Chương 5
Nằm lên giường, Hạo Huân nhanh nhẹn lấy bàn tay to lớn của mình kéo Hùng Bưu vào trong lòng. Mặc cho Hùng Bưu giãy dụa như thế nào, hắn vẫn chế trụ cậu ở trong lòng bất động.
"Anh vì sao lại ôm tôi? Tôi cũng không phải tiểu hài tử." Hai đại nam nhân ôm nhau ngủ cùng một chỗ chẳng lẽ không kỳ quái sao? Nhất là bị chế trụ trong lòng ngực của Hạo Huân, làm cho cả người cậu không được tự nhiên.
"Ngoan, đừng lộn xộn. Ngủ sớm một chút đi, tôi hôm nay mệt chết được." Hai người thân thể sát nhau, Hùng Bưu lại không an phận trong lồng ngực của hắn mà nhích tới nhích lui, Hạo Huân không dám khẳng định nếu cậu còn động lên động xuống như vậy hắn sẽ làm chuyện gì nữa. Dù sao hôm nay hắn cũng thật sự mệt mỏi, nghĩ muốn ngủ sớm một chút.
"Kia. . . Vậy anh ngủ đi, tôi sẽ không nháo nữa." Nghe thấy thanh âm của Hạo Huân có chút mệt mỏi, Hùng Bưu dừng giãy dụa, ngượng ngùng nói. Hắn là do mệt mỏi mới ôm cậu ngủ a!
"Ngoan." Hắn cúi xuống hôn lên trán của Hùng Bưu, Hạo Huân ôm cậu mà tiến vào mộng đẹp.
Hùng Bưu chỉ ngây ngốc vuốt cái trán mà người kia vừa hôn, trước kia trước khi đi ngủ ba ba đều hôn trán cậu như vậy. Hiện giờ Hạo Huân hôn cậu làm cậu nhớ tới ba ba đã qua đời của mình, Hùng Bưu hốc mắt không khỏi đỏ lên, rồi nghĩ đến bản thân mình đã là một đại nam nhân nên không thể khóc.
Hít hít cái mũi, Hùng Bưu chủ động ôm thắt lưng của Hạo Huân mà vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của hắn, nghe bên tai truyền đến tiếng tim đập nhẹ nhàng của nam nhân, mí mắt đã muốn nhắm lại.
Chỉ chốc lát sau Hùng Bưu phát ra tiếng thở đều, Hạo Huân vốn đang ngủ đột nhiên mở mắt. Nhìn người trong lòng đem mặt vùi vào trong ngực hắn, ôn nhu lau đi nước mắt ở khóe mắt Hùng Bưu, Hạo Huân hít một hơi dài.
Xem ra cậu nhất định phải chịu nhiều khổ cực, mà như vậy Hùng Bưu sẽ làm cho hắn ngày càng yêu thương cậu.
Vào giữa đêm, Hạo Huân bị một tràn tiếng khóc đánh thức. Phát hiện đó chình là tiếng khóc của Hùng Bưu, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nhất thời cơn buồn ngủ lập tức tiêu tan.
Nhìn chăm chú Hùng Bưu nước mắt giàn dụa, nhắm chặt mắt lại, miệng không ngừng nói mê: "Không cần. . . Không cần. . . Qua đi. . . Máu. . . Máu. . ." Hai tay lại quơ lung tung, Hạo Huân chỉ biết cậu đang gặp ác mộng.
Hạo Huân không ngừng vỗ nhẹ cậu xem như bảo bối, miệng lại không ngừng nói: "Ngoan, không có việc gì, đừng khóc, không có việc gì, ngoan..."
Qua hồi lâu, Hùng Bưu mới chậm rãi ngừng khóc, mê mang hai mắt mở ra, nhìn thân ảnh trong bóng tối cảm thấy xa lạ nhưng quen thuộc, không xác định hỏi: "A . . .Huân?"
Nghe thấy thanh âm của Hùng Bưu, Hạo Huân nhíu mày, ôn nhu nói: "Đúng vậy là tôi, gặp ác mộng sao?" Cảm nhận người trong lòng không ngừng run rẩy, Hạo Huân ôm chặt cậu, "Không có việc gì, ngoan, không có việc gì." Đến tột cùng mộng như thế nào lại có thể làm một người có thể khóc bi thương đến như vậy?
Cảm nhận được hơi ấm của cơ thể Hạo Huân, Hùng Bưu không tự chủ lại chôn sâu vào trong lòng hắn. Từ khi ba ba ngoài ý muốn mà qua đời, mỗi buối tối cậu đều nằm thấy cùng một cơn ác mộng, trong mộng đều nhìn thấy lại chuyện đã xảy ra nhưng đều vô lực ngăn cản, cuối cùng chỉ có thể nhìn thấy ba ba nằm trong vũng máu, loại bi thương cùng khốn khổ này mỗi lần đều làm cậu khóc thét lên.
"Có thể nói cho tôi biết, cậu mơ thấy ác mộng gì không?" Cảm thấy được thân thể trong lòng không ngừng run rẩy, Hạo Huân ôm chặt Hùng Bưu, ôn nhu dỗ dành.
Gật gật đầu, Hùng Bưu hít một hơi sâu rồi nói: "Từ khi ba ba qua đời, mỗi tối tôi đều gặp một cơn ác mộng. Trong mộng đều thấy ba ba bước tới nơi nguy hiểm, mặc kệ tôi kêu gọi như thế nào, ba ba đều không nghe được, cuối cùng thấy ông ấy nằm trên mặt đất, máu trên người không ngừng chảy ra . . ."
"Được rồi, không có việc gì. Cậu hẳn là phải hiểu, không ai hy vọng sẽ phát sinh việc này, cho nên không cần suy nghĩ, cũng không nên tự trách, đây căn bản không phải là lỗi của cậu." Trách không được mỗi đêm cậu đều gặp ác mộng, thì ra chính là tận mắt nhìn thấy người thân chết.
"Không phải, nếu lúc ấy tôi tân lực gọi ba ba, ba ba liền sẽ không phát sinh chuyện gì, ba ba càng không thể chết..." Cho nên đây đều là lỗi của cậu, Hùng Bưu lắc lắc đầu, trong mắt lại chảy ra nước mắt.
"A Bưu, cậu hãy nghe tôi nói, con người khi sống khó trách gặp những chuyện ngoài ý muốn, có những chuyện ngoài ý muốn có thể cướp đi tính mạng người khác, đây là điều không thể thay đổi. Nếu ai cũng nghĩ như cậu, như vậy sẽ không có cái gì gọi là sinh lão bệnh tử, chẳng phải như vậy ai cũng sống tới trăm tuổi? Cậu nên biết, mọi chuyện đều là sự thật."
"Chính là. . . Tôi nhớ. . . ba ba lắm. . ."
"A Bưu, cậu còn có tôi, tôi sẽ vĩnh viễn bên cạnh cậu. Mặc kệ phát sinh chuyện gì, tôi cũng sẽ không rời bỏ, tin tưởng tôi..." Nhìn chăm chú vào Hùng Bưu, lau nước mắt cho cậu để lộ ra đôi mắt đen sáng ngời, Hạo Huân thong thả nói từng tiếng.
"Vì. . . Cái gì?" Cậu cùng Hạo Huân không phải chỉ mới hôm nay mới nhận thức nhau sao? Vì cái gì hắn lại nói như vậy? Nhưng ánh mắt Hạo Huân lại nói lên tất cả những lời của hắn đều là sự thật, khiến Hùng Bưu khó hiểu.
"Bởi vì tôi thích cậu." Mới có thể thề cả đời này bên cạnh.
"Anh . . Ngô. . ." Đang muốn nói gì đó, Hùng Bưu lại bị Hạo Huân hôn lên môi, cậu bị dọa tới trừng hai mắt, trong khi Hạo Huân lại nhắm mắt lại.
Hút nhẹ đôi môi mềm mại của Hùng Bưu, thẳng đến khi cậu chịu không nổi ưm một tiếng, Hạo Huân mới thả đôi môi cậu ra tiếp tục hôn.
"Ừ..."
Hùng Bưu bao giờ tiếp xúc với người khác phái, căn bản là không biết cái gì là hôn, đối với nụ hôn của Hạo Huân chỉ có thể bị động mà tiếp nhận. Hoàn toàn quên đây là nụ hôn đầu tiên của mình, càng quên rằng bản thân đang cùng một người nam nhân hôn môi! Hùng Bưu chỉ biết là Hạo Huân hôn cậu, làm cho cậu cảm thấy vô lực, đầu óc choáng váng.
Như đã qua cả một thế kỷ, Hạo Huân mới buông tha cho đôi môi của Hùng Bưu, hai môi tách ra nhưng sợi chỉ bạc vẫn còn như liên kết đôi môi của hai người lại với nhau, nhìn sương mờ trong mắt của Hùng Bưu, Hạo Huân nở nụ cười, hắn biết Hùng Bưu đối với nụ hôn của hắn không cảm thấy chán ghét, thậm chí có thể nói là say mê.
"Ngủ đi, tôi sẽ mãi ở đây." Đợi Hùng Bưu có giấc ngủ ngon, Hạo Huân mới ôm cậu tiến vào mộng. Về sau hắn sẽ làm mọi việc để cậu không gặp ác mộng nữa.
******************
"Hạo ca, anh đã làm gì anh em?" Nhìn chăm chú vào Hùng Bưu đang bận rộn trong bếp, Hùng Tiểu Diệp thấp giọng nói.
Buổi sáng hôm nay, nàng thấy anh hai của mình vài lần ngẩn ngơ, tuy rằng bình thường đối với mọi chuyện cậu đều có thể dễ dàng như vậy, nhưng là lần này tuyệt đối bất đồng! Anh hai nàng ngẩn người ra lại đỏ mặt, hơn nữa cũng không dám nhìn hướng Hạo Huân, vậy trong đó tuyệt đối có vấn đề!
"Vì cái gì em lại hỏi như vậy?" Cũng không thèm nhìn tới Hùng Tiểu Diệp, Hạo Huân cúi đầu xem báo. Nhìn thấy Hùng Bưu có phản ứng không tự nhiên, nhưng là hắn cũng không tính nói cho Hùng Tiểu Diệp biết.
"Thành thật mà nói, tối hôm qua hai người các anh nằm trên giường cùng nhau, có phải hay không. . . Hắc hắc. . ." Không cần nhìn, cũng biết vẻ mặt Hùng Tiểu Diệp gian tà cỡ nào.
"Tiểu hài tử như em không cần nghĩ bậy." Nghe thấy tiếng cười của Hùng Tiểu Diệp khiến Hạo Huân nổi hết da gà, chẳng lẽ tư tưởng tiểu hài tử thời nay đều như vậy sao?
"Cái gì, em đã học đại học, không phải tiểu hài tử! Không nói cũng được, dù sao anh không nói em cũng biết." Hạo Huân đối với nàng như tiểu hài tử mà đối đãi, Hùng Tiểu Diệp cau mũi hừ nói.
"Tiểu Diệp, em còn không mau ăn, đến trường muộn nữa rồi!" Liếc mắt nhìn đồng hồ, Hùng Bưu bước ra từ nhà bếp mà nhắc nhở.
"A! Anh, anh không nói sớm, quên đi, em đến trường rồi ăn, em đi đây, tạm biệt!" Thấy trên tường đồng hồ chỉ bảy giờ năm mươi, Hùng Tiểu Diệp không khỏi kêu lên. Chưa kịp ăn xong mà nắm lấy ba lô, liền hướng ngoài cửa phóng đi.
"Tiểu Diệp, đi đường cẩn thận một chút!" Đối với thân ảnh của Hùng Tiểu Diệp, Hùng Bưu lo lắng nói.
"Ừ, em biết."
Nói xong, phịch một tiếng, cửa lớn liền đóng lại, nhất thời phòng chỉ còn lại Hùng Bưu và Hạo Huân nhìn nhau. Liếc mắt nhìn Hạo Huân, Hùng Bưu nhanh chóng ăn bữa sáng.
Buổi sáng mơ mơ màng màng trong lòng của Hạo Huân tỉnh lại, Hùng Bưu vẫn chưa tỉnh táo liền bị Hạo Huân hôn không thua gì tối qua. Nhất thời nhớ về mọi chuyện tối qua, toàn thân bất động, nhiệt khí đều dồn hết trên mặt.
Sau khi tỉnh lại phát hiện mình không hề ghét nụ hôn của Hạo Huân, sự tình này làm cho cậu không dám nhìn thẳng Hạo Huân. Cậu không rõ tại sao, khi nhìn Hạo Huân trong đầu lại nhớ tới lời nói của Hạo Huân tối hôm qua.
"Bởi vì tôi thích cậu."
Hắn như thế nào lại có thể thích cậu? Hắn thích cậu vì cái gì? Hơn nữa cậu là nam nhân a, hắn như thế nào lại thích cậu? Nhiều vấn đề liên tiếp làm cho đầu óc trì độn của Hùng Bưu phiền não một hồi lâu.
"Ăn chậm một chút."
"A? Khụ khụ. . . Khụ khụ. . ." Ngô, thật là khó chịu. Tiếp nhận chén nước Hạo Huân đưa cho, Hùng Bưu uống một hớp lớn ngăn chặn cơn ho khan, "Cái kia, anh mới vừa nói cái gì?"
"Ăn chậm một chút." Một bên giúp Hùng Bưu vỗ lưng, Hạo Huân không quên nhắc nhở cậu.
"Nga, tôi. . . Tôi không sao, anh không cần vỗ." Rất nhanh nhìn thoáng qua Hạo Huân, Hùng Bưu cúi đầu nói.
Thấy hai gò mà Hùng Bưu ửng hồng, Hạo Huân ngừng tay giúp cậu ngồi xuống, hắn nghiêm mặt ôn nhu nói: "Ăn xong bữa sáng tôi sẽ chở cậu ra ngoài."
"Làm gì?"
"Cậu với Tiểu Diệp cần có quần áo, mặt khác hai người cũng nên có điện thoại di động, có việc gì thì liên lạc với tôi." Nhìn quần áo trên người Hùng Bưu đã phai màu, Hạo Huân không khỏi nhíu mày.
"Không cần, tôi với Tiểu Diệp đã có quần áo, hơn nữa chúng tôi cũng không cần di động gì đó, anh không cần chi tiền như vậy. Chúng tôi tới là để trả nợ, như thế nào có thể dùng tiền của anh?" Hùng Bưu kiên quyết lắc lắc đầu.
"Tiền cậu có thể chậm rãi trả, việc này liền như vậy quyết định. Ngoan, trước ăn hết bữa sáng đi, đợi tôi về rồi mang cậu ra ngoài." Không để cho Hùng Bưu có ý kiến, Hạo Huân đứng dậy đi ra khỏi phòng.
"Chính là. . . A Huân!" Thấy Hạo Huân hướng ra phòng không quay đầu lại, Hùng Bưu lại tiếp tục ngồi ăn sáng.
Cứ như thế, sau khi bọn họ về đem về cả đống lớn quần áo, cho dù Hùng Bưu không đồng ý, nhưng Hùng Tiểu Diệp lại vô cùng vui mừng.
Chờ Hùng Bưu cùng Hùng Tiểu Diệp ổn định, Hạo Huân bắt đầu đi làm lại. Bất quá mỗi lần hắn đi làm, Hùng Bưu đều nằm ngủ ở phòng khách chờ hắn, làm hắn đều trước giờ tan tầm mà trở về. Nếu là bình thường không tới rạng sáng bốn năm giờ, hắn căn bản là không có khả năng về nhà.
Lam Linh lâu lâu dành thời gian tới nhìn bọn họ, bất quá mỗi lần đều bị Hùng Tiểu Diệp hỏi lung tung, tất nhiên tất cả đều là về Hạo Huân. Lam Linh cũng có thể coi là chị lớn của Hạo Huân.
Đối với trước kia Hùng Bưu hận không thể ngủ phải dành thời gian để đi làm, mà hiện tại cậu lại rảnh quá nhiều không biết làm thế nào cho phải. Trừ bỏ mỗi ngày đều đến phòng tập thể thao để tập quyền anh, cũng chỉ có nấu cơm và dọn dẹp phòng. Nhìn Hùng Tiểu Diệp với Hạo Huân đều có việc làm, Hùng Bưu nghĩ tới chính mình thật hoang phí thời gian, muốn đi học lại.
Quyết định như vậy, cậu tại bữa tối nói ra ý nghĩ của chính mình. Không có biện pháp một ngày hai mươi bốn giờ chỉ có bữa tối là thời gian mọi người cùng một chỗ, ban ngày Hùng Tiểu Diệp đi làm, buổi tối Hạo Huân đi làm.
Hùng Bưu không nghĩ tới đề nghị của cậu vừa nói ra lại bị hai người ngăn cản.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co