Phạt (H)
Bối cảnh: Hiện đại.
Diễm 25t, Tà Nguyệt 23t.
Có hôn ước từ nhỏ, Tà Nguyệt trốn Diễm đi bar chơi, và bị bắt tại trận, rồi bị phạt.
—
Dưới ánh đèn neon lập lòe của quán bar, Tà Nguyệt cúi đầu uống ly rượu mạnh thứ ba.
Cậu biết rõ mình đang đùa với lửa. Hôn ước từ nhỏ với Diễm – người đàn ông kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống cậu – khiến cậu ngột ngạt. Hôm nay cậu lén trốn khỏi căn hộ chung, mặc chiếc áo sơ mi mỏng màu trắng và quần jeans ôm sát, chạy đến đây để "thở".
Nhưng chỉ mười phút sau, một bàn tay lớn lạnh lẽo siết chặt cổ tay cậu từ phía sau.
"Vui không, Nguyệt?"
Giọng Diễm trầm thấp, mang theo nguy hiểm rõ rệt. Hắn cao lớn hơn cậu một cái đầu, thân hình lực lưỡng dưới bộ vest đen nghiêm túc. Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cậu như con mồi.
Tà Nguyệt giật mình, cố giãy giụa nhưng vô ích. "Anh... anh thả em ra..."
Diễm không đáp. Hắn kéo cậu ra khỏi bar, nhét thẳng vào ghế phụ xe hơi. Suốt quãng đường về nhà, không khí trong xe nặng nề như bão tố. Tà Nguyệt cắn môi, tim đập thình thịch.
Vừa bước vào căn hộ, Diễm đã đè cậu sát tường hành lang.
"10 năm hôn ước, em còn dám trốn anh đi bar?" Hắn cởi áo vest, tháo cà vạt một cách chậm rãi, giọng nói lạnh tanh vang lên, như kiềm chế cơn giận.
"Em muốn tự do đến mức nào?"
"Em chỉ... chỉ muốn đi chơi một chút thôi..."
Tà Nguyệt lí nhí nói nhưng đôi chân đã mềm nhũn khi Diễm cúi xuống cắn mạnh vào cổ cậu.
"Phạt."
Diễm nói và không cho cậu cơ hội phản kháng. Hắn xách Tà Nguyệt vào phòng ngủ, ném thẳng lên giường king-size. Trong nháy mắt, cổ tay cậu bị cà vạt trói chặt vào đầu giường. Diễm cởi phăng áo sơ mi của cậu, để lộ làn da trắng mịn và những vết hickey cũ còn sót lại từ lần trước.
"Anh... anh đừng..." Tà Nguyệt run rẩy, nhưng cơ thể lại nóng lên một cách phản bội.
Diễm cười khẩy, cúi xuống cắn mạnh núm vú cậu, tay kia kéo tụt quần jeans cùng quần lót xuống tận mắt cá.
"Đừng? Em mặc thế này đi bar, còn dám bảo đừng?"
Chiếc dương vật của Tà Nguyệt đã cứng ngắc, đầu khấc ướt át. Diễm dùng ngón tay cái xoa nhẹ đầu khấc, khiến cậu cong người rên rỉ.
"Em cứng rồi kìa. Đi bar là để tìm người khác đụ à?" Diễm trêu chọc cậu
"Không... không phải..." Tà Nguyệt thở hổn hển.
Diễm không chờ. Hắn lật cậu úp mặt xuống gối, nâng hông cậu cao lên. Không có màn dạo đầu dài dòng, hắn lấy chai bôi trơn trong ngăn kéo, bôi nhanh một ít rồi đâm thẳng vào.
"Aaahh—!" Tà Nguyệt hét lên vì đau và khoái cảm xen lẫn. Của Diễm to và dài, mỗi lần chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong khiến cậu run bần bật.
"Dù trước đó chúng ta làm rất nhiều lần, mà bên trong em vẫn chặt quá. Tà Nguyệt em phải nhớ rõ em là của anh." Diễm gầm gừ, một tay giữ hông cậu, tay kia tóm tóc kéo ngửa đầu Tà Nguyệt lại. Nhịp nhàng mạnh bạo, da thịt va chạm bạch bạch vang vọng cả phòng.
"Anh... chậm thôi... em sai rồi..." Tà Nguyệt khóc rưng rức, nước mắt ướt đẫm gối, nhưng mông lại vô thức đẩy về phía sau đón nhận từng cú thúc sâu.
Diễm cúi xuống cắn vai cậu, giọng khàn đặc:
"Sai thì phải chịu phạt đến cùng."
Hắn thay đổi góc, đâm thẳng vào tuyến tiền liệt. Tà Nguyệt kêu lên the thé, tinh dịch bắn ra mà không cần chạm vào. Nhưng Diễm vẫn không dừng, tiếp tục đụ mạnh hơn, dài hơn, cho đến khi cậu run rẩy lên đỉnh lần thứ hai.
Khi Diễm cuối cùng cũng bắn tinh nóng hổi sâu bên trong, Tà Nguyệt đã mềm nhũn, chỉ còn biết rên rỉ khẽ.
Diễm rút ra, nhìn dòng tinh trắng tràn ra từ lỗ hồng co thắt của cậu, rồi thì thầm vào tai:
"Lần sau em còn dám trốn, anh sẽ còng tay em lại và đụ suốt đêm ở chính cái bar đó cho mọi người xem. Hiểu chưa, vợ sắp cưới?"
Tà Nguyệt gật đầu mệt mỏi, giọng khàn đặc:
"Em... em hiểu rồi..."
Diễm hôn nhẹ lên trán cậu, lau nước mắt, rồi ôm chặt lấy thân thể run rẩy vào lòng.
"Ngủ đi. Mai anh còn phạt tiếp."
Diễm ôm chặt Tà Nguyệt từ phía sau, thân thể nóng bỏng vẫn còn dính chặt lấy cậu. Dù vừa mới xuất tinh xong, hắn vẫn chưa rút ra hoàn toàn. Dương vật nửa mềm vẫn kẹt sâu bên trong, thỉnh thoảng giật giật khi Tà Nguyệt co thắt yếu ớt.
"Ngủ đi..." Diễm thì thầm, hôn lên gáy cậu, nhưng tay lại luồn xuống vuốt ve dương vật mềm nhũn của Tà Nguyệt, chậm rãi vuốt từ gốc lên đầu khấc.
Tà Nguyệt run rẩy, giọng khàn đặc vì khóc và rên quá nhiều:
"Anh... em mệt rồi... thật sự..."
"Em nghĩ phạt chỉ có một lần thôi sao?" Diễm cười khẽ, giọng trầm đầy nguy hiểm. Hắn rút ra chậm rãi, để dòng tinh trắng đặc sệt trào ra khỏi lỗ hồng đỏ ửng, nhỏ giọt xuống ga giường. Sau đó hắn lật cậu ngửa ra, hai chân Tà Nguyệt bị đẩy cao lên, kẹp sát hai bên ngực.
"Nhìn anh."
Tà Nguyệt mở mắt, long lanh nước mắt. Diễm cúi xuống, hôn sâu, nuốt hết tiếng rên của cậu. Lưỡi quấn quýt, cắn môi dưới cậu đến sưng đỏ. Tay hắn bôi thêm một lớp bôi trơn mới, rồi hai ngón tay dài đút vào trong, khều mạnh tuyến tiền liệt vừa mới bị đụ đến sưng.
"Aa—! Diễm...! Đừng mà " Tà Nguyệt cong người, hai tay vẫn bị trói bằng cà vạt, chỉ biết giãy giụa vô vọng.
"Em còn cứng lại được nữa mà." Diễm nhìn xuống dương vật cậu đang từ từ ngẩng đầu trở lại, cười khẩy. Hắn rút ngón tay ra, thay vào đó là dương vật đã cương cứng trở lại. Lần này hắn đâm vào chậm hơn, từng centimet một, để Tà Nguyệt cảm nhận rõ ràng sự xâm nhập.
"Chặt... nóng... em hút anh ghê quá." Diễm gầm gừ, bắt đầu nhịp chậm nhưng sâu. Mỗi lần rút ra gần hết rồi lại dập mạnh vào tận cùng, va chạm bạch bạch.
Tà Nguyệt cắn môi đến bật máu, nước mắt trào ra. Khoái cảm quá mạnh khiến cậu không kịp thở. Diễm cúi xuống cắn núm vú, mút mạnh, tay kia siết chặt eo cậu, giữ chặt không cho cậu né tránh.
"Em là của anh. Từ nhỏ đến lớn, cả đời này cũng vậy." Hắn thì thầm từng câu vào tai cậu, giọng khàn đặc dục vọng. "Trốn anh? Đi bar mặc đồ mỏng thế? Muốn người khác sờ vào người em à?"
"Không... em sai... aahh... anh chậm... em không chịu nổi..."
Nhưng Diễm càng lúc càng nhanh. Hắn buông chân cậu ra, đè toàn bộ thân thể xuống, tư thế truyền giáo sâu và áp bức. Mỗi cú thúc mạnh đến mức giường kêu cót két. Tà Nguyệt bị đụ đến khản giọng, chỉ còn biết rên rỉ đứt quãng, nước mắt giàn giụa.
Khi cậu lên đỉnh lần thứ hai, tinh dịch bắn lên bụng mình, Diễm vẫn không dừng. Hắn lật cậu sang tư thế nằm nghiêng, một chân cậu bị nâng cao, tiếp tục dập từ phía sau. Lần này còn sâu hơn, góc khác khiến Tà Nguyệt hét lên the thé mỗi khi chạm điểm nhạy cảm.
"Anh... anh ra đi... em xin anh..." Tà Nguyệt khóc nức nở, cơ thể run như bị điện giật.
Diễm cắn mạnh vai cậu, giọng trầm thấp: "Chưa. Em phải nhớ rõ hình phạt hôm nay."
Hắn đụ cậu suốt gần bốn mươi phút nữa, thay đổi đủ tư thế: doggy, ngồi bế, cuối cùng là úp mặt Tà Nguyệt xuống giường, đè lên đụ như thú hoang. Đến khi Diễm bắn tinh lần thứ hai sâu bên trong, Tà Nguyệt đã hoàn toàn mất sức, nằm im thin thít, chỉ còn thở hổn hển yếu ớt.
Diễm rút ra, nhìn lỗ hồng đỏ hoe co thắt không ngừng, tinh dịch tràn ra thành dòng. Hắn hài lòng vuốt ve má cậu, lau nước mắt cho cậu.
"Ngủ đi bé. Sáng mai anh còn muốn xem em quỳ xuống xin tha."
Tà Nguyệt không còn sức phản kháng, chỉ khẽ gật đầu, để Diễm ôm chặt vào lòng, hôn lên tóc cậu dịu dàng như thể vừa rồi không phải là hình phạt tàn nhẫn.
Nhưng cả hai đều biết, sáng mai... hình phạt mới chỉ bắt đầu.
Diễm tỉnh dậy trước, ánh nắng sớm chiếu qua rèm cửa rơi lên thân thể trần truồng của Tà Nguyệt. Cậu vẫn đang ngủ say, hai mắt hơi sưng vì khóc đêm qua, môi dưới đỏ tím vì bị cắn. Trên cổ, vai và đùi trong đầy vết hôn tím và dấu răng. Lỗ hồng vẫn còn hơi ửng đỏ, tinh dịch khô dính trên đùi trong.
Diễm mỉm cười nguy hiểm, dương vật đã cứng ngắc từ sáng. Hắn nhẹ nhàng kéo chăn ra, đặt hai chân Tà Nguyệt sang hai bên, rồi cúi xuống liếm dọc theo khe mông cậu.
"Uhm..." Tà Nguyệt rên khẽ trong mơ, thân dưới giật giật.
Diễm không nương tay. Hắn dùng lưỡi xoáy sâu vào lỗ hồng còn sót lại tinh dịch của mình đêm qua, tay phải vuốt mạnh dương vật Tà Nguyệt. Chỉ một lúc sau, cậu đã tỉnh hẳn, mắt mở to hoảng hốt.
"Diễm...! Đợi... sáng rồi..."
"Đúng là sáng rồi. Anh nói hôm nay còn phạt tiếp mà." Diễm ngẩng lên, môi ướt át, mắt tối sầm dục vọng. Hắn lật cậu nằm sấp, kéo hông lên cao thành tư thế quỳ, mặt úp vào gối.
Không một lời báo trước, Diễm đút hai ngón tay có bôi chất bôi trơn vào, khều mạnh tuyến tiền liệt. Tà Nguyệt run bần bật, tiếng rên đứt quãng vang lên ngay lập tức.
"Aaah... anh... nhẹ thôi... em còn đau..."
"Đau thì phải nhớ chứ." Diễm rút ngón tay ra, thay vào đó là con cặc to nóng hổi đâm xuyên một phát sâu tận gốc.
"Ááá—!!" Tà Nguyệt hét lên, hai tay bấu chặt ga giường. Diễm không cho cậu kịp thích nghi, bắt đầu dập mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang vọng cả phòng ngủ. Mỗi cú thúc đều sâu và mạnh, như muốn xuyên thủng cậu.
"Em trốn anh đi bar, mặc áo mỏng để người ta nhìn núm vú em hả?" Diễm vừa đụ vừa tát mạnh hai bên mông cậu hai cái đỏ rực. "Muốn tìm trai khác đụ à?"
"Không... em không có... aahh... anh chậm... em xin anh..." Tà Nguyệt khóc, nước mắt lại rơi. Nhưng lỗ hồng lại co thắt mạnh quanh cặc Diễm, hút lấy hắn không buông.
Diễm kéo tóc cậu ngửa ra sau, cúi xuống cắn gáy, giọng khàn đặc: "Hôm nay anh sẽ đụ em đến khi em chỉ biết khóc xin tha. Không được ra nếu anh chưa cho phép."
Hắn thay đổi góc, đâm dồn dập vào điểm nhạy cảm. Tà Nguyệt run lẩy bẩy, dương vật cứng ngắc nhỏ giọt nước trong suốt xuống ga giường nhưng không dám xuất tinh. Diễm đụ cậu gần hai mươi phút ở tư thế doggy, rồi kéo cậu ngồi lên đùi mình, tư thế đối mặt.
"Nhìn anh. Nhìn cho rõ." Diễm giữ chặt eo cậu, dập lên từ dưới. Tà Nguyệt hai tay ôm vai hắn, khóc nức nở vì khoái cảm quá mạnh.
"Anh... em sai rồi... em chỉ muốn của anh thôi... aahhh... sâu quá..."
Diễm mỉm cười hài lòng, cắn mạnh núm vú cậu trong khi dập mạnh hơn. Cuối cùng hắn cho phép:
"Ra đi."
Tà Nguyệt run lên, tinh dịch bắn mạnh lên bụng cả hai. Diễm vẫn chưa ra, hắn tiếp tục bế cậu đụ trong tư thế đứng, đi lại trong phòng, mỗi bước chân là một cú dập sâu. Tà Nguyệt ôm chặt cổ hắn, chân quặp eo, khóc rên không ngừng.
Khi Diễm cuối cùng cũng bắn tinh nóng hổi lần thứ ba sâu bên trong, cậu đã hoàn toàn mềm nhũn, không còn sức lực.
Diễm đặt cậu nằm xuống giường, rút ra chậm rãi, quan sát dòng tinh trắng đặc trào ra khỏi lỗ hồng bị đụ sưng đỏ. Hắn lấy khăn ấm lau sạch cho cậu, rồi nằm xuống ôm chặt Tà Nguyệt vào lòng, hôn nhẹ lên mí mắt sưng của cậu.
"Em còn dám trốn anh lần nữa không?" Diễm vuốt ve tóc cậu, giọng dịu lại nhưng vẫn mang uy hiếp.
Tà Nguyệt lắc đầu yếu ớt, giọng khàn đặc: "Không... em không dám nữa... em là của anh..."
Diễm hài lòng hôn sâu vào môi cậu, thì thầm:
"Tốt. Nhưng hình phạt hôm nay chưa xong. Chiều anh về, em phải quỳ dưới bàn làm việc của anh, ngậm cặc anh trong khi anh họp online. Hiểu chưa, vợ sắp cưới?"
Tà Nguyệt đỏ mặt, nhưng vẫn khẽ gật đầu, chôn mặt vào ngực hắn. Cậu biết rõ, dù có trốn đến đâu, cuối cùng cậu cũng chỉ có thể thuộc về Diễm.
Diễm rời nhà từ sớm, để lại Tà Nguyệt nằm dài trên giường với thân thể đầy dấu vết. Cậu ngủ thêm một giấc, tỉnh dậy lúc gần trưa, hai chân vẫn run run, lỗ sau nhức nhối mỗi khi di chuyển. Cậu tắm rửa sạch sẽ, mặc chiếc áo sơ mi rộng của Diễm, không mặc quần lót như ngầm hiểu quy tắc.
Chiều muộn, tiếng chìa khóa vang lên. Diễm bước vào, vẫn mặc vest đen chỉnh tề, khí chất lạnh lùng của một CEO. Hắn cởi áo vest, tháo đồng hồ, liếc nhìn Tà Nguyệt đang ngồi co ro trên sofa.
"Vào phòng làm việc."
Tà Nguyệt cắn môi, mặt đỏ bừng nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống, bò theo sau hắn. Phòng làm việc rộng, bàn gỗ lớn, ghế da cao cấp. Diễm ngồi xuống, mở laptop, kéo khóa quần ra. Con cặc đã nửa cứng đang giương đầu.
"Ngậm vào."
Tà Nguyệt quỳ giữa hai chân hắn, hai tay chống đùi Diễm, cúi xuống ngậm lấy đầu khấc. Lưỡi cậu liếm vòng quanh, mút nhẹ nhàng. Diễm vuốt tóc cậu một cái khen thưởng, rồi bật mic họp online.
Cuộc họp bắt đầu. Giọng Diễm lạnh lùng, chuyên nghiệp, đang thảo luận về dự án lớn. Trong khi đó, dưới bàn, Tà Nguyệt phải ngậm sâu hơn, cố gắng không phát ra tiếng. Cậu chầm chậm nuốt nửa cây cặc vào họng, nước miếng chảy dài xuống cằm. Diễm ấn nhẹ đầu cậu xuống, ép cậu ngậm đến tận gốc một lúc lâu trước khi buông ra.
Tà Nguyệt khóc thầm, mắt đỏ hoe, nhưng dương vật cậu lại cứng ngắc giữa hai chân. Hắn đá nhẹ vào đó, ra hiệu câm miệng mà tiếp tục.
Suốt hai mươi phút họp, Tà Nguyệt phải liếm, mút, nuốt, thỉnh thoảng bị Diễm ấn sâu vào họng đến mức nôn khan. Khi cuộc họp kết thúc, Diễm tắt mic, giọng trầm thấp đầy dục vọng:
"Giỏi lắm. Giờ anh thưởng cho em."
Hắn kéo Tà Nguyệt lên, đặt cậu ngồi ngửa trên bàn làm việc, hai chân dang rộng. Giấy tờ, bút rơi đầy sàn. Diễm cúi xuống liếm sạch nước miếng trên cằm cậu, rồi hôn mạnh, cắn môi cậu đến sưng.
"Em cứng đến mức này chỉ vì ngậm cặc anh à? Hư hỏng thật."
Diễm không chờ, bôi ít nước bọt lên cặc rồi đâm thẳng vào lỗ hồng vẫn còn lỏng vì sáng nay. Tà Nguyệt hét lên, hai tay bấu vai hắn.
"Aaahh—! Anh... bàn... cứng quá... em khó chịu"
"Chịu đi." Diễm dập mạnh, mỗi cú thúc làm cả bàn rung lên. Hắn một tay giữ eo cậu, tay kia vuốt mạnh dương vật Tà Nguyệt theo nhịp. Cậu bị đụ đến nước mắt giàn giụa, khóc rên không ngừng.
"Anh... em xin anh... mạnh quá... em sợ ngã..."
Diễm cười khẩy, bế cậu lên, chuyển sang tư thế đứng, đè cậu vào tường kính lớn nhìn ra thành phố. Từ phía sau, hắn dập như máy, tiếng da thịt bạch bạch vang vọng. Tà Nguyệt úp mặt vào kính lạnh, khóc vì khoái cảm, tinh dịch bắn tung tóe lên kính chỉ sau vài phút.
Nhưng Diễm vẫn chưa ra. Hắn kéo cậu về giường trong phòng ngủ, đặt cậu nằm sấp, đè lên đụ tiếp. Lần này chậm hơn, sâu hơn, như muốn khắc sâu vào ký ức cậu.
"Em chỉ được phép ra khi anh cho. Hôm nay anh sẽ bắn đầy trong em ba lần nữa."
Tà Nguyệt run rẩy, giọng khàn đặc: "Em... em chịu hết nổi rồi... Diễm... xin anh tha cho em"
"Chịu đi. Ai bảo em dám trốn anh."
Diễm cắn vai cậu, dập mạnh hơn. Cậu bị đụ liên tục từ chiều đến tối, thay đổi đủ tư thế: trên bàn, trên ghế sofa, trong phòng tắm khi Diễm bế cậu tắm mà vẫn cắm sâu bên trong. Đến lần xuất tinh thứ ba trong ngày, Tà Nguyệt đã hoàn toàn kiệt sức, nằm bất động trong lòng Diễm, chỉ còn thở yếu ớt.
Diễm lau sạch cho cậu, ôm chặt vào ngực, hôn lên trán.
"Ngủ đi bé. Mai anh đưa em đi thử đồ cưới. Nhưng tối mai... anh sẽ còng tay em lại và chơi tiếp."
Tà Nguyệt khẽ gật đầu, chôn mặt vào ngực hắn, giọng thì thầm mệt mỏi nhưng hạnh phúc lạ lùng:
"Em... thuộc về anh rồi..."
Diễm mỉm cười, siết chặt vòng tay.
"Đúng vậy. Em thuộc về anh lâu rồi. Suốt đời thuộc về anh."
Diễm tỉnh dậy trước, như mọi khi. Hắn nằm ngắm Tà Nguyệt ngủ say trong lòng mình một lúc lâu, ngón tay lướt nhẹ dọc theo những vết tím trên cổ và ngực cậu. Thân thể Tà Nguyệt giờ đầy dấu ấn của hắn – đỏ, tím, sưng, và vẫn còn dính một ít tinh dịch khô.
Sáng hôm sau, Diễm đánh thức cậu bằng cách liếm nhẹ lên lỗ hồng vẫn còn hơi sưng. Tà Nguyệt giật mình tỉnh giấc, rên khẽ:
"Anh... sáng rồi... em còn mệt..."
"Anh biết rồi. Nhưng hôm nay phải đi thử đồ cưới." Diễm cắn nhẹ mông cậu một cái rồi kéo dậy rồi nói. "Tắm đi. Không mặc quần lót."
Tà Nguyệt đỏ mặt, ngoan ngoãn làm theo. Trong phòng tắm, Diễm vẫn không buông. Hắn ấn cậu quỳ xuống, đút cặc vào miệng cậu trong lúc tắm chung. Tà Nguyệt ngậm mút chăm chú, nước mắt lưng tròng vì chiều sâu, cho đến khi Diễm bắn một ít vào họng cậu rồi mới thôi.
Buổi thử đồ cưới diễn ra ở studio cao cấp, riêng tư. Nhân viên đưa Tà Nguyệt vào phòng thay đồ. Cậu mặc vest cưới trắng tinh khôi, vừa vặn với dáng người mảnh khảnh. Khi bước ra, Diễm đang ngồi chờ, mắt tối sầm.
"Xoay một vòng."
Tà Nguyệt ngoan ngoãn xoay. Diễm đứng dậy, kéo cậu vào phòng thay đồ riêng, khóa cửa lại.
"Vest đẹp thật... nhưng anh muốn xem bên trong." Hắn đẩy cậu dựa lưng vào tường gương, kéo khóa quần mình ra. "Cởi quần ra. Ngửa người lên."
"Anh... bên ngoài có người..." Tà Nguyệt run rẩy nhưng vẫn cởi quần, hai chân dang rộng. Diễm bôi nhanh chất bôi trơn được lấy ra từ túi vest, rồi đâm vào một phát sâu.
"Á...!" Tà Nguyệt cắn tay mình để khỏi kêu lớn. Diễm che miệng cậu bằng một tay, tay kia nâng một chân cậu lên, dập mạnh và nhanh.
"Im. Để người ta nghe thấy em bị đụ trong phòng cưới thì sao?" Hắn cười khẩy, giọng khàn đặc. "Em mặc đồ cưới mà bị anh đụ thế này... nghiện rồi phải không?"
Tà Nguyệt khóc, nước mắt rơi xuống vest trắng, nhưng mông lại đẩy về sau đón từng cú thúc. Diễm đụ cậu gấp gáp, ngắn nhưng mạnh, bắn tinh nhanh gọn sâu bên trong trước khi rút ra. Tinh dịch trắng đặc trào ra một ít, nhỏ giọt xuống sàn.
Diễm lấy khăn giấy lau qua loa, kéo quần cậu lên, thì thầm vào tai:
"Giữ trong em cả ngày hôm nay. Không được để rơi ra."
Tà Nguyệt mặt đỏ bừng, hai chân run run khi bước ra ngoài gặp nhân viên. Cậu cố giữ tư thế bình thường, nhưng mỗi bước đi đều cảm nhận được tinh dịch nóng hổi đang từ từ trào ra, thấm ướt quần trong.
Vừa về đến nhà, Diễm không chờ đến tối. Hắn xách cậu thẳng vào phòng ngủ, cởi phăng vest cưới ra, chỉ để lại chiếc áo sơ mi trắng bên trong.
"Quỳ." Diễm nói
Tà Nguyệt ngoan ngoãn quỳ xuống thảm, ngậm cặc Diễm ngay lập tức. Hắn vừa vuốt tóc cậu vừa nói
"Hôm nay anh sẽ phạt em vì đã để tinh anh rơi ra ngoài khi thử đồ. Em biết tội chưa?"
"Em biết... em sai rồi..." Tà Nguyệt ngẩng mắt nhìn hắn, miệng vẫn ngậm nửa cây cặc.
Diễm kéo cậu đứng dậy, ném lên giường, hai chân cậu bị đẩy sát vào ngực thành tư thế gấp đôi. Hắn đâm vào mạnh bạo, không thương tiếc. Tiếng bạch bạch vang vọng liên hồi. Tà Nguyệt bị đụ đến khản giọng, khóc lóc van xin:
"Anh Diễm... chậm... em chịu không nổi... aahh... sâu quá..."
"Không nổi cũng phải chịu." Diễm đè chặt cậu xuống, dập như máy. Hắn thay đổi tư thế liên tục: úp mặt, nghiêng người, bế ngang, cuối cùng là ngồi trên đùi hắn, bắt cậu tự nhún.
Tà Nguyệt mệt lử nhưng vẫn ngoan ngoãn nhún hông, nước mắt giàn giụa. Diễm siết chặt eo cậu, dập lên từ dưới mạnh mẽ.
"Ra đi. Ra cho anh xem."
Tà Nguyệt run lên, xuất tinh mà không chạm vào mình. Diễm tiếp tục đụ thêm hơn mười phút nữa mới bắn tinh lần thứ hai trong ngày, đầy ắp bên trong cậu.
Khi cả hai nằm thở dốc, Diễm ôm cậu vào lòng, hôn lên tóc:
"Em đẹp nhất khi mặc đồ cưới... và cũng đẹp nhất khi bị anh đụ trong đồ cưới."
Tà Nguyệt chôn mặt vào ngực hắn, giọng khàn đặc, mệt mỏi nhưng dịu dàng:
"Anh... em chỉ muốn mặc đồ cưới cho anh xem thôi... đừng phạt nữa..."
Diễm cười khẽ, tay vuốt ve lưng cậu:
"Muộn rồi. Đám cưới còn ba tháng nữa. Trong ba tháng này, anh sẽ phạt em mỗi ngày để em nhớ rõ... em là vợ anh."
Hắn kéo chăn đắp cho cả hai, thì thầm trước khi cậu ngủ thiếp đi:
"Ngủ đi. Đêm nay anh còn muốn một lần nữa khi em ngủ say."
Tà Nguyệt run nhẹ trong lòng hắn, nhưng không còn sức phản kháng. Cậu chỉ biết nép sát hơn vào vòng tay kiên cố và nguy hiểm của Diễm.
Diễm chờ đến khi Tà Nguyệt ngủ say hẳn, thở đều đều trong lòng hắn. Ánh đèn ngủ vàng vọt chiếu lên khuôn mặt cậu còn vương nước mắt và dấu hôn. Diễm mỉm cười, tay vuốt nhẹ dọc sống lưng cậu, rồi chậm rãi luồn xuống khe mông.
Phía dưới cậu vẫn còn ướt và mềm vì tinh dịch của hắn ban chiều. Diễm bôi thêm một ít chất bôi trơn lên ngón tay, nhẹ nhàng đẩy hai ngón vào lỗ hồng đang hơi sưng. Tà Nguyệt rên khẽ trong giấc ngủ, mông vô thức co lại.
"Ngủ ngoan đi..." Diễm thì thầm, hôn lên gáy cậu. Hắn rút ngón tay ra, thay bằng con cặc đã cứng ngắc từ lâu. Hắn nâng một chân cậu lên nhẹ nhàng, rồi từ từ đẩy vào từ phía sau, từng centimet một, cho đến khi chìm sâu hoàn toàn.
"Uhm... a..." Tà Nguyệt nhăn mày, mi mắt run run nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn.
Diễm bắt đầu nhịp chậm, sâu. Mỗi lần rút ra chỉ còn đầu khấc rồi lại đâm nhẹ nhàng trở vào, cọ xát tuyến tiền liệt. Tay hắn vòng qua trước, vuốt ve dương vật của Tà Nguyệt đang dần cứng lên theo bản năng.
"Em thật sự là đồ chơi của anh..." Diễm cắn nhẹ vành tai cậu, tăng tốc dần. Tiếng da thịt va chạm khe khẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Tà Nguyệt cuối cùng cũng mở mắt, giọng ngái ngủ xen lẫn khoái cảm:
"Diễm... lại nữa à... em ngủ mà..."
"Ngủ tiếp đi. Anh chỉ muốn bắn vào em một lần trước khi ngủ." Diễm siết chặt eo cậu, dập mạnh hơn. Tư thế nằm nghiêng khiến góc cắm rất sâu. Mỗi cú thúc đều chạm đúng điểm nhạy cảm, khiến Tà Nguyệt run bần bật, nước mắt lại rơi.
"Aaahh... chậm... anh... em đau..."
Diễm không chậm lại mà còn cố tính nhanh hơn. Hắn đè một chân cậu cao hơn, dập dồn dập như muốn khắc sâu vào ruột cậu. Tà Nguyệt khóc rên trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tay bấu chặt cánh tay Diễm. Chỉ sau mười phút, cậu đã run lên xuất tinh mà không cần vuốt, tinh dịch loãng bắn lên ga giường.
Diễm gầm gừ thấp, dập mạnh thêm vài chục cú rồi bắn tinh nóng hổi sâu bên trong. Hắn giữ nguyên tư thế, không rút ra, ôm chặt cậu từ phía sau, cắn nhẹ vai cậu.
"Ngủ đi. Mai anh còn nhiều cách phạt lắm."
Tà Nguyệt thở hổn hển, mệt mỏi đến mức không nói nổi, chỉ khẽ gật đầu và nép sâu hơn vào lòng hắn.
Sáng hôm sau, Diễm thức dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng. Khi Tà Nguyệt lê bước ra phòng khách, hai chân vẫn còn run run, hắn đã mặc xong vest và đang uống cà phê.
"Ăn đi rồi vào phòng làm việc."
Tà Nguyệt đỏ mặt, ngồi xuống ăn trong im lặng. Diễm nhìn cậu bật cười, giọng trầm:
"Hôm nay anh làm việc ở nhà. Em sẽ ở dưới bàn anh cả buổi sáng. Nếu em làm anh hài lòng, chiều anh đưa em đi mua nhẫn cưới."
Tà Nguyệt cắn môi, gật đầu.
Vào phòng làm việc, cậu quỳ giữa hai chân Diễm như thường lệ. Hôm nay Diễm không vội, vừa đọc tài liệu vừa để Tà Nguyệt chậm rãi liếm từ gốc đến đầu khấc, mút nhẹ hai hòn dái, rồi nuốt sâu vào họng. Thỉnh thoảng hắn ấn đầu cậu xuống giữ nguyên vài chục giây, ép cậu ngậm đến mức nước mắt giàn giụa, nước miếng chảy dài xuống cằm và cổ.
"Giỏi. Liếm sạch đi."
Tà Nguyệt ngoan ngoãn làm theo, lưỡi quấn quanh cặc hắn không ngừng. Khi Diễm đạt khoái cảm, hắn bắn thẳng vào họng cậu, bắt cậu nuốt hết.
Sau đó hắn kéo cậu lên bàn, đặt cậu nằm ngửa, hai chân dang rộng trên vai mình. Không foreplay nhiều, Diễm đút vào một phát sâu đến tận gốc.
"Ááá—!!" Tà Nguyệt cong người hét lên. Diễm đè chặt hai tay cậu lên đầu, dập mạnh bạo như muốn xé toạc cậu ra.
"Em là vợ anh, phải học cách phục vụ anh bất cứ lúc nào. Hiểu chưa?"
"Hi... hiểu... aahh... anh mạnh quá... em xin anh..."
Diễm cười lạnh, càng dập mạnh hơn. Bàn làm việc rung lên từng nhịp. Hắn thay đổi góc, đâm dồn dập vào tuyến tiền liệt khiến Tà Nguyệt khóc đến khản giọng, xuất tinh hai lần liên tiếp mà không được nghỉ.
Đến lần thứ ba, Diễm bế cậu ngồi lên đùi, bắt cậu tự nhún trong khi hắn ký tài liệu. Tà Nguyệt mệt lử, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn ngoan ngoãn nhún hông, mông nuốt trọn con cặc to lớn của hắn.
"Anh... em chịu hết nổi rồi... xin anh ra đi..."
Diễm siết chặt mông cậu, dập lên từ dưới mạnh mẽ, cuối cùng cũng bắn đầy thứ ba trong sáng hôm nay.
Hắn ôm cậu nằm nghỉ trên ghế sofa, lau nước mắt và mồ hôi cho cậu, hôn nhẹ lên môi.
"Chiều anh đưa em đi mua nhẫn. Nhưng tối về nhà, anh sẽ còng tay em, bịt mắt em, và dùng đồ chơi phạt em đến khi em khóc xin tha. Em sẵn sàng chưa, Tà Nguyệt?"
Tà Nguyệt chôn mặt vào ngực hắn, giọng khàn đặc, run run:
"...Em sẵn sàng... vì đó là anh."
Diễm vuốt tóc cậu, mỉm cười hài lòng.
"Càng ngoan, anh càng không muốn buông em ra."
Diễm giữ lời. Trong ba tháng tiếp theo, Tà Nguyệt gần như không còn ngày nào được yên. Mỗi sáng thức dậy là một lần bị đụ tỉnh giấc, mỗi tối về nhà là những buổi "phạt" kéo dài hàng giờ. Có hôm Diễm còng tay cậu vào đầu giường, bịt mắt, nhét khuyên rung vào lỗ sau rồi đi họp, để cậu run rẩy chờ hắn về "xử lý". Có hôm hắn bắt cậu quỳ dưới bàn cả buổi chiều, miệng ngậm cặc trong khi hắn làm việc, rồi cuối cùng bế cậu lên bàn đụ mạnh đến mức giấy tờ bay đầy sàn.
Tà Nguyệt ngày càng ngoan hơn, càng phụ thuộc. Cậu học cách van xin ngọt ngào, cách siết chặt lỗ sau để giữ tinh dịch của Diễm bên trong cả ngày, cách quỳ xuống liếm sạch cặc hắn chỉ bằng lưỡi mà không dùng tay.
Ngày cưới
Nhà thờ và tiệc cưới sang trọng, đông khách. Tà Nguyệt mặc vest cưới trắng tinh khôi, đẹp đến nao lòng. Nhưng dưới lớp quần vest là lỗ sau vẫn đang chứa đầy tinh dịch nóng hổi của Diễm – hắn vừa "nạp đầy" cho cậu trong phòng thay đồ trước lễ nửa giờ.
Suốt buổi lễ, Diễm đứng bên cạnh, tay siết chặt eo cậu, thì thầm vào tai:
"Em đang rỉ tinh của anh ra quần đấy, vợ yêu."
Tà Nguyệt đỏ mặt, hai chân run run khi trao lời thề. Khi hôn cô dâu – thực chất là hôn chồng – Diễm cắn nhẹ môi dưới cậu trước mặt toàn bộ quan khách, đủ để cậu mềm nhũn.
Đêm tân hôn diễn ra ngay trong biệt thự riêng. Diễm không vội. Hắn cởi vest cưới của Tà Nguyệt từng lớp một, hôn lên từng vết tím cũ và mới trên da cậu.
"Từ nay em chính thức là vợ anh."
Hắn đặt cậu nằm trên giường phủ hoa hồng, hai tay vẫn bị còng bằng còng tay bạc lấp lánh. Đêm đó Diễm làm tình với cậu chậm rãi, sâu sắc, nhưng vẫn đầy chiếm hữu. Hắn đụ cậu trong tư thế truyền giáo, mắt nhìn thẳng vào mắt, thì thầm từng lời yêu thương xen lẫn dâm đãng:
"Em là vợ anh... chỉ của anh... mãi mãi..."
Tà Nguyệt khóc vì khoái cảm, hai chân quặp chặt eo hắn, rên rỉ: "Em là vợ anh... aahh... Diễm... anh ra trong em đi..."
Diễm bắn tinh ba lần liên tiếp trong đêm tân hôn, không rút ra lần nào.
—
Tuần trăng mật – Maldives
Biệt thự trên mặt nước, riêng tư hoàn toàn. Diễm thuê cả khu, không cho ai làm phiền.
Từ sáng đến tối, Tà Nguyệt gần như không mặc quần áo. Hắn bế cậu ra ban công ngắm biển, vừa ngắm bình minh vừa đụ từ phía sau. Ban ngày hai người bơi lặn, Diễm kéo cậu vào góc khuất dưới nước, kéo quần bơi cậu xuống rồi đút ngón tay vào chơi đùa. Tối đến, hắn trói cậu vào giường treo lơ lửng, dùng roi da nhẹ quất lên mông và đùi trong trước khi đụ mạnh bạo.
Một buổi chiều, Diễm đặt cậu nằm sấp trên ghế dài ngoài trời, bôi dầu massage rồi đút cặc vào, nhịp chậm nhưng cực sâu.
"Em còn nhớ lúc trốn anh đi bar không?" Hắn cắn gáy cậu.
Tà Nguyệt run rẩy, mông đẩy về sau: "Em... em không dám nữa... anh đụ em mạnh hơn đi..."
Diễm cười khẩy, tăng tốc, đập mạnh đến mức ghế dài kêu răng rắc. Cậu lên đỉnh nhiều lần đến mức khóc không thành tiếng, nước mắt rơi xuống sàn gỗ.
Những ngày sau, Diễm mang theo rất nhiều đồ chơi: khuyên rung, bi hậu môn, dây cương, roi mềm...
Hắn chơi cậu suốt ngày, lúc thì dịu dàng âu yếm, lúc thì tàn nhẫn đến mức Tà Nguyệt chỉ biết khóc van xin trong khoái lạc.
Đêm cuối tuần trăng mật, Diễm ôm cậu đứng trên ban công ngắm sao. Cậu đang mặc chiếc áo choàng mỏng, bên dưới vẫn cắm đầy cặc hắn. Diễm vừa nhún nhẹ vừa hôn lên tóc cậu.
"Từ nay về sau, em không được trốn anh nữa. Dù có giận đến đâu cũng không được."
Tà Nguyệt quay đầu, hôn hắn, giọng khàn khàn vì rên suốt tuần:
"Em không trốn nữa... em yêu anh, Diễm. Em chỉ muốn bị anh phạt... suốt đời."
Diễm siết chặt eo cậu, dập mạnh thêm vài cú rồi bắn tinh nóng hổi lần cuối trong chuyến trăng mật.
"Về nhà rồi anh sẽ tiếp tục phạt em mỗi ngày, vợ yêu."
Tà Nguyệt mỉm cười hạnh phúc, nép vào lòng hắn, để mặc tinh dịch trào ra đùi trong.
Cậu biết rõ, cuộc hôn nhân này bắt đầu từ hôn ước, nhưng từ nay trở đi, cậu hoàn toàn tự nguyện thuộc về Diễm. Thật ra, chỉ mình cậu biết rõ, cậu đã là của hắn từ khi xác định có hôn ước giữa hai gia tộc.
Tà Nguyệt ngáp nhẹ, đôi mắt mệt mỏi khép hờ.
"Diễm... em mệt... em không muốn làm nữa"
"Ừ, ngủ nhé."
Diễm hôn nhẹ lên tóc cậu, giọng trầm ấm hơn rất nhiều so với những lúc trước. Hắn chậm rãi rút ra, để dòng tinh dịch trắng đục chảy ra ngoài mà không ép cậu giữ lại. Sau đó hắn nhẹ nhàng lau sạch cho Tà Nguyệt bằng chiếc khăn ấm đã chuẩn bị sẵn, động tác cẩn thận, gần như dịu dàng.
Tà Nguyệt nằm im, để mặc hắn chăm sóc. Cơ thể cậu giờ mềm nhũn, hai chân vẫn còn run nhẹ. Diễm kéo chăn mỏng đắp kín cho cả hai, rồi ôm cậu từ phía sau, để Tà Nguyệt gối đầu lên cánh tay hắn.
"Đau lắm không?" Diễm hỏi khẽ, môi chạm vào gáy cậu.
"Có... nhưng em quen rồi." Tà Nguyệt thì thầm, giọng khàn khàn vì rên suốt mấy ngày nay. Cậu quay người lại, vùi mặt vào ngực Diễm, hít sâu mùi hương quen thuộc. "Hôm nay anh dịu hơn bình thường..."
Diễm khẽ cười, tay vuốt ve sống lưng cậu theo từng nhịp chậm rãi.
"Vì em sắp khóc đến nơi rồi. Anh không muốn em kiệt sức thật sự."
Không gian biệt thự trên mặt nước chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ bên ngoài. Ánh đèn vàng ấm dịu chiếu xuống, khiến mọi thứ trở nên yên bình lạ thường sau những ngày dài cuồng nhiệt.
Tà Nguyệt nép sát hơn vào lòng hắn, ngón tay vô thức vẽ vòng tròn trên ngực Diễm.
"Diễm..."
"Hmm?"
"Em yêu anh."
Diễm siết chặt vòng tay, cúi xuống hôn lên mí mắt cậu, rồi hôn xuống sống mũi, cuối cùng là một nụ hôn thật nhẹ lên môi.
"Anh cũng yêu em. Ngủ đi, vợ yêu. Mai anh không làm gì nữa, chúng ta chỉ ở bên nhau thôi."
Tà Nguyệt mỉm cười hài lòng, mắt từ từ khép lại. Trong lòng Diễm, hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa khiến hắn cũng dần thả lỏng. Hắn kéo chăn cao hơn, ôm chặt cậu như sợ cậu biến mất.
Đêm Maldives yên tĩnh, chỉ còn hai người chồng vợ đang quấn quýt nhau trong giấc ngủ sâu. Không trói buộc, không phạt, không đồ chơi, chỉ có hơi thở đều đều và vòng tay kiên cố.
Diễm hôn lên tóc cậu lần nữa, thì thầm trong bóng tối:
"Ngủ ngon, Tà Nguyệt. Anh ở đây."
Diễm nằm im, ôm chặt Tà Nguyệt trong lòng. Ngoài ban công, biển Maldives lặng sóng dưới ánh trăng bạc. Tiếng sóng vỗ đều đều như lời ru cuối cùng cho chuyến trăng mật.
Tà Nguyệt đã ngủ say từ lâu, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên ngực hắn. Khuôn mặt cậu giờ thanh thản, không còn nước mắt hay vẻ mệt mỏi đến kiệt sức như những ngày trước. Những vết tím trên cổ và vai vẫn còn rõ, nhưng chúng đã trở thành một phần của cậu, dấu ấn mà cả hai đều không muốn xóa nhòa.
Diễm vuốt ve tóc cậu thật nhẹ, như sợ đánh thức. Hắn cúi xuống hôn lên trán Tà Nguyệt, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
"Em biết không... từ ngày em còn nhỏ, anh đã quyết định sẽ không để em thuộc về ai khác."
Hắn nhớ lại cậu bé Tà Nguyệt năm ấy hay khóc khi bị bắt ép đính hôn, nhớ những lần cậu cố trốn, cố vùng vẫy, rồi cuối cùng lại ngoan ngoãn quỳ xuống, khóc van xin trong khoái cảm và lệ thuộc.
Bây giờ, cậu nằm đây, hoàn toàn thuộc về hắn.
Diễm siết nhẹ vòng tay, giọng trầm thấp đầy chiếm hữu xen lẫn dịu dàng:
"Em là vợ anh rồi, Tà Nguyệt. Không còn đường trốn nữa. Cả đời này... em chỉ có anh."
Tà Nguyệt dường như nghe thấy trong giấc mơ, cậu khẽ cựa mình, nép sâu hơn vào lòng Diễm, môi mấp máy khẽ:
"...Chỉ muốn là của anh..."
Diễm mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự hài lòng tột độ.
Hắn kéo chăn đắp kín cho cả hai, tắt đèn, để lại căn biệt thự chỉ còn ánh trăng tràn qua cửa kính. Hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, như không thể tách rời.
Tuần trăng mật kết thúc, nhưng câu chuyện của họ mới chỉ bắt đầu.
Về nhà, Diễm vẫn sẽ tiếp tục "phạt" cậu mỗi khi muốn. Tà Nguyệt vẫn sẽ khóc, vẫn sẽ run rẩy, vẫn sẽ van xin. Nhưng cả hai đều biết rõ — đó chính là cách họ yêu nhau.
Diễm hôn lên tóc cậu lần cuối trước khi nhắm mắt ngủ.
"Ngủ ngon, em yêu. Mai chúng ta về nhà."
Ngoài kia, biển vẫn lặng lẽ vỗ. Còn trong lòng Diễm, một lời khẳng định vang lên rõ ràng, chắc chắn:
Tà Nguyệt là của hắn. Suốt đời, suốt kiếp. Vĩnh viễn là của hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co