Đoản đam 41
#Đoản_đam
" Cậu bị u não, nếu không phẫu thuật e rằng..."
Cậu thẫn thờ ngồi trước mặt bác sĩ, trên tay cầm kết quả bệnh án. Những thanh âm trầm trầm ồ ồ len lỏi vào tai cậu, trái tim như có ngày mũi kim châm vào đau buốt.
Một giây, hai giây... rồi cậu lặng cả người, tay chân không nhúc nhích nổi, miệng run lên.
" Ông nói gì cơ?"
Ông bác sĩ ôn tồn nhắc lại, ánh mắt xen lẫn sự tiếc nuối và xót xa...
" Vậy tôi còn sống được bao lâu nữa"?
Cậu mở miệng một cách khó khăn, hơi thở cũng gấp gáp vài nhịp.
" Tầm vài tháng..."
Người đàn ông ngồi đối diện khoác blouse trắng trên người tựa như tử thần, ông đang tuyên bố ngày cậu sẽ bị lôi xuống địa ngục.
Loạng choạng bước ra khỏi bệnh viện, mang những đau đớn ghim chặt trong tim, cậu chỉ còn vài tháng nữa thôi.
Trở về đến nhà, mùi thức ăn thơm ngào ngạt tỏa ra, đập vào mắt cậu là hình ảnh một người đàn ông đeo tạp dề với bóng lưng cao lớn đang đứng nấu ăn. Lòng chợt đau thắt lại.
" Em về rồi à? Kết quả khám sao rồi?"
Giọng nói ấm áp của anh vang lên. Anh vẫn đang chăm chú với nồi súp của mình nên không nhìn thấy nét mặt bi thương của cậu. Cậu gắng trấn an bản thân mình phải bình tĩnh, phải cười, cười thật tươi, không được để anh biết chuyện này...
"Em không sao, bác sĩ bảo em đau đầu do em áp lực công việc thôi..."
Hai hàng lông mày của anh khẽ nhíu lại. Anh tắt bếp tháo tạp dề rồi đến gần cậu xoa đầu nhẹ một cái.
"Em đó! Thời gian phải sắp xếp cho hợp lí... cũng phải cho bản thân mình thời gian nghỉ ngơi nữa chứ"
Nghe anh càu nhàu, cậu khẽ mỉm cười dùng tay vuốt khuôn mặt anh. Khuôn mặt này cậu sắp không được nhìn thấy được nữa rồi.
"Em đi rửa tay đi rồi ra ăn cơm, hôm nay anh có nấu mấy món em thích..."
Cậu gật đầu quay người vào trong rồi khóa chặt cửa lại. Tấm mặt nạ rơi ra, cả người như bị rút cạn sức lực, cậu gục người xuống nền đất rồi khóc. Đau quá, cậu sắp phải rời xa anh, xa cuộc đời này. Từng giọt nước mắt chảy dài rồi thấm vào môi cậu, thật mặn.
..............
Anh và cậu quen nhau từ khi còn là sinh viên nghèo từ quê lên thành phố học đại học. Cả hai vừa học vừa làm dành dụm mãi mới thuê được phòng trọ rộng rộng để ở. Đến khi đi làm cuộc sống vẫn rất khó khăn, còn phải gửi về quê cho ba mẹ nên chẳng dư giả được bao nhiêu. Nhưng cuộc sống mưa giông bão ấy bỗng chốc thu bé lại vừa bằng mái ấm nho nhỏ.
Anh dự định sau này sẽ ổn định sự nghiệp rồi sẽ cưới cậu. Còn cậu cũng chỉ có ước mơ cỏn con là được ở bên anh, nhưng giờ đây mọi thứ tan thành bọt biển, thật đau lòng...
Mọi thứ như một giấc mơ, phút chốc cuốn trôi tất thảy mọi thứ hiện tại mà cậu có, cứ nghĩ đến tương lai là không kìm được sự đau đớn, nước mắt cứ thế mà tuôn ra.
" Em ngủ chưa?"
Anh nói rồi chui vào chăn, mùa đông, những cơn gió bấc thổi mạnh làm cho cửa sổ đập phành phạch vào vách tường. Cậu nhanh chóng đưa tay quệt má, giọng hơi lạc.
" Em... sắp ngủ rồi"
Anh lần mò tìm đôi tay cậu, cả người ôm trọng cậu vào lòng, mũi ghé vào tóc hít hà hương thơm của cậu...
"Sau này, có tiền bọn mình sẽ mua một căn nhà thật lớn... tiền lương hàng tháng anh sẽ đưa em đi du lịch..."
Câu nói của anh như lưỡi dao cứa mạnh vào tim cậu. Hai chữ "sau này" khiến hốc mắt cậu ửng đỏ, cổ họng nghẹn ứ. Cậu sợ hãi ôm chặt anh, cả khuôn mặt vùi sâu vào lòng ngực anh. Cậu sợ, sợ một ngày đẹp trời, thần chết đến đón, cậu phải biến mất đi mãi mãi.
Như thói quen thường lệ, anh vỗ vỗ vào lưng cậu, động tác vừa dịu dàng vừa mang đến sự an toàn, cậu vẫn không thể ngủ được.
Anh hát một câu thuộc, giọng hát ấm êm như một liều thuốc ngủ khiến cậu chìm sâu vào giấc mộng. Anh khẽ mỉm cười, hôn lên trán cậu rồi cũng nhắm mắt tắt đèn đi ngủ.
Hạnh phúc này, cớ sao lại mỏng manh đến thế...
-----------
Nửa năm sau
Vào một buổi chiều lâm râm, bầu trời màu tro xám, những cơn mưa nhẹ bay lất phất, người người đều bó mình trong chiếc áo khoác to đùng.
Anh bước vội vã để nhanh chóng về phòng trọ gặp cậu. Hôm nay vừa lãnh lương nên trên đường trở về, anh tạt ngang qua cửa hàng KFC mua cho cậu hai phần đùi gà rán. Anh ôm gói đồ nhét vào bên trong áo khoác để tránh cho thức ăn bị nguội. Anh đang mừng tượng ra khuôn mặt hớn hở của cậu khi thấy món quà nhỏ nhỏ này, hai con mắt mở hau háu, miệng nhai nhồm nhoàm, thi thoảng lại nghịch ngợm lau cái môi đầy mỡ vào áo anh. Nghĩ đến đây, lòng anh ấm lại, gương mặt rạng rỡ sáng bừng như ánh dương.
Vừa về đến nơi, anh nhìn thấy một đôi giày da của nam rất sang trọng đặt ngay ngắn ở ngoài cửa. Anh nghi hoặc đẩy cửa vào.
" Bịch"
Túi gà rán rơi xuống đất, những chiếc đùi gà nhào ra ngoài rồi lăn lóc. Anh thẫn thờ nhìn hai thân thể trước mặt đang quấn quýt dây dưa với nhau, lòng đầy kinh hãi.
Tay anh cuộn chặt lại rồi run rẩy, hai con mắt vằn lên những sợi tơ máu li ti đang chạy loằng ngoằng. Anh như con thú dữ chồm người đến chỗ thằng đàn ông đấy rồi đấm một cú thật mạnh, hắn lảo đảo bước lùi về sau. Hắn hoảng sợ túm áo khoác rồi chạy vội đi.
Còn cậu, cậu nhìn anh bằng một ánh nhìn ngập màu bi thương. Tim của cậu đau lắm!
Anh nhìn cậu, cái nhìn chỉ có thù và hận, cánh tay vung lên không trung rồi chần chừ, anh lại hạ xuống. Môi mím chặt lại thành đường thẳng, anh không nói gì, chỉ im lặng đứng đó. Anh muốn khắc thật sâu khuôn mặt của cậu vào tâm khảm, để rồi quên hết đi.
Anh cứ nghĩ cuộc đời anh thật may mắn quen một người như cậu... Nhưng có lẽ vì anh nghèo, chẳng có gì cả nên không mang lại hạnh phúc cho câu. Anh cười khổ sở rồi đột nhiên lôi cậu vào lòng.
"Chàng trai của anh, phải thật hạnh phúc nhé! Anh yêu em!"
Cậu sắp không thể chịu được, cậu thật sự không muốn rời xa anh, nhưng không còn cách nào khác. Anh không biết rằng cậu cũng đau lắm, nỗi đau gấp bội lần của anh.
" Anh xin lỗi"
Ba chữ được thốt ra một cách vô thức ở miệng anh.
Anh xin lỗi vì không mang lại cho em những thứ tốt đẹp hơn..
Xin lỗi vì phải để em thiếu thốn, chịu thua người ta.
Xin lỗi...
Anh đẩy cậu ra rồi bước đi dứt khoát, cậu lưu luyến nhìn bóng lưng của anh rời đi, hai mắt đờ đẫn, tiếng khóc nghẹn ngào đứt ruột vang lên trong ngày đông lạnh giá...
Cậu mất anh rồi... mãi mãi mất anh!
----------
Một tháng sau
Cậu mệt mỏi trùm mền, từ ngày anh đi, nơi đây lạnh lẽo hơn cả bắc cực, không ánh đèn, không hơi ấm. Chỉ có mình cậu khổ sở vật vã với bao nỗi đau, cậu sắp đi rồi, và cũng chẳng có ai ở cạnh. Cậu nhớ anh quá, nhớ những lúc trăn trở lại được anh ôm chặt vào rồi ru hát.
Những cơn đau đầu lại hành hạ cậu, cậu cuộn chặt người lại. Nếu lúc trước không để anh đi, có lẽ bây giờ cậu sẽ không cô đơn và xót xa đến thế.
Cậu vô thức gọi cho anh..
[.....]
Là số cậu...
Cái người mà anh yêu da diết chẳng thể nào quên được, tay anh bất chợt run lên, đắn đo một lát rồi quyết định bắt máy.
"Em yêu anh"Giọng nói yếu ớt của cậu vang lên ở đầu dây.
Anh hơi lặng người, lòng hiện lên một loại cảm xúc lạ lẫm. Nhưng chưa kịp nói thì cậu đã cúp máy.
Anh hoang mang đứng giữa dòng người đông như kiến, trái tim đau nhức nhối. Anh gọi mãi không được nên đã bỏ tất cả mọi thứ để chạy về tìm cậu.
Anh chạy như điên, chẳng biết vì điều gì, chỉ biết rằng nếu không về sẽ muộn mất...
Hơi thở cậu yếu ớt, mệt mỏi, chắc là chuẩn bị được giải thoát rồi.
Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy mạnh, cậu nheo mắt lại, lâu rồi, cậu chẳng nhìn thấy ánh sáng.
Cậu nhìn thấy người đàn ông của mình đang thở dốc, môi dãn ra một nụ cười rồi bật khóc.
Anh đỡ cậu ngồi dậy rồi tựa vào vai anh, nhìn thấy bộ dáng của cậu mà không khỏi đau xót sợ hãi.
Anh vỗ vào lưng cậu như mọi lần rồi cất giọng hát nhưng trên má đã ướt đẫm nước mắt.
Nghe những câu hát đó, khuôn mặt cậu chợt bừng lên như ngọn lửa ngày đông, hai mắt từ từ nhắm lại.
Anh nhìn cậu rồi cười khẽ, cậu chỉ ngủ thôi mà... ngủ một giấc rồi sẽ tỉnh lại. Sẽ ở bên anh, cùng anh thực hiện ước mơ, cùng anh già đi...
Ở trong xóm trọ vắng hoe, đã có một tiếng thét xé lòng vang lên giữa bầu trời u ám.
Cậu đi rồi! Cậu bỏ anh thật rồi!
Anh, muốn gặp lại cậu...
Muốn lại nhìn thấy cậu...
Muốn bắt đầu lại với cậu...
" Giá như anh biết tất cả ngày đó anh sẽ không để em một mình... "
"Giá như anh và em gặp nhau sớm hơn nữa..."
" Giá như em ở bên cạnh anh mãi mãi..."
Hôm nay anh định sang nước ngoài làm việc, nhưng cũng may là đã không đi, không cả đời anh sẽ hối hận mất. Tay anh lấy trên bàn lọ thuốc ngủ anh uống hết ôm cậu vào lòng và mỉm cười: " Nếu không cùng em sống hạnh phúc ở thế giới này thì ta hạnh phúc ở thế giới khác em nhé!"
Anh cất giọng hát một câu quen thuộc rồi, ôm nó chìm vào giấc ngủ, mãi mãi...
------------
Tiếng hô to " Cắt" của ông đạo diễn vang lên:
" Hai người diễn tốt lắm, được rồi hôm nay quay tới đây thôi... Mọi người về nghỉ ngơi đi mai chúng ta đi ăn mừng vì bộ phim đã quay xong."
Lúc này trên đường phố tắp nặp người đi qua lại duy chỉ có hai người nắm tay nhau đi về phía trước bỗng cậu dừng lại nói với anh...
"Anh nè nếu em nhở bị bệnh như chàng trai trong kịch bản..."
Anh hụt hẫng xoa đầu cậu...
"Ngốc... cho dù em có ra sao thì anh vẫn không từ bỏ em... mình cùng nhau già đi em nhé!"
Họ nắm tay nhau đi về phía ánh nắng còn vươn sót lại của cuối ngày.
#end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co