33
Sáng hôm sau Nhất Bác phải gọi điện cho bên dịch vụ vệ sinh, cái phòng của cậu và Tiêu Chiến thực sự không thể ổn được nữa. Mỗi lần hai người làm tình đều không bỏ qua ngóc ngách nào cả, nếu cứ tiếp tục thì nó sẽ ám cái mùi vị tình ái này mà không thể hết được. Buổi trưa Nhất Bác phải đến khách sạn ăn cơm với ba mẹ Vương, lần này cậu mang theo cả Tiêu Chiến.
Vương Hạo nhíu mày nhìn Tiêu Chiến rồi trầm giọng hỏi, "Cậu là cậu ấm độc nhất của Tiêu gia sao?"
Tiêu Chiến gật đầu trả lời, "Vâng, thưa bác trai"
"Cậu muốn chúng tôi chấp nhận quan hệ của cậu và con trai tôi"
Vương Hạo vẫn dùng thái độ điềm tĩnh để nói với Tiêu Chiến, khác với những gì mà Nhất Bác tưởng tưởng, cậu nghĩ ba Vương sẽ nổi giận mà mắng chửi mình.
Tiêu Chiến thẳng thắn đối diện với ba Vương, "Dạ, vâng, con thực sự yêu em ấy, mong bác hãy chấp nhận"
Cầm ly rượu trên bàn, Vương Hạo chầm chậm đưa lên miệng nhấp một ngụm rồi nói tiếp, "Nhất Bác, con muốn dùng điểm số lần này để khiến ta chấp nhận việc này sao?"
Nhất Bác không do dự trả lời, "Dạ, vâng thưa ba"
Vương Hạo hướng tới Tiêu Chiến hỏi, "Được rồi, ta chấp nhận, còn ba mẹ của cậu thì sao?"
"Bác trai cứ yên tâm, ba mẹ con đã gặp Nhất Bác và rất thích em ấy"
Ba Vương gật đầu hài lòng, "Nếu vậy hai đứa hãy công khai luôn đi, đợi Nhất Bác tốt nghiệp ta sẽ cho hai đứa kết hôn"
Lời nói của ba Vương khiến Nhất Bác không tin được vào tai mình, cậu hỏi lại ba Vương, "Ba, ba chấp nhận thật sao?"
"Sao, con không muốn à? Ta nghe nói vì điểm số lần này mà con đã học ngày học đêm, học tới đổ bệnh, không phải chỉ là muốn ta đồng ý chuyện con quen với cậu ta sao?"
"Con..con không có ý đó. Ba, con cám ơn ba"
Nhất Bác vui vẻ nhìn Tiêu Chiến mỉm cười, vậy là cậu với anh có thể đường đường chính chính mà ở bên nhau rồi.
Kết thúc bữa ăn trưa vui vẻ, Tiêu Chiến cùng Nhất Bác nắm tay nhau đi ra ngoài. Vốn dĩ muốn cùng anh đi thăm quan một số nơi ở Paris, nhưng Tiêu Chiến lại nói cậu cần phải về nhà nghỉ ngơi.
Sau trận làm tình cuồng nhiệt thì đêm qua Nhất Bác đã bị sốt, Tiêu Chiến lo lắng gọi điện thoại cho Trác Thành nhờ Y hỏi bác sĩ xem cần phải làm những gì? Cởi đồ cho bạn nhỏ, anh lấy nước ấm lau toàn bộ cơ thể cho cậu. Mặc dù Nhất Bác lạnh nhưng anh cũng không thể đắp chăn cho cậu, vì bác sĩ bảo cần phải làm thế để giảm bớt nhiệt độ trong người xuống. Tìm trong hộp thuốc thấy có thuốc hạ sốt, Tiêu Chiến pha nó vào một cốc nước rồi dùng miệng mớm cho Nhất Bác. Thật may hơn một tiếng sau thân nhiệt của cậu lại trở về bình thường với hơi thở ổn định.
Vấn Hàn nhìn thấy Nhất Bác đang cùng Tiêu Chiến đi ra khỏi khách sạn thì cảm thấy bất ngờ, "Điềm Điềm, em..."
Tiêu Chiến lạnh lùng nói với Vấn Hàn, "Thật không nghĩ anh cũng mặt dày đấy, theo Nhất Bác tới tận đây"
"Người mặt dày không phải là tôi mà chính là cậu, cậu có biết đây là đâu hay không mà dám tới đây?"
Tiêu Chiến vòng tay ôm eo Nhất Bác rồi đắc ý nói với Vấn Hàn, "Đây là khách sạn nhà vợ tương lai của tôi. Sao hả? Có vấn đề gì sao?"
"Cái gì, vợ tương lai?"
"Chiến, đừng nói linh tinh. Hàn ca, nếu không có chuyện gì thì bọn em đi trước đây, lúc khác gặp anh sau?"
Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến kéo đi nhưng Vấn Hàn đã cản lại, anh ta lớn tiếng nói
"Em đã đưa cậu ta tới gặp chú Vương sao? Làm sao em dám làm thế?"
Hạ Chi từ trên sảnh tầng hai nhìn xuống, thấy Vấn Hàn đang làm khó cho con trai nhỏ của mình thì bà cảm thấy không vui. Cùng vệ sĩ đi xuống bên dưới, bà nhẹ giọng lên tiếng nói với Vấn Hàn
"Cậu Lý, có chuyện gì thì vào trong hãy nói, đây là trước cửa khách sạn, nếu để người khác dị nghị sẽ không hay"
"Tiểu Chiến, con đưa Điềm Điềm về nghỉ ngơi trước đi, nhờ con chăm sóc đứa trẻ của ta"
Lời nói của Hạ Chi khiến Vấn Hàn khó chịu, phía sau hai nắm tay siết chặt tím tái. Bà gọi anh ta là cậu Lý nhưng lại gọi tình địch của anh ta là Tiểu Chiến, điều này đã có thể nói lên việc bà coi Tiêu Chiến như người nhà.
"Thưa dì, việc Nhất Bác quen với cậu ta thật sự không tốt đâu ạ, cậu ta là một tên trăng hoa lại chơi bời lêu lổng, đối với Nhất Bác..."
Không để Vấn Hàn nói hết, Hạ Chi đã cắt lời, "Cậu Lý, tôi biết tấm lòng của cậu dành cho Điềm Điềm, nhưng chuyện tình cảm không thể cưỡng ép, chỉ cần thằng bé vui vẻ thì tôi đều chấp nhận. Dù sao đây cũng là chuyện nhà họ Vương, mong cậu đừng can thiệp quá nhiều. Tôi xin phép"
[....]
Từ hôm được ba mẹ Vương chấp nhận, Tiêu Chiến và Nhất Bác hoàn toàn thoải mái mà đi khắp nơi du lịch. Mẹ Vương đưa thẻ cho cậu nói rằng đi du lịch cần phải sử dụng tiền, nhưng Tiêu Chiến lại nói bà không cần lo, cho dù Nhất Bác muốn xây nhà ở các nước đó thì anh cũng hoàn toàn có thể đáp ứng. Thấy Tiêu Chiến thương yêu, cưng chiều đứa con nhỏ của mình Hạ Chi cảm thấy rất an tâm. Bà nghe Hạ Mạc nói qua về cậu trai này, cô nói mọi chuyện hay việc làm của Nhất Bác đều được Tiêu Chiến để ý từng chút một, giao cậu cho anh chăm sóc còn tốt hơn cả Hạ Mạc nữa.
Cả hai trở về nước khi năm học mới đã bắt đầu được hơn một tháng, Nhất Bác hậm hực nhìn Tiêu Chiến nhưng anh cũng chẳng quan tâm. Chì vì sự ham chơi của anh mà cậu đã mất khá nhiều kiến thức mới, nếu kết quả không tốt thì biết ăn nói sao với ba Vương. Ngồi ở nhà ăn, đám người Trác Thành luôn miệng hỏi tới kì nghỉ trăng mật của hai người. Nghe thấy bốn chữ, "Kỳ nghỉ trăng mật" là Nhất Bác liền đỏ mặt tía tai. Ai không biết còn tưởng cậu và Tiêu Chiến đã tổ chức đám cưới rồi cơ đấy.
Ngược lại với cảm xúc xấu hổ của Nhất Bác, Tiêu Chiến lại vô cùng tự tin mà kể về kỳ nghỉ của hai người. Vu Bân thấy Nhất Bác đang ngại ngùng, hứng thú trêu trọc càng tăng cao
"Tiểu Bác nhìn gầy ốm như thế, mà không ngờ cũng hăng quá đấy"
"Phải đó, Chiến nó không được khoẻ, em mà hành nó như thế là không tốt chút nào đâu"
Trác Thành cũng hùa theo trêu chọc bạn nhỏ, Nhất Bác vừa ngại vừa tức, cậu không nói lại được đành đứng lên bỏ đi, theo sau còn có Bồi Hâm và Phồn Tinh. Vừa ngồi vào bàn học muốn nghỉ ngơi một chút thì nhận được tin nhắn của Vấn Hàn, anh ta muốn gặp Nhất Bác nói chuyện. Suy nghĩ một lúc cậu liền đi lên sân thượng.
Nhìn thấy Nhất Bác đang đi tới gần mình, Vấn Hàn mỉm cười lên tiếng, "Em đến rồi sao, ăn cơm chưa?"
Nhất Bác không tỏ thái độ gì chỉ lặng lẽ gật đầu, cậu hỏi Vấn Hàn có việc gì thì mau nói nhanh cậu còn phải quay về lớp. Anh ta nói đã quyết định xin nghỉ việc ở trường về tiếp quản Lý Thị, công việc ở Lý thị quá nhiều mà sức khoẻ của ba anh ta lại không được tốt. Vấn Hàn nhắc nhở Nhất Bác phải chú trọng tới sức khoẻ, ăn uống đầy đủ đừng có bỏ bữa. Thấy thái độ của Vấn Hàn thay đổi, Nhất Bác nghĩ có lẽ anh ta đã thông suốt, không còn vướng bận nhiều tới chuyện tình cảm kia nữa, cậu mỉm cười nói với anh ta
"Hàn ca đừng lo, em tự biết chăm sóc bản thân. Anh suy nghĩ như vậy rất đúng, em tin chắc anh sẽ giúp bác trai quản lý tốt công ty"
"Vậy à? Ừm, anh nghĩ cũng đến lúc phải như vậy rồi. Có những thứ nếu muốn có được... cần sử dụng một chút thủ đoạn cũng không có gì xấu phải không?"
Câu nói cuối cùng Vấn Hàn nói với một thanh âm nhỏ khiến Nhất Bác không nghe rõ. Cậu hỏi anh ta mới nói gì thì anh ta chỉ cười, rồi hỏi có thể cho anh ta ôm cậu một lần cuối được không? Chẳng đợi Nhất Bác đồng ý, Vấn Hán đi tới kéo cậu vào lòng ôm cứng ngắc. Vì bất ngờ nên Nhất Bác cứ thừ người ra, cậu không phản kháng cũng không đáp lại cái ôm đấy. Cho khi đến khi một lực mạnh mẽ tách hai người ra, nhanh như chớp một cú đấm giáng xuống mặt của Vấn Hàn.
"Chiến, anh làm gì vậy? Anh hiểu lầm rồi, nghe em nói đã"
Nhất Bác cản Tiêu Chiến lại, cậu lên tiếng giải thích nhưng lúc này anh chẳng muốn nghe. Đẩy Nhất Bác sang một bên, Tiêu Chiến lao tới túm cổ áo Vấn Hàn kéo dậy lại hạ một cú đấm khác đáp xuống mặt anh ta
"Chiến, dừng lại cho em, mau dừng lại"
Nhất Bác chạy tới giật tay Tiêu Chiến ra khỏi người Vấn Hàn, cậu không hề biết càng lên tiếng khuyên can càng làm anh nổi điên lên. Tiêu Chiến giận dữ nhìn Nhất Bác, anh nắm hai bả vai của cậu rồi đẩy mạnh cậu sang bên cạnh. Cả người Nhất Bác đập lên bức tường, một cơn đau chạy dọc sống lưng khiến cậu trườn người ngồi thụp xuống, khuôn mặt trở nên tái mét, máu từ hai bên mũi lại chạy xuống.
"Nhất Bác à, em không sao chứ? Thằng chó này, mày muốn chết phải không?"
Vấn Hàn thúc vào bụng Tiêu Chiến một cú khiến anh ôm bụng ngồi thụp xuống, anh ta chạy tới bên cạnh Nhất Bác lo lắng hỏi cậu có sao hay không? muốn vòng tay xuống bế cậu đi nhưng Nhất Bác đã hất tay ra cự tuyệt.
"Nhất Bác, anh đưa em đi xuống phòng y tế. Đừng sợ, có anh ở đây"
Tiêu Chiến đứng dậy đi tới cạnh Nhất Bác, lấy tay lau máu đang chảy xuống miệng của cậu rồi bế bổng lên. Nhất Bác vòng ôm lấy cổ anh, ngửa đầu ra phía sau để máu không chảy ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng Tiêu Chiến rời đi, Vấn Hàn tức giận đấm tay vào tường rồi gằn giọng nói, "Tiêu Chiến, tao nhất định sẽ không tha cho mày"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co