhanh như vậy?

"Thì chúng ta cũng như một mà, con chị là con em, con em là con chị, em chỉ nói vậy thôi mà."

Vương Dịch mặc kệ, mặt dày cũng được. Tiểu bảo bối khổ công sinh ra, à không, khổ công vợ mình sinh ra, không thương nó, không lẽ thương con hàng xóm?

"À đúng rồi, bây giờ có Doãn Doãn nên tôi nói câu nào em đều cãi lại? Được lắm Vương Dịch, hết thương tôi rồi đúng không?"

Viên Nhất Kỳ trong lòng phì cười, nhưng ngoài mặt thì nhăn mày quay phắt đi nơi khác, làm vẻ giận dỗi.

Mà lúc này, Vương Dịch lại tưởng rằng vợ là dỗi thật, nhanh chóng đặt đứa nhỏ vừa ngủ thiếp đi xuống nôi, trèo lên ghế với chị, vừa ôm, vừa hôn lên má mấy lần, tinh nghịch như một đứa trẻ.

"Tất nhiên là không rồi vợ yêu à~ Nhất Nhất thương chị nhất, yêu chị nhất, chị biết mà~ dù em có yêu Doãn Doãn thế nào, thì con bé cũng mãi chỉ đứng thứ 2 mà thôi, chị là số một trong lòng em mà~"

Nói xong những lời 'ngọt ngào' (sến rện) đó thì cũng lợi dụng áp người hôn lên môi vợ. Nhưng chỉ vừa chưa tới 3s, đứa nhỏ có vẻ như rất biết đúng lúc, liền khóc toán lên đòi lại công đạo, ai bảo Vương Dịch nói nó đứng thứ 2 chứ?

Viên Nhất Kỳ nghe tiếng khóc, liền rời ra, bước tới ôm đứa nhỏ vỗ về.

Còn Vương Dịch? Mỡ tới miệng còn chạy mất, liền cáu kỉnh liếc nhìn đứa nhỏ đang ôm chặt mẹ nó cười mỉm, mà nụ cười đó trong mắt Vương Dịch nhìn thế nào cũng là đang cười gian.

"Ta rút lại lời nói. Quỷ nhỏ, đúng là không thương nỗi mà, ta thà là đi thương con của hàng xóm!!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co