3
Trời mưa.
Những giọt nước đập xuống nắp capo chiếc xe đen sang trọng, từng hồi nặng nề như trút giận.
Pavel ngồi trong ghế lái, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng. Mưa mỗi lúc một lớn, che khuất cả tầm nhìn qua cửa kính. Chiếc xe dừng lại giữa đoạn đường công nghiệp vắng người, chỉ có hàng đèn vàng hắt ánh nhợt nhạt lên mặt đường đầy vũng nước.
Anh liếc nhìn đồng hồ. Hai mươi phút rồi.
"Chậm chạp thật."
Cơn khó chịu trong người càng tăng. Alpha như anh – người chưa từng phải chờ ai quá năm phút – giờ lại bị kẹt ở nơi heo hút này chỉ vì một lỗi kỹ thuật vặt.
Điện thoại rung lên. Giọng của trợ lý vang trong loa:
"Thưa ngài Pavel, kỹ thuật viên đã đến. Là một beta."
Pavel nhướn mày, giọng anh lạnh ngắt:
"Beta? Không còn ai khác sao?"
"Dạ... bên dịch vụ chỉ có người đó trực hôm nay."
Anh cúp máy, dựa lưng vào ghế, ánh mắt trượt ra ngoài cửa kính mờ hơi nước. Mưa vẫn rơi, hòa cùng ánh đèn đường thành những vệt sáng nhòe.
Một bóng người đang tiến lại gần.
Cậu mặc áo mưa mỏng, vai ướt sũng, tay xách theo túi dụng cụ. Mỗi bước chân tạo ra tiếng "xèo xèo" trong vũng nước.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt cậu hiện rõ — trẻ, đường nét mềm, ánh mắt sáng nhưng điềm tĩnh đến lạ.
Cậu gõ nhẹ lên cửa kính:
"Xe bị chết máy à? Anh mở nắp capo đi, tôi xem thử."
Giọng nói bình thường, không có sự hạ mình, cũng chẳng có chút bối rối khi biết người mình đang nói chuyện là ai.
Một beta – dám nhìn thẳng vào anh – dám nói tự nhiên đến vậy.
Pavel hạ kính xuống nửa chừng, hơi lạnh và mùi mưa ùa vào. Anh không đáp, chỉ liếc cậu từ đầu đến chân.
"Cậu biết tôi là ai không?"
Cậu chớp mắt, rồi gật đầu.
"Biết. Nhưng cái xe mới là thứ tôi cần sửa, không phải anh."
Câu trả lời khiến Pavel khựng lại một giây.
Không phải vì cậu hỗn, mà vì giọng điệu ấy – thản nhiên, vô cảm, chẳng hề run rẩy dù mùi pheromone alpha đang lan ra từ anh, nồng nặc đến mức người thường cũng phải thấy ngộp.
Cậu beta vẫn đứng đó, bình tĩnh như thể pheromone chẳng là gì hơn hơi mưa ngoài trời.
Pavel bật cười khẽ, nụ cười lạnh và khinh bỉ.
"Thật thú vị. Beta các cậu lúc nào cũng vô cảm như thế à? Hay là giả vờ không ngửi thấy?"
Cậu mở nắp capo, không nhìn anh:
"Chúng tôi thật sự không ngửi thấy. Anh có thể tiết kiệm pheromone, khỏi phí công."
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên. Cậu làm việc nhanh, thuần thục, động tác dứt khoát. Mưa vẫn rơi, nước chảy dọc cổ cậu, làm ướt cả cổ áo.
Pavel nhìn, ánh mắt vô thức dừng lại ở giọt nước trượt từ gò má xuống cằm. Có gì đó rất lạ – một cảm giác không tên len qua lồng ngực, khiến anh siết chặt vô lăng.
Anh gạt ngay suy nghĩ đó đi.
"Tên gì?"
"Pooh."
"Tên nghe đúng kiểu beta." – Anh nói khẽ, nửa châm chọc.
Cậu không phản ứng, chỉ cúi người, kiểm tra lại bộ dây điện.
"Tôi nghe nhiều người nói thế rồi."
"Và cậu không thấy khó chịu à?"
"Không. Vì người nói đâu sống thay tôi được."
Giọng cậu nhẹ nhưng cứng rắn. Trong ánh mưa, đôi mắt ấy ngẩng lên, chạm vào anh — bình thản đến mức đáng sợ.
Pavel siết hàm.
Trong đầu anh, beta luôn là những kẻ nhún nhường, yếu thế, chỉ biết cúi đầu trước alpha.
Thế mà giờ đây, có một beta nhìn thẳng vào mắt anh, nói chuyện không chút rụt rè, không bị pheromone khuất phục.
Cảm giác đó... thật chướng tai. Nhưng cũng thật khó quên.
Mười lăm phút sau, Pooh đóng nắp capo lại, nói ngắn gọn:
"Bugi bị nghẹt. Tôi thay cái mới rồi. Anh thử nổ máy đi."
Pavel ấn nút khởi động. Động cơ gầm lên mượt mà.
Anh quay lại, định rút ví, nhưng cậu đã lùi một bước.
"Không cần. Tôi làm theo ca. Tiền công đã tính sẵn trong hệ thống."
"Cầm lấy. Dù sao cũng là công sức."
"Tôi không nhận tiền của khách alpha. Không muốn rắc rối."
Câu nói như một cú tát nhẹ.
Pavel ngẩng đầu, mắt anh tối lại:
"Cậu đang ngụ ý gì?"
"Không có gì. Chỉ là... các anh thường nghĩ beta nhận tiền vì sợ, hoặc vì muốn lấy lòng. Tôi thì không muốn"
Nói rồi, Pooh quay lưng bước đi, tiếng bước chân hòa vào mưa, dần xa.
Pavel nhìn theo, khung lưng cậu nhỏ bé mà vững chãi, không hề giống với bất kỳ omega nào từng rời khỏi vòng tay anh.
Cảm giác khó chịu dâng lên, như thể lần đầu trong đời, anh không phải là người kiểm soát tình thế.
Trên đường về, anh không nói lời nào.
Mùi mưa trong xe nhạt dần, nhưng trong đầu anh vẫn quanh quẩn hình ảnh cậu beta ấy – ánh mắt, giọng nói, và cái cách cậu chẳng thèm sợ anh.
Pavel nhíu mày, cắn nhẹ đầu ngón tay, thầm nghĩ:
"Thật vô lý. Chỉ là một beta rẻ tiền thôi mà..."
Nhưng cả đêm hôm đó, anh không ngủ được.
Cứ nhắm mắt lại, anh lại thấy đôi mắt kia – bình thản, lạnh lẽo, và lạ lùng đến mức khiến pheromone của anh hỗn loạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co