Con hoang.
Tỉnh dậy trong vòng tay của Kaiser là một cảm giác vẫn còn xa lạ và khó nắm bắt đối với Reine, nhưng đối với người đàn ông bên cạnh cô, đó lại là chiến lợi phẩm tối thượng. Hắn lười biếng nhìn cô, đôi mắt xanh thẳm ánh lên vẻ thỏa mãn tuyệt đối, không khác gì một vị vua vừa giành được ngai vàng.
"Chào buổi sáng, Hoàng hậu của tôi. Đêm qua, chị đã không hề xua đuổi tôi. Điều này có thể được tính là một chiến thắng nữa không?" Hắn cất giọng, sự kiêu ngạo thấm đẫm trong từng lời nói.
Reine chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái. Nhìn quần áo trên người Kaiser đã chỉnh tề, cô biết hắn đã thức dậy từ lâu. Sự thật này khiến cô càng thêm bực bội.
"Dậy rồi sao không dậy luôn đi? Định nằm đây làm gì, làm vướng chân tôi à?"
"Thấy chị ngủ ngon quá, không nỡ rời đi." Kaiser rướn người, muốn khắc sâu nụ hôn chiến thắng. "Hơn nữa, tôi đang tận hưởng quyền lợi của một người sắp làm chồng. Tôi phải quen với việc tỉnh dậy bên cạnh chị."
"Chưa đánh răng..."
"Tôi là Kaiser, tôi chấp nhận mọi thứ thuộc về chị. Cứ để tôi chinh phục chị, ngay cả mùi hơi thở buổi sáng." Anh vẫn cứ sán lại gần. "Lại đây tôi hôn một cái. Tôi sẽ biến nó thành nụ hôn đáng giá nhất trên đời chị."
Reine đành chấp nhận nụ hôn, nhưng khi bàn tay Kaiser bắt đầu hành động quá trớn, cô không ngần ngại.
"A, a, đau!" Kaiser bị cấu một cái đau điếng vào tay. Hắn thiếu chút nữa đã cắn vào lưỡi.
"Biết đau thì ngay từ đầu không nên giở trò." Reine xoáy sâu, làm Kaiser phải cắn chặt môi kìm nén. "Đi ra, hôm nay Cossette còn phải đi học nữa. Đừng tưởng tôi đã đồng ý thì anh có thể tùy tiện."
"Con bé đi học rồi." Kaiser xoa xoa tay, giọng uất ức. "Khi tình dậy tôi đã thấy Noa đưa con bé đi rồi."
"Hả?"
"9 giờ rồi."
Reine hít sâu một hơi, cô không ngờ mình lại ngủ sâu đến thế. Cô vội lao ra khỏi phòng. Dưới nhà, Noel Noa đang nhàn nhã uống cà phê, hoàn toàn là hình ảnh của một đấng tối cao đã giải quyết hết mọi việc mà hai người trẻ tuổi kia còn đang mải mê lãng phí thời gian.
"Tỉnh rồi à, đồ ăn ba để trong bếp, ba cũng đưa cháu đi học rồi. Lẽ ra cậu Kaiser đây nên làm việc đó." Noa nói, ánh mắt trách móc, nhưng ẩn chứa sự chấp thuận cuối cùng.
Reine lủi xuống dưới nhà rồi cẩn thận quan sát sắc mặt của người bố nuôi.
"Ăn xong thì ra nói chuyện với ba."
Miếng bánh mì trong miệng Reine đột nhiên trở nên khó nuốt. Kaiser bước xuống, vẫn ngả ngớn, nhưng ánh mắt đã nghiêm túc.
"Cả cậu nữa, Kaiser."
"Biết rồi~" Kaiser cứ ngả ngớn còn cô thì đã đổ mồ hôi.
Reine cố gắng xử lí nốt phần còn lại rồi ngồi trước mặt Noa, Kaiser ở bên cạnh cứ ngồi sát vào cô, cố ý tuyên bố vị trí và sự liên kết mới.
"Ba không dài dòng." Noa đặt tách cà phê xuống, nhìn thẳng vào Kaiser. "Nếu đã quyết định chung sống với nhau thì phải sống cho tốt. Kaiser, tôi không chấp nhận nửa vời. Cậu phải là một người cha trọn vẹn. Làm cha mẹ thì phải có trách nhiệm, rõ chưa?"
Kaiser và Reine đồng thời gật đầu. Hắn đã được thừa nhận chính thức từ đối thủ lớn nhất của mình. Sự chấp thuận này quý giá hơn bất kỳ chiếc cúp nào.
Buổi chiều, Kaiser và Reine cùng nhau đi đón Cossette.
"Papa!" Cossette thấy người đi đón là Kaiser đã vội lao vào lòng anh.
Reine hơi ngớ người. Cô còn định sẽ lựa lời nói với con bé.
"Mẹ đừng hỏi sao con biết," Cossette nói, "Chẳng phải nhìn bọn con rất giống nhau sao? Đây là liên kết của máu mủ ruột thịt!"
Kaiser ở bên cạnh vô cùng mãn nguyện, hắn cúi xuống thì thầm: "Đúng là công chúa của ba!"
"Đừng nghĩ nữa, chúng ta mau đi thôi." Kaiser nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô vào vai trò mới.
"Mẹ của bé Cossette ơi!" Giọng cô giáo vang lên. Reine lập tức cảm nhận được điều không lành.
"Đi, đi, nhanh lên ba ơi!" Cossette thúc giục, vẻ mặt hơi sợ hãi.
Hai người được mời vào phòng giáo viên. Trong đây còn có hai vị phụ huynh khác, có vẻ là của đứa bé đang ngồi khóc kia.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Chuyện là..."
"Bọn con đã đánh nhau!" Cossette tuyên bố.
Reine chỉ liếc con gái một cái. Lại là con đơn phương đánh người ta! Cô đã quá quen với những buổi gặp mặt này.
"Sao con lại đánh nhau?"
"Do bạn ấy nói Cossette là đứa con hoang, là cái đồ không có cha!" Mắt con bé đỏ lên. Trái tim Reine quặn lại, nỗi đau cũ tái hiện.
"Xin lỗi anh chị về việc này, tôi s—" Reine bắt đầu câu nói quen thuộc.
"XIN LỖI LÀ XONG À?!" Người phụ nữ kia đứng bật dậy, hùng hổ hét vào mặt Reine, hoàn toàn nhắm vào điểm yếu của cô.
Kaiser đã bắt đầu nóng máu, cơ thể hắn căng lên như một sợi dây đàn, chỉ trực chờ lao vào combat. Nhưng Reine đã đá vào chân anh.
"Nhưng trong chuyện này đâu phải lỗi của một mình con gái tôi, chẳng phải thằng bé cũng nói con tôi trướ—" Reine cố gắng giữ lý trí, nhưng bị cắt ngang.
"BÀ ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ?!"
Trước khi cái tát kịp giáng xuống mặt Reine, Kaiser đã đứng bật dậy, cản tay bà ta, như một bức tường thép chắn ngang mọi đe dọa.
"CHÚNG MÀY, CHÚNG MÀY, TAO SẼ KIỆN CHÚNG MÀY!"
"Bà kiện đi. Đã bị kiện rồi thì tôi không ngại đánh phụ nữ đâu. Tôi sẽ kiện bà đến phá sản vì tội phỉ báng!" Kaiser gằn giọng, ánh mắt hắn lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn quay sang người phụ nữ đó, giọng hắn vang vọng sự tuyệt đối của một vị vua:
"XIN TUYÊN BỐ, TÔI LÀ CHA CON BÉ! CÁC NGƯỜI KHÔNG CÓ QUYỀN NÓI CON BÉ LÀ CON HOANG! ĐỪNG HÒNG ĐỘNG VÀO NỮ HOÀNG VÀ CÔNG CHÚA CỦA TÔI!"
Cả phòng giáo viên sững sờ. Chồng bà ta đứng lên. Cossette đã từng rất sợ hãi những cảnh này. Nhưng lúc này, Kaiser đã xắn cao tay áo, sẵn sàng nghênh chiến. Cô bé nhìn bố, lòng tràn ngập sự an toàn. Từ bây giờ, sẽ có người bảo vệ hai mẹ con em.
Khó khăn lắm thì phòng giáo viên mới yên bình, nhưng không tốt đẹp lắm. Đến tận khi trời sẩm tối, hai bên mới đi đến quyết định hòa giải.
Cossette mệt lả đi ngủ gục trên vai Kaiser.
"Nuôi con một mình thật sự không dễ dàng gì." Anh vỗ về con gái. Giọng Kaiser trầm xuống, không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng sâu sắc nhất. "Em đã chiến đấu một mình quá lâu rồi, Reine."
"Xin lỗi vì đã không thể ở bên cạnh hai mẹ con thời gian qua."
Bước chân Reine khựng lại. "Mọi chuyện qua rồi, cũng có một phần lỗi của tôi."
Cô đã từng là Anjela Loki, đứa trẻ bị ruồng bỏ. Cô không muốn Cossette phải trải qua điều đó.
Kaiser, kẻ luôn chiến thắng bằng mọi giá, đã dùng chính sự tuyệt đối của mình để bảo vệ sự yếu đuối của cô và con gái, không hề do dự. Cho hắn một cơ hội, có lẽ, là quyết định đúng đắn nhất trong đời cô.
-Hết chương 22-
Vote nào, vote cho tôi điiii
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co