Truyen3h.Co

Đoản For LoMys

(37)

__Crissy

"Hoàng thượng, là ta không cần chàng nữa..."

"..."

"Ta không cần chàng nữa... ta rốt cuộc cũng không cần nữa..."

"Người đâu, hoàng hậu say rồi, mau đưa nàng về."

Nô tì từng người lần lượt dìu nương nương của họ đang ôm bầu rượu trong người về cung, nàng lảo đảo đứng dậy y phục xộc xệch cười với hắn.

Đã lâu lắm rồi không cùng hắn ngồi lại một chỗ như thế, cùng hắn nói thật nhiều chuyện chưa bao giờ nói ra. Hôm nay Thoại Mỹ tự dưng rất muốn uống rượu, uống đến cả người say mèm, cổ họng khản đặc, khiến cho người ta thấy nàng như cố ý dùng một buổi tiệc này để hoàn toàn đánh mất đi tôn nghiêm của một bậc mẫu nghi thiên hạ. Đem hư vinh cả đời đạp đổ tan nát chẳng còn gì.

Ánh mắt hắn nhìn nàng có lẽ vì vậy mà mang một tia thương hại, giống như của kẻ sát nhân dành cho người đứng trước mũi giáo.

"Tử Long, ta tự hỏi sau hôm nay thế nào ta cũng sẽ nhận chiếu phế vị. Chàng cần gì phải hao tâm tổn sức với ta thêm lần nữa?"

"Xem như lời từ biệt cuối cùng trẫm dành cho nàng, về đi, đã không còn sớm nữa."

[...]

Tiết trời đầu thu se lạnh, Thoại Mỹ đứng dưới mái hiên thơ thẩn đưa tay hứng những bông hoa tuyết không có thật. Nàng rất thích tuyết rơi nhưng thân mang bệnh từ nhỏ cơn phong hàn trong người cứ mùa đông đến lại tái phát sốt triền miên nên mãi không thể ngắm được.

Mỗi dịp như vậy người trong cung sẽ náo loạn thành một mớ hỗn độn, bận bịu đầu tắt mặt tối từ sáng sớm đến tận hoàng hôn.

Năm nay dường như im ắng hơn nhiều, nàng thở dài mang theo nuối tiếc và hoài niệm mà ngoái nhìn Vị Ương cung lần cuối, cố gắng dùng những giây sau cùng ngắn ngủi này khắc ghi hình ảnh đã từng gắn bó với mình năm tháng dấn thân tại thâm cung, mặc dù nàng cũng là người, thời gian quá lâu cũng sẽ già đi... cũng quên mất.

"Đi thôi nương nương... Thừa tướng đại nhân đang đợi chúng ta."

Tin Thừa tướng bị giáng chức trục xuất khỏi hoàng cung rất nhanh đã loan khắp kinh thành. Có vài người không khỏi tiếc nuối cho Từ Hoàng hậu bởi vì vạ lây trọng tội của phụ thân nên một bước rời xa nhung gấm. Từ nữ nhân dưới một người trên vạn người sau thành thường dân không ai còn nhớ đến.

Thoại Mỹ chỉ cảm thấy mệt rồi, nàng bỏ ngoài tai những thị phi ngoài kia, an tĩnh ngồi trong xe ngựa chờ khởi hành đến một nơi nàng chưa bao giờ đến, nơi người ta chẳng ai biết rằng nàng từng là mẫu nghi thiên hạ để sống trọn vẹn cuộc đời tiêu dao tự tại.

Điều này không phải tốt sao?

Rất tốt... tiếc là chưa kịp nói lời chào tạm biệt hắn lần cuối.

[...]

"Từ Chi Khiêm... ông điên rồi, Mỹ nhi... Mỹ nhi của chúng ta không thể gả đến đó được... tuyệt đối không được... ta không cho phép..."

Tiếng khóc xé lòng vang lên trong trấn, đã ba ngày rồi, phu nhân Từ gia như điên như loạn hết đập phá đồ đạc đến la hét thất thanh. Không ai biết họ từ đâu chuyển tới lai lịch như thế nào, chỉ biết rằng Thương Yên trấn bốn bề trước đây thanh bình thơ mộng cứ như vậy bị họ làm loạn.

Sắc trời mấy hôm nay âm u não nề, một đợt gió thổi qua cũng khiến người ta cảm thấy ớn lạnh sống lưng, thôn dân đi làm đồng về bước qua cửa nhà Từ gia không dám ghé nửa mắt vào xem.

Bên trong bức rèm nhung bạc màu khuất bóng thân ảnh một nữ tử gầy gò xanh xao tái nhợt, sở dĩ còn nhìn ra chút huyết sắc trên khuôn mặt ảm đạm của nàng chính là nhờ vào chút phấn son điểm tô tùy ý, qua loa.

Người đó không phải Thoại Mỹ thì là ai?

Nàng yếu ớt vén rèm bước ra định vươn tay đỡ lấy mẫu thân nhưng bị hai tên gia nhân ngăn cản lôi trở lại, cửa phòng một lần lại một lần nữa đóng kính bưng mặc kệ Từ phu nhân cố gắng dùng hơi tàn nài nỉ.

Không lay động được nhân tâm của người ngồi đó trái lại lần này, Từ Chi Khiêm tuyệt nhiên vô tình đánh ngất thê tử ngã lăn ra đất.

"Đó tốt xấu gì cũng là con của ông mà. Ông bán nữ nhi của chúng ta cho tên kia thì được bao nhiêu tiền chứ. Ông có còn là con người không?"

Bao nhiêu lời bà nói ra cũng chỉ đổi được ánh mắt sắt lạnh cùng trái tim tàn độc như thú dữ của phu quân mình - người đã từng nắm giữ chức vụ Thừa tướng oai vệ cương trực biết nhường nào, cũng là người giờ đây đẩy Từ gia vào con đường khổ sở sống không bằng chết.

Từ khe hở của cánh cửa cũ kĩ, Thoại Mỹ lẳng lặng nhìn phụ thân mình, nàng nhớ rõ những lời ông nói hôm trước. Ông nói nếu không phải vì nàng đánh mất đi sủng hạnh trong lòng hoàng thượng thì đã khác, bây giờ bọn họ cũng chẳng phải lê lết như thế này. Tên phú thương giàu có kia nguyện ý mua một nghiệt chủng như nàng về vừa bớt đi chút gánh nặng cho Từ gia lại còn được thêm ngân lượng đủ để ăn sung mặc sướng. Tội gì phải giữ nàng ở lại thêm nữa...

Ngay trong ngày hôm đó, giấy trắng mực đen cứ thế chấm bút mà ghi, Từ tiểu thư từng khuynh thành khuynh quốc một thời, hiện tại như món hàng qua tay... tùy ý để phụ thân mình mang đi trao đổi.

[...]

Ngự thư phòng.

Kim Tử Long ngưng bút đang phê tấu chương, dường như có điều gì bận tâm. Hắn bần thần hồi lâu rồi quyết định gác bút đưa mắt nhìn vị tổng quản còn quỳ trước mặt, mấp máy môi muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng không mặn không nhạt mới mở miệng.

"Đại lễ sắc phong của hoàng hậu đã qua lâu chưa?"

"Bẩm... đã qua được nửa năm rồi ạ."

Thời gian nửa năm ấy, trong thành đều nhốn nháo nhộn nhịp. Vị hoàng hậu kế nhiệm tính tình đoan chính nhu mì luôn rất được lòng dân, ở bên cạnh Kim đế giống như đôi uyên ương trai tài gái sắc không ai nhìn vào mà không thốt lên một từ hoàn mĩ.

Kim Tử Long cho người lui đi, tay trái lấy từ ngăn bàn ra bức thư còn nguyên chưa kịp xem qua cũng không có ý định sẽ xem, chỉ lặng lẽ lật đi lật lại ngắm nhìn. Bốn bề đã im ắng, tĩnh mịch chỉ còn mình hắn với tâm trạng rối bời.

Đợi đến khi tân hoàng hậu của hắn đẩy cửa bước vào mang cho hắn một chén trà nóng, phút chốc ấy dưới ánh nến lập lòe hắn mới đưa phong thư đến bên ngọn lửa.

Bên trên đề ba chữ xiêu vẹo: Từ Thoại Mỹ

Cứ thế lách tách lách tách bị đốt thành tro tàn...

[...]

"Tiểu thư... em có chuẩn bị chút cháo trắng, tiểu thư muốn ăn không?"

"..."

"Trong nhà không còn gì cả, hiếm lắm mới có dịp lão gia đi vắng, nên em..."

"Huyên Huyên... muội lại đây đi."

Huyên Huyên đặt bát cháo nóng xuống bàn, lon ton chạy đến bên giường Thoại Mỹ quỳ gối ngẩng mặt lên nhìn. Nàng còn mang thần sắc tái nhợt, dịu dàng đưa tay vuốt tóc tiểu nha hoàn đã đi theo mình suốt nhiều năm trong lòng nhịn xuống tia đau khổ, hai bàn tay nàng lạnh buốt cầm mảnh thư tay chưa kịp viết hoàn chỉnh đưa tới trước mặt Huyên Huyên trầm giọng hỏi:

"Muội xem ta còn có thể viết thư được nữa hay không?"

Nha hoàn nhận lấy, nhẹ nhàng lật lại xem, bởi vì nét chữ lẫn lộn chồng chéo mà vò đầu bứt tai hồi lâu cũng chẳng đọc được bao nhiêu từ, chỉ đành cười gượng gạo nịnh nọt với nàng bảo rằng nàng viết rất tốt, rất ưa nhìn.

"Muội cảm thấy ta bây giờ như thế nào?" - Trả lại thư, ngập ngừng hồi lâu nàng hỏi tiếp.

"Tiểu thư... đương nhiên rất đẹp rồi ạ."

"Ngốc..."

Đêm hôm ấy là một đêm lạnh thấu xương, một chủ một tớ cô độc ở gian phòng đầy vết nứt trên tường chằn chịt luyên thuyên trò chuyện với nhau, Huyên Huyên đợi Thoại Mỹ ăn xong bát cháo nóng mới an tâm đắp chăn lên người để nàng nghỉ ngơi.

Đợi khi tiểu nha hoàn rời khỏi, cánh cửa chậm rãi khép lại giữa màn đêm tĩnh mịch, Thoại Mỹ mới thở phào một hơi nhẹ rũ rượi tựa đầu lên thành giường, lôi dưới gối ra hàng trăm bức thư tập viết không thành mà tự cười nhạo mình.

"Ta nhớ chàng rồi! Là ta bảo không cần chàng nên chàng mới không đến tìm ta. Chứ không phải vì thư ta viết rất khó đọc, không phải vì ta chẳng còn là hoàng hậu của chàng. Có đúng không?"

Nàng nói rồi cuộn tròn người trong mảnh chăn mỏng, tự ôm lấy mình bật khóc.

Đáng tiếc... tiếng khóc tê tâm liệt phế ấy vĩnh viễn về sau cũng không có lời hồi đáp...

[...]

Mười ngày sau, trời đổ một trận tuyết lớn, trong thư phòng hắn gọi người vào.

"Trẫm muốn đi vi hành một chuyến đến Thương Yên trấn."

"Thương Yên trấn?"

"Trẫm chỉ muốn du ngoạn Thương Yên trấn, bất quá sẽ đi cùng hoàng hậu."

Vị tổng quản nghe xong mặt mũi liền đổi sắc. Hoàng đế nghĩ gì, có phải thật sự là đến Thương Yên trấn để cùng hoàng hậu du ngoạn hay không, tổng quản ông chẳng lẽ còn không biết. Nhưng biết hay không đã không còn quan trọng nữa.

Đối diện với hoàng đế, ông ta cúi gằm mặt thở dài một hơi, giọng nói nhỏ như gió thoáng qua.

"Hoàng thượng... người không nên đến đó..."

"Vì sao? Trẫm đã bảo không đến vì..."

"Thương Yên trấn những ngày này rất u tối, vì có một tang lễ rất thương tâm. Người ra đi là một tân nương chết trẻ còn chưa kịp ngồi kiệu hoa."

[...]

"Công tử à... không cảm thấy lạnh sao?"

"Lão bà bà, mộ phần này là của ai vậy?"

"Ai da... công tử là khách từ xa đến sao?"

"Vâng ạ..."

"Thảo nào không biết chuyện gì xảy ra. Là nữ nhi Từ gia, mấy tháng trước chưa gả đi đã tự mình quyên sinh, chết đáng thương ở tuổi còn trẻ như vậy. Ấy bậy bậy bậy, không nên nói ở đây, không nên nói ở đây. Công tử có muốn uống chút trà không? Vào trấn đi đừng ở đây quá lâu..."

Lão bà bà nói chưa dứt câu đã thấy ớn lạnh khắp toàn thân. Như nhận thấy bản thân đã đắc tội nặng với cô nương kia, bà liền chắp tay xá ba lần rồi quay sang xua xua hai tay với nam nhân vẫn còn bần thần đứng đờ người ở đó.

"Không cần đâu, dù sao ta cũng không muốn vào trấn..."

Hắn lắc đầu, cảm tạ lão bà bà khiến bà có hơi bất ngờ, không khỏi cảm thấy tên này có chút kì lạ, nhưng dù thế nào đi nữa vẫn nên mặc kệ thì hơn, chuyện không liên quan đến mình hà cớ gì phải bận tâm.

Khi bà ta dần khuất bóng sau làn sương, tuyết trời lại bắt đầu đổ xuống mù mịt che trời lấp đất cả vùng Thương Yên rộng lớn, hắn lúc ấy mới hoàn hồn trở về, thẩn thờ rời mắt khỏi bia mộ không đề tên kia bất giác ngước nhìn tuyết rơi.

Tuyết thật đẹp mà lại lạnh.

Khiến hắn nhớ đến cố nhân, mỗi dịp như thế này đều sẽ bị thời tiết khắc nghiệt làm cho ngã bệnh. Chăn trên giường phải đắp tận ba cái mới ấm người được, thuốc men phải sắc uống đủ ba thang hằng ngày liên tục suốt cả mùa đông mới khỏi bệnh. Mỗi lần uống đều phải có một viên đường hay chút mật ong đựng trong ly nhỏ chuẩn bị sẵn trên bàn. Những điều ấy thiếu một thứ cũng không được, sẽ không còn trọn vẹn nữa...

Thật lạnh mà cũng rất đẹp... bởi vì vậy nên nàng mới thích ngắm, luôn rất thích.

"Nàng đã ngắm được tuyết chưa? Lần này, ta cùng nàng ngắm được không? Mỹ nhi..."

Người ở đó không ai khác chính là vị đế vương bạc tình kia.

Hắn vận y phục giản đơn, không khoác thêm bất kì tấm áo lông ấm áp nào lên người mặc cho ngoài trời gió thổi từng đợt lạnh tê tái.

Giữa đồng hoang hiu quạnh một mình đối diện ngôi mộ cô độc, lặng lẽ bầu bạn với người đã khuất hắn cũng chẳng mảy may sợ hãi. Từ khi nàng đi mất rồi, ở đây có không biết bao nhiêu lời đồn...

Một góa phụ độc mồm bảo nàng bị cưỡng bức, không chịu nổi khuất nhục, treo cổ chết. Người ra vào ở tửu lâu thì nói nàng lưu luyến tình cũ, vì giữ thân như ngọc mà chết. Chung quy rồi người ngoài cuộc cũng sẽ lãng quên kẻ bạc mệnh ấy vào kí ức, giống như thiên hạ đã từng lãng quên một Từ Hoàng hậu trong quá khứ.

Chỉ duy nhất một người còn nhớ... nhưng chung quy đã muộn rồi...

Lá thư nàng đề tên rõ ràng hắn không đọc qua, bia mộ vô danh hắn lại dành thời gian cả nửa ngày ở bên cạnh. Đến khi gió đã bớt dữ dội từng cơn, người ta nhìn thấy bóng dáng hắn vẫn còn lưu lại nơi ấy chưa từng rời đi.

Bất giác giống như năm đó dưới trời thu se lạnh, có người cũng đã từng ở trên tường thành cao vời vợi, trông theo chiếc xe ngựa đã xa dần.

Vốn dĩ muốn gặp nàng sớm hơn một chút, vì chưa kịp nói cho nàng biết, để được Thái hậu phò tá lên ngôi hắn đã phải kí một hiệp ước, sắc phong cháu gái của bà ta thành tân hậu. Vốn dĩ chỉ muốn sắp xếp xong mọi chuyện, đợi qua hai năm sẽ đưa nàng về. Vậy mà... cái gì cũng không còn kịp nữa...

"Mỹ nhi... ta nhớ nàng rồi... nàng đừng không cần ta nữa... có được không?"

***

Cris báo trước là bộ cổ đại sắp tới của Cris có tên "Hoa tàn, tình tan" cũng ngược lên xuống nên mọi người đọc xong đoản này làm quen trước đi nha ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co