Truyen3h.Co

Đoản Sinh tử văn

2. Sinh thử

ohtsqyglw

Cậu nằm nghiêng ở đầu giường, bụng to rõ ràng nhô lên cao, dưới lớp áo lụa mỏng manh hiện ra đường cong thai tròn trịa, từng chút từng chút phập phồng theo hơi thở hỗn loạn. Mô hình đang vận hành chế độ tự động, nước ối đã vỡ từ nửa giờ trước, một trận lại một trận co rút liên tục đẩy thai nhi ép sát lối ra.

Côn thịt lớn giữa hai chân cậu đã bị vòm bụng đè ép đến cứng rắn, đầu khấc sớm đỏ ửng, nước dâm sánh đặc không khống chế mà rỉ ra, dính đầy lớp lót ghế sofa bằng da cao cấp. Hắn ngồi dưới chân cậu, hai tay mở rộng hai đùi mềm nhũn không còn sức lực, ánh mắt như dán vào sản huyệt sưng đỏ, từng chút một bị thai đầu tròn bóng đội ra.

"Ư... Ưa... Không... không ra được..." Cậu rên khẽ, cắn mép gối không dám lớn tiếng, sợ bị camera an ninh của biệt thự ghi lại âm thanh không nên có. Cậu cố nhấc đầu nhìn bụng mình – phần hạ vị như có một con thú đang đòi chui ra, gồ ghề rõ ràng từng cử động của hài tử.

"Lại cố nhịn... Thai đầu chưa đủ sâu, em mà đẩy giờ sẽ bị thụt ngược vào đấy," Hắn nhẹ giọng, tay vẫn đặt dưới bụng cậu, ngón tay chạm vào bề mặt da ấm nóng, cảm nhận từng nhịp co bóp dồn dập của bụng mang thai ba.

Bên trong, thai thứ nhất đã đội đến mép huyệt, phần đầu tròn trơn tụt vào tụt ra theo nhịp co rút của hệ thống mô phỏng. Sản đạo như bị mở to không thể khép lại, chảy ra nước nhờn xen lẫn sản dịch trơn ấm.

"Muốn sinh... Ư... Đến rồi... Em không chịu nổi nữa rồi..."

Cậu nhấc chân lên, run rẩy, cố ngồi dậy để thay đổi tư thế. Nhưng trọng lượng của ba thai nhi trong bụng khiến cậu chỉ mới nâng hông đã bị ép ngược trở lại, bụng đập mạnh xuống đùi, khiến thai đầu trượt hẳn ra nửa quả, căng chặt cửa mình đến mức lộ rõ từng đường gân đỏ bầm.

"Đừng rặn! Vẫn chưa mở đủ" Hắn hoảng hốt vội đỡ lấy huyệt khẩu đang sắp bung ra kia, nhưng hệ thống đã báo tín hiệu sinh khẩn – không thể trì hoãn.

Một tiếng "chụt" vang lên nhỏ nhưng dâm đãng vô cùng, thai đầu đã bật ra một nửa, làm cậu há miệng thở dốc, thân dưới co giật từng hồi. Cậu biết, mình sẽ không dừng lại được nữa. Cơn sinh ập đến dữ dội, giống như đỉnh điểm khoái cảm kéo dài, càng chống lại, càng bị nghiền ép đến phát điên.

Cơn co thắt dữ dội lại cuộn tới, cậu nghẹn ngào rặn mạnh, tiếng rên dồn dập vang lên khe khẽ: "Ân... a a... không... không thể... không ra..."

Thai đầu tròn trịa liên tục trồi ra rồi tụt lại, áp lực đè nặng đến mức cậu cảm thấy như bị xé toạc từ trong ra ngoài. Cửa mình căng phồng, đỏ tấy, từng thớ da run rẩy như sắp rách bung.

"Rặn đi, rặn thật mạnh!" Hắn thúc giục, tay vững chãi đỡ lấy hông cậu, ánh mắt thèm khát pha lẫn lo lắng.

Cậu rặn tiếp, tiếng rên nghẹn ứ không thành lời, giọng khàn đặc hòa lẫn từng cơn co thắt như sóng xô bờ dữ dội, "Ân... a a... sắp rồi... sắp sinh rồi..."

Đầu thai nhi bật ra một phần, chảy ra dòng nước ấm nóng sánh đặc dính ướt sàn ghế, cậu rên rỉ rít lên: "A a... đau... đau quá... Ân..."

Bụng cậu co rút từng hồi, không còn sức lực để chống cự, tiếng rên rỉ phô bày từng nhịp đập của thể xác đang bùng nổ khoái cảm kèm đau đớn đến tột cùng.

Một lần rặn nữa, thai nhi trượt hẳn ra ngoài, làm cửa mình căng phồng đến đỉnh điểm rồi giãn rộng, ướt át, nóng rát. Cậu kiệt sức nằm sụp xuống, tay vẫn bấu chặt ghế, mắt lim dim trong tiếng rên không ngớt.

Cậu nằm thở dốc trên chiếc ghế sofa, người mỏi rã rời nhưng trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm khó tả. Hắn ngồi bên cạnh, tay vẫn đặt nhẹ lên bụng cậu, ánh mắt dịu dàng và đầy hy vọng.

"Em biết, sinh thật không dễ dàng gì," Hắn thì thầm, "Nhưng nếu có thể luyện tập trước, biết được cảm giác, biết cách đối mặt... thì lúc thực sự mang thai, chúng ta sẽ không còn sợ hãi."

Cậu gật đầu, mỉm cười mệt nhọc, "Anh cũng nghĩ vậy. Mô hình này tuy giả, nhưng giúp anh hiểu được nhiều thứ, cảm giác được đứa trẻ trong bụng, từng nhịp co thắt, từng cơn đau... Điều đó khiến anh tin rằng, khi đón đứa con thật sự, anh sẽ mạnh mẽ hơn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co