Truyen3h.Co

[ĐN HP] 「𝑺𝒂 𝑵𝒈𝒂̃」

Chương 5: Phân Loại

Cris_Wales

Khi bầu trời đã tối đi, cũng là báo hiệu cho việc xe lửa sắp dừng lại. Harry hồi hộp không thôi, nó nhét kẹo vào trong túi áo chùng của mình (Đã được cô nàng Hermione nhắc nhở khi cô nàng đi tìm cho cậu bé Neville con cóc).

Đoàn xe lửa giảm tốc độ rồi cuối cùng dừng hẳn lại. Người ta xô đẩy nhau, ùn ra cửa, đổ xuống một sân ga nhỏ xíu, tối tăm. Harry rùng mình trong trời đêm lạnh buốt. Chợt lúc ấy, một bóng đèn nhấp nháy lơ lửng trên đầu lũ học sinh, và Harry nghe một giọng nói quen thuộc:

- Học sinh năm thứ nhất! Năm thứ nhất lại đây! Harry, khoẻ không?

Gương mặt lông lá của lão Hagrid hớn hở trên biển đầu người.

- Lại đây, đi theo ta! Còn học sinh năm thứ nhất nữa không? Bước cẩn thận! Học sinh năm thứ nhất, theo ta.

Mò mẫm, loạng choạng, bọn trẻ đi theo Hagrid xuống một lối đi có vẻ dốc và hẹp. Hai bên đường tối đến đến nỗi Harry nghĩ là mình đang đi giữa những hàng cây dày đặc. Cả đám im thin thít. Neville thằng nhỏ làm mất cóc, chỉ dám thút thít một hai lần.

Hagrid ngoái đầu ra sau, nói:

- Chút xíu nữa là cháu sẽ nhìn thấy Hogwarts lần đầu tiên đây! Qua khúc quanh này là thấy ngay.

Một tiếng "Ô" rất to đồng thanh vang lên.

Sau đó Harry cùng Ron ngồi trên một chiếc thuyền với Hermione và Neville. Khi thuyền cập bến, lũ trẻ nhắm theo anh đèn của lão Hagrid mà đi tới một con đường bằng phẳng hơn, dẫn tới bãi cỏ mịn màng đẫm sương nằm ngay dưới bóng toà lâu đài.

Bọn trẻ hớn hở bước lên những bậc thềm đá và đứng túm tụm trước cánh cổng khổng lồ bằng gỗ sồi. Lão Hagrid hỏi lại lũ trẻ để đảm bảo chúng đã đầy đủ, sau đó lão giơ nắm tay khổng lồ lên, đấm mạnh vào cánh cửa toà lâu đài ba lần.

Cánh cửa lâu đài tức thì mở ra. Một bà phù thủy cao lêu nghêu, tóc đen mướt, mặc áo dài màu xanh ngọc bích đứng sẵn ngay cửa. Bà có một gương mặt nghiêm nghị, đến nỗi ý tưởng đầu tiên nảy ra trong đầu Harry là chớ có mà lôi thôi với bà.

Lão Hagrid giới thiệu:

- Các học sinh năm thứ nhất đây thưa giáo sư McGonagall.

- Cám ơn bác Hagrid. Bác để chúng lại cho tôi được rồi.

Bà mở toang cửa. Sảnh trước rộng lớn đến nỗi có thể rinh nguyên căn nhà của gia đình Dursley vào cũng lọt. Những vách tường đá được chiếu sáng bằng những bó đuốc to giống như ở nhà băng Gringotts.

Trần lâu đài cao vòi vọi, và trước mặt bọn trẻ là một chiếc cầu thang cẩm thạch đẹp lộng lẫy lên các tầng trên.

Bọn trẻ theo giáo sư McGonagall băng qua một tầng lâu đài toàn đá phiến. Harry có thể nghe âm âm tiếng của hàng trăm giọng nói vang sau cánh cửa bên phải – có lẽ cả trường đang tập trung đâu đây.

Nhưng giáo sư McGonagall lại đưa đám trẻ năm thứ nhất vào một căn phòng nhỏ trống rỗng ở cuối hành lang. Chúng đứng túm vào nhau, nghểnh cổ ngóng chờ một cách hồi hộp lo âu.

Giáo sư McGonagall chậm rãi giới thiệu về các nhà ở Hogwarts. Ánh mắt bà chần chừ trên chiếc áo choàng cột ẩu tả của Neville; chót mũi nhọ nhem của Ron cũng có vẻ khiến giáo sư không hài lòng. Harry cố hết sức vuốt mái tóc bù xù của mình nằm ẹp xuống.

Sau đó ánh mắt bà lia sang chổ hai cái đầu chói loá giữa một đống tóc màu nâu, đen, ánh mắt bà lạ lùng vô cùng.

- Ta sẽ trở lại khi nào các con chuẩn bị xong.

Bà giáo sư McGonagall nói.

- Giữ trật tự!

Bà đi ra khỏi phòng. Harry nuốt nước miếng khan. Nó hỏi Ron:

- Phân loại vô các nhà là sao?

- Chắc là họ định làm kiểm tra gì đó. Anh Fred nói đau lắm, nhưng chắc là ảnh nói chơi.

Tim Harry cứ nhảy loạn xạ không thôi. Nó đâu có biết phép thuật nào? Nó lo lắng nhìn xung quanh thấy có mấy đứa cũng giống mình, ngoại trừ cô bé Hermione đang lẩm bẩm gì đó. Harry cố gắng bình tĩnh nhưng chưa bao giờ nó giống như thế này kể cả lần mang sổ liên lạc về cho dì dượng Dursley.

Thayer đứng cách đó không xa Harry, nó đang đứng cạnh thằng Draco và nhỏ em gái mình. Draco nhìn sang Thayer hỏi nó:

- Ê Thayer, ba mày có nói gì về lễ phân loại không? Ba tao bảo sẽ đánh nhau với rồng!

Thayer lắc đầu nhưng nó cười:

- Ổng không có nói gì hết nhưng má tao gửi thư về nói là đánh nhau với Giám ngục ấy!

Câu nói đùa khiến hai thằng bật cười, trong khi cô em gái đứng bên cạnh đã bị thu hút bởi tiếng kêu của đứa nhóc nào đó mà ngước nhìn lên trên.

Cả đám trẻ há hốc mồm vì nhìn thấy hơn hai chục con ma vừa trường ra từ bức tường phía sau vừa nói chuyện, Thayer cảm nhận cái kéo của em gái nhìn lên thấy, rồi mặt nó lộ ra vẻ khinh thường.

- A, đám tàn dư của những kẻ yếu đuối là bọn chúng à?

Nhưng khi giáo sư McGonagall xuất hiện thì mấy con ma liền chui tọt vào bức tường đối diện, từng con một. Giáo sư McGonagall ra lệnh:

- Bây giờ các con sắp hàng một và đi theo ta.

Thayer nhíu mày nhưng vẫn chỉnh lại đồng
phục của mình sau đó đứng xếp hàng, nó kéo em gái đứng đằng trước rồi đứng đằng sau.

Phía Harry, nó cảm thấy mình lúng túng vụng về như thể hai chân hoá thành chì, Harry đứng vô hàng, sau lưng một thằng bé tóc vàng. Ron đứng sau lưng Harry, và cả bọn nối đuôi ra khỏi phòng, băng ngang hành lang, xuyên qua vài cánh cửa đôi nữa rồi mới bước vào đại sảnh đường.

Harry chưa từng tưởng tượng nổi có một nơi nào lạ lùng và lộng lẫy đến như vậy. Gian phòng rộng mênh mông được chiếu sáng bằng hàng ngàn hàng vạn ngọn nến, lơ lửng trên không trung phía trên bốn dãy bàn dài, nơi tất cả học sinh của trường đang ngồi.

Trên mặt bàn là những dĩa vàng và cốc vàng lóng lánh. Ở đầu đại sảnh đường là một cái bàn dài khác dành cho giáo sư. Giáo sư McGonagall dẫn đám học sinh năm thứ nhất về phía chiếc bàn này, để chúng đứng thành hàng đối diện với những học sinh khác, có các thầy cô ở sau lưng.

Hàng trăm gương mặt chăm chú nhìn chúng, trông giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ với những ngọn nến chập chờn thắp bên trong. Lẫn trong đám học sinh là đây đó những con ma ẩn hiện như làn sương bạc.

Để tránh những ánh mắt nhìn chằm chằm, Harry ngước nhìn lên phía trên và thấy vòm nhà đen như nhung rắc đầy những vì sao. Thayer đi đằng trước cằm nhếch cao, hai tay chấp sau lưng đầy quy củ, mắt nó nhìn thẳng.

Giáo sư McGonagall đặt một cái ghế cao bốn chân trước mặt bạn trẻ năm thứ nhất. Phía trên cai ghế đó là một chiếc nón phù thủy hình chóp. Cái nón te tua, vá chùm vá đụp, và dơ cực kỳ. Dì Petunia mà thấy thì chắc là quẳng vô sọt rác ngay.

- Chắc họ sẽ phải bắt mình lôi ra được từ trong cái nón một con thỏ, hay trò gì đại loại vậy.

Harry hoang mang. Nó thấy mọi người đều dán mắt vào cái nón đó. Nó cũng chăm chú nhìn. Trong vài giây, không gian im lặng phăng phắc. Rồi bỗng nhiên cái nón vặn vẹo, một miếng toạc gần vành nón mở ra như một cái miệng, và nó bắt đầu hát.

Ron thì thào với Harry:

- Vậy là mình sẽ đội thử cái nón ấy. Phải đập Fred một trận mới được, ảnh cứ nói như mình phải đánh nhau với một con quỷ khổng lồ.

Harry mỉm cười yếu ớt. Ừ thì đội nón dễ hơn đọc thần chú làm phép màu, nhưng nó vẫn ước gì đừng có ngần ấy khán giả chứng kiến cảnh nó đội nón.

Cái nón dường như đòi hỏi hơi nhiều. Harry cảm thấy mình chẳng có gì dũng cảm, thông minh, hay mưu trí gì vào lúc này. Giá mà cái nón kể thêm trong Hogwarts có một nhà chuyên dành cho những người cảm thấy bồn chồn đến phát buồn nôn thì chắc nơi đó thích hợp với Harry nhất vào lúc này.

Nhưng Harry lúc này nghe cái giọng đáng ghét của thằng Gavrilov đằng trước đang châm chọc về chiếc mũ với thằng Malfoy đằng sau:

- Cái mũ đó còn dơ hơn cái áo của gia tinh nhà mày nữa Draco, tao không tưởng tượng nổi nếu má phát hiện đầu tao bị dơ do cái mũ đó.

Draco cười mỉa, nó đáp lại ngay:

- Tao nghe nói cái mũ đó là của ông Gryffindor, có vẻ ông ta không được sạch sẽ lắm.

Harry cố dời sự tò mò của mình đi, tập trung vào giáo sư McGonagall. Giáo sư McGonagall bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay:

- Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế. Bắt đầu: Hannah Abbott!

Dần dần những cái tên được đọc lên, từng phù sinh nhỏ đi lên và được phân loại vào nhà của bản thân, cả Gavrilov và Malfoy đều được phân vào Slytherin, điều mà Harry đã chắc chắn từ trước. Và khi tên của một cô bé vang lên lại khiến các giáo sư nhìn sang:

- Morgana Riddle!

Một cô bé tóc đen đi tới ngồi xuống chiếc ghế, Harry nhìn cô bé, nó chưa bao giờ thấy một đôi mắt nào xinh đẹp như vậy. Màu xanh xám như mùa đông lạnh lẽo vậy mà lại có sương mờ khiến đôi mắt đó hút hồn kì lạ.

Harry cảm thấy đôi mắt đó như đôi mắt của một người mẫu trên tivi mà nó đã thấy nhưng rồi giọng của chiếc mũ vang lên khiến nó hoàn hồn.

- Nhà Slytherin!

Thật đáng tiếc – đó là điều đầu tiên Harry nghĩ, nó tự hỏi tại sao một người như vậy lại vào Slytherin nhưng tên của Harry lúc này lại vang lên khiến nó chẳng có tâm mà nghĩ tiếp.

Khi Harry bước tới, nó nghe tiếng xì xầm nổi lên khắp bốn phía.

- Có phải cô giáo mới gọi Potter không?

- Có phải cô giáo mới gọi Harry Potter không?

Điều cuối cùng mà Harry nhìn thấy trước khi chiếc nón sụp xuống che mất đôi mắt của nó, là cả sảnh đường đầy nhóc người đều đang hướng mắt nhìn về nó. Harry chờ đợi.

Nó nghe một giọng nói bên tai:

- Chà! Khó đây! Rất khó. Can đảm có thừa… Trí tuệ cũng không kém… Lại có năng khiếu, ái chà, có tài đấy quỷ thần ơi, và khát vọng khẳng định chính mình nữa chứ! Hay thật! Thế mi muốn ta phân định mi vào đâu?

Harry nắm chặt ghế mà nghĩ:

- Đừng vô Slytherin. Đừng vô Slytherin!

- Không chịu Slytherin hả?

Giọng nói bên tai lại vang lên nho nhỏ.

- Mi có chắc không đó? Vô đó mi có thể trở thành vĩ đại, mi biết đấy, trong đầu mi có tất cả rồi và Slytherin sẽ giúp mi trở thành vĩ đại, chắc chắn như vậy… Không hả? Được thôi, nếu mi đã dứt khoát thì tốt hơn là về… Gryffindor.

Harry nghe cái nón xướng lên từ cuối cùng đó thật lớn cho cả sảnh đường cùng nghe. Nó giở nón ra và bước về phía bàn của Gryffindor, chân còn run. Nó đang lâng lâng cảm thấy nhẹ nhỏm khi không bị chọn vào Slytherin.

Nhà Gryffindor thì vỗ tay, vài người reo lên vui mừng vì họ có Harry Potter, lần đầu tiên khi tới đây Harry thấy nó được hoan nghênh và chào đón đến như vậy.

Nhưng rồi một ánh mắt khiến nó rùng mình, nó quay phắt sang bàn Slytherin. Harry bắt gặp ánh mắt của thằng Gavrilov, giờ nó mới để ý rằng đôi mắt của thằng đó có màu đỏ, lạnh lẽo và quen thuộc một cách lạ kì, đôi mắt đỏ đó khiến Harry nhớ tới một kẻ... Voldemort.

Nhưng cái vỗ của Ron bên cạnh làm nó tỉnh ra:

- Ê, bồ không ăn hả? Sắp hết đồ ăn luôn rồi kìa.

Harry mới nãy còn ngơ liền tỉnh, nó lúng túng đáp:

- À.. à ừ mình biết rồi!

Harry ăn nhưng đầu nó cứ quanh quẩn đôi mắt của Thayer, sau đó thì bị cái không khí náo nhiệt của bàn Gryffindor lây lan làm Harry chẳng còn tâm trạng nghĩ tới điều đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co