40
Hạ Mạc run rẩy gọi xe cứu thương, chỉ vì sự bất cẩn mà cô đã để Nhất Bác vụt khỏi vòng tay của mình, mọi việc diễn ra quá nhanh làm cô đã không kịp phản ứng lại. Nhóm người Trác Thành lại đến chậm một bước, lúc này không ai còn tâm trí để báo thù rửa hận nữa. Nhất Bác ở trong phòng cấp cứu suốt năm tiếng đồng hồ, thời gian tưởng chừng như là ngắn, nhưng đối với nhóm người bên ngoài lại dài đằng đẵng. Đèn phòng cấp cứu vụt tắt, Hạ Mạc hối hả chạy tới hỏi bác sĩ về tình hình của Nhất Bác, ông ta nói ca phẫu thuật đã thành công, nhưng sức khoẻ của bệnh nhân rất kém nên có thể sẽ tỉnh lại lâu hơn bình thường. Khi bác sĩ định nói gì thêm đó, Hạ Mạc đã ngăn ông ta lại. Tiêu Chiến vì bận ngóng trông băng ca đang được chuyển ra nên không nhận thấy được sự kì lạ này, còn Vấn Hàn lại vô cùng chú tâm nghe ông bác sĩ nói, nhận thấy được điểm khác lạ anh ta lập tức nghi ngờ.
Vấn Hàn đợi cho mọi người đi hết mới tới phòng riêng của ông bác sĩ. Khi ông ta đưa ra hồ sơ bệnh án của Nhất Bác, Vấn Hàn toàn thân rụng rời. Thì ra Nhất Bác bị ung thư máu, không những thế mà bệnh tình đang chuyển biến rất xấu. Vấn Hàn ngồi ở ghế đá dưới vườn hoa bệnh viện, anh tự dưng bật cười như một kẻ điên, nước mắt lại lặng lẽ chảy xuống. Nhất Bác biết mình sẽ chết nên mới đồng ý ở bên cạnh anh ta, cậu thà bỏ qua việc tìm cách chữa trị cũng không muốn Tiêu Chiến và gia đình của anh gặp phải chuyện không hay. Nếu phải ở bên cạnh Vấn Hàn, Nhất Bác thà chết còn tốt hơn, nhưng điều quan trọng là vì cậu không muốn Tiêu Chiến đau khổ nên đã lấy việc ở bên cạnh anh ta để ép Tiêu Chiến quên đi mình. Mọi việc Nhất Bác đã tính toán hết rồi, còn Vấn Hàn chỉ như là một diễn viên nghiệp dư nghe theo sự sắp xếp của cậu.
Hạ Mạc tới lấy hồ sơ bệnh án của Nhất Bác, ông bác sĩ nói đã giao nó cho một cậu thanh niên. Hạ Mạc suy nghĩ lúc ở phòng bệnh thiếu những ai, tính toán một hồi cô cũng biết người đã mang hồ sơ bệnh án của Nhất Bác đi là Vấn Hàn. Hạ Mạc gọi điện thoại cho anh ta, biết anh ta đang ở vườn hoa bệnh viện liền đi tới đó
"Dì Hạ Mạc, dì biết chuyện này từ bao giờ?"
Hạ Mạc thành thật trả lời, "Từ khi Tiểu Bác muốn tới nhà cậu"
Vấn Hàn hỏi Hạ Mạc không quan tâm tới bệnh tình của Nhất Bác sao? dù sao cô cũng là người thân của cậu, vậy mà lại giương mắt nhìn cháu của mình đi vào chỗ chết. Hạ Mạc nhìn Vấn Hàn bằng ánh mắt trách móc, cô nói nếu không vì sự ích kỷ của anh ta, Nhất Bác cũng không phải đi tới hạ sách này. Nhìn thấy đứa cháu mà chính tay mình nuôi nấng từ nhỏ phải chịu bao đau đớn, tủi nhục, cô đau lắm chứ, nhưng biết làm sao khi đứa bé ấy lại cầu xin, năn nỉ cô giữ bí mật cho mình, thậm chí còn lấy cả tính mạng ra để trao đổi. Hạ Mạc còn lựa chọn nào khác hay sao? Không đáp ứng yêu cầu của Nhất Bác, cậu cũng sẽ tìm cách khiến mình biến mất.
"Cậu Lý, tôi kính trọng gọi cậu một câu. Tôi mong rằng chuyện này cậu đừng nói lại với ai, đây là mong muốn của Nhất Bác, nếu cậu thương thằng bé thì đừng khiến thằng bé tự dằn vặt mình thêm đau khổ", Hạ Mạc cầm lấy tập hồ sơ rồi đứng lên rời đi
Vấn Hàn quay trở về phòng bệnh thì thấy Tiêu Chiến vẫn ngồi bên cạnh nắm chặt lấy bàn tay của Nhất Bác. Vấn Hàn nghĩ chắc hẳn anh đã bị điên rồi, bản thân cũng đang bị thương tích đầy mình lại không lo chữa trị. Vấn Hàn lại tự bật cười, nói người khác điên mà không tự nghĩ tới bản thân mình. Vì cái gì khi đã nhìn thấy người trước mắt là Nhất Bác, nhưng anh ta lại không nén được cảm xúc trong người vẫn xuống tay. Khoảnh khắc ấy trong đầu anh ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất, Tiêu Chiến sắp biến mất rồi và Nhất Bác cuối cùng đã thuộc về anh ta, ngoài việc muốn giết chết Tiêu Chiến thì anh ta không còn nghĩ đến việc gì khác nữa.
Nhất Bác hôn mê suốt hai ngày mới tỉnh lại, nhìn thấy Tiêu Chiến đang ở bên cạnh cậu lại bật khóc. Tiêu Chiến lau đi nước mắt trên gương mặt nhợt nhạt, anh hôn lên đôi môi khô nứt của cậu nhỏ giọng nói
"Đừng sợ, có anh đây rồi. Ngoan, em đừng khóc"
Nhất Bác gật đầu, cậu chạm tay lên khuôn mặt của anh vuốt nhẹ, cảm nhận được hơi ấm của người con trai mà cậu ngày đêm mong nhớ. Trong thời gian rời xa Tiêu Chiến, đêm nào Nhất Bác cũng khóc, cơn sốt và cơn đau buốt ở thắt lưng càng khiến cậu nhớ anh nhiều hơn. Tiêu Chiến để trán của mình chạm vào trán của Nhất Bác
"Nhất Bác, em đừng xa anh nữa nhé. Chúng ta ở bên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn được không? Nếu em không ở bên cạnh thì anh không thể làm được bất cứ chuyện gì cả, đừng bao giờ nghĩ tới việc rời khỏi anh nữa"
"Ừm, em không xa anh nữa"
Nhất Bác phải ở trong viện hai tháng, trong hai tháng này thì Hạ Mạc là người ở bên cạnh cậu nhiều nhất. Tiêu Chiến muốn ở bên cạnh nhưng Nhất Bác nói anh còn phải xử lý việc ở công ty. Mỗi ngày Tiêu Chiến đều cố gắng hoàn thiện mọi việc ổn thoả để nhanh chóng được vào viện với Nhất Bác. Lúc anh không có ở bệnh viện là thời gian bác sĩ tới giúp Nhất Bác kiểm tra sức khoẻ để tiến hành việc điều trị ung thư, cậu vẫn quyết giấu bệnh đến cùng, vì nếu để Tiêu Chiến biết chắc chắn anh sẽ lo lắng ko yên, điều đó làm cậu không an tâm được.
Bác sĩ nói tình trạng trước mắt cần phải sử dụng hoá trị, nhưng liệu pháp này sẽ gây ra nhiều tác dụng phụ rõ ràng. Nhất Bác không muốn sử dụng liệu pháp này nên bác sĩ đành phải sử dụng liệu pháp sinh học, giúp cơ thể tự tăng cường thêm khả năng miễn dịch. Ông bác sĩ nói liệu pháp này chỉ sử dụng trong thời gian ngắn được thôi, bởi bệnh tình của cậu đã năng hơn rồi, trước khi tìm được tuỷ thích hợp phải sử dụng hoá trị trước mới an toàn.
Vấn Hàn ở ngoài cửa đã nghe được hết đoạn đối thoại giữa ba người. Anh ta không nghĩ Nhất Bác lại cứng đầu như vậy. Nhân lúc Hạ Mạc đi theo ông bác sĩ tới phòng riêng để bàn bạc thêm về cách điều trị ung thư, Vấn Hàn đã vào trong phòng bệnh.
Nhìn Vấn Hàn với ánh mắt giận dữ, Nhất Bác nghĩ anh ta đã bỏ cuộc rồi vậy mà giờ đây anh ta lại lấy chuyện cậu bị bệnh ra để uy hiếp. Nhất Bác la hét đuổi anh ta ra ngoài, cậu không muốn nhìn thấy mặt anh ta thêm một lần nào nữa, Vấn Hàn siết chặt nắm tay, lạnh giọng nói
"Nếu vậy thì ngay bây giờ tôi sẽ tới Tiêu thị gặp Tiêu Chiến, nói cho hắn ta biết em đang trong tình trạng như thế nào?"
"Lý Vấn Hàn, anh đừng có mà làm bừa"
"Tôi nói rồi, cả đời em chỉ được bên cạnh tôi mà thôi, suốt hai tháng qua tôi đã rất kiên nhẫn để cho Tiêu Chiến bên cạnh em, nhưng giờ thì không thể nữa, sự chịu đựng của tôi chỉ có giới hạn thôi"
Nhất Bác lạnh lùng nói, "Được rồi, tôi chấp nhận"
Nhất Bác bước lên xe ô tô, cậu nhìn vào bên trong bệnh viện, nước mắt lại rơi xuống. Tự mình nghĩ trong đầu, "Chiến, đợi em, đợi em khoẻ mạnh em nhất định sẽ quay lại tìm anh"
Hạ Mạc nói dối Tiêu Chiến, cô nói vì ba mẹ Nhất Bác muốn bù đắp nên đã đưa cậu đến biệt thự riêng ở vùng ngoại ô để chăm sóc. Tiêu Chiến không tin, còn muốn được nghe chính miệng Nhất Bác nói. Anh gọi điện thoại cho cậu, phải mất một lúc sau cậu mới nghe máy. Nhất Bác bật cười nói với Tiêu Chiến rằng cậu đang ở một nơi vô cùng thanh tĩnh, không khí cũng vô cùng trong lành, còn nói hai tháng nữa sẽ quay về tìm anh. Mặc dù không cam tâm, nhưng nghĩ đến việc Nhất Bác muốn ở cạnh ba mẹ, Tiêu Chiến đành tạm chấp nhận, anh nói những lúc rảnh cậu phải gọi điện hoặc nhắn tin với anh. Nhất Bác ừm một tiếng, cậu mang tay bịt chặt lấy miệng của mình để tiếng khóc không bật ra, đến khi ngắt máy mới ôm lấy chiếc điện thoại vào lồng ngực mà khóc nấc lên.
"Nhất Bác, anh xin lỗi, em hãy tha lỗi cho anh"
Vấn Hàn đứng ở bên ngoài cửa phòng bệnh, anh ta thấy Nhất Bác khóc tới thương tâm thì cũng chẳng thấy vui vẻ gì. Vấn Hàn đưa Nhất Bác tới một bệnh viện khác, bệnh viện này nổi tiếng về việc chữa các bệnh ung thư. Vì muốn bản thân khoẻ mạnh chờ tới ngày được ghép tuỷ nên Nhất Bác đồng ý trị liệu bằng hoá trị, nhưng mọi việc lại không đơn giản như cậu nghĩ, cơ thể yếu ớt không tiếp nhận nổi những đợt hoá trị nặng, Nhất Bác ăn bao nhiêu cũng nôn ói ra hết, từng cơn đau như xé gan xé ruột hành hạ cậu mỗi ngày. Nhất Bác tự nghĩ, liệu có thể chờ tới ngày được ghép tuỷ hay không?
Nhìn đứa cháu nhỏ hôn mê sau đợt hoá trị, Hạ Mạc đau lòng vô cùng. Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với đứa nhỏ của cô tới như vậy? Một đứa bé ngoan ngoãn lại phải gánh chịu nỗi đau cả về thể xác lần tinh thần. Hàng ngày Nhất Bác đều khóc, cơn đau từ bệnh tật là một phần, quan trọng hơn là cậu nhớ Tiêu Chiến.
Hôm nay Nhất Bác cảm thấy cơ thể khó chịu, cậu muốn tự mình ra ngoài đi dạo. Nhất Bác vừa hé mở cánh cửa thì nghe thấy bác sĩ đang nói chuyện với Hạ Mạc và Vấn Hàn. Bệnh ung thư của cậu thuộc vào nhóm hiếm nên việc điều trị gặp khó khăn rất nhiều, người có tuỷ thích hợp cũng không dễ dàng tìm được. Ông ấy nói cơ thể của Nhất Bác quá yếu, nếu cứ kéo dài việc hoá trị sợ cậu không thể trụ nổi.
Nhất Bác quay trở lại giường, cậu không khóc, khuôn mặt trở nên lãnh đạm không biểu cảm gì. Thời hạn hai tháng sắp hết, bệnh tình không những không giảm bớt mà còn tồi tệ hơn, số lần bị chảy máu mũi của Nhất Bác ngày càng nhiều, các mạnh máu dưới da bắt đầu thi nhau vỡ ra tạo thành những mảng bầm tím chói mắt dưới lớp da trắng nhợt. Hạ Mạc nói sẽ đưa Nhất Bác sang Pháp, cô tin với tay nghề của các bác sĩ phương tây sẽ có hiệu quả hơn. Nhất Bác không từ bỏ hi vọng sống, nhưng cậu lại không tự tin rằng mình sẽ sống. Nhất Bác nói Hạ Mạc hãy giúp cậu gặp Tiêu Chiến, trước khi rời đi cậu muốn được gặp anh và nói lời tạm biệt.
Nhận được điện thoại của Nhất Bác, Tiêu Chiến vô cùng vui mừng. Từ sáng sớm đã chạy tới nhà đón cậu, cả hai đi ăn rồi nắm tay đi dạo trên khắp các con phố. Cho đến khi từng cơn đau đang bắt đầu ập tới khiến Nhất Bác không thể tiếp tục bước đi nữa
"Nhất Bác, em sao vậy? Em không khoẻ ở đâu?"
Thấy sắc mặt Nhất Bác tái nhợt đi, mồ hôi đang tuôn ra không ngừng làm Tiêu Chiến hoảng sợ. Trước khi cả hai gặp nhau Hạ Mạc đã trang điểm giúp Nhất Bác che đi làn da tím tái. Đẩy Tiêu Chiến ra, cậu cố gắng nén đau nhìn thẳng vào anh
"Đủ rồi, đến đây thôi, chúng ta chia tay đi"
Trong ánh mắt có chứa tia hoảng hốt, nhưng Tiêu Chiến vẫn giữ bình tĩnh bật cười, "Nhất Bác, em đang đùa à?..em"
"Không, tôi nói thật đấy, tôi mệt mỏi rồi, chia tay thôi"
"Tại sao chứ? Lí do là gì?"
"Chỉ vì tôi thấy mệt mỏi rồi. Thời gian qua tôi cảm thấy tình cảm giữa tôi và anh đang ngày dần lu mờ đi, mỗi khi nghĩ đến nó tôi đều thấy mệt mỏi"
"Em đang nói dối. Nói đi, rốt cuộc đã có chuyện gì? Hay tôi đã làm gì sai? Em nói đi, tôi sẽ sửa mà, Nhất Bác à,.."
"Không, anh không làm gì sai cả, chỉ là tình cảm của tôi đã phai nhạt đi mà thôi. Hai năm không phải là thời gian quá dài, vậy nên chúng ta hãy cứ như vậy mà kết thúc nó, hãy chia tay một cách nhẹ nhàng để những kí ức đẹp đẽ ấy mãi lưu giữ trong trái tim của cả hai"
Tiêu Chiến nắm lấy hai bả vai của Nhất Bác lắc mạnh, anh lớn tiếng khiến mọi người trên đường chăm chú nhìn hai người
"Tôi không cam tâm, tôi không chấp nhận. Nhất Bác, em hãy nói đi, hãy nói tôi đã làm gì sai?"
"Không quan trọng nữa, tình cảm đã không còn, ở bên cạnh nhau cũng chỉ khiến cả hai thêm mệt mỏi, chỉ khiến cả hai cùng dằn vặt, khổ sở thêm mà thôi. Anh hãy từ bỏ đi, tôi đi đây"
Nhất Bác thật sự không thể kéo dài thêm nữa, cơn nôn nao truyền lên khiến cậu thấy buồn nôn. Tiêu Chiến giữ lại cánh tay Nhất Bác, không để cậu bước thêm một bước nào.
"Không, tôi không chấp nhận, em đừng hòng rời đi, tôi sẽ không buông tay"
"Buông tôi ra. Tiêu Chiến, đừng cố chấp nữa, đoạn tình này tôi không thể tiếp tục, dù có ra sao tôi cũng sẽ không thay đổi quyết định đâu. Mọi thứ kết thúc rồi, tôi không còn yêu anh nữa"
Tiêu Chiến gằn giọng nói, "Nếu vậy thì tôi sẽ chết"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co