Truyen3h.Co

Đoản ca Thành Đá

Mở đầu

Get_Backer


Tháng 11 năm nay trái mùa, mưa liên miên mãi không dứt.

Đại tướng quân nhớ rằng cứ độ này, dân chúng bắt đầu sắm sửa đồ Tết. Người ở miền ngược thì phải đi từ bây giờ, xuống mấy chợ lớn quanh Thành Đá mua hàng, lớn nhất là chợ bên sông Hoàng Long, sau đấy quay trở lại thì đúng ngày ông Công ông Táo. Khắp nơi, lũ trẻ con đã nhao nhao kháo nhau bánh chưng bánh tét, trong khi cha mẹ chúng còn bạc mặt cấy ngoài đồng. Trẻ con thích Tết. Đại tướng quân nhớ ngày xưa mình cũng vậy.

Nhưng Tết năm nay với đại tướng quân khác hơn. Hoặc có Tết, hoặc vĩnh viễn không bao giờ thấy Tết nữa, y đã dồn tất cả cho đêm nay, một đêm tháng 11 mưa tầm tã trái mùa.

Phía Long Lâu Điện chợt có tiếng pháo nổ. Tiếng nổ lọt thỏm giữa màn mưa nhưng đủ để đại tướng quân nghe thấy. Y liền cất bước. Phía sau, hàng trăm người khác mặc áo lá đội nón rơm, nai nịt gọn gàng bước theo y. Chiến dịch bắt đầu.

Mưa tầm tã, đêm đen đặc, quân đoàn áo lá ngậm thanh tre nối đuôi nhau mà đi. Chẳng ai hay biết họ đang từ Thành Tây tiến về khu cung điện trung tâm Thành Đá.

Đại tướng quân không thấy đường mà đi dựa theo trí nhớ. Y bước trên đường này cả trăm lần, nhớ từng ngóc ngách nhỏ. Y đang tiến về điện chính, thẳng hướng Long Lâu Điện. Y không lầm. Y không thể lầm.

Và rồi y đến nơi. Ở đó ngọ môn quan đã mở, tiếng đao kiếm rộ vang lên mơ hồ. Đại tướng quân thúc lính, hàng trăm người mặc áo lá nhanh chân hơn. Họ chạy nhưng không một tiếng thét. Thời cơ chưa đến.

Qua đoạn đường lát đá trải dài, đoàn quân đi qua nghi môn ngoại, tiếng đao kiếm rõ ràng hơn. Họ chạy tiếp, xông qua nghi môn nội, lúc này âm thanh chiến trường đã rõ ràng. Nó đinh tai nhức óc, át cả tiếng mưa lẫn tiếng sấm. Ngay trước đại tướng quân là cổng dẫn lên Long Lâu Điện. Đại tướng quân hét lớn:

-Lên!

Quân đoàn áo lá gầm thét. Họ rút kiếm, cởi nón làm khiên. Tất cả xông qua cửa, vòng quanh hồ Câu Nguyệt rồi tràn lên ba đoạn cầu thang đá. Họ tản ra, chống đỡ thiên tử quân và đám chiến binh nội hầu. Chỉ còn đại tướng quân một mình. Y không chạy nữa mà đi chậm rãi, rà từng bước chân chắc chắn. Bởi vì ở đỉnh cầu thang đá, một người khác đang chờ Đại tướng quân.

Dưới ánh lửa ám dầu và những ánh chớp sáng lòa, người nọ khi ẩn khi hiện. Đại tướng quân nhìn không ra. Nhưng y có thể đoán, thậm chí đoán không sai một chi tiết. Người ấy tóc ngắn, vai rộng, da ngăm đen, khoác một chiếc áo cổ bẻ của dân man di miền núi có khuy cài sổ thẳng từ ngực xuống thắt lưng, cánh tay dài mang theo một cây rìu nặng. Rìu ấy từng đoạt không biết bao nhiêu mạng người thời chinh chiến, đã chặt tung chân của Tướng Một Tai, khuất phục Hổ Trắng, bổ chết chiến binh Ma Tộc và suýt chém rụng đầu Thần Tướng Ma Tộc. Cây rìu ấy dựng lên Thành Đá, dựng lên xứ Nam này. Đại tướng quân nhìn nó, trong lòng sinh khiếp nhược. Bởi lẽ phía trước y là một con hổ già. Hổ già. Nhưng vẫn là hổ.

-Thập Đạo Tướng Quân đến rồi à? – Người cầm rìu cất lời.

-Tôi đã tới, thưa ngài. – Đại tướng quân trả lời.

-Trả lời ta một câu. Anh là người Nam hay người Bắc? – Người cầm rìu tiếp lời.

Tiếng nói như tiếng sấm, Đại tướng quân cả kinh. Nhưng đã tới nước này, y dằn lòng nỗi sợ hãi:

-Thưa, tôi sinh đất Nam, chết làm ma đất Nam. Tôi làm tất cả vì người Nam ta!

Người nọ gật gù đoạn nâng rìu, cười lớn, trong ánh chớp còn thấy răng nanh bên trái lóe sáng:

-Thế thì anh đánh với ta được! Lại đây, chứng minh cho ta xem! Chứng minh đi, Hoàn! Chứng minh là anh đúng!

Nỗi sợ dâng cao cực điểm nhưng đại tướng quân không nao núng. Đây mới là chiến trường y mong đợi từ lâu. Tướng Một Tai, Hổ Trắng hay Ma Tộc không thể sánh bằng thời khắc này. Y rút đôi kiếm, chạy ba bậc một, quyết sống mái với người cầm rìu. Y yêu quý người đó, tôn sùng người đó. Bởi thế mà y phải giết người đó.

Sau đổ máu, thường không có Tết. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co