Truyen3h.Co

Đoản MiRin

Trái cấm

mika_3112

Giữa đêm khuya, tại một căn phòng ngủ bên trong tòa biệt thự nằm gần biển. Có một thiếu nữ lảo đảo tiến vào phòng, trên người nồng nặc mùi rượu bia. Kagamine Rin tiến đến chiếc giường nằm giữa phòng, cúi xuống hôn lên môi người chị gái đang say ngủ trên giường.

Không may, nụ hôn của Rin khiến Miku tỉnh giấc. Nàng bàng hoàng định đẩy cô ra thì lại bị người kia áp chế. Rin hôn ngấu nghiến lên môi Miku, tham lam hút hết mật ngọt bên trong. Đợi đến khi cả hai dần hết dưỡng khí, cô đành luyến tiếc rời môi.

" Onee, em yêu chị... "-Rin khẽ nói, tay xé chiếc váy trắng đang ngự trị trên người nàng ra, mạnh bạo vứt xuống sàn. Cô hôn lên cổ nàng, rồi từ từ hôn xuống ngực, rồi đến phần eo thon thả của nàng.

Một luồng điện đi qua người Miku làm nàng khẽ rên lên vài tiếng, kích thích dục vọng đang bùng nổ của người em gái.

" Miku à~ Chị thật là biết làm người khác mất kiên nhẫn~ "-Rin mỉm cười, hai tay xoa bóp hai ' chú thỏ trắng ' trên người nàng.

" Ngực chị nhỏ mà mềm ghê~ "

" Rin...Đừng... Dừng lại... "

" Hả? Đừng dừng lại à? Miku~ Chị dâm quá đấy! ~ "-Rin cười ranh ma, vứt quần lót của nàng xuống giường. Hai ngón tay đưa sâu vào âm đạo của nàng làm Miku đau đến chảy nước mắt. Nàng bấu tay vào vai cô, khốn khổ cầu xin:

" Dừng lại... Chị đau quá...hức hức... "

Thế nhưng Rin vờ như không nghe, ngón tay cô thích thú ra vào nơi tư mật của nàng. Miku lúc đầu cố đẩy cô ra nhưng một lúc sau thì dừng phản kháng để cô muốn làm gì thì thì làm.

" A!... "

Rin rút tay ra, thoả mãn nhìn thứ chất lỏng trong suốt đang tuôn ra, cô liếm ngón tay mình.

" Miku~ Chị hư quá~ Ướt hết rồi này. "-nói rồi cô gác hai chân nàng lên vai mình. Miku biết cô định làm gì liền khép chân lại, không cho cô vào trong.

" Không được... Bẩn lắm... "

" Không bẩn! "-Rin lại vạch hai chân Miku ra, cúi xuống uống hết chất lỏng kia-" Ngọt quá~ Miku~ "

" Ư... "-Miku xấu hổ vùi đầu vào gối, mặt nàng bây giờ đỏ như quả cà chua chín, đầu thì bốc khói.

" Sao thế, Miku?~ Giận em à? "-Rin nằm bên cạnh, tay giơ lên vuốt tóc nàng.

" Chị không có... "

" Miku, em yêu chị. "-Rin lại thì thầm nhưng lần này cố ý để nàng nghe thấy.

" Chị biết... "-nàng đáp. Phải rồi! Nàng biết, cô em gái của nàng có tình cảm với nàng từ rất lâu rồi. Nhưng nàng không thể đáp lại tình cảm đó được. Tình yêu của cô và nàng là trái cấm, là thứ tình cảm không thể nào chấp nhận được.

" ...Nhưng xin lỗi em, chị không thể đáp lại được. Chúng ta là chị em. "

" Miku, em biết...chị sẽ không bao giờ chấp nhận thứ tình cảm sai trái này. Nhưng em xin chị... Chỉ một thời gian thôi, cho em được bên chị... có được không? "-ánh mắt Rin nhìn Miku đầy bi thương, làm trái tim nàng bất giác nhói lên.

" Được. "

Kể từ ngày hôm đó, cả hai bắt đầu hẹn hò trong bí mật. Dần dần, thứ tình cảm trong Miku ngày một lớn dần lên. Nàng lúc ấy đã nhận ra...mình đã lỡ yêu chính em gái của mình mất rồi.

" Rin...Chị không muốn chia tay nữa. Chị không muốn xa em. Xin em...đừng bỏ chị. Chị yêu em. "-Miku đau khổ nắm chặt lấy tay Rin.

" Em cũng yêu chị lắm. "-cô ôm nàng vào lòng, dịu dàng hôn lên môi nàng.
.
.
.
.
.
Em biết...thứ tình cảm này là sai trái, là thứ tình cả đáng bị cả xã hội khinh bỉ.

Thế nhưng, nếu có người ở bên em...em sẽ không phải lo lắng về nó nữa.

Nếu đối với người đời tình yêu này là trái cấm, là ngọn lửa nguy hiểm, thì hãy để nó thiêu chết đôi ta. Vì...em không thể quay đầu được nữa rồi.

Em đã đắm chìm vào thứ tình cảm dành cho người.
.
.
.
.
.
Bên trong căn phòng nọ, có hai người thiếu nữ đang nằm trên giường, chốc chốc lại vang lên thanh âm ái muội. Rin mạnh bạo hôn lên môi Miku, nàng cũng không hề phản khán như bao lần khác mà lại vòng tay qua ôm cổ cô. Lưỡi cả hai tiếng sâu vào khoang miệng của người kia, luồng lách khắp nơi để tìm bạn tình.

" Em...Em yêu Rin... "

Phịch!

Cửa phòng đột ngột mở ra kèm theo đó là tiếng rơi của túi xách, người phụ nữ trung niên ngỡ ngàng đứng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cả căn phòng chìm vào yên lặng cho đến khi giọng nói giận dữ kia vang lên:

" Miku! Rin! Hai con còn muốn giải thích gì về hành động của mình, hả?! "-bà cắn chặt môi, cố gắng kìm nén hai hàng nước mắt đang chực trào ra. Hai đứa con gái mà bà hết lòng cưng chiều sủng nịnh...đã ôm hôn và nói lời yêu với chính người chị em của mình. Phải chăng...đây là lỗi của bà vì đã không quan tâm đến chúng, để chúng đi vào con đường sai trái này?

" Mẹ à, đây hoàn toàn là lỗi của con. Chính con đã ép buộc Miku làm chuyện đó...Chát! "-tiếng động lớn vang lên giữa không gian tĩnh mịch, cơ thể cao gầy của Rin ngã xuống đất, trên khoé môi cô rỉ máu.

" Rin!!! "-Miku đỡ lấy cô, đau lòng nhìn khuôn mặt đang dần sưng lên vì cái tát lúc nãy của người mình yêu.

" Kagamine Rin...Con...!!! Tại sao vậy hả?!...Con đồng tính? Được! Mẹ chấp nhận chuyện đó!... Nhưng tại sao? Tại sao con lại làm vậy với chị gái của mình?!...Con có chịu nghĩ cho con bé, cho cha mẹ không? Nếu chuyện này truyền ra ngoài...thì cha mẹ, thì chị gái con còn mặt mũi gì để nhìn mặt dòng họ đây? Con nói đi, Kagamine Rin!!! "

" Mẹ, không phải lỗi của Rin. Là lỗi của con! Chính con là người kéo em ấy vào chuyện này. Mẹ có trách, có phạt thì hãy trút giận lên con. "

" Miku, con...Thôi được rồi! Mẹ sẽ nói chuyện với hai con sau. Từ nay, tốt nhất là hai đứa nên tránh xa nhau ra. "-nói rồi bà xoay gót bỏ đi, để lại hai cô gái trong không gian lạnh lẽo.
...
Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục của cả Rin và Miku, cả hai không được gặp nhau, bị cấm túc hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Và đau đớn hơn nữa là Miku sắp phải kết hôn.

Sau khi nghe bà Kagamine kể chuyện đó, cha nàng rất tức giận, liền lập hôn ước cho Miku và một tên công tử nhà giàu nào đó, còn Rin thì bị đưa ra nước ngoài du học cùng với cậu em trai song sinh.

Hôm nay, là bữa tiệc chia tay cuối cùng của cô trước khi đi.

Nhìn cảnh tượng hắn và nàng bên cạnh nhau, trái tim Kagamine Rin như bị ai đó dùng hàng ngàn con dao đâm vào, Rin cắn môi đến bật máu, cố giữ bình tĩnh khi ông Kagamine tuyên bố ban hôn cho nàng.

Cha nàng muốn cô chia tay nàng? Được! Nếu điều đó làm nàng hạnh phúc thì cô làm được!... Nhưng tại sao...ông lại bắt nàng kết hôn với một người mà nàng ấy chưa từng yêu?... Trước sau gì cô cũng rời xa nàng, hay là bây giờ cô làm cho nàng một món quà trước khi đi nhỉ?
...
" Khủng hoảng tài chính. Công ty bất động sản Yakinowa tuyên bố phá sản "
...
" Kagamine Rin!!! Là con làm đúng không?! "-ông Kagamine nắm chặt lấy cổ áo cô, tức giận hỏi.

" Vâng. "-Rin không chút sợ hãi đáp.

" Tại sao con lại làm vậy?! "

" Vì con muốn Miku được hạnh phúc với người mình yêu chứ không phải hắn ta. Cha à, con xin cha. Cha bắt con xa chị ấy mãi mãi cũng được, nhưng cha đừng làm gì Miku cả, để chị ấy hạnh phúc, được không cha? "

" Tch... Tốt thôi! Cha sẽ để yên cho Miku nhưng...con không được phép ở bên con bé nữa. "

" Vâng, con cảm ơn cha. "
...
Từng ngày trôi qua đối với Miku như cốc nước vô vị... Không mục đích... Không hạnh phúc... cho cha mẹ lẫn họ hàng hết mực quan tâm nhưng trái tim đã sớm chết lặng. Ngoài mặt vẫn tỏ ra không để ý nhưng mỗi ngày vẫn trong ngóng tin tức từ người ấy...

Miku cố gắng tự trấn an mình rằng cô sẽ quay về, cô sẽ ôm lấy nàng, kéo nàng vào một nụ hôn ngọt ngào. Thế nên, nàng nhất định phải chờ cô trở về.

Nhưng, càng hi vọng thì lại càng tuyệt vọng. Vào đêm bão đó, người quản gia đưa tin cô bị tai nạn giao thông trên đường trở về. Khi đó, đôi tai nàng ù đi chẳng còn nghe được gì nữa. Mặc trời mưa như trút nước, nàng chạy đến bệnh viện.

" Rin, nhất định...Rin sẽ không sao đúng không? "

Nàng mở cửa phòng cô ra, cố tìm kiếm thân ảnh quen thuộc kia nhưng thứ nàng thấy chỉ là cơ thể đang bị che bởi chiếc khăn trắng kia.

" Len...Rin đâu rồi? Con bé đâu rồi? "-Miku kích động lao vào cậu con trai tóc vàng.

" Miku, chị bình tĩnh đã. Rin...Chị ấy ở đây... "-Len ái ngại nhìn nàng, ngón tay chỉ vào cơ thể trên giường-" Em xin lỗi... Rin vì cố đẩy em ra khỏi xe nên chị ấy đã... "

" Đây không phải lúc đùa đâu, Len!!! Con bé đang ở đâu? "-nàng gào lớn, tay nắm chặt lấy hai vai cậu.

Cổ họng Len nghẹn lại, không thể nói gì được nữa. Cậu bước đến giường bệnh, kéo một góc của chiếc khăn trắng xuống.

Khuôn mặt người thiếu nữ lộ ra sau chiếc khăn...là cô. Khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo của người con gái ấy gần như tiêu biến, trên mặt cô đầy vết trầy xước lớn nhỏ, đôi mắt cô bị băng lại, máu đỏ ướt đẫm cả dải băng, đôi môi trắng bệch không hề có dấu hiệu của sự sống.

Miku sững người, bước chân nặng nề tiến đến giường bệnh. Đôi mắt xanh ngọc phủ một tầng sương... Nàng khi ấy...không hề khóc, chỉ lẳng lặng quỳ xuống đất mà nắm lấy tay cô.

Trái tim Kagamine Len như bị ai đó bóp nghẹn, muốn nói gì đó nhưng cổ họng khô khốc không tài nào phát ra tiếng được. Mới hôm qua thôi, cả hai như hình với bóng bên nhau không rời. Thế nhưng...sao bây giờ một người đi một người ở lại như thế này? Ông trời quả thật không có mắt. Cho hai người chị của cậu yêu nhau say đắm, đến lúc không thể quay đầu được nữa thì lại nhẫn tâm chia cắt hai người họ.

" Miku...Chị đừng vậy nữa, chị Rin mà biết được thì sẽ lo lắm đấy. "-Len ôm cơ thể yếu ớt kia vào lòng. Rin khi ấy vì bảo vệ cậu mà không tiếc tính mạng, vì vậy, dẫu có chuyện gì xảy ra... Nhất định phải bảo vệ người con gái này...

Cạch.

Cửa một lần nữa bị mở ra, ông bà Kagamine vội vàng chạy vào phòng.

" Len, Rin...con bé không sao chứ? "-bà Kagamine lo lắng hỏi.

" Mẹ...bây giờ mẹ còn có thể hỏi được sao? Rin bị tai nạn cả ngày rồi mà bây giờ cha mẹ mới đến?... "-Khóe môi cong lên, nụ cười không rõ là tự giễu hay bi ai đến tột cùng.

" Miku, con có trách cha mẹ thì để sau đi. Rin đâu rồi? Con bé có sao không? "-ông Kagamine hỏi.

" Chết rồi. "

" Miku, con nói gì cơ?! "

" Con nói con bé chết rồi! Người yêu con chết rồi! Cha mẹ vừa lòng rồi chứ?! "-Nàng bật cười nhưng nước mắt không tự chủ mà cứ trào ra, ướt đẫm đôi mi thanh tú. Đôi đồng tử đục ngầu hướng đến hai con người trước mặt. Không hề có thù hận... Chỉ tràn đầy bi ai thống khổ.

" Con yêu Rin. Cha mẹ biết... Nhưng tại sao cứ đem cô ấy rời khỏi con. "

" Vì các con là chị e... "-Lời chưa kịp dứt đã bị một giọng nói cắt ngang.

" Chị em...nhưng không cùng huyết thống. "-Vẻ mặt Len âm trầm. Cậu biết, cô và cậu thật chất chỉ là nghiệp chủng của mẹ cô trong một đêm bất cẩn. Cha nàng vì không muốn chuyện này lọt ra ngoài phá hủy tiếng tăm của cả gia tộc đành bất đắc dĩ đưa cả hai về nuôi, nhưng thật ra ông và chị em cậu chẳng có chút huyết thống nào cả.

Nhìn vẻ bàng hoàng của cha mẹ mình, Len lạnh nhạt tiếp lời:

" Hơn nữa, Miku là con gái vợ trước của cha. Ngay từ đầu, cả hai chị ấy không hề có quan hệ huyết thống... Cha biết rõ...đúng không ạ? "

" Cha... "

" Con biết, cha rất thương Rin dù chị ấy không phải con ruột của cha. Cha làm vậy cũng vì không muốn Miku và chị ấy bị người đời dị nghị nhưng cha à... Chuyện này cha đã sai thật rồi. "
...
Năm năm sau:

" Miku à, em vào nha? "-cậu thiếu niên nhẹ nhàng gõ cửa, khuôn mặt anh tuấn không giấu được sự vui vẻ mà mỉm cười.

" Em vào đi. "

Cậu mở cửa xông vào với gương mặt không thể nào hào hứng hơn.

" Em vừa tìm được một người thích hợp với chị lắm nè. Chị chuẩn bị quần áo để đi xem mắt nhanh lên. "

" Chị không đi đâu. "-Miku quay mặt sang chỗ khác, tay mân mê chiếc nhẫn mà cô đã tặng, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ôn nhu như trân quý bảo vật-" Em biết chị không thể yêu ai khác ngoài chị em mà. "

Len thở dài xoa xoa mái tóc rối bù. Cậu cười khổ, sâu trong ký ức lại xuất hiện hình ảnh người con gái với đôi mắt xanh kiên định.

Thật hết cách... Sao hai người này lại giống nhau đến vậy chứ?

" Miku, đã năm năm rồi. Không phải đến lúc chị nên buông bỏ rồi sao?... Rin năm đó... Không! Hiện tại vẫn luôn muốn nhìn thấy chị hạnh phúc. Chị cứ như vậy, Rin sẽ rất đau lòng. "

"..."-Miku im lặng không nói nhưng trong đôi mắt tĩnh lặng đã có chút biến động.

" Chỉ là xem mắt thôi mà chị. Không thích thì thôi. "

" Thôi được, chị đi! "-Miku thở dài.

"..."-nụ cười trên môi Len càng ngày càng đậm, đôi mắt lộ rõ vẻ thích thú.

Nửa tiếng sau, Miku đã có mặt tại công viên. Len sau khi đưa nàng đến không biết đã chạy đi đâu. Mà Miku cũng không cách nào về được nên chỉ biết im lặng đứng đợi

' Rin biết em yêu Rin nhiều đến mức nào cơ mà. Vậy tại sao lại rời xa em? '

Nàng uất ức, đôi mắt đầy bực dọc chăm chú nhìn vào đồng hồ. Quá mười phút rồi, hắn ta vẫn chưa tới. Nếu là Rin của nàng thì sẽ không bắt nàng chờ lâu đến như vậy. Ước gì người nàng hẹn ra đây là cô thì hay biết mấy.

" Xin lỗi, tôi đến muộn. "-một giọng nói vang lên phía sau Miku. Cái nóng của mùa hè cộng thêm tâm trạng không cam lòng khiến Miku cáu gắt, bực tức định quay lại chửi cho người kia một trận.

" Anh đến tr..."-Bỗng dưng yết hầu nghẹn ứ không thể nói được gì,không biết từ lúc nào hai hàng nước mắt đã tuông rơi. Cảm giác bực tức vừa nãy tiêu biến, chỉ còn lại nhung nhớ cùng đau thương. Trước mắt nàng hiện tại là một thiếu nữ có mái tóc vàng kim cùng với đôi mắt xanh biển sắc sảo nhưng lại mang sự dịu dàng đến quen thuộc, và... khuôn mặt đó. Khuôn mặt mà nàng cứ tưởng sẽ không bao giờ được nhìn thấy... khuôn mặt của người nàng yêu nhất.

" Rin... Là Rin đúng không? "-Miku thì thầm như không thể tin vào mắt mình nữa, thanh âm khàn khàn nghẹn ngào phát ra.

" Em sao thế, Miku? Mới có mấy năm thôi mà đã quên mặt người yêu rồi à? "-Rin mỉm cười, ngay lập tức thân ảnh nhỏ bé liền lao vào lòng cô. Miku bật khóc, bao nhiêu uất ức, đau khổ kìm nén bấy lâu nay như nắp chai bị bật nắp, không tự chủ mà trào ra, nàng đấm vào ngực cô.

" Đồ ngốc này!!!... Suốt bao nhiêu năm nay Rin đi đâu vậy hả?!...hức... Có...có biết là em nhớ Rin nhiều lắm không?! "

" Xin lỗi em... Tôi về rồi đây, Miku. "-cô vòng tay qua ôm lấy nàng, vùi đầu vào tóc nàng. Cảm nhận hơi ấm từ người mình yêu nhất, hơi ấm mà ngay cả trong mơ cô cũng không ngừng nhung nhớ.

Miku vẫn vùi mặt trong lòng người con gái ấy, đôi tay vẫn siết chặt lấy eo người kia như sợ chỉ cần nới lỏng một chút thì người ấy liền biến mất.

" Mừng Rin trở về... "
...

" Rin này, em tự hỏi...nếu bây giờ Rin còn sống thì cái xác đó là của ai? "-Miku tựa đầu vào ngực Rin, nghi hoặc nhìn cô.

" Xác hả? "-Rin xoa xoa cằm hồi tưởng điều gì đó, sau đó đáp-" Là xác của tôi. "

" Kể em nghe coi! "-Miku véo nhẹ vào hông cô.

" Được rồi, tôi kể. Dù gì mọi chuyện cũng xong cả rồi. "-Rin bật cười xoa đầu nàng.

" Thật ra...lúc cha cho người đưa tôi vào nhà xác để chuẩn bị lo hậu sự thì bác sĩ phát hiện tim tôi vẫn còn đập, thế nên họ gọi cho Len. Thế là thằng bé bí mật chữa trị cho tôi. Đáng lẽ ra khi hồi phục tôi đã đến gặp em rồi nhưng Len nhất quyết không cho tôi đi. Rồi không nói không rằng gì liền đá tôi ra nước ngoài chữa bệnh, sẵn tiện tạo một sự nghiệp mới. Còn lại thì...em biết rồi đấy! "

" Cái thằng bé này...Đúng là lắm trò tinh quái! "-Miku thở dài lắc đầu. Nhớ lại bộ dạng đầy gian xảo khi nghe nàng đồng ý mà bất giác phì cười.

" Nhờ có chiêu trò của nó nên chúng ta mới được bên nhau đấy thôi. "-cô lại bật cười, quỳ một chân xuống đất, tay lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn-" Miku à, tôi biết rằng mình đã khiến em đau khổ rất nhiều. Nhưng...liệu em có thể tha thứ, cho tôi một cơ hội để bù đắp cho em...được không?... Miku, em có bằng lòng lấy tôi không? "

Nước mắt một lần nữa tuông rơi nhưng không phải là giọt nước mắt đau khổ nữa mà là giọt nước mắt hạnh phúc. Nàng đưa tay phải về phía cô, nghẹn ngào đáp:

" Vâng. "
.
.
.
.
Sau bao nhiêu khó khăn gian khổ...cuối cùng tôi cũng được ở bên người.

Nhìn thấy nụ cười của người, tôi hạnh phúc lắm.

Nếu như chúng ta có kiếp sau, nếu người nguyện ý, chúng ta lại bên nhau, người nhé?

Nếu có kiếp sau, tôi sẽ nguyện che chở cho người mãi mãi như những gì tôi đã làm ở hiện tại.

Tôi sẽ không tha thứ cho bất kì kẻ nào làm nụ cười ấy biến mất. Vậy nên, người hãy cứ mãi bên tôi, vì tôi...sẽ không bao giờ làm người thất vọng, tôi sẽ không bao giờ phản bội người.

Tôi yêu người, hiện tại và mãi mãi về sau vẫn sẽ như vậy.
.
.
.
.
Sẽ không ai có thể chia cắt được tình yêu của chúng ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co