Chương 25->30
Chương 25 - Phiên ngoại 1: Kịch trường sung sướng
【《 Vở kịch ngày cá tháng tư: Thông báo của An Hân》】
[An Hân]: Đàn anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân p 》\\\\\\\《 q]: Em có một câu vẫn muốn nói với anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: Những lời này em vẫn nói không nên lời. . . o(*////▽////*)q
[Liễu Quý Bạch (# ̄ _  ̄#)]: Ừ.
[An Hân]: Cái kia. . .
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân (. 0 v 0.)]: Em nói ra anh không nên quá kinh ngạc, nghìn vạn lần không được ghét em, được không?
[Liễu Quý Bạch (=\\\\\= khẩn trương )]: ân.
[An Hân≧▽≦]: Chúc mừng ngày Cá tháng tư! ! !
[Liễu Quý Bạch(= =|||| co quắp, giả chết )]: Ừ.
[An Hân]: đàn anh, anh một chút cũng không kinh ngạc sao!!!
[Liễu Quý Bạch *tiếp tục giả chết *]: Ừ.
[An Hân]: %_% đàn anh, anh dùng chế độ tự động trả lời đúng không!!!
[Liễu Quý Bạch *bình tĩnh, vui mừng*]: Ừ.
[An Hân]: ┭┮﹏┭┮ sao lại có thể như vậy. . .
[Liễu Quý Bạch *an tâm*]: Ừ.
= o =. . .
Sau đó, sẽ không có sau đó. . . ╮(╯▽╰)╭ chúc các bạn trẻ cá tháng tư vui vẻ!!!
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
【《 Vở kịch Tiết Thanh Minh: Ôm một người! 》】
Ngày: 2012-4-4 22:22:22
[An Hân]: Đàn anh. . . Anh ngủ chưa?
[Liễu Quý Bạch]: Chưa. . .
[An Hân]: Tốt quá, lần này không phải chế độ tự động trả lời (*^__^*) !
[Liễu Quý Bạch]: = =. . .
(Năm phút đồng hồ sau)
[An Hân]: đàn anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: Tự động trả lời!!! (⊙o⊙)?
[Liễu Quý Bạch]: Không phải = =. . .
[An Hân]: Dạ.
(Năm phút đồng hồ sau)
[An Hân]: Đàn anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: Tự động trả lời.
[An Hân]: Haha o( ̄v ̄o#)
[Liễu Quý Bạch]: Tự động trả lời.
[An Hân]: Dạ.
[Liễu Quý Bạch]: Tự động trả lời.
[An Hân]: . . .
(Năm phút đồng hồ sau)
[An Hân]: Đàn anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: = = Ừ.
[An Hân]: Anh còn chưa ngủ sao?
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: Em cũng chưa ngủ, ha hả. . .
[Liễu Quý Bạch]: Làm sao vậy?
[An Hân]: Không.
[Liễu Quý Bạch]: = =.
(Năm phút đồng hồ sau)
[An Hân]: Đàn anh. . .
[Liễu Quý Bạch]: Đây.
[An Hân]: Tiết thanh minh hẳn là sẽ không có mấy chuyện ma quái đâu ha. . .
[Liễu Quý Bạch]: . . . Theo ý nghĩa truyền thống mà nói, là quỷ cũng dễ dàng bị ám ảnh hơn. = = cho dù là quỷ, thanh minh cũng đều quay về gia đình.
[An Hân]: À, à, đó là lý do hôm nay vì sao trời lạnh ha? Trách không được em cảm thấy lạnh lẽo quá chừng...
[Liễu Quý Bạch]: Không, đại khái đúng là chuyện ma quái.
[An Hân]: ( ⊙﹏⊙)! !
[Liễu Quý Bạch]: Em đắc tội với ông bà tổ tiên?
[An Hân]: Không, không có nhaa. . .
[Liễu Quý Bạch]: = = Vậy em sợ cái gì. . .
[An Hân]: ~_~ Em muốn viết một câu chuyện án mạng mới nghĩ ra, định lên baidu tìm các tình huống của thi thể sau khi biến hóa, kết quả là cái trang web vô lương tâm kia, miêu tả đủ rồi thì thôi, lại còn có hình vẽ!!! Làm em sợ muốn chết!!!
[Liễu Quý Bạch]: Đóng lại nhanh lên, đừng sợ đừng sợ.
[An Hân]: Dạ, đã đóng ( -_- ).
[Liễu Quý Bạch]: Ừ, viết cái khác.
[An Hân]: Dạ.
(Bảy phút sau)
[Liễu Quý Bạch]: An Hân. . .
[An Hân]: o(*≧▽≦)ツ đây!
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: ≧▽≦ có chuyện gì không?
[Liễu Quý Bạch]: không, vừa rồi cứ mỗi năm phút em lại nói chuyện một lần
[An Hân]: ách. . . 囧rz, chủ yếu là vừa rồi em bị hoảng sợ, lại nghĩ đến trời có chút lạnh.
(Năm phút đồng hồ sau)
2012-4-5 00:00:00
[An Hân]: Đàn anh ~(# ̄▽ ̄#) Rốt cục cũng đến ngày 5/4.
(Không phản ứng)
[An Hân]: Đàn anh?! Anh còn ở đó không. . .
(Không phản ứng)
[An Hân]: Ngủ nha. . .
(Thất vọng)
"Bang bang phanh. . ." Đột nhiên truyền đến một tiếng đập cửa âm trầm.
An Hân lại càng hoảng sợ, run rẩy nói: "Ai dám, ai dám... Ai dám..." ⊙﹏⊙~~~~~
"Tôi." = =
(. 0 v 0. )
An hân vừa nghe đúng là thanh âm Liễu Quý Bạch, lập tức yên lòng: "Đàn anh sao anh lại tới đây. . . ?"
"Không phải nói lạnh sao, qua đây." Liễu Quý Bạch đi qua bên cạnh, nhìn An Hân còn chưa đuổi theo kịp, vẫy tay.
"A, a?" p 》\\\\\\\《q
"Tôi cũng biết mùa xuân năm nay có chút lạnh, qua đây ôm môt..." tấm chăn...
Liễu Quý Bạch còn chưa nói xong, An Hân đã hiểu sai ý...
(# ̄▽ ̄#) ôm ~~~~~
"..."
(# ̄ _ ̄#) Được rồi, như vậy cũng được.
(Bạn chăn bông ở phòng sát vách thật vất vả mới thấy được ánh sáng mặt trời: Bạch Dược đại nhân, chúng tôi vẫn ở trong thùng chờ được phơi nhaaaa, thế nào lại có thể để chính mình tự ôm như vậy được aaaaaaaaaaa!!! ┭┮﹏┭┮. . . )
Chương 26: Tạm biệt
An Hân giương mắt nhìn Liễu Quý Bạch, khoảng cách gần như vậy chỉ sợ là đàn anh đã nghe lời Đinh Mão Mão nói, cậu đã không còn lý do để ở lại nơi này nữa... Tuy rằng hết sức luyến tiếc, An Hân vẫn cắn răng, cuối cùng thốt lên: "Ừ."
"Tớ cúp máy đây, còn phải gọi điện báo cáo cho Chu Lột Da trong công ty nữa, nếu không sợ là anh ta thực sự lột da tớ luôn ấy."
"Ừ."
Treo điện thoại, An Hân yên lặng nhìn bóng lưng Liễu Quý Bạch, lòng càng thấy cô đơn, cực kỳ khó chịu.
Thật ra An Hân để tai gần điện thoại nên âm thanh Đinh Mão Mão thoát ra ngoài không nhiều,Liễu Quý Bạch cũng không có thói quen nghe trộm điện thoại người khác, chỉ là cảm giác lúcAn Hân nghe điện thoại là lạ, lúc này mới quay sang hỏi: "Làm sao vậy?"
Lòng An Hân chua xót, vội vã cười rộ lên che giấu, làm bộ như không thèm để ý mà tự nói: "Thằng bạn béo nhà em đã về rồi, hôm nay em có thể dọn sang nhà cậu ấy."
Nếu như trong lòng có một cây cung, giây phút này long Liễu Quý Bạch hẳn sẽ bị bắn một phát, rung động mơ hồ làm anh có chút hoảng hốt, thế nhưng cũng không biểu hiện ra nét mặt bên ngoài. Anh chỉ yên lặng nhìn thoáng qua An Hân, trong nháy mắt dĩ nhiên có ý muốn gọi cậu ở lại. Thế nhưng, anh có quyền gì để nói ra?
Sau cùng,Liễu Quý Bạch chỉ là lên tiếng: "Ừ."
"Cậu ấy gọi em..."An Hân cúi đầu, "Là bạn lớn lên từ thuở bé của em, cậu ấy cho là em không có chỗ ở nên tranh thủ trở về sớm, nói gì em cũng phải làm bữa tiệc chào đón cậu ấy."
"Ừ, đúng rồi."
"Nếu không hôm nay anh đi cùng bọn em nha? Rồi hôm nào em lại mời anh ăn riêng."
"Hôm nay quên đi"Liễu Quý Bạch vươn tay xoa đầu An Hân: "Tôi với cậu ấy không quen biết, đi sẽ không được tự nhiên."
An Hân vội vàng nói: "Không đâu! Mão Mão rất thân với em, anh đi sẽ vui hơn thôi."
"Là tôi không được, người ta vì em mà về sớm, em đi đón cũng là đúng mà, tôi không đi đâu."Liễu Quý Bạch nói, trong ngực có cảm giác gì đó khó chịu, "Chờ hai ngày sau em ổn định rồi, chúng ta đi ăn riêng."
"Dạ, vậy được rồi." Tâm tìnhAn Hân đã thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều, tuy rằng không còn được ở chung, nhưng vẫn có thể gặp lại đàn anh.
"Lúc nào em đi, tôi chở em sang?"
"Em... dọn dẹp một chút..."An Hân liếc mắt, có chút không tình nguyện nói.
"Ừ,"Liễu Quý Bạch nghiêng đầu nhìn thoáng qua nơiAn Hân vừa lia mắt, suy đoán xem cậu vừa nhìn cái gì, vừa nói: "Ừ, vậy đi thu dọn đi."
An Hân kỳ thật cũng không mang theo quá nhiều đồ đạc, mấy bộ quần áo thay đổi, máy tính cá nhân và một túi nhỏ để đồ sinh hoạt hằng ngày. Lúc tới, cậu chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là có thể bày biện thoải mái, hiện tại cậu đã đi tới đi lui mấy tiếng đồng hồ nhưng vật dụng linh tinh vẫn nằm gọn gàng trên giường.
Quần áo từng chồng ngay ngắn như trong tiệm, bên cạnh laptop là cục sạc thẳng thớm...
Mãi đến khi không dây dưa được nữa, An Hân mới đem đồ đạc cất hết vào vali. Sau đó vắt khăn lau hết bàn ghế cửa tủ tỉ mỉ một lần. Liễu Quý Bạch ở sát vách đợi cả nữa ngày chịu không nổi rốt cuộc nhìn đồng hồ, mới thấyAn Hân từ từ đem chăn mền xuống cất.
"Để buổi tối tôi tự làm, đừng để bạn em chờ."
Nghe được thanh âm Liễu Quý Bạch,An Hân mới lưu luyến không rời buông tay, "A, dạ, vậy ... em đi lấy khăn mặt."
"Ừ."
An Hân cầm túi nhựa đến WC, hít một hơi thật sâu cất khăn mặt và khăn tắm Bạch Dược đại thần bỏ vào túi, xoay người rời khỏi WC.
Liễu Quý Bạch đã giúp cậu kéo vali ra ngoài,An Hân nhét khăn mặt vào lung tung vào trong vali, ngẩng đầu chỉ thấy Liễu Quý Bạch đưa qua một cái túi, đều là CD của Bạch Dược đại thần.
"Tặng em."
"A?"An Hân kinh ngạc nhìn Liễu Quý Bạch.
Liễu Quý Bạch có chút chột dạ giải thích, "Không phải em thích sao?"
"Nhưng mà..."
An Hân vừa định nói,Liễu Quý Bạch lập tức cắt lời: "Để ở đây tôi cũng không nghe, em cứ cầm đi."
"Không được,"An Hân vội vàng từ chối, "Hai ngày trước em mới biết hóa ra đây là bộ sưu tập phiên bản bạch kim cực kì quý hiếm, em..."
"Em không thích Bạch Dược?"
Liễu Quý Bạch nói mấy lời này trong nháy mắt có một cảm giác tủi thân khó nói, tuy nhiên cũng không biểu lộ ra ngoài, An Hân lắc đầu nói: "Không phải."
"Thích?"
"Dạ! Thích!"An Hân khẳng khái khẳng định.
Tâm tình Liễu Quý Bạch trở tốt, nhét túi CD vào tay An Hân: "Vậy cầm đi."
"Em không..."
Thấy An Hân lại muốn trả lại,Liễu Quý Bạch đành phải uy hiếp: "Em không cầm thì tôi rời đoàn."
Chuyện này là An Hân kiên trì lôi kéo anh, sau lại vẫn lôi kéo anh nhận ID phụ lên kênh YY, An Hân nhất định sẽ không để anh rời khỏi đoàn.
"..." Quả nhiên An Hân ngừng lại ngay lập tức, đàn anh lại lấy việc này ra uy hiếp cậu! Thật ra An Hân rất thích những đĩa CD này, chỉ là cậu không muốn lấy đi đồ vật yêu thích của người khác.An Hân liếc mắt phiêu phiêu qua phòng của anh, không phải là mấy ngày nay anh lục loi trên taobao tìm phiên bản bạch kim này đi?
[taobao: trang web mua hàng online bên Trung]
"Đàn anh..."
"Đi thôi."Liễu Quý Bạchlôi tay nắm từ trong vali, kéo ra ngoài cửa.
An Hân đi theo phía sau Liễu Quý Bạch, cẩn thận ôm túi, cậu rất thích những CD Bạch Dược đại thần này, hơn nữa đều là của đàn anh. Cậu ở nhà người ta, ăn nhà người, bây giờ dọn đi còn 'vươn tay' lấy mấy thứ này nọ, chính An Hân còn tự phỉ nhổ hành vi của chính mình. Sau này có thứ gì tốt nhất định phải mua đưa đến cho đàn anh!
Nhà Đinh Mão Mão nằm ngay phía nam đường Tuyên Võ Môn Tây, từ nhà Đinh Mão Mão có thể đi ra khách sạn, phòng hầm vân vân. Cũng ngay trên con đường ấy, cậu đã gặp được Liễu Qúy Bạch và Tôn Tiếu Vũ.
Cho nên, nhà Đinh Mão Mão cách nhà Liễu Quý Bạch không gần cũng không xa, thật ra lại khá gần với Bích Lạc Thiên Âm, đi bộ trong vòng nửa tiếng đồng hồ là có thể đến.
Ngồi ở vị trí phó lái, An Hân nghiêng mặt len lén nhìn Liễu Quý Bạch, cân nhắc sau này không thể thường xuyên gặp nhau có nên chờ anh tan tầm rồi ngẫu nhiên gặp mặt, cùng ăn một bữa cơm hay không...
An Hân cũng không có ý đồ gì khác, chỉ là luyến tiếc.
Rõ ràng cũng không phải thời gian dài lại chưa từng phát sinh chuyện gì, hơn nửa tháng sớm chiều ở chung phần lớn ai cũng ở phòng người nấy, mỗi ngày chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu, vậy mà vì sao còn chưa bắt đầu nói chia ly mà lòng đã nhớ nhung?
Rất nhanh đã đến nơi cần đến, An Hân thầm hít sâu mấy hơi, rồi mới quay sang nói với Liễu Quý Bạch: "Những ngày này cảm ơn anh đã chăm sóc cho em, chừng hai ngày nữa em sẽ gọi điện mời anh một bữa thật ngon, ừ, cộng với nợ nữa, hẳn là phải mời anh đến hai bữa!"
"Ừ."
"Vậy... em đi." An Hân lưu luyến không rời mở cửa xe, vừa đứng lên, bỗng cảm giác túi áo bên trái bị Liễu Quý Bạch nắm lại, một chân An Hân đã bên ngoài, trong tình trạng nửa đứng nửa ngồi, quay đầu lại có chút mơ hồ có chút chờ mong nhìn về phía Liễu Quý Bạch vẫn im lặng: "Đàn anh? Làm sao vậy?"
Chính Liễu Quý Bạch cũng ngây ngẩn cả người, vừa nghe câu 'Em đi' của An Hân, anh đã vô thức vươn tay kéo cậu lại, không nghĩ đến tay phải quả nhiên trung thành với tư tưởng, lập tức hành động. Liễu Quý Bạchcó chút xấu hổ, vội vã buông tay, nói: "Vali của em còn trong cốp xe."
An Hân vừa nghe cười rộ lên: "Em nhớ mà."
"Ừ."Liễu Quý Bạch nhấn nút trên cửa xe, bước xuống đi vòng ra phía sau.
An Hân lấy vali ra, Liễu Quý Bạch nhìn mấy dãy phòng cũng đều là kiểu nhà cũ, xem chừng không có thang máy, lại hỏi: "Tầng mấy?"
"Ngay lầu hai."An Hân kéo tay nắm, đặt túi CD lên phía trên vali.
"Ừ."Liễu Quý Bạch gật đầu, nhìnAn Hân đang ngơ ngác nhìn chính mình, mở miệng nói: "Sau này ăn nhiều một chút, thích ăn thịt thì mua nhiều thịt mà ăn."
An Hân nghe Liễu Quý Bạch nói xong mũi đã có chút chua xót, cố nén lại giả vờ bình tĩnh trả lời: "Dạ."
"Trời tối thì không nên ra ngoài, nếu muốn ra ngoài cũng phải gọi bạn em dẫn đi."
"Dạ."
Liễu Quý Bạch suy nghĩ một chút lại nói, "Nếu như bạn em không có ở nhà, em gọi cho tôi."
"Dạ." Hai mắt An Hân đã ươn ướt, nếu như Liễu Quý Bạch nói thêm gì nữa, cậu khẳng định sẽ không nhịn được nước mắt, An Hân vội vã ngẩng đầu làm bộ muốn nhìn cửa sổ nhà Đinh Mão Mão.
Lúc An Hân quay đầu lại, thấy Liễu Quý Bạch đang nhìn chính mình, cậu có chút hoảng hốt: "Sao, sao vậy..."
Liễu Quý Bạch gượng lại ý muốn vuốt mặt An Hân, nói: "Có người không? Nếu không tôi chờ cùng em một chốc?"
"Có nhà." An Hân nghĩ chính mình đã sắp nhịn không được, vội vã nói bậy: "Em vừa thấy trong nhà cậu ấy có bóng người."
Liễu Quý Bạch cũng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thế nhưng bởi vì không biết nhà nào nên cũng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi. "Tôi đi đây."
"Dạ."An Hân rầu rĩ đáp, kéo vali lui qua bên cạnh.
Liễu Quý Bạch ngồi vào trong đóng cửa xe, quay đầu lại nói với cậu: "Tôi chờ điện thoại của em."
"Hả?"
"Mời tôi ăn cơm, tôi vẫn còn nhớ kỹ em thiếu tôi hai bữa!" Liễu Quý Bạch cười rộ lên.
"Được."
"Ừ",Liễu Quý Bạch khởi động xe, theo đường nhỏ chậm rãi rời xa khu nhà.
An Hân vẫn cứ nhìn như thế, ngực như bị lấy đi một khoảng không, mũi chua xót đến đau đớn, năm ấy Liễu Quý Bạch tốt nghiệp, cậu cũng là nhìn anh rời đi như thế.
Ngay khi xe Liễu Quý Bạch chuyển qua khúc ngoặt không thể thấy được nữa, An Hân bỗng nhiên vứt túi nhựa xuống đất, chạy đuổi theo hướng xe vừa rời đi, thậm chí còn không để ý đến tiếng vali bị ngã xuống đất phát ra thanh âm muộn màng.
Chương 27: Bạn thuở bé thơ
An Hân mới chạy mấy bước, thoáng qua một chiếc taxi gặp xe củaLiễu Quý Bạch ngay chỗ rẽ, Đinh Mão Mão ló đầu ra từ hàng ghế phía sau: "A! An Hân! Anh cậu đã trở về!"
An Hân sửng sốt ngừng bước, xe Liễu Quý Bạch đã đi vào nơi không thể nhìn thấy được nữa.
Bên này, xe taxi của Đinh Mão Mão rất nhanh đã dừng trước mặt An Hân, Đinh Mão Mão mở cửa xe trực tiếp nhảy xuống trước mặt An Hân ôm như ôm gấu bông, nói: "An Hân, anh đây đã trở về!!!"
"Mão Mão..."An Hân ôm lại hắn, tuy rằng Đinh Mão Mão đang rất cao hứng, thế nhưng cậu vẫn không nhịn được mà nhìn góc đường phía xa kia.
Đinh Mão Mão buông An Hân đi đến chỗ taxi, "Chờ một chút, tôi lấy tiền trả cho chú bệnh lao này."
Lời Đinh Mão Mão vừa phát ra, mặt 'chú' tài xế lập tức biến đen, chỉ là bên ngoài người ta có chút già mà thôi, thật ra vẫn chưa tới ba mươi mà! Lúc trước Đinh Mão Mão vẫn nhiệt tình cùng hắn nói chuyện đến hăng say, vậy mà giờ cậu ta lại nói hắn bị lao?!
Đinh Mão Mão đưa tiền, tài xế gần như đoạt lấy, dường như muốn vân vê đến rách cả tiền. Đinh Mão Mão lấy hết hành lý xuống đóng cửa lại, còn muốn cùng tài xế chào hỏi lần cuối, kết quả là 'chú' tài xế một phát đạp chân ga nghênh ngang đi thẳng, để lại một đuôi khói bụi mù mịt.
Lúc này Đinh Mão Mão mới từ trong ánh mắt khinh bỉ củaAn Hân bừng tỉnh đại ngộ chính mình nói bậy.
Đinh Mão Mão vẫn thường mang cái dạng này, lúc trước gọi điện báo cáo cho cấp trên Chu Hạ Trữ vẫn thường quen miệng kêu thành 'Chu Lột Da', nói cái gì mà "Chu Lột Da, tôi đã làm xong việc rồi, muốn xin nghỉ vài ngày được chứ?"
Đây là lời một người xin nghỉ phép thường nói? Chắc chắn là không, này phải là lời của những người muốn bị đuổi!!!
Bởi vì Đinh Mão Mão và Chu Hạ Trữ rất quen thuộc, ngay cả tên họ của người ta Đinh Mão Mão cũng dám lôi ra gọi, Chu Hạ Trữ cũng không tính toán với hắn, nhưng lần này còn đem cả biệt danh đặt cho người ta ra gọi, lại là để xin nghỉ. Nếu không phải Chu Hạ Trữ quá khoan dung với hắn, đừng nói xin nghỉ, sau này vĩnh viễn Đinh Mão Mão đều có thể ở nhà nghỉ ngơi.
Bất quá, Chu Hạ Trữ đúng là dễ tha thứ, nhưng chuyện Đinh Mão Mão xin nghỉ không phải là đùa, sáng sớm ngày mai hắn phải đúng giờ đến công ty báo cáo, không cần hoài nghi Chu Hạ Trữ nhất định sẽ có biện pháp làn hắn vội vàng đến kêu cha gọi mẹ. Theo Đinh Mão Mão mà nói, hoạ đều từ miệng mà ra, chỉ bởi vì một câu nhỡ miệng ngày hôm nay, thẳng đến sau này sẽ không ít dằn vặt nha.
Nhà Đinh Mão Mão không lớn, một phòng khách một phòng ngủ, hai mươi mét vuông, song nói tuy đúng là hai mươi mét vuông, nhưng trên thực tế diện tích lại nhỏ hơn một chút.Vài năm trước, đồng nghiệp trong công ty mua phòng mới, bởi vì cùng công ty, người ta cũng không hét giá qua cao, còn giảm một chút so với giá thị trường, chỉ là muốn thanh toán nhanh chóng một chút. Khi đó, tuy rằng tiền đồ của Đinh Mão Mão tốt hơn An Hân, cũng có để dành được chút tiền, nhưng mà mua phòng chắc chắn thiếu. Thế nên ngoại trừ cha mẹ giúp đỡ thêm một ít, hắn cũng phải vay mượn thêm bên ngoài mới có thể dành phòng này về phần mình.
Chuyện đó làm Đinh Mão Mão vô cùng thê thảm, ngay cả mua dưa muối với bánh màn thầu cũng phải tính toán trước. Ngoại trừ về nhà được ăn ngon, toàn bộ đều do An Hân tiếp tế. An Hân khi đó vẫn cười hắn, ở nhà mình phải tốt hơn không, chạy ra ngoài làm gì. Dù là để sau này kết hôn, nhà chỉ có hai mươi mét vuông như vậy, hai phòng còn không có chút vật dụng gì tốt, con gái nhà ai muốn gả vào? Dựa theo tính toán của An Hân, nếu khi đó hắn đợi thêm hai năm nữa, bắt đầu lúc thăng chức, cuối năm nhà mới có lẽ không thể mua nổi, nhưng ít ra hai phòng cũ kiểu này vẫn có thể mua lớn hơn một chút.
Bất quá, chuyện Đinh Mão Mão dọn ra ngoài, cũng không thoát khỏi liên hệ với An Hân.
Khi đó, An Hân dọn ra ngoài, thứ nhất là bởi vì nhà ở cách công ty quá xa, lúc ấy tàu điện ngầm chỉ có một tuyến số hai, đường phố không thoải mái, đi xe bus vừa tốn thời gian vừa dễ kẹt xe, thứ hai, khi đóAn Hân cũng đã xác định được tính hướng của mình, cũng xác định cha mẹ ở nhà sẽ không tiếp thu được, để tránh bị 'lòi đuôi', cậu mới sống chết nhốn nháo đòi dọn ra ngoài.
Từ khi ông của An Hân mất, bà của cậu dọn về nhà cậu ở. Bà vừa nghe xong lời hùng hồn vô căn cứ của An Hân, lập tức thấy cháu trai mình rất có tiền đồ, thế là đem phòng cũ của ông bà cho An Hân, có bà hậu thuận phía sau, An Hân mới thuận lợi dọn ra ngoài.
Sau khi An Hân ra ngoài, lại để mọi người thấy quyết định của mình là đúng đắn, cậu liều mạng làm việc, bất luận là lương thấp hay cao, cũng đều phải mang về nhà một ít, về nhà lại giả vờ cuộc sống của mình tốt vô cùng. Tuy rằng ba mẹ An Hân không tin cho lắm, nhưng bà tin tưởng cậu. Thế là gặp ai cũng đều khoe An Hân cháu mình rất có tiền đồ.
Hàng xóm láng giềng lúc nào cũng có không ít tranh đua, huống chi là một nơi có không ít thanh niên mới lớn như khu nhà An Hân, thế là Đinh Mão Mão gặp tai họa.
Chuyện là Đinh Mão Mão cứ đúng giờ tan tầm là về hết ăn lại nằm hết nằm lại ăn, làm gì cũng không làm, mẹ Đinh nghe đượcAn Hân nhà người ta có tương lai, cuối tháng là mang tiền về nhà, về nhà lúc nào cũng vội vàng việc, thế là hết sức không hài lòng với đứa con của mình, mỗi ngày đi ra đi vào lải nhải bên tai Đinh Mão Mão. Không chỉ chê lương của hắn quá thấp, phải đổi việc ngay, hơn nữa lại cũng không chi hắn rảnh rỗi ở nhà. Đinh Mão Mão là kẻ lười biếng thành thói, không muốn ra ngoài thuê phòng, trong nhà cũng không cho, hơn nữa, tiền thuê phòng cũng rất đắt, tiền lương hắn kiếm được nếu không phải lo lắng ăn ở sinh hoạt cũng sẽ không quá căng thẳng.
Mẹ Đinh bày tỏ ý định xong, lúc này Đinh Mão Mão mới sống chết không quan tâm tới tính mạng đòi dọn ra ngoài sinh sống.
Khi đó, Đinh Mão Mão không có tiền mua sắm gia cụ (dụng cụ gia đình)mới, hiện tại cũng đã ổn rồi, trang thiết bị so với ngày mới mua đã có nhiều hơn, tuy vẫn còn khá ít, nhưng một người ở cũng thoải mái. An Hân bỗng nhiên nghĩ ánh mắt của mình thật sự cũng không được tốt lắm, luôn cười người ta. Thật ra tiền đồ Đinh Mão Mão còn tốt hơnAn Hân gấp bội, nhà của cậu là nhà bà cho, nhà của Mão Mão lại là nhà hắn tự mua.
"Hành lý cứ để vậy đi, tớ đi tắm rửa trước, buổi tối ra ngoài ăn."
"Ừ."An Hân để vali của mình ở gọn một góc tường, hai người vô cùng quen thuộc với nhau, thế nên cũng không xa lạ gì, An Hân tìm dép trong nhà xong, Đinh Mão Mão đã vào phòng tìm quần áo để thay.
Phòng khách nhà Đinh Mão Mão đặc biệt nhỏ, nếu không phải có một cửa sổ và ban công bên ngoài thì không khác phòng chứa đồ là mấy, cũng không biết người ta đã thiết kết căn phòng này thế nào. Bởi vì phòng khách quá nhỏ, Đinh Mão Mão lại mua một cái sofa thật lớn, thế là hắn phải bỏ cái TV cũ, mua TV màn hình phẳng treo trên tường, lúc này phòng khách mới có chút cảm giác thoải mái.
An Hân ngồi vào sofa êm ái, càng nghĩ càng thấy ánh mắt của mình thật sự không được tốt. Ngày đó, vì mắt mũi có tí 'lệch lạc' mà Đinh Mão Mão nghĩ ban công rất rộng, hắn mua sofa quá lớn làm cho lúc vào nhà phải dọn hết mọi thứ trên ban công, sau đó phải dỡ cả cửa mới có thể vào phòng. Chuyện này làm Đinh Mão Mão phiền muộn ko ít, An Hân cũng cười nhạo hắn không ít lần.
Bây giờ nhìn kỹ, cảm giác sofa này độ rộng vừa đủ, lại vừa mềm mại, thêm một cái chăn, nói không chừng còn thoải mái hơn khi ngủ giường.
Đinh Mão Mão tắm rửa xong cũng không sai biệt lắm đã đến giờ cơm, An Hân đang muốn đem khăn mặt vào cất trong WC mới phát hiện mình lại quên mang theo bàn chải đánh răng.
"Mão Mão, có bàn chải mới không?"
"Không, quên hả?" Đinh Mão Mão cầm khăn hong khô nước trên tóc.
An Hân nhún vai, "Ừ, lúc về tranh thủ ghé siêu thị một chút, cậu ở đây cái gì cũng không có."
"Được." Đinh Mão Mão bỗng thấy trên tayAn Hân đang cầm khăn mặt bằng sợi tổng hợp có hình ảnh gì đó, hiếu kỳ hỏi thăm: "Y nha, đây là Bạch Dược sao?"
"Đúng rồi, cậu cũng biết?"An Hân mừng rỡ hỏi thăm.
"Ừ, có chút thích kịch anh ta phối, giọng của anh ta rất tốt. Bất quá cũng không phải rất thích, nếu so ra, tớ càng thích thanh âm chú Thon Thả hơn."
"Chú Thon Thả là ai?"
"Là Mạ đó." Đinh Mão Mão giọng điệu đương nhiên nói.
Thế nhưng tên này An Hân cũng chưa từng nghe qua, lại hỏi tiếp: "Mạ là ai?"
Đinh Mão Mão kinh ngạc liếc mắt An Hân, nói: "Mạ là CV của giới đại thần, so với Bạch Dược còn vào giới kịch sớm hơn. Hẳn là từ nhóm đại thần lồng đầu tiên, sau đó chú ấy tiến vào còn đường kinh doanh kịch truyền thanh, cũng là nhân vật thần kỳ số một số hai, vậy mà cậu không biết."
"Oa, lợi hại quá..."
"Bất quá Bạch Dược cũng không tồi, thực lực cũng không thua kém chú Thon Thả, nếu như không phải phối quá ít kịch như vậy, hiện tại địa vị cũng xấp xỉ với chú Thon Thả rồi". Đinh Mão Mão nói xong, vươn tay lấy khăn mặt củaAn Hân nhìn nhìn, nhìn tới nhìn lui mới thấy cái hình 'Bạch Dược trong phòng tắm' kia. Lông mi Đinh Mão Mão nhướng lên một chút, "Á! Cậu lấy cái khăn này ở đâu đấy!"
"Hở?"
"Vậy mà cậu lại dùng, thật là phí của trời mà!" Đinh Mão Mão tấm tắc thốt lên tiếng ca thán nuối tiếc, "Năm ngoái series này được tung ra bản in hệ liệt 'Bạch Dược trong phòng tắm', tất cả đều là do năm ngoái giới online bình chọn bảng thứ hạng cho CV, nam nữ CV đều có "Thất tiên" đại diện cho mình, cộng thêm các đoàn là đủ một trăm, trên mạng đều bán với giá trên trời."
An Hân bỗng nhiên hối hận, hóa ra khăn mặt này quý như vậy, ô ô ô... Đàn anh sao không nói cho cậu biết một tiếng, hại cậu dùng lâu như vậy, giờ cũng không thể cầm trả lại cho anh ấy rồi.
Đinh Mão Mão dùng tay huých nhẹAn Hân một chút, "Thằng nhóc nhà cậu đúng là xa xỉ, khăn mặt đắt như vậy mà cũng dám mua dùng."
"Không, không phải..."An Hân vội vàng giải thích, "Lúc trước không phải cậu đi công tác sao, tớ ra ngoài thì gặp đàn anh hồi còn đại học, trong nhà anh ấy có phòng trống nên cho tớ ở nhờ, tớ quên mang theo khăn mặt, nên anh ấy lấy cái này cho tớ."
Đinh Mão Mão cực kỳ kinh ngạc, "Không phải đàn anh của cậu có tiền thế chứ? Cho nên trở thành loại chủ tiệm lòng lang dạ sói đầu cơ trục lợi mấy đồ dùng số lượng có hạn này. Có lẽ anh ta chính là một tên chày gỗ lắm tiền?"
"Cút! Đàn anh là người của Bích Lạc Thiên Âm, trong công ty mấy thứ đồ này nhiều lắm."An Hân lòng đầy căm phẫn nói, "Trong nhà anh ấy đều là các loại vật dụng có Bạch Dược đại thần trang trí."
"Oa! Vậy là anh ta có rất nhiều khăn mặt kiểu này?" Đinh Mão Mão suy nghĩ một chút, hai mắt toát ra ánh sáng lấp lánh, "Nếu anh ta có thể đưa cậu dùng, không bằng cậu xem thử anh ta có mấy cái, hay nhất là xem thử có đủ một bộ không. Lúc đó, chúng ta đem lên taobao bán, phát tài ngay! Chà chà, quay qua quay lại, phải tăng giá lên một chút, ít nhất cũng phải một vạn đồng!"
→_→
"Tớ thấy cậu mới là chủ tiệm lòng dạ thâm hiểm đó."An Hân không thèm nói gì. "Khăn mặt anh ấy tớ đều nhìn qua rồi, loại này chỉ có một cái."
"Vậy à..." Đinh Mão Mão có chút thất vọng thở dài một tiếng, vừa cười vừa nói: "Ừ, thật ra những cái khác cũng có thể bán lấy tiền, nếu anh ta không thích, không bằng cậu lấy hết về đây, tớ mở một cửa hàng chuyên độc quyền vật phẩm của Bạch Dược!"
|||→_→
"Tớ cũng không mặt mũi nào đi theo đàn anh đòi đâu."
"Này cũng không phải, chúng ta mua lại với giá thấp? Cậu phụ trách mặc cả! Tớ bỏ tiền!"
"Da mặt cậu thật là dày..."
"Giống nhau giống nhau, ha ha." Đinh Mão Mão nhìn vẻ kiên quyết của An Hân, đùa giỡn: "Vậy cậu cứ đem cái này đi phơi nắng cho khô ráo đẹp đẽ, sau đó đi bán ai mà biết cậu đã dùng qua."
An Hân nhanh chóng giật lại cái khăn trên tay Đinh Mão Mão, ôm lại chặt chẽ, "Đây là đàn anh cho tớ, hơn nữa tớ đã dùng rồi, làm sao đi bán được."
"Ha ha ha..." Đinh Mão Mão cười rộ lên, tròng mắt chuyển tròn bỗng thần bí nói: "Nói chứ, không nhìn thấy cái khăn này thì tớ cũng quên mất. Hắc hắc, cậu ngay cả chú Thon Thả cũng không biết, khẳng định là không biết việc này của Bạch Dược đại thần."
"Chuyện gì?"An Hân hoài nghi nhìn Đinh Mão Mão.
"Sách giới thiệu Bạch Dược cũng không viết, thế nên khẳng định cậu không biết, muốn nghe không?" Đinh Mão Mão cười gian dụ dỗ.
Chương 28: Đại thần là gay?
"Muốn" An Hân liều mạng gật đầu.
Đinh Mão Mão cười cười, đắc ý nói: "Vậy bữa hôm nay cậu mời nha!"
"Hả?"
"Đi thôi, đi thôi!" Đinh Mão Mão ôm một cánh tay An Hân kéo cậu ra khỏi cừa, "Mang tiền rồi trên đường tớ chậm rãi kể cho cậu nghe."
An Hân không dằn lòng được nói: "Đinh Mão Mão, cậu mới chân chính là Chu lột da, không đi mua bán thật là thiệt thòi hajz thiệt thòi!"
"Khen nhầm, khen nhầm rồi ~~ tớ chỉ tìm quán ăn đắt nhất ở đây là được rồi!"
". . ."
= =
An Hân mải lo vui đùa mồm mép với Đinh Mão Mão, chờ đến khi thức ăn gần được đưa lên rốt cuộc mới nhớ đến hỏi chuyện Bạch Dược là chuyện gì.
Đinh Mão Mão nhìn trái nhìn phải hai bên An Hân, lúc này mới mở miệng thì thầm: "Có người tiết lộ Bạch Dược là giống với cậu."
"Hả?" An Hân. không theo kịp ý nghĩ của mình, "Cái gì giống với tớ?"
"Đồng chí! Cậu không phải đồng chí sao! Người ta tiết lộ Bạch Dược cũng vậy!" Đinh Mão Mão nhíu mày, "Mọi người gọi là cái gì ta?... À, đúng rồi, cong! Đúng, Bạch Dược cũng là cong."
"...." Mấy lời này sao nghe không tự nhiên chút nào vậy? Nhưng càng nói lại càng lớn, An Hân quả thật rất muốn nhéo nhéo lỗ tai Đinh Mão Mão.
"Đương nhiên, sau đó người ta nói là bọn xấu tung tin bậy bạ, thật giả còn phải chờ kiểm chứng sau, Đinh Mão Mão xòe hai tay, "Bất quá cậu không biết thôi chứ "Thất tiên" của Bạch Dược là quý nhất, bởi vì người vẽ mấy cái này thường chỉ vẽ một bức cho siêu cấp đại thần, bình thường không bao giờ mời được nha, nhưng mà này là người ta chủ động muốn vẽ cho Bạch Dược đó! Cậu nói thử coi có cái gì mờ ám trong này không!"
"Cái gì mờ ám?"
"Dùng ánh mắt đồng chí của cậu nhìn chứ còn gì!" Đinh Mão Mão nói với vẻ đương nhiên, "Không phải trong tiểu thuyết đều nói đồng chí các cậu luôn có một loại linh cảm đặc biệt sao? Người trong giới vừa nhìn là biết ấy!"
"..." An Hân cảm thấy thật không nói nổi, "Thấy thì thế nào? Đúng là có thể nhận ra, nhưng mà Bạch Dược vừa không gặp được người thật, vừa không có hình, nhìn quỷ hở!"
"Ách... Nghe giọng nói cũng không được sao? Tuy rằng có khả năng không chính xác, nhưng mà cậu nghe thấy giống hay không giống?"
= ='
An Hân tức giận cố ý nói: "Thật ra tớ thấy cậu tương đối giống."
"Cái gì?!" Đinh Mão Mão quá sợ hãi gào thét, "Đừng nói đùa nha! Ông đây là thẳng!!!"
"Ai nói đùa, cậu giống thật mà." An Hân cố ý nói.
Chẳng biết Đinh Mão Mão nghĩ đến chuyện gì, đột nhiên biểu tình có chút cuống quýt, định nói lại thấy phục vụ bưng thức ăn đến, thế là lập tức kìm nén, chờ người đi rồi mới lại hỏi: "Thật giống?"
"Giống cái gì?"An Hân đã sớm quên chuyện kia không còn một mảnh, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm chén huyết vịt nóng hôi hổi của mình mà chảy nước bọt.
Đinh Mão Mão càng nghĩ càng xoắn xuýt, cả nửa ngày đột nhiên mở miệng hỏi An Hân: "Cậu nghĩ nếu là cậu có thể coi trọng tớ không?"
An Hân nghiêng mắt, liếc nhìn Đinh Mão Mão trọn một vòng, đem hắn nổi cả lông gà lông vịt lúc này mới nói: "Ông là số 0, chưa từng hứng thú với số 0."
Đinh Mão Mão suy xét một hồi mới hiểu rõ ràng ý tứ của An Hân, vỗ bàn cả giận nói: "Chết tiệt! Mịa bà ông không phải thụ!"
= =|||
Thấy ánh mắt quỷ dị từ bốn phía đổ về người mình, An Hân hận không thể bưng chén huyết đi nơi khác ăn, dù cho ngồi với chân tường còn tốt hơn cùng bàn với Đinh Mão Mão, cậu thế nào lại quên lúc ăn với Đinh Mão Mão nhất định phải ngồi ở phòng riêng!!! Loại chuyện sốc tới óc này, dù ngồi trong phòng riêng người khác cũng có thể nghe, nhưng ít ra hai người họ cũng không phải chịu ánh nhìn xoi mói từ khắp nơi....
Hóa ra, từ rất lâu trong giới đã có tin đồn Bạch Dược là cong.
Hơn nữa, vì anh ta và chú Thon Thả có quan hệ khá tốt, hơn nữa chú Thon Thả lại tuyên bố mình đúng là gay, thế nên nhất thời có rất nhiều người đều cho rằng họ là CP, ý khác chính là một cặp đôi. Bởi vì chỉ là tin đồn suy đoán này nọ, chú Thon Thả cũng không thèm để tâm. Cho đến sau đó, fan Bạch công Mạ thụ cãi nhau với Mạ công Bạch thụ đến lợi hại, chú Thon Thả mới đũng đĩnh giải thích mối quan hệ giữa hai người. Lại không nghĩ đến lần làm sáng tỏ này, kết quả ngược lại thành fans hai người công kích lẫn nhau, muốn dừng cũng dừng không được, ngay cả những vấn đề cá nhân đều bị lôi ra.
Tiết mục thăm hỏi trước khi tham gia của Bạch Dược bị người ta ghi âm rồi biên tập thành một clip khá xấu xa, sau đó còn bị tuồn ra đơn vị công tác, kết quả là có vài fans quá khích mỗi ngày đều đứng bên ngoài công ty để phục kích dung nhan của Bạch Dược, tuy rằng cuối cùng cũng không lộ ra hình ảnh, nhưng làm cho anh ta phải từ chức. Mà chú Thon Thả còn trực tiếp bị tiết lộ hình ảnh và tin tức cá nhân, kết quả là vì ngoại hình quá béo, không giống giọng nói quyến rũ rực rỡ hoa lệ nên cũng bị ném đá rất nhiều.
Việc này ảnh hưởng rất lớn, sau đó hai người cũng ít hợp tác. Chú Thon Thả tố chất rất kiên cường, vẫn duy trì hoạt động như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ là giảm thiểu việc nhận phối kịch, dần dần chuyển hướng sang kinh doanh. Mấy tháng sau, Bích Lạc Thiên Âm tìm ra anh ta, chú Thon Thả không nói hai lời đã ký hợp đồng, trở thành thành viên của Bích Lạc Thiên Âm, còn kéo không ít CV cấp đại thần, tử hồng, phấn hồng thêm vào, trong đó có cả Bạch Dược. Đoàn chính thức đoàn thành viên lúc này mới bắt đầu được xây dựng.
Khi đó, đã gần cả năm Bạch Dược không nhận kịch nào mới, gần như mai danh ẩn tích. Đoàn Thuốc Bột còn cho rằng anh sắp rời khỏi giới kịch truyền thanh, trên YS khóc lóc một trận tưng bừng hoa lá. Mãi cho đến khi Bạch Dược đầu quân vào Bích Lạc Thiên Âm, mới giải thích là vì anh đổi công tác đột ngột, quá bận nên mới có chuyện như trên. Từ lúc Bạch Dược nhận kịch trở lại, tuy rằng anh cũng nói qua chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc và sinh hoạt cá nhân, hủ thế nào cũng không có vấn đề gì, thế nhưng chuyện hiệp ước với fan của chú Thon Thả, ai cũng không dám nhắc đến. Nếu có ai dám nói ra, vậy cứ tự dùng địa lôi đồng vu quy tận đi, sẽ bị các đoàn xa lánh ruồng bỏ, phong bế ID, bị fans hai nhà đuổi theo trối chết, cho đến khi ID phụ cũng chết hẳn không ngóc lên nổi nữa mới thôi.
An Hân nghe xong việc này, thổn thức một trận, lúc trước còn định đi hỏi Liễu Quý Bạch và Amocixillin có biết việc này không, hiện giờ ý nghĩ đó đã bị cậu thanh lý không còn sót chút gì. Cậu sợ bị đá ra khỏi đoàn, lại càng sợ bị đàn anh mắng hơn.
Nghi đến Liễu Quý Bạch, An Hân nhìn bên ngoài nhà hàng trời đã dần tối đen mà thầm thở dài. Bởi vì Đinh Mão Mão nghĩ dắt tay An Hân thì rất khác người, thế nên trực tiếp ôm lấy cậu kéo đi, tuy rằng không rất thoải mái nhưng An Hân cũng không phản đối, thật giống như nơi mà đàn anh nắm tay cậu vẫn còn để lại ấn tượng sâu sắc, cậu cũng không muốn bị người khác xóa đi.
Vừa vào siêu thị, Đinh Mão Mão đi cùng cũng không đòi An Hân trả tiền mà tự đi mua thức ăn, còn An Hân chỉ mua bàn chải đánh răng và khăn mặt, vì nhiều nguyên nhân, cậu muốn cất đi chiếc khăn cũ.
Về đến nhà, An Hân tắm lại không tìm không ra sữa tắm, mở cửa định hỏi Đinh Mão Mão lại thấy hắn đang nói chuyện điện thoại cùng ai đó, kết quả là chờ cậu tắm rửa xong, mặt Đinh Mão Mão đen lại, như vừa cãi nhau với người khác. Hỏi hắn bị làm sao vậy, hắn sống chết cũng không chịu nói.
Buổi tối An Hân online, Amocixillin và Ngũ Thạch Tán đều không có mặt, cậu và nhóm người Vitamin hàn huyên đôi chút rồi bắt đầu đánh chữ. Đinh Mão Mão ngồi bên cạnh vừa chơi trò chơi vừa quấy rầy An Hân, làm cậu phải buông bản thảo, tìm CD Bạch Dược để nghe, bất ngờ lại phát hiện trong đó có một CD CAST có Mạ, chú Thon Thả phối âm. An Hân bỏ CD vào ổ quang của máy tính, vừa nghe kịch truyền thanh vừa online tìm hiểu chuyện cũ của chú Thon Thả và Bạch Dược.
Quả nhiên, tin tức có thể tìm được còn không nhiều bằng Đinh Mão Mão nói cho cậu biết, bất quá ảnh chụp chú Thon Thả lại làm cậu nhớ đến người kia. Lần An Hân đưa cơm cho Liễu Quý Bạch, cái chú beo béo từ trên cầu thang đi xuống dường như cũng là dạng này. Bỗng nhiên An Hân lại thấy mình cùng Bạch Dược gần gũi thêm vài phần, cậu vậy mà lại có thể gặp qua người đã trải qua scandal với đại thần.
Thanh âm chú Thon Thả qua nhiên thập phần hoa lệ, có một chút cổ xưa, một chút khí phái của thế tử quý tộc, hơn nữa hành động cũng cùng loại hạng nhất, như cả người đều là vật sống, thậm chí bởi vì chú ngay cả cảnh vật đều phảng phất sinh động. Điều này không phải không thể ý giải cho một số fans vừa thấy hình ảnh thật của chú Thon Thả mà bao mộng tưởng đều bay biến, bất quá nhìn người cũng không thể chỉ nhìn vẻ ngoài thôi sao? Hơn nữa chú Thon Thả bộ dạng thật ra cũng rất khả ái, chỉ là cùng thanh âm hoa lệ có chút không ăn khớp mà thôi.
Chú Thon Thả thích người khác gọi là chú Thon Thả, sau cũng vì chuyện này mà bị người ta ghét bỏ, nhưng thật ra chú vẫn thấy rất bình thường. Có người hỏi chú ngầm đồng ý để fans gọi mình bằng biệt danh này có phải cố ý để fans hiểu lầm hay không. Kết quả chú Thon Thả nói, thon thả không phải là bản chất của chú, mà là mộng tưởng, tỷ như có người muốn làm số một, thế nên tên gọi cũng là Số Một, tuy rằng cũng không nhất định sẽ biến thành số một, nhưng người được gọi cũng sẽ chìm trong mộng tưởng một thời gian, trong lòng cũng sẽ bị che giấu đến thoải mái.
Lúc hỏi ra vấn đề này, người MC kia tên gọi là Số Một, thiếu chút nữa tức giận đến đập phá cả trường quay.
An Hân nghĩ chú Thon Thả đúng là một người có tính tình tốt, lòng dạ rất rộng rãi, lần trước lăn từ trên cầu thang xuống cũng không để ý, còn cho rằng cậu là nhân viên giao thức ăn mà gọi một cách ấm áp. Bất quá, chú Thon Thả đối với thức ăn đúng là rất chấp nhất, bằng vào lần trước lấy chú chen chúc vào hàng bánh rán cũng đã đủ chứng minh.... Thon Thả đại thần, thực sự chỉ là mộng tưởng thôi.
Nghĩ đến chú Thon Thả lại nghĩ đến Bích Lạc Thiên Âm, nghĩ đến Bích Lạc Thiên Âm lại nghĩ đến Liễu Quý Bạch, An Hân nhịn không được suy nghĩ Liễu Quý Bạch hiện đang làm cái gì, bỗng nhiên phát hiện Liễu Quý Bạch đang online ở QQ, lại nhịn không được hỏi thăm.
[An Hân]: Đàn anh ~
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
An Hân không nghĩ Liễu Quý Bạch lại trả lời nhanh như vậy, nhất thời cũng không nghĩ ra phải nói cái gì.
[An Hân]: Còn chưa ngủ sao?
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: Đàn anh, anh mở chế độ tự động trả lời đúng không?
[Liễu Quý Bạch]: = =' Không có.
Không thể không nói, Liễu Quý Bạch đúng là vua nói chuyện tẻ ngắt, nếu như mặt đối mặt, An Hân chí ít còn có thể nhìn thấy vẻ mặt của anh, tìm câu chuyện khác nói tiếp là xong, thế nhưng đánh chữ như vậy, cậu thực sự không nói tiếp được nữa, không thể làm gì khác hơn là nói rằng.
[An Hân]: Em đi ngủ trước đây, đàn anh cũng sớm nghỉ ngơi một chút (^__^).
[Liễu Quý Bạch]: Ừ, ngủ ngon.
[An Hân]: Đàn anh cũng vậy, o( ̄▽ ̄)ブ huy huy.
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
Nói ngủ ngon, An Hân cũng không tiếp tục lướt web nữa, vừa vặn kịch truyền thanh cũng đã nghe xong, trực tiếp đóng bản thảo, thực sự dự định đi ngủ. Đinh Mão Mão còn đang ra sức mà đánh quái trong trò chơi, An Hân tìm chăn mền của mình nhào vào sofa.
Đinh Mão mão thấy vậy liền nói: "Cậu định ngủ ở đây?"
"Không phải sao? Tớ ngủ giường cậu ngủ sofa? Nếu vậy tớ không ý kiến."
"Hả? Cũng không phải lần đầu tiên chen chúc một giường, cậu còn ngượng ngùng cái gì nha." Đinh Mão Mão kỳ quái nói. "Anh đây cũng không ghét bỏ cậu là cong, lẽ nào cậu vẫn ghét bỏ anh là thẳng? !"
"Biến," An Hân tức giận nói: "Giường cậu còn không lớn bằng sofa này, lần trước tớ uống rượu cậu cũng nói vậy, kết quả cậu nói thử xem vì sao tớ ngã xuống đất đập đầu vào cạnh tủ? !"
"Á..." Nhắc tới chuyện này Đinh Mão Mão đã ỉu xìu, yếu ớt nói: "Ta chỉ có một người, mua giường lớn làm gì..."
→_→
Đón nhận ánh mắt khinh bỉ của An Hân, Đinh Mão Mão xám xịt tắt máy tính, 'Biến' vào trong phòng ngủ đi.
Đêm nay, An Hân nằm trên sofa mềm mềm, sofa này thật sự rất mềm mại rất thoải mái, thế nhưng không biết vì sao,An Hân lại rất nhớ cái giường một người nhà đàn anh chỉ có đệm giường và ván giường cứng ngạnh, lật qua lật lại thế nào cũng không buồn ngủ.
Mà bên kia,Liễu Quý Bạch nhìn chằm chằm vào hộp thoại chưa gửi đi có icon xám xịt, bất tri bất giác đã bấm Send từ lúc nào.
[Liễu Quý Bạch]: Ngày mai em rảnh không?
Chương 29: Vị trí của đàn anh
Ánh mặt trời ngày đông đến cực kỳ sớm, chưa gì đã thấy vài tia nắng lững lờ đến thăm. Ánh nắng từ ban công chiếu qua khung cửa sổ, thẳng đến bên người An Hân còn đang say giấc nồng, An Hân bỗng mơ đến chậu xương rồng trên ban công căn nhà phía tây Nguyệt Đàn ngày trước.
"Reng reng reng..." Tiếng điện thoại gấp gáp vang lên, là tiếng điện thoại bàn ở phòng khách.
An Hân bị dọa, phiền não quay sang phòng Đinh Mão Mão hét to một tiếng: "Đinh Mão Mão, điện thoại!"
Sau đó, kéo chăn kín đầu, mơ đến đâu rồi nhì?! Được rồi, đến đoạn đàn anh và cây xương rồng...
Kết quả Đinh Mão Mão vẫn không nhận điện thoại, thanh âm ồn ào vẫn vang lên dồn dập. Người đầu dây bên kia dường như cũng chấp nhất, chuông dứt chưa đến mười giây, cuộc gọi lại tiếp tục đến, lại đổ chuông như trước.
An Hân rốt cuộc không chịu đựng được nữa đành xốc chăn lên, căm giận nghe điện thoại: "Ai?"
Nghe được giọng nói xa lạ không thân thiện, đối phương trầm mặc ít nhất ba giây, sau đó mới mở miệng hỏi: "Đinh Mão Mão đâu?"
An Hân quay đầu nhìn thoáng qua cửa, giày Đinh Mão Mão còn đang ở bên ngoài, cửa phòng hắn đóng chặt không lọt ra chút âm thanh nào: "Còn đang ngủ, anh tìm cậu ấy có việc gì?"
"... Tôi là quản lý của cậu ta, bảo cậu ta nghe máy..." Đối phương kiềm chế sự không hài lòng, lạnh giọng nói.
"A, vậy anh chờ một chút."
An Hân nhấc lấy điện thoại đi tới phòng Đinh Mão Mão, trực tiếp mở cửa đi vào, cậu biết Đinh Mão Mão chưa bao giờ có thói quen khóa cửa.
Quả nhiên, Đinh Mão Mão còn đang nằm trên giường, cuộn chăn lại thành một đống, trong ổ chăn truyền ra tiếng ngáy khò. An Hân đẩy đẩy bả vai hắn: "Mão Mão, dậy nghe điện thoại. Nè, nhanh nhanh chút...."
"Không," trong chăn truyền đến thanh âm lười biếng xen lẫn chút mệt mỏi, "Tớ còn muốn ngủ... Hôm qua mệt chết người ta..."
An Hân khinh bỉ liếc nửa mắt, vừa vươn tay kéo kéo chăn Đinh Mão Mão, vừa lớn tiếng nói: "Mão Mão, nhanh lên, dậy đi, cậu..."
Không đợi An Hân nói xong, Đinh Mão Mão đã cảm thấy phiền, gắt gao túm chăn lại, mất hứng hét to bên trong: "Tiểu Hân, cậu có để cho tớ yên không hả! Ông đây vì cậu mà phải bò về sớm, hôm qua mệt muốn chết, cậu còn không cho tớ ngủ nhiều một chút là sao! Dù cho thần chết tới, ông đây vẫn cứ ngủ!!!"
"..." An Hân có chút bất đắc dĩ, "Được rồi, cậu cần ngủ nhiều hơn một chút, để tớ nói với quản lý của cậu cậu muốn ngủ thêm chút nữa."
Đinh Mão Mão nghe được hai tiếng "quản lý" như bị dội nước lạnh từ đầu đến chân, lập tức bung chăn kêu thảm thiết, "Cái gì!!!"
"Quản lý của cậu gọi đến..." An Hân vẻ mặt vô tội đưa điện thoại qua.
Sắc mặt Đinh Mão Mão lập tức nhợt nhạt run rẩy tiếp nhận điện thoại, biểu tình lập tức thay đổi, vừa nịnh nọt vừa cười nói: "Quản lý, anh dậy sớm thiệt nha."
Điện thoại im lặng hồi lâu, thanh âm âm trầm của Chu Hạ Trữ mới vang lên: "Sớm, hử?"
"A, cái gì... A không, quản lý vĩ đại, tôi mới vừa ngủ dậy, nói bậy thôi!" Đinh Mão Mão vội vã xấu hổ vừa cười vừa giải thích, một bên lại trừng mắt oán niệm An Hân. Mà An Hân đứng gần đó đang chỉa chỉa hai tay, ý bảo: tớ đã nói với cậu rồi mà.
"Hiện giờ ngài vẫn còn ngủ sao?" Thanh âm âm trầm của Chu Hạ Trữ vang lên.
Đinh Mão Mão rùng mình, dẩu miệng nói: "Ặc, quản lý, anh đừng gọi tôi vậy, tôi sợ..."
"Vậy ngài mong tôi gọi ngài là gì?"
"..." Đinh Mão Mão rất muốn rơi nước mắt, "Quản lý anh mới là ngài, ngài muốn gọi tôi tớ dân đen đây việc gì ạh?"
An Hân có chút đồng cảm nhìn thoáng qua Đinh Mão Mão, đi vào phòng hắn, dọn dẹp chăn màn. Nếu Đinh Mão Mạo bị trừ tiền lương, tám phần mười là sẽ mè nheo với cậu, trước hết phải nghĩ kế sách đối phó đã.
Trong phòng.
Chu Hạ Trữ không dây dưa nữa, nghiêm mặt nói: "Mão Mão, gọi di động không thấy cậu trả lời tôi đã nghĩ cậu ngủ quên. Tuy rằng cậu vừa trở về cũng rất mệt, nhưng trước tiên phải đến báo cáo công việc trước chứ, chờ mọi việc xong xuôi, tôi sẽ cho cậu nghỉ vài ngày, để cậu nghỉ ngơi."
Đinh Mão Mão nghe Chu Hạ Trữ gọi hắn là "Mão Mão", lòng chẳng có lý do mà hoảng hốt một trận, lại nghe được có thể nghỉ phép, kích động đến độ hai mắt muốn tỏa sáng: "Thật?"
"Ừ, rời giường đến công ty nhanh lên, không được muộn." Chu Hạ Trữ nói.
"Tuân lệnh!" Đinh Mão Mão nghĩ đến ngày phép, cảm giác giọng nói của Chu Hạ Trữ cũng dễ nghe vài phần.
"Ừ, đừng ăn sáng trên đường, tôi sai thư ký mua cho cậu rồi cùng đến công ty ăn."
Đinh Mão Mão vừa kinh ngạc vừa vui vẻ: "Trời ơi, không nghĩ đến Chu lột da anh lại tốt như vậy!!! Huhu tôi cảm động quá!!!"
"..."
=.= Chu Lột Da lại mua đồ ăn cho đứa ở sao???
Đinh Mão Mão tựa như một cơn gió bay vào WC, xẹt qua phòng khách, lượn qua phòng ngủ, trong thời gian An Hân còn đang sắp xếp chăn màn, Đinh Mão Mão đã cầm theo túi giấy tờ đứng ở cửa.
"Tiểu Hân, buổi trưa cậu cứ tự ăn, không cần chờ tớ, tớ ăn ở công ty luôn."
"Được."
Đinh Mão Mão vừa nhìn thoáng bên ngoài, thái độ có chút căng thẳng, giơ tay chào An Hân một cái rồi vội vàng mở cửa chạy ra ngoài.
An Hân mở laptop của mình lên rồi mới suy nghĩ xem hôm nay ăn món gì, mấy ngày trước ở với đàn anh, đa phần đều là uống sữa đậu nành, ăn bánh quẩy... thỉnh thoảng lại nấu cháo. Nhưng hiện giờ chỉ có một mình, căn bản là cậu lười lăn qua lăn lại, An Hân lục lọi đồ ăn cũ trong tủ lạnh, tìm ra được một bịch ngũ cốc, vừa chế nước sôi vừa online QQ.
Số người đang online không nhiều lắm, An Hân mở nhóm Bạn đại học, phát hiện trong ba người online không có đàn anh, thế là thất vọng nhìn đến icon Liễu Quý Bạch đang xám ngoắt. An Hân lại nghĩ nghĩ một chút, kéo hình đầu người xám ngoắt lôi đi. Muốn bỏ vào nhóm nào cũng thấy do dự, đàn anh không phải bạn cùng lớp, cũng chẳng phải nhóm biên tập, nhóm fan hâm mộ cũng chỉ là những người cậu biết qua, bạn tốt lại có gì đó hơi kỳ lạ, gia đình....
Cuối cùng, An Hân tạo một nhóm mới - Đàn anh...
An Hân cảm thấy thật hài lòng kéo Liễu Qúy Bạch vào nhóm mới tạo, nhìn chằm chằm [Đàn anh(0/1)] cả nửa ngày.
(# ̄▽ ̄#) Sao đàn anh còn chưa online vậy...
Ngay lúc An Hân cảm giác mình có chút ngu ngốc, thử click chuột thu nhóm trở lại, trong nháy mắt cậu thấy icon đàn anh hình như có chút sáng lên, tập trung nhìn vào, quả nhiên thấy (0/1) đã biến thành (1/1)
An Hân cảm giác kích động, vội vội vàng vàng click mở nhóm ra, hài lòng khi thấy icon xám ngoắt đã biến thành màu sắc rực rỡ, (# ̄▽ ̄#) đàn anh login rồi!
An Hân lia chuột qua avatar của Liễu Quý Bạch, tay vừa chạm vào đã ngừng lại, đàn anh không nói gì? Nếu giờ này còn "Chào buổi sáng" có phải hơi gượng ép không...
Đúng lúc này, icon Liễu Quý Bạch nhấp nháy...
[Liễu Quý Bạch]: Chào buổi sáng.
An Hân thật không ngờ Liễu Quý Bạch lại chủ động nói chuyện với cậu nha!!! (#? ///v///? #)~
[An Hân]: Chào buổi sáng!!!
[An Hân]: Hôm nay anh dậy thật sớm nha.
[Liễu Quý Bạch]: Ừ, đi làm.
[An Hân]: Hóa ra là vậy... Hehe, bạn em vừa ngủ quên, nếu quản lý cậu ấy không gọi, hôm nay chắc cũng không dậy nổi.
[Liễu Quý Bạch]: Bị muộn hở?
[An Hân]: Không, còn chưa đến 8h mà, đại khái là biết cậu ấy ngủ quên nên gọi thử.
[Liễu Quý Bạch]: Ừ.
[An Hân]: Đàn anh, anh có bận không???
[Liễu Quý Bạch]: Hôm nay em viết truyện?
[An Hân]: Dạ, em cũng không có việc gì khác mà.
[Liễu Quý Bạch]: Ngày mai khi nào em rảnh?
Mấy chữ này chỉ được đánh ra trong nháy mắt, thế nhưng trong lòng Liễu Quý Bạch lại có chút khẩn trương... và mong chờ?
An Hân nheo mắt, đàn anh hỏi cậu có rỗi hay không... An Hân vội vàng trả lời.
[An Hân]: Có, em lúc nào cũng rảnh rỗi, lúc nào viết truyện chẳng được.
[Liễu Quý Bạch]: Ngày mai tôi đi mua chậu hoa, xương rồng nở hoa nên muốn thay chậu mới, em đi cùng không?
Ngày hôm qua Liễu Quý Bạch về nhà, thấy chậu xương rồng đột nhiên muốn đổi chậu cho nó, nghĩ đến đổi chậu lại tự động muốn gọi An Hân đi cùng, có thể là vì An Hân mỗi ngày đều chăm chỉ xem chậu xương rồng này chăng...
[An Hân]: Muốn! Lúc nào đi? Mua ở đâu? Chúng ta gặp nhau chỗ nào? o(? ? 0? ? )o
Thấy biểu tình của An Hân, Liễu Quý Bạch không chút tự giác có chút mỉm cười, vươn tay lấy điện thoại gọi An Hân.
"Đàn anh?" Trong lòng An Hân cảm thấy có chút kỳ lạ, sao Liễu Quý Bạch lại gọi thế này.
"Tối qua ngủ ngon không?" Thanh âm Liễu Quý Bạch trong điện thoại càng thêm có chút ấm áp, cứ ân cần thăm hỏi như thế, làm An Hân lập tức đỏ mặt.
"Dạ tốt ~" Mặt An Hân nhanh chóng có chút khô nóng, có viết truyện hay không giờ căn bản là không quan trọng nữa.
"Ừ," Tâm trạng Liễu Quý Bạch rất tốt, "Vậy ngày mai tôi tới đón em đi ăn điểm tâm, rồi chúng ta cùng đi mua chậu?"
"Dạ!" An Hân nhảy nhót không ngớt, ngày mai lại được thấy đàn anh rồi, "Vậy lúc mua chậu hoa xong em mời anh đi ăn cơm trưa nha!!!"
"Được."
"Đàn anh, anh thích ăn cái gì? Để em tìm gần gần đây thử!" An Hân vừa nói vừa lướt chuột tìm kiếm, mở cửa sổ mới, chuẩn bị nhập vào.
"Sao? Cái gì?"
"Em nói, anh thích ăn cái gì?"
Liễu Quý Bạch cười khẽ, "Thịt..."
An Hân: :p
Chương 30: Ghen
Tròn một ngày đêm, An Hân ngoài việc viết truyện, phần thời gian còn lại đều dành để tìm kiếm những quán ăn ngon gần đấy, lại hỏi đàn anh muốn mua chậu hoa ở nơi nào, thậm chí còn gọi cho Đinh Mão Mão hỏi quán ăn ngon.
Bất qúa, Đinh Mão Mão vừa nói mấy câu đã có người gọi hắn, đành vội vàng treo máy, An Hân cũng không để ý, lại tiếp tục online tìm tìm kiếm kiếm...
Cuối cùng, cậu cũng chọn được vài địa điểm, bất quá thật sự khó lựa chọn, vốn là dự định chờ Đinh Mão Mão về hỏi lại hắn, không nghĩ tới Đinh Mão Mão về nhà liền hưng phấn kéo cậu xuống lầu.
"Chờ chút... Mão Mão, chờ chút, tớ còn chưa đổi giày..." An Hân chật vật vội vàng thay giày, lúc này mới gian nan trực tiếp bị kéo đi.
Đinh Mão Mão vừa nhìn thấy, buông tay An Hân đang hì hục thở bên cạnh ra, thúc giục nói: "Nhanh, nhanh lên chút đi, Chu lột da nhất định là bị đập đầu vào cửa rồi, không, nhất định là hôm nay bị chèn ép quá đáng rồi. Thừa dịp đầu óc anh ta còn đang bị phá hủy, phải nhanh chiếm lợi mới được, chờ sau đó anh ta mà phản ứng lại rồi thì hai chữ "ngày nghỉ" cũng không thấy luôn nha."
=.="
An Hân vừa đổi giày, như có như không hỏi thăm: "Cái gì tùm lum vậy, cậu muốn đi "chiếm tiện nghi" của Chu lột da hả?
"Chính nó! Nhanh lên, nhanh lên, lề mề anh ta đổi ý bây giờ." Đinh Mão Mão vẻ mặt kích động, "Mấy ngày tớ đi công tác chắc anh ta bị tai nạn giao thông đầu óc bị hủy rồi, hay là bị "ép", hôm nay tớ đi làm, phát hiện anh ta thiệt là giống thụ đó."
Nháy mắt, động tác của An Hân ngừng lại, khóe miệng có chút co rút: "Không phải là, cậu dự định chiếm tiện nghi của anh ta? Thừa dịp anh ta đang đúng thời gian làm thụ mà chèn ép?"
"Cái đầu cậu! Là anh ta mời khách mà! Ông đây mà áp anh ta á! Ngày nào đó ông mà cong thì tuyệt đối cũng không thèm áp anh ta!" Đinh Mão Mão tức giận quát.
An Hân liếc mắt: "Không phải chỉ mời khách thôi sao, cậu kích động vậy làm gì."
"Cậu không hiểu," Đinh Mão Mão lại nói: "Từ trước tới giờ anh ta giống như chế độ xã hội cũ hãm hại bóc lột bọn tớ vậy, còn tớ là Yang Bailao, mỗi ngày tựa như thiếu anh ta cái gì á, làm trâu làm ngựa như con quay, chỉ có ý định đào ngũ là đã bị chửi đến đầu rơi máu chảy. Đừng nói là mời cơm, chỉ cần không tăng ca là tớ đã cảm tạ trời đất rồi!"
"Nghe cậu đem so Dương Bạch Lao với Chu Lột Da, cô giáo dạy ngữ văn bọn mình nhất định sẽ khóc thét..."
(Dương Bạch Lao là một nhật vật trong phim cách mạng Trung Quốc, đại diện cho hình ảnh tầng lớp nông dân bị áp bức bóc lột và vùng dậy đấu tranh)
"Sai sao? Yang Bailao cũng là tầng lớp nhân dân chịu nhiều cực khổ mà? Nhanh lên nhanh lên, lúc trước anh ta nói cho tớ nghỉ, tớ chỉ vừa với lầm bầm lề mề mè nhao một chút, kết quả đầu óc anh ta sao đó biến nghỉ thành tăng ca luôn."
"Sẽ không phải vì vậy mà trước mặt anh ta, cậu gọi anh ta là "Chu Lột Da" chứ hả?" An Hân vẫn đang mang giày, Đinh Mão Mão đã lôi cậu ra ngoài, bắt đầu khóa cửa.
"Sao có thể chứ, tớ chỉ vì chuyện đó nên mới gọi anh ta là Chu Lột Da thôi. Với lại, chỉ là biệt danh thôi mà, tính toán cái gì. Công ty ai chẳng có tên riêng như vậy!" Đinh Mão Mão vừa khóa cửa vừa nói.
An Hân hiếu kỳ hỏi: "Vậy tên của cậu là gì?"
"Bỏ qua bỏ qua," Đinh Mão Mão cố tình che giấu mà đảo mắt sang chung quanh, nhanh chóng nói qua chuyện khác: "Bất quá, hôm qua lúc tớ chuồn mất anh ta giận lắm, vậy là không biết sao hôm nay đột nhiên thay đổi như vậy. Ngoài trừ bắt viết báo cáo cũng không làm gì khác, tan tầm, còn gọi đến nói là vì khen thưởng tớ hoàn thành nhiêm vụ tốt nên mời đi ăn, còn nói kêu cậu đi cùng, cậu nói thử anh ta không phải bị cửa đập đầu là gì? Ta đồng ý dùm cậu liền, có phúc cùng hưởng, tụi mình là anh em nha!"
"... Tớ với anh chả không quen cũng chả thân, mời ăn làm gì?" An Hân bỗng nhiên có cảm giác phải đi dự bữa tiệc Hồng Môn Yến.
(Hồng Môn Yến là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc.
Hồng Môn Yến là bữa tiệc được tổ chức vào năm 206 trước CN ở Hồng Môn (ngoại thành Hàm Dương, kinh đô của nước Tần thời bấy giờ). Người tham dự có : Lưu Bang, Hạng Vũ là những người có vai trò lãnh đạo chống quân Tần, bữa tiệc này có ảnh hưởng sâu sắc tới khởi nghĩa nông dân cuối thời Tần và cuộc chiến Hán - Sở, nó được xem là gián tiếp thúc đẩy sự diệt vong của Hạng Vũ và sự thành công của Lưu Bang lập ra nhà Hán.
Điển tích Hồng Môn Yến nói về việc Hạng Vũ tổ chức tiệc mừng công với ý muốn giết Lưu Bang. Lưu Bang dù trải qua nhiều phen nguy hiểm nhưng cuối cùng đã an toàn thoát hiểm.
Hồng Môn Yến ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người!)
"Không biết..." Đinh Mão Mão dường như mơ hồ nghĩ đến chuyện gì đó, bất quá lại rất nhanh đẩy nó ra ngoài, không hài lòng nói: "Hứ, ông đây nhất định là bị cậu ảnh hưởng rồi, nhìn đâu cũng thấy giống."
"Hở?" Mấy lời này An Hân nghe không hiểu gì.
"Không có gì, không có gì, chắc là muốn cảm ơn cậu sáng nay nghe điện thoại giùm tớ."
Lúc này hai người đã đi ra đến hành lang, bên ngoài hành lang là một chiếc xe có vẻ đắt tiền sang trọng, người đứng cạnh xe thấy họ đi ra, dụi tắt điếu thuốc làm chút tàn tro bay vẩn vơ theo không khí. Lúc thấy An Hân, rõ ràng hắn thở dài một hơi, thế nhưng thấy Đinh Mão Mão nắm tay cậu, vùng lông mày lại nhíu lại đôi chút.
Lúc Đinh Mão Mão giới thiệu công việc của hai bên, An Hân rõ ràng cảm giác được áp suất thấp từ bên kia truyền đến.
Chu Hạ Trữ căn bản không giống hình tượng "Chu Lột Da" mà Đinh Mão Mão hay miêu tả, một thân âu phục mét chín, hoàn toàn giống người mẫu trong các tạp chí thời trang. Ngữ khí lại rất giống các vị lãnh đạo vì dân quên mình phục vụ, biểu tình lại quá mức nghiêm túc, bầu không khí có chút áp lực. Bất quá Đinh Mão Mão bên cạnh cũng rất bình thường, nịnh nọt chân chó đến lợi hại.
Ngoài trừ chào hỏi ban đầu, Chu Hạ Trữ mới chào hỏi cùng An Hân một câu. Thời gian còn lại, hắn hoàn toàn xem cậu là không khí, lại quan tâm đầy đủ tới Đinh Mão Mão, chờ hắn lên xe thắt dây an toàn xong xuôi mới lái xe đi, xuống xe lại sợ hắn ăn tối xong trời trở lạnh thế mà cầm thêm áo khoác, gọi món cũng hoàn toàn chiều theo ý của Đinh Mão Mão.
Hơn nữa, Đinh Mão Mão lại bận tâm đến vị lãnh đạo nào đó ngồi kia, thế là cũng nịnh nọt qua lại, khung cảnh lúc đó, thật là quỷ dị hết chỗ nói.
Sau đó, Đinh Mão Mão chỉ là nói An Hân thích ăn huyết heo, tuy là trên mặt Chu Hạ Trữ không có thái độ gì, chỉ gật đầu dặn phục vụ nhớ kỹ, thế nhưng An Hân rõ ràng cảm thấy được, nhiệt độ chung quanh nháy mắt giảm đi đôi phần.
Tuy cậu có chút trì độn, lại hơi ngu ngốc, thế nhưng năng lực nhận biết nguy hiểm so với Đinh Mão Mão cao hơn rất nhiều. Đinh Mão Mão đúng là đồ não heo chỉ được cái độc mồm độc miệng, thích đấu đá lung tung. Lúc sau Đinh Mão Mão hỏi An Hân có thích ăn gì không, cậu đều mỉm cười lắc đầu.
An Hân chợt nhớ đến lúc xuống lầu, Đinh Mão Mão có nói: ""Hứ, ông đây nhất định là bị cậu ảnh hưởng rồi, nhìn đâu cũng thấy giống."
An Hân liếc mắt nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Chu Hạ Trữ, bổng có một loại thần giao cách cảm nào đó nói cho cậu biết cậu và hắn chính là « đồng loại ». Vừa nhìn là có thể nhận ra dù cho đây chỉ là một loại cảm giác vô căn cứ.
Ngoại trừ một số người cố tình lộ ra bản chất của mình, những người khác thì lại có thể dựa vào hành động để đoán, tuy rằng không phải là trăm phần trăm chính xác, thế nhưng vì cậu là người trong cuộc nên cũng có thể dễ dàng nhận ra.
Ví như Chu Hạ Trữ ở phía đối diện kia, An Hân nghĩ Đinh Mão Mão đã không nhìn lầm, rất có thể cậu và anh ta là "đồng loại" với nhau. Cứ nhìn mà xem, khi Đinh Mão Mão hỏi phục vụ món gì đắt nhất, anh ta cười đến là rộng lượng bao dung, xua xua tay ra hiệu để người phục vụ nhớ rõ trong ghi tên kia vẫn đang rung đùi đắc ý, giương cằm ngạo nghễ với An Hân. Sếp mời nhân viên đi ăn, làm gì có chuyện vậy nha...
Nhớ lúc còn ở Ngụy thị, có lần phó phòng thấy tình trạng thảm hại sau một đêm tăng ca của cậu và mấy người biên tập khác, có lòng tốt mời cả nhóm đi ăn trưa. Phó phòng bảo mọi người muốn ăn cứ gọi, cả nhóm đã mệt đến độ không cố kỵ gì nữa, An Hân lại không thấy giá cả cũng tiện tay chỉ vào súp bào ngư, mọi người theo sau cũng đều gọi món này. Lúc đó mặt phó phòng đen như đít nồi, tuy rằng một chén súp bào ngư cũng chẳng bõ bèn gì cơn đói, nhưng mà... tất cả đều ghi vào sổ nợ của phó phòng đó nha...
Chu Hạ Trữ này lại ngược lại, chẳng nhìn ra chút đau lòng xót của gì cả, lại còn có chút ý muốn lấy lòng Đinh Mão Mão. Không phải là vì sáng nay cậu nhận điện thoại thay Mão Mão, nên giờ đặc biệt đến gặp mặt "tình địch" đi?
Vừa nghĩ vậy, An Hân đã muốn thử một chút, cậu thân thiết gắp cho Mão Mão một đũa rau. Quả nhiên bên kia truyền đến phản ứng mãnh liệt, lập tức bắt đầu ra sức cho mọi thứ vào chén Mão Mão, An Hân lâu lâu chỉ vô tình gắp một đũa, Chu Hạ Trữ lập tức khí thế tiến công tận dụng mọi thứ, tuyệt không cho An Hân chút cơ hội nào. Đinh Mão Mão vừa trợn tròn mắt ăn hết một góc, chỉ bằng hai ba đũa Chu Hạ Trữ đã làm nó đầy tràn trở lại.
Mà cánh gà Đinh Mão Mão thích nhất vẫn còn nằm tận ở bên dưới... ngay cả chút xíu da gà cũng không thấy đâu. Liên tục vài lần như vậy khiến Đinh Mão Mão cũng phát hỏa, đập bàn giận dữ nói: "Ngừng! Đừng gắp rau cho tôi nữa được không! Tôi muốn ăn cánh gà!!!"
Đang bốc hỏa, Đinh Mão Mão cầm chén kín đáo sớt hết phần rau qua cho An Hân, lúc này mới nhìn thấy cánh gà đáng thương của hắn. Khi còn bé, Đinh Mão Mão khá kén ăn, từ lúc hai người cùng đi nhà trẻ, Mão Mão đã thường đem mấy loại rau cỏ không thích ăn cho cậu. Chỉ là, trong mắt Chu Hạ Trữ, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy!
Trời bên ngoài đã nhuốm đen, bất quá vẻ mặt Chu Hạ Trữ còn đen hơn cả trời, An Hân không dám gây ra sóng gió gì nữa, ngoan ngoãn cúi đầu ăn, rau của Đinh Mão Mão đưa sang, đầu đũa cậu cũng không động đến, thật là một đống lộn xộn, ngẫm lại, rất may không phải cậu trả tiền, nếu không thì đau lòng chết mất. Thứ hai, nếu cậu ăn thật, không biết Chu Hạ Trữ có vứt cậu ở lại đây rồi bắt Đinh Mão Mão đi luôn không, bệnh quáng gà không thể tự lực cánh sinh được mà...
Đinh Mão Mão là thẳng, chí ít bây giờ vẫn còn là thẳng, trong lòng Chu Hạ Trữ và An Hân đều biết rõ điều đó.
Thật ra mà nói, An Hân chẳng có chút uy hiếp nào đối với Chu Hạ Trữ. Nếu Đinh Mão Mão là cong, chuyện cậu trở thành "công" cũng rất xa vời. Nhưng đối với những "công" tuyệt đối không muốn làm "thụ" - như Chụ Hạ Trữ mà nói, hắn rất lo Mão Mão vì muốn làm công mà đi tìm một tiểu thụ, tỷ như An Hân trắng trắng mềm mềm ngồi kia.
An Hân không biết Chu Hạ Trữ đang nghĩ cái gì, cậu cũng không thấy lúc trở về nhà Mão Mão, Mão Mão cẩn thận dắt cậu lên cầu thang, ánh mắt Chu Hạ Trữ đã muốn ngàn lần chém giết cậu thế nào.
Chu Hạ Trữ hiên ngang bước vào nhà Đinh Mão Mão, ngồi lì đến tận hai tiếng đồng hờ rồi mới miễn cưỡng tâm không cam tình không nguyện đi về, nếu không xác định An Hân và Đinh Mão Mão không ngủ chung một phòng, nói không chừng hắn đem bộ mặt sát khí ngồi ở sofa cả đêm.
Trước khi ngủ, Liễu Quý Bạch gọi cho An Hân xác định thời gian gặp nhau, An Hân nhịn không được buồn cười kể lại chuyện sếp của Đinh Mão Mão ghen tuông.
Liễu Quý Bạch trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi: "Bạn em là nữ?"
Trong nháy mắt, An Hân lại cảm giác được sự áp bách khi đứng trước Chu Hạ Trữ lúc nãy, lời nói ra có chút lắp bắp: "Là, là nam..."
Khí áp lập tức tán đi, An Hân chợt nghĩ, chắc tinh thần hoảng loạn lúc tối để lại di chứng rồi.
"Ừ, vậy là tốt." Liễu Quý Bạch không nặng không nhẹ trả lời. Anh chỉ đoán người sếp kia là nữ, cũng chẳng suy nghĩ sâu xa hơn.
"Vậy đàn anh, sáng mai em chờ anh nha."
"Ừ, em ngủ sớm đi, ngủ ngon."
(^_^)
"Ngủ ngon."
Tắt máy, ban đầu cũng chẳng nghĩ đến chuyện gì, thế nhưng lòng Liễu Quý Bạch cứ tồn tại một loại bất an mơ hồ. Vì sao cấp trên của bạn An Hân lại ăn dấm chua của em ấy? Chẳng lẽ cậu bạn thân kia cũng là...?!
... Lẽ ra ngày đó anh nên cùng lên nhà với cậu, tiện thể xem cậu bạn thân kia là người thế nào mới đúng!
Liễu Quý Bạch nhớ lại khoảng thời gian An Hân vẫn ở nhà mình. Lúc tắm rửa xong phải chạy ù về phòng rồi mới thích mặc quần áo, lúc nào cũng chỉ mặc cái quần con chạy tới chạy lui. Ngủ cũng không chịu khóa cửa, sáng sớm dậy lúc nào cũng áo quần xộc xệch lộ ra xương quai xanh gầy gầy xinh đẹp.
Xương quai xanh thật là gầy... Ừ, thật ra cũng có chỗ có thịt, không có gầy trơ xương như chỗ xương kia...
(#  ̄ _  ̄#)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co