Truyen3h.Co

Đn KHR|| Liên Hệ

1.

MaryeVanesThins

(1)

Tôi gặp cậu vào một chiều mưa tầm tã.

Hôm ấy là thứ tư, mây nhiều, mưa nặng hạt. Tôi kẹt lại ở cửa tiệm tạp hoá cùng một cậu trai trẻ, đồng phục cùng trường, có lẽ là năm nhất. Cậu ta có mái tóc dài hơn một chút so với bạn đồng trang lứa, mái tóc ấy đặc biệt vì mang màu xanh mòng két. Một sắc xanh hiếm lạ, và dường như cậu ta cũng chẳng nhuộm đâu, vì tóc trông khoẻ khoắn thế kia cơ mà.

Tôi nghĩ có lẽ cậu là người nước ngoài, với đường nét nhẹ nhàng ở đường viền hàm. Gương mặt thờ ơ của cậu chẳng hiểu sao lại làm tôi thấy thoải mái giữa không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa vang, bên trong cửa tiệm thì lại chẳng có ai ngoại trừ cô thu ngân đứng im phăng phắc.

Tôi đứng ngay cạnh cậu phía trước cửa, cách cậu hai ba bước chân. Chẳng hiểu sao, mưa dần nặng hạt nhưng lại làm lòng tôi nhẹ đi hẳn, nhìn cậu qua khoé mắt, tôi ghi nhớ cách mắt cậu không hề sáng lên - ảm đạm như mặt hồ mùa thu lặng gió, da cậu hơi nhợt nhạt, dưới mi mắt cậu là hai vệt hình tam giác nhỏ kéo xuống dưới, màu xanh dương; có lẽ là trang điểm, hoặc là xăm lên, tôi không rõ. Chỉ biết rằng nhìn cậu ta rất hút mắt.

Tôi cố quay đi, ngắm nhìn làn mưa nhẹ kéo lên, mưa đã tạnh hẳn khi chân tôi bắt đầu đau vì đứng lâu. Tôi bước đi, không nhanh không chậm, mắt tôi nhìn về phía cậu lần cuối trong thầm lặng. Rồi bỗng nhiên, tôi thấy cậu cũng đang nhìn mình. Mống mắt xanh của cậu chạm đến tận cùng trái tim tôi, và tôi cố bước đi nhanh hơn.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp ai đó kì lạ đến vậy. Đây là lần đầu tiên tôi đứng cùng người lạ mà không hề lo sợ hay ngượng ngùng. Đây là lần đầu tiên tôi thoải mái đến vậy. Đây là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình sẽ không quên được gương mặt của một người lạ.

Cái vẻ thờ ơ của cậu làm tôi nhớ mãi.

(2)

Xuân đến, tháng tư ở Namimori vẫn vậy. Mấy ngọn gió đầu mùa lùa theo hương thơm của cỏ cây man mát đến tận sống lưng. Tôi bước dọc theo con đường quen thuộc tới trường. Vậy là năm cuối cấp đã đến, không có cảm xúc gì đọng lại ngoài suy nghĩ phải vùi đầu vào bài vở, tôi bắt gặp Kyoko cũng đang đi bộ đến trường như mình khi đang liếc mắt láo liên trên mặt đường còn đọng mưa của hôm qua.

"Chào buổi sáng, Marye - chan!"

"Chào buổi sáng nhé." Tôi đáp, sóng bước cùng cô. "Vậy là cuối cấp rồi nhỉ."

"Ừm! Mong là chúng ta sẽ có thật nhiều kỉ niệm." Kyoko cười ngọt ngào với tôi, và tôi mỉm cười theo cô. Cuộc sống năm cấp ba của tôi chẳng có ý nghĩa gì nhiều, thật vậy, mọi thứ liên quan đến điểm số và bài vở đều không phải thứ để người ta nhớ về khi đã trưởng thành, nhưng với tôi, không có chúng cũng có nghĩa là không có gì cả. Niềm hân hoan vô bờ của ký ức, nỗi buồn, cảm xúc và rung động đều không hề nảy sinh qua những năm tháng chán ngắt chỉ có học hành. Từ ấy, tôi cũng chẳng mong đợi gì nữa.

Bước qua cánh cổng trường, những cây anh đào nở trên sân như một báo hiệu của sự sống ùa về trên kẽ lá. Tôi thở khẽ, rồi bước về lớp như tôi vẫn thường làm, phía trước là Kyoko đang rẽ vào một cánh cửa khác.

Cho dù đã học cùng nhau hết năm cấp hai và những năm đầu tiên của cấp ba, chúng tôi vẫn bị tách khỏi nhau vào năm nay. Kyoko học lớp B, cùng với Sawada và Yamamoto. Tôi thì học ở lớp C cùng Gokudera. Nhớ lại cái cảnh cậu ta gào lên vì không được cùng lớp với Đệ thập làm tôi rùng mình (hôm ấy là hôm đi nhận lớp). Nếu Hibari có ở đó, cậu ta chắc chắn sẽ bị đánh cho tơi tả vì quấy rối trật tự nơi công cộng mất.

Bước vào lớp học mới theo một vài người khác, tôi nghe loáng thoáng những lời bàn tán về một cậu học sinh nổi bật của năm nhất vào đợt này. Một cậu trai nước ngoài từng học ở ngoại ô thành phố, không biết là nước nào, chỉ biết là rất kín tiếng, chẳng thèm bắt chuyện với ai, nhưng hễ mở miệng ra là lại tuôn những lời chẳng người nào nghe lọt tai nổi.

Mấy cô gái túm tụm lại bàn tán về mơ tưởng khiến cậu ta chú ý đến mình, hoặc gì gì đó mà tôi nghe không rõ. Lòng tò mò trỗi dậy cũng làm tôi rung rinh. Dù sao thì đã lâu rồi tôi không gặp chuyện học sinh nước ngoài chuyển đến, ngoại trừ lần của Gokudera, thì Namimori thật ra quanh quẩn cũng chỉ toàn là người quen cả. Đi nửa bước là lại chào một lần.

Giáo viên vào lớp sau vài phút chuông reo, tiết học đầu tiên của năm học mới đã không còn nhiều mùi vị hân hoan như trước kia, nhưng kiến thức mới thì lại đến dồn dập như tập tục thường thấy. May mắn thay, vì có nền tảng vững chắc và phần nào chuẩn bị trước, tôi vẫn qua được ngày đầu tiên mà không bị choáng ngợp bởi số lượng bài giảng. Gokudera - ngồi cách tôi một bàn - tuy có hơi lơ đãng nhưng lại nắm bắt kịp lúc, nên cũng chẳng có gì để lo lắng. Chỉ là tôi lại hơi lo cho Sawada, cậu ta nổi tiếng là người dễ mất tập trung, sau bao nhiêu chuyện thì vẫn thế.

Cựa mình trên mặt ghế cứng, lưng tôi hơi đau, có lẽ vì đã quen với kỳ nghỉ. Chỉ cần đợi chuông reo thôi là đã đứng phắt dậy.

Giờ ăn trưa đến với những tiếng ồn ào của đám con gái tụ tập chen chúc trước cửa phòng học - tất cả là vì sự xuất hiện của Gokudera (một trong hai chàng trai nổi tiếng nhất khối, người còn lại là Yamamoto Takeshi). Tôi cố lẻn ra ngoài, trốn xuống sân sau trường học với hộp cơm trưa trên tay. Học hết hơn hai năm tại trường cấp ba, tất nhiên tôi rõ từng đường đi nước bước của ngôi trường này. Sân sau có một cái cây lớn và một hàng ghế cũng được đặt ngay đó, thường thì ít ai tới đó vì có hơi xa, nên thật ra rất yên tĩnh.

Nhưng đã có người giành trước chiếc ghế duy nhất ở đó. Chiếc ghế quen thuộc của tôi vào những ngày nắng đầu mùa đổ xuống sân trường.

Ấy là một cậu trai có mái tóc xanh mòng két, đôi mắt xanh ngọc bích và hộp cơm trưa đặt gọn trên đùi. Màu tóc cậu ta như sáng lên dưới màu nắng vàng khẽ chiếu ngang qua, gương mặt thẫn thờ nhìn về hộp cơm. Chỉ đơn giản thế. Không biết điều gì thu hút mình, tôi cứ nhìn cậu ta, cho đến khi bị phát hiện, tôi lại lần nữa chạy đi, cố giữ thăng bằng cho hộp cơm không bị xáo trộn.

Vậy là không đến đó ăn được rồi.

(3)

Kể từ đó, tôi có cảm giác mình luôn luôn nhìn thấy gương mặt và mái tóc đặc biệt của cậu học sinh năm nhất ấy. Có lẽ đó là vì tôi đã nhìn mặt cậu ta quá lâu vào hai lần trước, có lẽ là vì tôi quá bị thu hút bởi người đó, tôi chẳng biết nữa. Nhưng bất kể tôi ở đâu, ngoại trừ lớp học của mình, chỉ cần nhìn quanh quanh, tôi sẽ lại bị hút mắt vào cậu. Và ngồi xuống với suy nghĩ rằng: "à, cậu ta cũng ở đây."

Tôi tự hỏi liệu mình có vấn đề gì không. Ai đời lại dán mắt vào người lạ khi mới gặp mặt có hai lần (không phải chính thức) như thế chứ. Tôi cũng chẳng biết tên cậu là gì, nên cái danh xưng để chỉ cậu ta trong đầu tôi là tóc xanh mòng két, dễ nghe, dễ nhớ, cũng rất gợi hình. Dù sao thì tóc cậu ta rất đẹp, đẹp đến mức đôi khi những cô gái cố thu hút sự chú ý của cậu ta sẽ thốt lên vẻ ghen tị, đôi khi chính tôi cũng lơ đãng nhớ về màu sắc ấy mà ngẫm nghĩ.

"Marye!"

Tiếng gọi quen thuộc làm tôi sực tỉnh khỏi cơn đê mê giữa ban ngày. Sawada gọi tôi từ cửa lớp với vẻ lo lắng trên mặt. "Marye, cậu có sao không vậy? Tớ gọi cậu từ lúc nãy rồi."

"Không sao đâu." Tôi khẽ đáp, thu dọn sách vở vào cặp. Hiện giờ là thời gian sinh hoạt của các câu lạc bộ, tôi và Sawada Tsunayoshi thường sẽ về cùng nhau - với cả Gokudera, vì Yamamoto bận sinh hoạt câu lạc bộ bóng chày. Nhưng hôm nay vì có kế hoạch khác, tôi đành nói Sawada về trước.

"Ồ... được, vậy thì tụi tớ sẽ về trước, lát nữa cậu đi cẩn thận nhé!" Cậu chạy về phía cửa đã có Gokudera đứng sẵn chờ đợi.

"Ừm, tạm biệt."

Đường đến thư viện hôm nay dài hơn mọi ngày, chắc có lẽ là chân tôi đã mỏi nhừ đi, có lẽ là vì tôi cứ vừa đi vừa nhớ một người mà tôi đáng ra không thể dùng từ ấy để diễn tả, bàn chân như đeo chì khẽ nhấc theo những gợn sóng ký ức về ngày mưa hôm đó. Tôi không biết nên nói như thế nào về cảm xúc lúc này của mình, cậu chàng có mái tóc xanh mòng két là một con người kì lạ và cũng thật đặc biệt (ở một điểm nào đó...).

Cậu luôn ở trong suy nghĩ tôi những ngày này, tôi không gọi đó là tình cảm nam nữ, ai lại có cảm tình với người mình không biết tên? Nhưng  - thật sến súa khi nghĩ như thế này - cũng có khi ấy là duyên nợ nần (tôi đứng trước cửa thư viện và bước vào trong).

Hình ảnh quen thuộc khiến tôi khựng lại.

Cậu ta vậy mà cũng ở đây, tóc xanh, mắt xanh, ngồi một góc của thư viện và đọc một cuốn sách mà tôi không thể nhìn rõ bìa. Lại như lần trước, thư viện rộng lớn chẳng có ai ngoài chúng tôi và cô thủ thư đang ngồi ở góc khác. Chẳng biết cậu có thậm chí biết mình là ai không, tôi vẫn lựa một chỗ không quá xa cũng không quá gần mà ngồi xuống.

Tôi không ghét cô đơn, nhưng đôi khi có người ở cùng sẽ bớt cảm giác bị bỏ lại mà, không phải sao? Một phần nữa là vì cảm giác yên ắng khi ở gần cậu rất thoải mái, không giống cảm giác lặng im đáng sợ mà ta thường gặp giữa người với người. Thế nên tôi ngồi tư thế nào cho thư giãn, lật sách vở ra và bắt đầu làm bài tập, kiến thức thêm trong sách luôn có rất nhiều lợi ích, học ở thư viện cũng tĩnh tâm hơn là ở nhà. Thế nên tôi luôn giữ thói quen đến đây mỗi đầu tuần, không làm bài tập thì cũng là đọc sách mới, ròng rã hai năm trời bầu bạn với cái thư viện cũ.

Mùi sách thoang thoảng trong không khí và vài vạt nắng chiều len qua cửa làm lòng tôi nhẹ bẫng. Chẳng biết đã qua bao lâu cho đến khi tiếng giày lộp cộp khẽ vang trong đến gần chúng tôi. Cô thủ thư đi trong vẻ vội vã, cất lời bằng cái giọng hơi nhừa nhựa quen thuộc của cô.

"Marye, cậu năm nhất! Cô nhờ một chút." Chẳng để ai trả lời, cô ấy nói tiếp. "Mấy đứa xếp lại chồng sách bên kia lên kệ giúp cô, rồi Marye khoá cửa thư viện khi hai đứa về nhé, cô có việc bậnrồi." Nói đoạn, cô thả chìa khoá xuống trước mặt tôi, rồi lẩn khỏi cánh cửa thư viện đang mở toang hoang.

Thật ra đây cũng chẳng phải lần đầu cô nhờ tôi khoá cửa thư viện, hay làm mấy việc lặt vặt như thế. Mãi rồi cũng quen, tôi bước về phía chồng sách nằm ngổn ngang trên sàn và một khoảng kệ trống trơn, hiểu ra đây là sản phẩm của tụi học sinh không biết phép tắc, tôi thở một hơi rồi cầm từng cuốn, ngó nghía tên để xếp lên kệ theo bảng chữ cái.

Bỗng nhiên, cậu ta bước tới cạnh tôi và làm theo động tác của tôi, không nói gì, tôi cũng thế. Tôi liếc nhìn cậu qua khoé mắt, tim tôi đập rộn chẳng hiểu vì lý do gì, và ngón tay tôi cứ run lên nhè nhẹ như thể cuốn sách trên tay nặng lắm.

"Này, đàn chị." Giọng cậu vang lên và da đầu tôi tê rần. Cổ tôi ngứa ran, giọng cậu đều đều, không cao cũng không thấp, là kiểu giọng mà tôi đã từng tưởng tượng sẽ thốt ra từ miệng cậu. Cảm giác vui sướng khi được nghe giọng cậu làm tim tôi như chảy tràn vào một cái lọ lớn, ngực tôi bồn chồn, bụng tôi âm ỉ. Chẳng biết là vì lo lắng hay hân hoan quá đỗi, tôi đáp lời bằng cuống họng run nhè nhẹ.

"Hơ... sao thế?"

"Tôi không nghĩ nhìn chằm chằm vào người khác là ý hay đâu." Cậu ta nói bằng gương mặt vô cảm, mắt vẫn hướng về kệ tủ. "Trừ khi đó là sở thích của chị." Câu nói mang hàm ý châm chọc lại chẳng có chút giọng điệu châm chọc nào làm tôi rùng mình.

Vậy là những lần trước đó cậu đều có để ý đến tôi. Không phải chỉ một lần.

"...xin lỗi, tôi không cố ý." Tôi mở lời xin lỗi trước. Quả thật không quen không biết gì mà có mấy hành vi kiểu thế thì không hay.

"Sao chị lại làm vậy?" Cậu ta hỏi lại lần nữa, bàn tay hơi gầy cầm một quyển sách có bìa màu đỏ đưa cho tôi, "vì... tóc cậu rất đẹp." Tôi nhận lấy nó và đặt lên kệ sách, lẩm bẩm.

"Vì tóc người khác đẹp mà chị nhìn chằm chằm họ à? Ghê thật đó."

"xin lỗi..." Tôi lại lần nữa thốt lên lời xin lỗi, chẳng biết phải nói gì khác. Đó là lỗi tôi, nhưng cách nói chuyện của cậu ta - giống y hệt mấy lời đồn đại - đúng là khó nghe thật đấy.

Xếp đến cuốn sách cuối cùng. Tôi trở lại bàn và dọn dẹp đồ đạc của mình vào cặp, cậu năm nhất kia đã đi ra trước tôi, tôi theo bước, cầm chìa nhẹ nhàng tra vào ổ khoá đã cũ. Đánh cái cạch, tôi cẩn thận cất chìa vào chỗ mà cô thủ thư thường cất và sải bước hướng ngược lại với cậu trai có tóc xanh mòng két.

Có lẽ lần sau tôi sẽ hỏi tên cậu là gì.

(4)

Tròn hai tuần kể từ hôm nhập học. Không có ngày nào là tôi ngừng nghĩ về cậu trai tóc xanh mòng két ấy.

Mỗi ngày như một cuốn lịch trình nhàm chán quanh đi quẩn lại chỉ có đi đến trường, học, học và học, chuẩn bị cho năm cuối cấp. Song những ngày đầu năm thế này không quá mệt mỏi, chỉ là rất chán, thế nên đôi khi, niềm vui duy nhất trong những giờ ăn trưa ngắn ngủi là tìm xem cậu ta ở đâu và làm gì. Dần dà, chỉ trong hai tuần ngắn ngủi, tôi nhớ được cậu thích ngồi ở đâu và thường tránh xa người ta bằng mọi giá. Cậu luôn lựa nơi nào đó kín đáo để ăn trưa, cậu không có nhiều bạn bè, cậu học ở lớp nơi cuối hành lang góc bên trái.

Những mẩu thông tin vụn vặt khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, bụng tôi ấm lên trong những suy nghĩ chạy qua như cơn mưa rào, thấm xuống nền đất là trí óc tôi, và tôi thề rằng mình sẽ cố mà nhớ lấy chúng.

Tôi bị gì vậy nhỉ? Tôi không biết.

(5)

His POV:

Cậu gặp người đó khi trong người chẳng còn một xu dính túi.

Hôm ấy là một ngày đen đủi, chẳng có gì tốt đẹp, cậu bị sư phụ ép đi đến Namimori, bị ép mặc lên thứ đồng phục học sinh sọc ca-rô dòm bộ chẳng đẹp đẽ gì mấy, bị ép cởi bỏ chiếc mũ táo yêu thích (dù cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại thích nó đến vậy). Và mắc mưa tại một cửa hàng tiện lợi có vẻ ngoài tồi tàn như nhân cách thối tha của sư phụ đầu dứa.

Cảm giác bồn chồn khó chịu dâng lên tới cổ họng cậu làm cậu muốn nhăn mày. Tiếng mưa rào lộp độp hoà quyện với hơi đất bốc lên chỉ làm cho tâm trạng đã tồi tệ lại càng phảng phất thêm khổ sở. Cứ như việc bị ép phải đến nơi này là chưa đủ, cậu bị nhốt lại chỉ vì không có dù và cũng chẳng đem đủ tiền để mua một cái mới.

Ánh nhìn đăm chiêu từ người bên cạnh lại càng làm cậu muốn từ bỏ hết đi và lội mưa trở về nhà. Nhưng cậu không ghét nó. Cậu không biết mình phải miêu tả như thế nào về tình huống lúc này, cái lặng im giữa cậu và người đó không gò bó như cách cậu vẫn thường nhận thấy, cảm giác thoải mái và yên bình đến từ một người lạ quả thật chẳng đáng tin, nhưng lại khiến người ta rất muốn dựa dẫm vào mà thư thái. Cậu khựng lại.

Thư thái?

Chưa bao giờ cậu nghĩ đến hai từ ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co